Thời gian tươi đẹp (Tập 1) - Chương 16 phần 2

Đúng lúc này, Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp bên tai Lâm Thiển: “Chúng ta cần tạo một ‘cây cung’ có tính năng ưu việt cơ bản của sản phẩm dã ngoại, nhưng có mức giá tương đương túi xách bậc trung thông thường. Sản phẩm này có ngoại hình hoàn hảo, chất lượng và giá cả phải đạt tới mức đứng đầu thị trường. Nhãn hiệu được đăng ký bản quyền ở nước ngoài, đối tượng khách hàng là người dân thành phố.”

Chỉ mấy câu nói ngắn gọn nhưng khiến nhịp tim trong lồng ngực Lâm Thiển tăng tốc.

Từ trước đến nay, tôn chỉ và thói quen của các doanh nghiệp sản xuất túi xách là phân loại sản phẩm trước, sau đó tập trung vào từng sản phẩm riêng biệt, cuối cùng đổ tiền xây dựng thương hiệu.

Ví dụ về sản phẩm ba lô túi xách du lịch, các doanh nghiệp sẽ cố gắng làm thật chuyên nghiệp, nâng cao công nghệ, ra sức cạnh tranh với nhãn hiệu quốc tế, nhưng kết quả vẫn không như mong muốn.

Còn dòng túi xách thông thường không ngừng đưa ra mẫu mã mới, kiểu dáng đa dạng phong phú, chất lượng thỏa mãn cuộc sống thường ngày là ổn. Hai dòng sản phẩm này có sự phân biệt rõ ràng.

Thật ra cũng có doanh nghiệp từng đưa tính năng của sản phẩm dã ngoại vào túi xách thông thường, nhưng cũng chỉ dừng ở bước thử nghiệm qua loa chứ không đi sâu như Lệ Trí Thành nói. Bởi vì mọi người đều cho rằng, đối với sản phẩm dã ngoại, đa phần người dân Trung Quốc chỉ cảm thấy mới lạ, nhu cầu thị trường không lớn lắm.

Vậy mà Lệ Trí Thành lại mạnh dạn đưa ra ý tưởng đó. Anh hoàn toàn không nghĩ đến việc “tập trung đầu tư vào sản phẩm, nâng cao sức mạnh cạnh tranh của doanh nghiệp”, cũng không có ý định bỏ nhiều tiền vào việc xây dựng thương hiệu.

Anh cũng chẳng thèm tuân theo thói quen vốn có của người tiêu dùng. Dù khả năng chi tiêu của người dân thành phố ngày một tăng cao, nhưng liệu có bao nhiêu người cho rằng túi xách thông thường nên có chức năng dã ngoại? Thế nhưng anh lại đưa ra ý tưởng về một sản phẩm mới mà thị trường hầu như không có. Sản phẩm này có thể gọi là…“túi xách đa chức năng thành thị”?

Nếu xúc tiến và đưa ra sản phẩm này, có nghĩa Ái Đạt sẽ dẫn dắt nhu cầu của người tiêu dùng, khai thác nhu cầu tiềm tàng của bọn họ, chứ không phải đuổi theo người tiêu dùng như trước.

Nhưng có một vấn đề thiết thực được đặt ra. Như anh từng nói, một sản phẩm không thấm nước, bền và nhẹ, thời trang, giá cả phải chăng, định vị là túi xách thông thường… Liệu người tiêu dùng có chấp nhận? Có thể thu hút đối tượng khách hàng của hai sản phẩm Tân Bảo Thụy hay không?

Lâm Thiển không thể tưởng tượng đến lúc đó thị trường sẽ ra sao. Sản phẩm của Ái Đạt sẽ “chết yểu”, hoặc có khả năng…thành danh sau một đêm, trở thành hiện tượng trên thị trường.

Lâm Thiển ngẩng đầu nhìn Lệ Trí Thành, cất giọng hơi khàn khàn: “Boss.”

Vào thời khắc này, cô lại gọi anh là “Boss” như trước, chứ không phải xưng hô khác.

“Boss, ý tưởng này rất tuyệt, nhưng độ mạo hiểm cũng lớn.” Cô hỏi: “Anh có biết làm ra sản phẩm túi xách hoàn hảo như vậy khó đến mức nào không?”

Lệ Trí Thành cúi đầu ngắm gương mặt ửng đỏ của cô: “Ừ, rất khó, khó như lên trời.”

Hai người yên lặng một lúc, anh lại mở miệng: “Vì vậy chúng ta có làm không?”

Lâm Thiển cảm thấy toàn bộ máu trong người dồn lên đỉnh đầu.

“Làm.”

Cô không hoang mang cũng không do dự. Dù con đường phía trước còn nhiều gian nan vất vả, nhưng lòng anh đã quyết, cô còn có thể nói gì?

Cúi đầu vượt qua muôn vàn thử thách, ngẩng dầu “giương cung xạ điêu”.

***

Lâm Thiển và Lệ Trí Thành giải quyết bữa trưa nhanh gọn trong trung tâm thương mại.

Sản phẩm túi xách da dành cho nam giới và phụ nữ đều nằm ở khu vực bán giày dép, đồ da, hai người đã mất công đến đây, nhân tiện đi thăm quan một vòng. Vừa xuống thang cuốn, Lâm Thiển chợt nhìn thấy quầy bán đồ uống bên trái cửa ra vào. Vừa rồi ăn cơm vội vàng, bây giờ cô hơi khô miệng.

Nhìn sang bên phải thấy biển đề nhà vệ sinh, Lâm Thiển nói với Lệ Trí Thành: “Tôi đi nhà vệ sinh một lát.”

Lệ Trí Thành gật đầu: “Em muốn uống gì, để tôi đi mua?”

Lâm Thiển: “Hả?”

Anh hất cằm về phía quầy nước.

“Trà chanh quýt vàng.” Khóe miệng cô bất giác cong lên: “Cảm ơn anh.” Bụng bảo dạ: Anh cũng tinh ý đấy chứ.

Hai người tạm thời tách ra ở lối xuống thang cuốn. Vừa đi vài bước, Lâm Thiển đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, vừa rồi Lệ Trí Thành hỏi cô “Em muốn uống gì?” chứ không phải “Em có muốn uống chút gì không?”

Sao anh biết cô “muốn uống?” Có phải anh luôn để ý đến vẻ mặt và ánh mắt của cô?

Lâm Thiển quay đầu, chỉ thấy Lệ Trí Thành đang đứng xếp hàng sau hơn mười người để chờ mua đồ uống. Cô nghĩ chắc anh chưa từng mua mấy thứ này, bởi anh đang ngẩng đầu xem xét bảng giá treo trên quầy, thần sắc rất tập trung.

Lâm Thiển lặng lẽ ngắm anh một lúc rồi quay người đi vào nhà vệ sinh.

Đứng trước bồn rửa tay, Lâm Thiển cởi mũ, rửa mặt. Ngẩng đầu nhìn gương mặt ướt rượt trong gương, tâm trạng của cô mới bình tĩnh một chút.

Thảo nào hồi ở Mỹ, Lệ Trí Thành nói với cô “sắp phát động cuộc chiến”. Đây đâu chỉ đơn giản là cuộc chiến, mà khiến cả thị trường đảo lộn cũng không biết chừng.

Trầm ngâm một lúc, Lâm Thiển lại đội mũ, chỉnh lại mái tóc mới đi khỏi nhà vệ sinh.

Bên ngoài nhà vệ sinh là một hành lang dài. Đi hết hành lang mới tới cửa vào khu trung tâm thương mại náo nhiệt. Lâm Thiển vừa cúi đầu bước đi, vừa ngẫm nghĩ những lời Lệ Trí Thành vừa đề cập. Đằng sau vang lên tiếng bước chân đi theo, cô cũng không để ý.

Đến cửa vào trung tâm thương mại, Lâm Thiển ngẩng đầu, phát hiện có hai người đàn ông mặc comple đứng một bên, dường như đang đợi ai đó.

Lâm Thiển cảm thấy bọn họ hơi quen mắt, hình như vừa gặp ở gian hàng của đối thủ cạnh tranh, không biết là Tân Bảo Thụy hay Tư Mỹ Kỳ. Cô lại đưa mắt quan sát bọn họ, kết quả sau lưng vang lên âm thanh lãnh đạm: “Nhìn gì vậy?”

Giọng nói này vô cùng quen thuộc với Lâm Thiển, thoáng chốc trong lòng bốc lên một ngọn lửa nhưng lập tức lại bị cô đè nén.

Lâm Thiển quay người, mỉm cười với người đàn ông: “Trần tổng, trùng hợp quá, đi vệ sinh cũng có thể gặp anh.”

Mặc dù hết sức lý trí nhưng lời nói của cô tỏ vẻ chế giễu rõ ràng. Lâm Thiển liền thầm tự kiểm điểm bản thân.

Đối diện Lâm Thiển, tâm trạng của Trần Tranh hết sức phức tạp. Nỗi chán ghét, không cam lòng, buồn bực vì cầu mà không được và lòng tự ái bị tổn thương…dội về cùng một lúc, cuối cùng biến thành sát khí. Trần Tranh không cảm thấy bản thân còn hứng thú với người phụ nữ này, nhưng là con trai của nhà doanh nghiệp xuất thân từ nông dân, anh ta cũng như bố mình, thường có thù tất báo, ăn miếng trả miếng. Đối diện với người khiến bản thân khó chịu, đương nhiên anh ta cũng sẽ khiến cô không thoải mái. Hù dọa cũng được, bới móc cũng được, tóm lại hôm nay gặp mặt, Lâm Thiển đừng mơ có thể dễ dàng bỏ đi.

Trần Tranh nháy mắt với hai cấp dưới, ra hiệu bọn họ đứng yên một chỗ. Sau đó, anh ta nửa cười nửa không nhìn Lâm Thiển: “Mặt em còn đau không? Để tôi xem nào.”

Lâm Thiển im lặng quay người bỏ đi.

Ai ngờ mới đi hai bước, Trần Tranh lại sán đến, thậm chí khoảng cách càng gần hơn. Phía trước là mấy quầy đồ da nhãn hiệu quốc tế, đèn đóm sáng trưng, dòng người tấp nập. Lâm Thiển bước vội vàng, đâm phải một khách hàng từ trong quầy đi ra. Trần Tranh thuận thế kéo cô sang một chỗ vắng người qua lại, đồng thời lên tiếng: “Em đi nhanh thế làm gì? Sợ tôi ăn thịt em à? Không lẽ cho em một cái tát nữa hay sao?”

Cuối cùng Lâm Thiển cũng không nhịn nổi, quay đầu hét lên với anh ta: “Trần Tranh, anh là đồ khốn, anh không phải là đàn ông.”

Trần Tranh biến sắc, ánh mắt tối sầm.

Bộ dạng của Trần Tranh tương đối hung dữ nhưng Lâm Thiển không sợ hãi, chỉ lạnh lùng lườm anh ta một cái. Nghĩ đến Lệ Trí Thành đang đi mua đồ uống, cô chỉ muốn mau chóng rời khỏi chỗ này. Nhưng Trần Tranh đã đứng chặn lối đi, thế là hai người mắt to trừng mắt bé, không ai nhường ai.

Đúng lúc này, đằng sau vang lên tiếng bước chân dồn dập, như thể một đám người đang đi về bên này. Lâm Thiển không quay đầu, Trần Tranh ở phía đối diện ngẩng lên, ánh mắt hơi kinh ngạc.

Sau đó, Lâm Thiển nghe thấy một giọng đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ từ sau lưng vọng tới: “Đây chẳng phải là Trần tổng của Tư Mỹ Kỳ hay sao? Trùng hợp quá, anh cũng đi thị sát à?” Người đàn ông lại nói với những người đi cùng: “Tôi đã bảo hôm nay là ngày lành mà, các anh xem đi, không chỉ gian hàng của chúng ta lập kỷ lục tiêu thụ mới, mà còn gặp người bạn tốt.”

Lâm Thiển hóa đá tại chỗ.

Tuy hôm nay là cuối tuần, lại là Rằm tháng Giêng, sếp tổng của các doanh nghiệp chọn thời điểm này đi thị sát cũng là điều bình thường. Nhưng trung tâm thương mại lớn như vậy, việc Lâm Thiển tình cờ chạm mặt một lúc hai người đàn ông thì đúng là xui xẻo. Bởi chủ nhân của giọng nói mang đầy ý cười, còn thân mật kêu đối thủ cạnh tranh là “bạn tốt” chính là Ninh Duy Khải.

Bây giờ, Lâm Thiển cũng chẳng cần thiết chào hỏi Ninh Duy Khải. Cô lặng lẽ đứng sang một bên, âm thầm quan sát anh ta. Ninh Duy Khải mặc comple chỉnh tề, đằng sau có mười mấy người đi theo, cả nam lẫn nữ, trung niên lẫn thanh niên. Bên cạnh Ninh Duy Khải còn có người trợ lý cầm áo khoác của anh ta. Anh ta tươi cười nhìn cô và Trần Tranh, thần sắc điềm tĩnh.

Lúc này, Trần Tranh đã khôi phục tâm trạng, hai cấp dưới cũng chạy đến, đứng sau lưng anh. Anh ta mỉm cười, tiến lên một bước, giơ tay về phía Ninh Duy Khải: “Ninh tổng, lâu rồi không gặp, lần gặp anh gần đây nhất là cuộc họp của ngành vào tháng Chín. Cuối tuần anh không ở bên bà xã, còn phải vất vả đi thị sát cửa hàng giống tôi sao?”

Người ở xung quanh đều cười, Lâm Thiển cũng cảm thấy hài hước. Người trong ngành đều biết Ninh Duy Khải cưới con gái của Chúc thị nên mới một bước trở thành người đứng đầu Tân Bảo Thụy, kề vai sát cánh với hai anh trai của Chúc tiểu thư, lần lượt quản lý ba phương diện của tập đoàn Chúc thị là bất động sản, tài chính và sản xuất túi xách. Câu nói của Trần Tranh có vẻ là lời nói đùa, nhưng ai tinh ý đều nhận ra ý tứ của anh ta.

Tất nhiên Lâm Thiển và Ninh Duy Khải cũng là người tinh ý. Tọa sơn quan hổ đấu, buồn cười là một lẽ, Lâm Thiển lúc này không đi, còn đợi tới bao giờ?

Vừa định âm thầm bỏ đi, cô liền nghe thấy giọng nói biếng nhác ở sau lưng: “Vị này là?” Ngữ khí của anh ta có chút nghi hoặc.

Lâm Thiển không cần quay đầu cũng biết mọi người đang dồn mắt về phía mình.

Lâm Thiển tuy là nhân vật nhỏ bé nhưng kể từ khi kề vai tác chiến cùng Lệ Trí Thành, cô cũng như những nhân viên xuất sắc của Ái Đạt đều có chút tiếng tăm trong giới. Ở ngành nghề cạnh tranh khốc liệt này, nhân tài rất được trọng dụng, trong đám đông xuất hiện ở đây, có người biết cô cũng nên.

Một khi đã chạm mặt, cô không cần né tránh, khỏi làm giảm oai phong của mình.

Lâm Thiển nở nụ cười lịch sự, từ từ quay người. Đúng lúc này, Trần Tranh lên tiếng: “Đây là tiểu thư Lâm Thiển của tập đoàn Ái Đạt, là tâm phúc của CEO Lệ Trí Thành.” Anh ta quay sang cô: “Trước đây cô ấy là nhân viên của Tư Mỹ Kỳ chúng tôi, cũng là bạn tôi.”

Lâm Thiển chửi thầm Trần Tranh là “đồ khốn”, ngoài mặt mỉm cười với Ninh Duy Khải: “Xin chào Ninh tổng, tôi là Lâm Thiển.” Còn về tiết mục bắt tay thì miễn.

Ninh Duy Khải lộ vẻ mặt kinh ngạc: “Tâm phúc của Lệ tổng còn trẻ như vậy sao?” Anh ta cười với cô: “Giám đốc Lâm, rất vui được gặp cô.”

Bên cạnh anh ta lập tức có người phụ họa: “Còn rất xinh đẹp nữa.”

Câu nói đùa này không rõ là vô tình hay hữu ý, nhưng ẩn chứa vẻ tùy tiện. Lâm Thiển lặng thinh, Ninh Duy Khải liếc qua người vừa phát ngôn, là một cửa hàng trưởng cấp bậc thấp, bình thường không có nhiều cơ hội gặp Tổng giám đốc. Bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Ninh Duy Khải, anh ta đoán Tổng giám đốc không thích nói đùa kiểu này. Thế là anh ta lập tức cúi đầu, chỉ mong bản thân biến thành không khí.

Mọi người xung quanh không nhìn ra điều đó, nhưng Lâm Thiển tinh ý nắm bắt được. Cô hiểu rõ tính cách của Ninh Duy Khải, tuy anh ta không chung tình nhưng rất tôn trọng và đối xử lịch sự với phụ nữ, bất kể tuổi tác, diện mạo hay địa vị xã hội. Năm đó Lâm Thiển nhận lời yêu Ninh Duy Khải, cũng là do bị vẻ bề ngoài ôn hòa nhã nhặn của anh ta lừa.

Dù không còn liên quan, Lâm Thiển vẫn nhìn anh ta bằng ánh mắt cảm kích. Ninh Duy Khải không thay đổi sắc mặt, cũng chẳng biết có nhận được tín hiệu của cô hay không?

Trần Tranh trò chuyện vài câu với Ninh Duy Khải rồi cáo từ. Lúc rời đi, anh ta không hề liếc qua Lâm Thiển.

Nhân cơ hội này Lâm Thiển định chào tạm biệt. Nhưng chưa kịp lên tiếng, Ninh Duy Khải mở miệng trước: “Giám đốc Lâm, tôi rất có hứng thú với nhãn hiệu Vinda của quý công ty. Nghe nói sản phẩm này bán rất chạy, coi như lập kỷ lục của ngành.” Đến đây, anh ta lại quay đầu nói với cấp dưới: “Trong tình hình thị trường phát triển ổn định, Ái Đạt có thể thành công như vậy, quả thực là tấm gương mẫu mực.”

Mọi người đều lần lượt phụ họa. Lâm Thiển không muốn nghe những lời ca tụng khách sáo này.

Phụ nữ thật ra là sinh vật kỳ lạ. Bạn biết rõ người đàn ông trước mặt không còn là hình bóng trong quá khứ. Nếu không có trí tuệ và thủ đoạn như Lệ Trí Thành, thì dù ở rể đi chăng nữa, chắc chắn Ninh Duy Khải không thể làm CEO của Tân Bảo Thụy bao nhiêu năm, cũng không thể dẫn dắt tập đoàn phát triển đến đỉnh cao. Nhưng khi bạn đối diện gương mặt của ngày nào, bắt gặp vẻ xảo quyệt trong mắt anh ta, bạn lại cảm thấy, anh ta vẫn là chàng trai giả dối, dịu dàng và hám danh lợi, sáng nắng chiều mưa của năm đó.

Lâm Thiển cười: “Ninh tổng quá khen rồi. Lệ tổng của chúng tôi cũng rất khâm phục Ninh tổng. Tân Bảo Thụy là ngọn cờ đầu của ngành…” Vừa định nói mấy lời khách khí tương tự, cô liền nghe thấy Ninh Duy Khải “wow” một tiếng, sau đó ngó nghiêng xung quanh bằng cặp mắt hứng thú: “Hôm nay Lệ tổng có đến đây không?”

Vị trí nơi bọn họ đang đứng không nhìn thấy quầy đồ uống. Lâm Thiển rất sốt ruột, nhưng đoán Lệ Trí Thành còn phải xếp hàng, đồ uống lại chế biến tại chỗ nên chưa thể đi tìm cô. Thế là cô mỉm cười, không trả lời thẳng vào vấn đề mà nói: “Ninh tổng cứ bận việc của mình đi, tôi…”

“Lâm tiểu thư.” Ninh Duy Khải lại một lần nữa ngắt lời. Anh ta tươi cười vẫy tay: “Cô hãy mau lại gần đây.”

Lâm Thiển đờ ra, những người khác cũng sửng sốt.

Hai người đứng cách nhau hơn một mét, Lâm Thiển không biết anh ta định giở trò gì. Người đàn ông này khiến cô cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Bởi vì sự chú ý của đám đông, cô đành đi qua chỗ Ninh Duy Khải, dừng lại ở khoảng cách hai, ba mươi xen-ti-mét. Ninh Duy Khải nghiêng đầu nhìn cô, đồng thời chỉ tay lên tầng trên cùng: “Nơi đó chính là gian hàng có lượng tiêu thụ cao nhất trong tháng này của Tân Bảo Thụy chúng tôi, không biết giám đốc Lâm đã đi tham quan chưa?”

Lâm Thiển chớp mắt: “Hôm nay tôi đi dạo linh tinh, chắc cũng qua chỗ đó rồi.”

Ninh Duy Khải chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu cảm khái: “Hy vọng từ nay về sau, hai công ty chúng ta có thể thường xuyên giao lưu, cùng chấn hưng ngành nghề. Tôi cũng muốn mời cô và Lệ tổng đến thăm quan cửa hàng của chúng tôi, góp ý cho chúng tôi.”

Những người đứng sau lập tức gật đầu phụ họa: “Ninh tổng nói đúng”, “Đúng vậy, làm doanh nghiệp nên có thái độ như Ninh tổng.”

Lâm Thiển chỉ mỉm cười khi nghe những lời tán dương đó. Bất kể là người đàn ông xa lạ của hiện tại hay người đàn ông quen thuộc trong quá khứ, cũng không thể có suy nghĩ nhiệt huyết vô tư như lời anh nói. Do đó Lâm Thiển thật sự không biết đối đáp thế nào.

Đúng lúc này, lẫn trong tiếng nhạc và tiếng ồn ào, cô chợt nghe thấy một giọng đàn ông đầy ý cười ngay trên đỉnh đầu: “Em cao thêm rồi. Trước đây mới chỉ đứng đến cúc áo thứ hai của tôi, bây giờ cao gần tới chiếc cúc đầu tiên.”

Lâm Thiển giật mình. Tự dưng Ninh Duy Khải nói những lời mờ ám này để làm gì? Đúng là đồ thần kinh.

Kết quả, lại nghe anh ta thì thầm: “Có điều, con mắt thẩm mỹ của em ngày càng thụt lùi, ăn mặc như đàn ông, mặt mũi không trang điểm. Cái mũ này ở đâu ra thế, khó coi chết đi được.”

Lâm Thiển không nhịn nổi, hơi quay người che khuất tầm nhìn của mọi người. Sau đó, cô nghiến răng: “Ninh Duy Khải, miệng không thối anh sẽ chết hay sao?”

Khóe miệng mỏng của Ninh Duy Khải nhếch lên: “Tiền lẻ[3], lâu rồi không gặp.”

[3] “Tiền lẻ” và “Lâm Thiển” đồng âm.

Lâm Thiển vốn bị anh ta làm cho tâm trạng trở nên bực dọc, nhưng không hiểu tại sao, khi nghe câu này, cô lại thấy buồn cười. Vừa đáp một câu: “Đúng là vô vị”, cô đột nhiên cảm thấy điều bất thường.

Khi ngẩng đầu, Lâm Thiển liền bắt gặp Lệ Trí Thành cầm túi nylon đựng cốc đồ uống cách đó hơn chục mét. Chắc anh vừa từ quầy đồ uống đi về bên này, bởi anh đang dõi mắt về phía cửa nhà vệ sinh rồi vô tình nhìn qua chỗ cô.

Giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, Lệ Trí Thành phát hiện ra Lâm Thiển ngay lập tức.