Công chúa cầu thân - Chương 28

Chương 28

Tỉnh lại lần nữa phát hiện mình nằm trong một cái lều vải cũ nát, áo giáp mềm trên người cũng không có, chỉ mặc bộ quần áo cũ rách màu nâu. Vai trái bị băng vải dày giống như gói đồ, nhận ra mùi thuốc xộc vào mũi, bên trên vẫn âm ỉ máu, hễ cử động, đau như kim châm muối xát. Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ bị bắt rồi? Người Tây La Minh sẽ đối xử với tù binh thế nào đây? Không biết có ký qua《Hiệp định Geneve》chưa. Thừa Đức thế nào rồi? Thế Thiên Tương đã đưa tin tức về rồi sao? Không biết bọn họ có phòng bị hay không.

Tôi đang nghĩ ngợi lung tung, thì có người chui vào lều vải. Là người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đổ lại, và cách trang điểm có hơi giống Đại Liên Na, cũng là trên đầu đội cái mũ nhỏ màu đen, tóc tai bù xù, chỉ là chẳng qua tóc chị ta có hơi khô vàng, với lại trên cái mũ cũng không có cẩn viền. Nhìn thấy tôi tỉnh lại, trên khuôn mặt đen thui của người phụ nữ đó lộ vẻ vui mừng, bò đến bên cạnh tôi, hai tay chắp trước ngực nhỏ giọng niệm: “Đa tạ thần linh phù hộ, đã giữ linh hồn của cô lại Cách Đại Nhi.”

Hả? có thể nghe hiểu! May mà chị ta không s một tràng như chim hót, nếu không chắc tôi không biết tìm chỗ nào mà khóc.

“Chị có thể cho tôi biết là tôi đang ở đâu không?” tôi hỏi.

“Đây là thảo nguyên Cách Đại Nhi nơi Thần linh đã ban cho chúng tôi.” Chị ta nói một cách thành kính.

Oạch, nói thế thà không nói còn hơn, có khác gì trả lời đây là Trái Đất chứ không phải Sao Hỏa đâu.

“Chị là tộc người Hách Liên?”

Chẳng lẽ tôi được tộc người Hách Liên cứu? Thừa Đức bọn họ tìm lâu như vậy mà tìm không được tộc người Hách Liên, chẳng lẽ bị tôi gặp được sao? Vận mệnh của tôi lúc này là tốt hay là xấu đây?

“Chị cứu tôi?” tôi hỏi, hỏi xong thì hối hận, không phải hỏi thừa sao? Không phải chị ta cứu tôi, thì tôi làm sao nằm trong lều của chị ta được? Xem ra chỉ số IQ của tôi cũng cần phải được nâng cao á.

“Chúng tôi biết cô đến giúp người Ngõa Lặc của chúng tôi, Mẹ Ô Vân dùng rất nhiều thảo dược mới chữa khỏi vết thương của cô. Thần linh phù hộ, mũi tên mới không tổn thương đến phần xương. Mẹ Ô Vân nói chỉ mấy ngày thôi thì cô sẽ hồi phục! thần linh phù hộ.” chị ta lại chắp hai tay nói.

Chị ta nói một hơi ba bốn lần như thế, tôi chỉ nghe được đại khái, lần đầu, tôi không chết là do có sự phù hộ của thần linh của bọn họ; lần thứ hai, tôi không chết là phải đa tạ cái người được gọi là Mẹ Ô Vân; lần thứ ba, e rằng phải cảm ơn sự chăm sóc của người phụ nữ trước mặt này. “Cách Nhĩ Thái, mau đến nhóm lửa!” bên ngoài là giọng của một người phụ nữ giọng ồm ồm gọi to.

“Vâng! Đến liền!” người phụ nữ trong lều trả lời to. Do lều rất thấp, chị ta phải bò ra ngoài, bò đến cửa, quay đầu lại nhìn tôi, “Kiên cường lên! Hoa Bất Thoát! Đi ra đón ánh mặt trời đi, Thần linh sẽ ban cho cô khỏe mạnh trở lại.”

Nhìn thấy nụ cười chân thật trên khuôn mặt của chị ta, lòng tôi cũng thấy ấm áp hẳn lên, dường như tràn trề sinh lực. “Vâng!” tôi gật đầu, chút khó khăn này chẳng làm khó được tôi đâu, tôi phải mau khỏe lại, sau đó đi tìm Thừa Đức!

Nhưng mà, đợi đã, chị ta vừa gọi tôi là gì nhỉ? Hoa Bất Thoát?

“Đợi đã!” tôi vội kêu lên, Cách Nhĩ Thái dừng lại quay đầu nhìn tôi.

“Chị vừa gọi tôi là gì vậy?” tôi chột dạ hỏi.

“Hoa Bất Thoát!” chị ta trả lời, vẻ mặt quan tâm.

“Hoa Bất Thoát?” tôi không dám tin vào tai mình, đây là... tên mới của tôi

“Ừ, tôi đặt tên cho cô, ở tộc Hách Liên chúng tôi nó có nghĩa là con chim con đáng yêu, cô chính là con chim con gãy cánh mà chúng tôi cứu được, rồi sẽ có một ngày, cô vẫn sẽ tung cánh bay giữa bầu trời xanh!” chị ta nói một cách tự hào.

Hoa Bất Thoát ư? Con chim nhỏ ư? Vừa tỉnh lại, thì tôi đã thành người chim rồi? (^^)

Cách Nhĩ Thái cười cười, bò ra ngoài lều vải. Nụ cười của chị ta đã cảm hóa tôi, tôi cố nhịn cơn đau ở bả vai, cũng bò ra ngoài lều vải, tôi phải mau khỏe lại, chỉ có như vậy thì tôi mới có sức mà đi tìm Thừa Đức!

Bò ra khỏi lều vải, tôi nhìn thấy một tốp phụ nữ tộc Hách Liên, bọn họ đang nấu nồi lẩu mấy mươi người ăn, hơi nóng trong nồi, cộng với khói dày đặc từ dưới nồi bốc lên làm mắt tôi cay xè, tôi nhìn hồi lâu, mới tìm được Cách Nhĩ Thái, chị ta đang bỏ thêm củi vào.

“Cách Nhĩ Thái!” tôi gọi, dùng tay giữ vai phải của mình đi về phía chị ta.

“Xuỵt... ” chị ta ra hiệu, nhìn ra xa. tôi hơi khó hiểu, nhìn theo chị ta, mém té xỉu, cách chỗ này không xa là kỵ binh của người Tây La Minh. Nhìn lại xung quanh, thì thấy toàn người bọn tôi, được lắm, rõ ràng bị người ta giam ở bên trong còn gì.

Cách Nhĩ Thái vội kéo tôi ngồi xổm xuống bên cạnh cái nồi, lấy tro đen trong đống lửa, trộn lẫn với đất, bôi lên mặt tôi, “Hoa Bất Thoát, da cô quá trắng, sẽ bị người Tây La Minh chọn.” bôi xong khuôn mặt tôi, thuận tay còn chà lên tóc tôi, làm cho tóc tôi vừa dơ vừa rối, sau đó chị ta nhìn nhìn tôi, gật đầu vẻ hài lòng, rồi nói: “Thế này thì tốt rồi!”

“Các người cũng là tù binh à? Bị bọn Tây La Minh bắt đến hả?” tôi khẽ hỏi.

Cách Nhĩ Thái lắc đầu, nói: “Chúng tôi không phải tù binh, chúng tôi chỉ là bị bọn Tây La Minh hung ác giam giữ thân xác, linh hồn của chúng tôi vẫn còn ở trên thảo nguyên Cách Đại Nhi, nhận được sự phù hộ của

Oạch, cảm giác là bà chị này hơi có vấn đề, còn không chịu là tù binh, vậy thì thế nào mới chịu? Tiêu rồi tiêu rồi, vốn cho rằng chỉ là ở trong bộ lạc của người Hách Liên, nghỉ ngơi khỏe thì có thể đi tìm đồng đội, vừa vặn lúc này, tính cả buổi vẫn là bị bọn Tây La Minh bao vây ở đây.

“Đúng rồi, các người là người hôm đó bị bọn Tây La Minh truy đuổi ở phía trước, phải không?” tôi hỏi.

Lần này Cách Nhĩ Thái cũng chịu gật đầu, khẽ giọng nói: “Đúng, chúng tôi lúc đầu không biết tại sao bọn họ làm như vậy, sau đó mới biết bọn họ là vì mê muội người Ngõa Lặc các cô.”

“Thế sao đó thì thế nào? Bọn Tây La Minh thắng rồi sao?” tôi vội hỏi.

“Không biết nữa, hình như là thắng, nhưng hình như cũng không thắng.”

“Cuối cùng là thắng hay là không thắng?” tôi có hơi sốt ruột, nói chuyện với chị ta thật phí sức, cũng không biết bọn Thừa Đức bây giờ thế nào.”

“Người của các cô đa số đều sống ở đây, chỉ là bị người Tây La Minh giết một phần.” chị ta nói, suy nghĩ, rồi lại nói, “Người Tây La Minh nói chiến tranh vẫn chưa kết thúc, lần sau các cô sẽ không có vận may như thế nữa đâu!”

Tôi thở dài, căm hận nói: “Cũng tại công chúa giả kia!”

Khuôn mặt Cách Nhĩ Thái nghiêm túc nhìn tôi, đột nhiên nói: “Công chúa Đại Liên Na là thật đó.”

Thật sao? Là thật sao giúp kẻ địch đối phó với người trong tộc của mình chứ? Tôi có hơi không dám tin.

“Thật đó, cô ta là công chúa Đại Liên Na của chúng tôi, chỉ là linh hồn của cô ấy bị ác quỷ lấy đi.” Cách Nhĩ Thái lại nói. Tôi lại phải thất vọng, thì ra là thế! Thật hy vọng Thần linh của bọn họ có thể mang thân xác của Đại Liên Na đi.

“Còn không mau làm việc!” sau lưng vang lên giọng nghiêm khắc, tiếp đó là Cách Nhĩ Thái bị đạp một cái từ phía sau, té nắm sấp trên đất.

Đằng sau là một gã đàn ông khỏe mạnh cao to đứng ở đó, người Tây La Minh! Tôi hung hăng trừng mắt gã Tây La Minh đạp Cách Nhĩ Thái, Phùng Trần Sở Dương tôi có khi nào chịu thiệt thòi thế này? Tôi trước giờ luôn đứng ở thế thượng phong! Cách Nhĩ Thái vội kéo tôi quỳ xuống, hạ mình nói: “Đại nhân, chúng tôi biết sai rồi.”

Gã Tây La Minh đó mắng té tát xong bỏ đi, tôi hơi căm phẫn, nhìn Cách Nhĩ Thái vẻ không hiểu, vừa nãy chị ta vẫn còn là một người kiêu hãnh như thế, sao chớp mắt cái đã thành ra thế này?

“Hoa bất thoát, cô hãy nhớ, chỉ có sống, Thần linh mới có thể giải cứu cho chúng ta! Dũng sĩ của chúng ta mới có thể cứu chúng ta! Bọn họ mong muốn nhìn thấy là những người phụ nữ khỏe mạnh, mà không phải trở thành những người phụ nữ chết đi!” Cách Nhĩ Thái nói từng chữ từng câu.

“Tôi hiểu rồi!” tôi khẽ giọng nói, nhưng vẫn cảm thấy ấm ức, nhìn thịt dê nấu trong nồi, hỏi, “Cho bọn Tây La Minh ăn hả?”

Cách Nhĩ Thái gật đầu, tôi nhìn xung quanh không có bọn Tây La Minh, liền đứng dậy đến bên trong nhổ nước miếng vào trong nồi. Thật hối hận không đem mấy cái bình của chị Hồ cho, bằng không nhất định sẽ bỏ vào thức ăn của bọn chúng! Cách Nhĩ Thái thấy tôi hành động giống đứa con nít như vậy, thì cười, sau đó cũng nhìn xung quanh, cũng rất nhanh đứng dậy chạy lại nhổ nước miếng vào trong nồi, hai người chúng tôi nhìn nhau mà cười.

Sau đó mấy ngày, tôi lại quen biết với mấy người phụ nữ tộc Hách Liên, theo như Cách Nhĩ Thái nói, Mẹ Ô Vân còn có cô con gái nhỏ Ô Nhật Na Giai, một tiểu cô nương đáng yêu. Nhờ thảo dược của Mẹ Ô Vân, và sự chăm sóc chu đáo của Cách Nhĩ Thái, vết thương trên bả vai tôi đã khỏi được bảy tám phần, miệng vết thương đã khép lại, cử động cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Tôi len lén quan sát xung quanh bọn Tây La Minh, ở đây chủ yếu là kỵ binh của bọn chúng, nếu muốn thoát ra khỏi đây, e rằng có hơi khó khăn, nhưng cũng không phải là chuyện không th, chỉ cần tìm cơ hội tốt. Chỉ cần vết thương khỏi nhanh, tôi sẽ nghĩ cách trốn ra ngoài, đối với việc chạy trốn này, tôi có lòng tin vào bản thân mình.

Trời vừa nhá nhem, tôi như thường lệ cùng Cách Nhĩ Thái nấu thức ăn cho bọn Tây La Minh, vừa bỏ thịt dê vào nồi, thì nhìn thấy có mười mấy kỵ binh phóng ngựa xông vào, mặt Cách Nhĩ Thái biến sắc, liền nói với tôi: “Mau trốn vào trong lều!”

Tôi cũng không kịp hỏi kỹ, vội vàng chạy vào trong lều, phía sau Cách Nhĩ Thái đã bị một kỵ binh tóm lấy, nhìn chị ta một cái, “Đàn bà xấu xí! Không cần!” tiện tay ném xuống đất. Tôi mới chạy có hai bước, thì cảm thấy chân đã rời khỏi mặt đất, gã vừa ném Cách Nhĩ Thái xuống đất tóm lấy vai tôi xách lên ngựa, nhìn nhìn khuôn mặt tôi, rồi dùng tay áo chùi chùi, cười với một gã kỵ binh khác: “Đàn bà đẹp, cần.” nói xong thì ném tôi qua tên kỵ binh kia, tôi chỉ cảm thấy mình giống như bay, sau đó thì rớt lên ngựa của gã kia, được rồi, cái tên này của tôi được đặt chẳng hợp chút nào, lại còn phải làm con chim con nữa chứ.

Tiếp theo là một đứa con gái bị ném qua, gã kỵ binh này lại giơ tay đón lấy, chất lên người tôi, sau đó lại một đứa con gái bị chất lên, tôi chỉ cảm thấy mình sắp bị đè chết, gã kỵ binh kia mới quay về.

Lúc rớt xuống đất, đã ở trước lều lớn của bọn Tây La Minh. Đếm được mười mấy gã Tây La Minh đang ngồi xung quanh đống lửa, cười nói ồn ào, mùi thịt nướng từng đợt rời rạc theo gió bay trong không khí, còn có tiếng cười ồn ào mạnh mẽ của bọn Tây La Minh.

Mấy gã kỵ sỹ Tây La Minh tiếp theo sau đó cũng ném bọn con gái trên ngựa của mình vào trong đám người đó, hơn mười mấy người con gái tộc Hách Liên bị bắt nằm cuộn tròn bên cạnh đống lửa, khẽ giọng khóc thút thít.

“Mông ca, sao lại chọn mấy mọn hàng này đến?” một gã đàn ông cao to vạm vỡ khuôn mặt râu quai nón đi đến phía trước bọn tôi, thò tay tóm lấy hai người con gái Hách Liên nhìn nhìn, cười mắng tên bắt kỵ sỹ Tây La Minh vừa bắt chúng tôi.

“Mấy đứa này hả? cũng không tệ, gần đây không bắt được cừu con mới nào, các ngươi lại muốn ăn tươi, đành phải đi bắt mấy đứa Hách Liên xấu xí, được mấy đứa nà không tệ!” cái gã được gọi là Mông ca phàn nàn.

“Vương, ngài qua chọn trước một đứa chứ?” gã râu quai nón quay đầu gọi to tên đàn ông đang đứng trước lều lớn.

Gã đàn ông kia vẫn không trả lời, người bên cạnh hắn cười rồi nói: “Ê Râu, ngươi chọn trước đi, Vương của chúng ta có Đại Liên Na công chúa xinh đẹp vậy, không thèm mấy đứa này đâu!”

Gã râu quai nón xấu hổ cười ha ha lên hai tiếng, sau đó lại gọi: “Vương, khi nào thì cho chúng tôi nếm thử mùi vị của công chúa đây?”

Tôi náu mình trong đám người Hách Liên, nghe bọn họ nói như thế, thì giật mình, không ngờ rằng gặp được Tây La Minh vương ở đây, càng không ngờ rằng Đại Liên Na công chúa đó là người của Tây La Minh vương, càng không ngờ hơn là bọn người Tây La Minh lại nói chuyện láo xược như vậy, muốn người con gái của chủ chứ?

“Lúc nào cũng được.” gã đàn ông kia cười nói.

Tôi mém té xỉu, đây là vua của Tây La Minh sao? Để cho cấp dưới cùng hưởng thụ người con gái của mình ư? Bọn chúng thật không xứng làm người, Cách Nhĩ Thái đã nói đúng, bọn chúng là quỹ dữ.

Người con gái bên cạnh khẽ khóc thút thít, nỗi buồn của bọn họ cũng ảnh hưởng đến tôi, tuy tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng răng vẫn lập cập như đánh điện báo.

Có chết cũng không thể bị hủy hoại trong tay bọn này! Phùng Trần Sở Dương, bình tĩnh, bình tĩnh, kiên cường, kiên cường, nhất định phải nghĩ cách, không có chuyện gì mà không được.

Gã râu quai nón đó đẩy dạt mấy đứa con gái Hách Liên tiến vào bên trong tìm, tôi muốn núp ở phía sau để không bị lộ, nhưng vẫn chưa động đậy gì, tay của gã râu quai nón đã thò tới, hắn một tay nhấc tôi lên, một tay vén mái tóc rối bù của tôi ra khỏi mặt, nhìn nhìn, cười lớn nói: “Con cừu con nõn nà này là của tôi!

Mông ca cũng qua kéo tôi lại, nói với gã râu quai nón với vẻ không vui: “Đứa này là của ta, ngươi chọn đứa khác đi!”

Tên râu quai nón tức giận: “Dựa vào cái gì mà nói nó của ngươi?”

“Cô ta là do ta tìm được!” Mông ca cũng nổi nóng mắt gằn đỏ, tức giận nói.

Hai gã đó lôi kéo tôi trước đám đông, tranh giành đến nổi đỏ mặt tía tai, không ai muốn buông tay. Vết thương trên bả vai tôi vẫn chưa khỏi hẳn, bị hai cái gã to khỏe như vượn người này kéo, đau đến chảy nước mắt.

Gã Tây La Minh bên cạnh cười chế giễu tựa như gã râu quai nón và Mông ca đang làm trò hề, càng có nhiều người xúm lại đùa bỡn.

Khuôn mặt cả hai đều không nén được tức giận, cùng lúc buông tôi ra, rút trong thắt lưng ra thanh đao cong, tư thế sẵn sàng liều mạng. Đánh đi, đánh đi, chết đi một người thì ít bớt một người, tôi nói thầm, sau đó len lén bò vào trong đám con gái Hách Liên. Mới bò không được hai bước, thì bị hai người bọn họ phát hiện, lại mỗi gã một tay kéo tôi lại, kéo mạnh đến nỗi tôi suýt chút bị xé ra làm hai.

“Buông tay!” tôi tức xịt khói, thở phì phì đạp hai gã mỗi gã một đạp, hai người bọn họ không ngờ một con cừu con đang chờ làm thịt như tôi sẽ có phản ứng như vậy, nhất thời đần mặt ra, ngoan ngoãn buông tay ra.

Lập tức, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt chĩa vào tôi không giống nhau, giống mũi tên vậy. Đặc biệt là ánh mắt của gã đàn ông đối diện, nhìn đến nỗi tôi sợ khiếp vía, tôi hơi hối hận, muốn cười ruồi hai tiếng, nhưng mở miệng lại không ra tiếng.

“Hai anh hãy thương lượng trước đi, nếu không được thì mới đọ kiếm, tôi thích người đàn ông khỏe mạnh.” tôi đột nhiên cười nói.

Có tiếng huýt sáo nổi lên trong đám đông, có người bắt đầu hưởng ứng, cbắt đầu thấy náo nhiệt, càng có người dùng ánh mắt u ám nhìn tôi.

“Chẳng có tiến bộ! Hai người các ngươi còn là dũng sĩ Tây La Minh của ta sao? Vương phủ của chúng ta thiếu gì các cô gái khỏe mạnh, xinh đẹp, sau khi trở về ta sẽ cho hai người hai đứa!” gã đàn ông được gọi là Vương nói, ánh mắt lạnh lẽo âm u nhìn tôi một cái, nói tiếp: “Đứa con gái này trả lại cho Râu, Mông ca ngươi chọn đứa khác đi!”

Mông ca có hơi không phục, nhưng lại không dám nói gì, vẻ mặt ấm ức. Gã râu quai nón vẻ mặt đắc ý kéo tôi lại, tôi vội né cánh tay hắn, la to: “Khoan đã!”

Mọi người đều sửng sờ.

Đầu óc tôi căng thẳng, nghĩ làm sao mới có thể thoát khỏi số phận trước mắt.

“Anh là dũng sĩ Tây La Minh?” tôi trầm giọng hỏi.

Râu quai nón nhìn nhìn tôi, kiêu ngạo gật đầu, nói: “Tôi là dũng sĩ dũng cảm nhất của Tây La Minh, không tin cô có thể hỏi Nặc Đốn Vương!” nói xong quay đầu nhìn gã đàn ông vừa nói lúc nãy một cái.

Norton Vương? Tôi còn Kaspersky (1) cơ!

(1)Norton: âm hán việt là Nặc Đốn nên Sở Dương nghe ra là Norton phần mềm diệt virus của Syman tec, và nói mình còn là Kaspersky (cũng là phần mềm diệt virus) ý ví mình cũng không kém cạnh gì.

“Thế thì tốt, tôi là con gái dũng cảm nhất Hách Liên, tôi muốn khiêu chiến với anh, nếu anh thắng tôi, tôi cam lòng làm nô lệ của anh, nếu anh thua, anh... ” phải thổi phồng mình lên rồi hẳn nói.

“Ta không thể thua!” râu quai nón kiêu căng ngắt lời tôi.

Tôi cười khẩy, vậy thì không chắc, nếu anh thua, anh phải thả tôi đi!”

Râu quai nón cười coi thường, gật đầu nói: “Được thôi, ta hứa với ngươi.”

“Anh không được, tôi phải có sự bảo của Nặc Đốn Vương của các anh!” tôi chỉ gã đàn ông đối diện.

Nhất thời mọi người đều ngẩn ra, đều nhìn theo cánh tay tôi chỉ gã đàn ông được gọi là Nặc Đốn Vương, gã đàn ông đó lại nhìn tôi bằng ánh mắt u ám.

Khuôn mặt gã râu quai nón kìm nén đến đỏ lên, tức giận nói: “Ngươi không tin lời hứa của ta sao? Người Tây La Minh chúng tôi đều nhất nhất trọng chữ tín, Thần linh có thể làm chứng!”

Thần linh? Ông ta quá bận rộn rồi, tôi nói thầm, vừa phải quan tâm người Hách Liên, vừa phải làm chứng cho bọn Tây La Minh các người, ông ta bận thế đến có kịp không? Hơn nữa ông ta bây giờ e rằng vẫn còn ở chỗ Tây Vương Mẫu họp thần tiên ấy chứ, đâu có rãnh mà lo mấy chuyện vớ vẩn ở đây!”

“Tôi không phải không tin anh, tôi chỉ là không quá tin Nặc Đốn Vương của các anh!” tôi cười khẩy, “Cho nên tôi cần phải có sự chấp thuận của ông ta!”

Mọi người đều chờ đợi câu trả lời của Nặc Đốn Vương.

“Ta đồng ý, nếu cô thắng Râu, cô được thả.” Nặc Đốn Vương nói.

Tiếp sau đó mọi người lại sôi nổi lên, đều chờ đợi xem náo nhiệt, gã râu quai nón vứt thanh đao ở thắt lưng hắn xuống đất, cười gằn.

“Đợi đã!” tôi vội la to.

“Lại làm sao nữa?” gã râu quai nón hỏi, vẻ mặt đã hơi không còn nhẫn nại nữa.

Nói thật, trong lòng tôi rất sợ, khiêu chiến với hắn chỉ là lời nói ứng phó nhất thời, chứ tường tôi thế này, không bằng một nửa của hắn, hắn giơ tay ra là đã hơn thắt lưng của tôi, đánh, tôi chắc chắn không thể thắng nổi hắn.

“Anh đói sao?” tôi đột nhiên hỏi

Râu quai nón ngớ người, sau đó lắc đầu, “Không đói, ngươi ở đâu mà nói nhảm nhiều như vậy, rốt cuộc đánh hay không đánh? Không đánh thì đến làm người phụ nữ của ta.”

Lời của gã râu quai nón làm cho đám đông cười một trận.

“Anh không đói, tôi lại đói, bây giờ đánh, rất không công bằng. Sức anh căn bản không mạnh bằng tôi, nhưng vì tôi đói đến không còn sức, nên anh mới có thể mạnh hơn tôi một tí ti.” Tôi giơ tay ra, nói so với đầu ngón tay út, “Như vậy đối với tôi không công bằng, đến Thần linh cũng không chấp nhận được.”

Râu quai nón bị tôi nói đến choáng váng, tuy lúc nghe tôi nói tôi mạnh hơn hắn thì khuôn mặt vẻ không tin, nhưng vừa nghe tôi nói Thần linh sẽ không không chấp nhận được, cũng hơi bối rối, lấy tay gãi gãi đầu, hỏi: “Vậy thì làm thế nào?”

“Làm thế nào? Đương nhiên là phải đợi tôi ăn no rồi mới đọ sức!” tôi nói.

Vừa nói dứt lời, lại làm cho mọi người cười vang, bọn chúng đều cho rằng tôi sợ, nói muốn đấu với râu quai nón, chẳng qua là nói để giữ thể diện.

“Các ngươi rốt cuộc có đấu hay không? Râu, nếu ngươi không dám thì để cho ta!” Mông ca ở bên cạnh nói.

“Xéo!” râu quai nón chửi Mông ca, sau đó quay đầu nói với tôi, “Vậy cô ăn nhanh đi! ăn xong rồi đấu!” nói xong thì dùng tay xách tôi đến ngồi bên đống lửa, cầm một con dao nhét vào tay tôi, chỉ thịt dê đang nướng trên lửa nói, “Mau ăn đi!”

“Ờ!” tôi đáp, nắm chặt con dao trong tay, bây giờ lén cho hắn một dao? Không được, cho dù đâm trúng, bọn họ cũng không bỏ qua cho tôi, e rằng sẽ gây họa cho tôi, vậy phải làm sao đây? Cũng không thể cứ ăn mãi, rồi cũng ăn xong thôi, phải nghĩ cách thắng gã Râu này. Gã Râu này, nhìn rất hung ác, có lẽ chỉ hung ác bên ngoài thôi, chứ bụng lại thật thà, tôi nói đói thì hắn để cho tôi ăn

Bọn Tây La Minh bên cạnh đều dùng ánh mắt quái gỡ nhìn tôi, giống như chưa bao giờ nhìn thấy người Hách Liên như tôi vậy, chỉ có vẻ mặt gã Nặc Đốn Vương thản nhiên uống rượu, khóe miệng còn treo nụ cười hơi lạnh lùng.

“Sao hả? Không khát sao? Hay là muốn con gái?” Nặc Đốn Vương cười, “Đi chọn đứa con gái các ngươi muốn đi, như vậy mới náo nhiệt.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay