Công chúa cầu thân - Chương 45 - Phần 2 (Hết)

Nhật kí Hàn Diệc Thành 1

Tôi là Hàn Diệc Thành, người thừa kế đầu tiên của tập đoàn Hàn Thị, nghe đồn trước kia từng là công tử đào hoa được vinh danh trên bảng vàng giải trí của báo giới, như trong một bức hình lớn được phối cảnh rất đẹp, đương nhiên trong hình không chỉ có mình tôi, mà luôn có những cô gái khác nhau diễn cảnh chung, hoặc ôm hoặc khoác vai, vô cùng thân mật.

Bạn hỏi tôi vì sao tôi lại dùng từ “nghe đồn” phải không? Vì tôi không nhớ gì cả, phải, tôi đã không còn nhớ gì nữa. Năm hai mươi bảy tuổi tôi kinh qua một tai nạn chết đi sống lại, tôi đã lái xe đụng phải thành cầu trên cầu vượt, xe lật và lăn đi rất xa.

Tất nhiên bức ảnh ấy lại được đặt trên trang nhất các tờ báo, sau đó thế nào cũng có người chỉ hiện trạng xe lật thảm khốc đó mà nói với người cạnh bên: “Nhìn xem! Đây chính là báo ứng!”

Đáng tiếc, tôi lại không chết, sau khi hôn mê hai mươi tư ngày trời, tôi đã thức dậy như một kỳ tích, thế là lại có người chỉ tay lên trời chửi: “Sao ông không mở mắt ra hả?”

Nhưng những người đó nào biết được, tôi tuy không chết, nhưng Hàn Diệc Thành đã toi rồi, phải, hắn đã chết, từ khi tôi tỉnh dậy, trong đầu tôi chẳng còn chút ký ức của hắn ta nữa, thay thế vào đó là ký ức của một người đàn ông tên là Thừa Đức, rất dài, một ký ức trọn hai mươi ba năm.

Tôi không đã có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không phân biệt nổi rốt cuộc mình là Hàn Diệc Thành, hay là chàng trai có tên Thừa Đức ấy.

Cha mẹ của Hàn Diệc Thành, ồ không, phải nói là cha mẹ của tôi, đã vạn phần thỏa mãn với việc chết đi sống lại của tôi, cho nên không hề quan tâm đến việc bây giờ tôi có phải đã quên béng mất họ hay không, họ nói chỉ cần tôi sống là đã quá đủ!

Lúc nghe thấy câu nói ấy, tôi bỗng dưng muốn khóc, vì trong ký ức của người đàn ông tên gọi Thừa Đức ấy, cũng từng có một cô gái nói như thế với anh ta, cô ấy bảo, cô chẳng quan tâm đến chuyện gì cả, chỉ cần tôi tiếp tục sống, vậy là đã quá đủ!

Bác sĩ nói bệnh tình của tôi cũng rất kỳ quặc, ông đã từng nhìn thấy những trường hợp mất trí nhớ, nhưng chưa từng có kiểu mất trí nào giống tôi, vì chẳng những khả năng đọc viết của tôi đã bị mất hẳn, hơn nữa còn quên luôn cả những việc có liên quan đến xã hội hiện đại.

Ông ta nói đúng, giờ tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên thấy chiếc hộp vuông trên tường bỗng xuất hiện những người nhỏ tí xíu, tôi đã kinh hãi đờ ra, cảm thấy vừa mới mẻ vừa khó hiểu, thế giới này sao lại có người nhỏ đến thế? Vả lại tôi còn rất hiếu kỳ, làm sao cho họ ăn được nhỉ?

Lần đầu tiên dùng điện thoại, tôi chỉ muốn xé toạc dây điện ra để tìm xem người đang nói chuyện với tôi nấp ở chỗ nào, về sau họ cho tôi một cái không có dây, tôi mới biết rằng, à thì ra vốn có một đồ vật thần kỳ nghe được ngàn dặm như thế…

Lần đầu tiên ngồi xe hơi, tôi thấy rất khó chịu, buồn nôn, muốn nôn ra, họ nói do tôi gặp tai nạn xe nên có sự sợ hãi trong tiềm thức với xe hơi, lúc đó tôi vẫn không hiểu cái gì là tiềm thức, về sau tôi mới rõ cảm giác khó chịu ấy không phải do tiềm thức gì gì đó, mà là do tôi bị… say xe…

Quá nhiều lần đầu tiên, cuối cùng tôi đã từ từ quen thuộc với xã hội này, cũng khiến tôi càng thêm quả quyết rằng, tôi chẳng phải Hàn Diệc Thành, tôi là hồn ma ở thế giới này, tôi là Thức Đức, là tam hoàng tử Thừa Đức của Ngõa Lặc.

Nhưng mà, Vinh Nhi đâu? Nàng đang ở nơi nào? Nàng đã sinh sống ở một nơi như thế này sao?

Nằm lại trong bệnh viện gần hai tháng, bác sĩ nói với tôi ông có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là các cơ quan sinh lý trong cơ thể tôi đã phục hồi rất tốt, có thể xuất viện được rồi. Còn tin xấu là đến giờ ông vẫn không hiểu nổi tại sao tôi lại mất sạch hoàn toàn ký ức đến thế, còn nói nếu tôi cần hòa hợp với xã hội này lại từ đầu thì phải học lại toàn bộ, tốt nhất là bắt đầu từ cấp tiểu học, không, ông sửa lại rất nhanh, hay là nên bắt đầu từ mẫu giáo đi, học abc cái đã rồi tính sau.

Cuối cùng, ông lại nói với tôi bằng giọng điệu lạc quan, qua trắc nghiệm thì IQ của tôi rất cao, học thứ gì cũng sẽ rất nhanh thôi, không phải lo.

Cha mẹ tôi nói chẳng sao cả, cho dù tôi không học cũng được, tiền trong nhà đủ nuôi tôi cả mấy chục đời.

Lúc bắt đầu tôi vẫn cố học, tôi bắt ép mình phải gia nhập vào xã hội này, muốn tìm ra Vinh Nhi của tôi trong đám đông người chen chúc như kiến, tôi biết, nàng đang ở đây…

Lúc ấy, tôi vẫn chưa biết có thể đăng tìm người thân trên báo chí hoặc đài truyền hình, cũng không rõ có thể tra xét hộ tịch một ai đó ở cục công an, tôi không biết chữ của thế giới này, tuy xem ra có vẻ rất đơn giản, nhưng tôi vẫn cần có thời gian để quen với nó.

Lúc mới bắt đầu, vì tôi quá sốt ruột nên tôi định nhờ người khác viết thay thông báo tìm Vinh Nhi hoặc Sở Dương, đồng thời trong một buổi chiều trời quang đãng, đem dán dọc theo các con đường, nhưng chưa đợi tôi dán được mấy tấm, đã có một bà dì trên cánh tay có đeo băng đỏ chặn tôi lại.

Bà nói: Thấy cậu ăn mặc sành điệu như vậy, sao lại làm những chuyện vớ vẩn thế này! Phạt tiền!

Cha mẹ tôi cũng phát hiện ra sự kỳ quặc của tôi, họ hỏi tôi đang tìm ai, tôi nói tôi muốn tìm một cô gái, họ còn tưởng tôi nhớ lại chuyện xưa kia, liền hỏi tôi tìm cô nào, tôi bảo đó là một cô gái tên Vinh Nhi hoặc Sở Dương, họ vẫn có đôi chút mơ hồ, lại hỏi đó là mấy người, tôi đáp chỉ một thôi, họ lại tiếp tục hỏi cô ấy trông thế nào, tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời là không biết.

Phải, tôi không biết, vì hình dáng tôi đã thay đổi, tôi không biết Vinh Nhi có thay đổi hay không.

Cha mẹ hiện giờ của tôi nói họ sẽ giúp tôi tìm, nhưng tôi phải gấp rút học hỏi, học tiếng Hán, học ngoại ngữ, học quản trị kinh doanh gì gì đó, vì họ chỉ có một mình tôi là con trai, tôi là người thừa kế đầu tiên của Hàn Thị.

Tôi cười, con người luôn tham lam, lúc tôi vừa tỉnh dậy thì họ nói chỉ cần tôi sống là đủ rồi, nhưng hiện giờ họ lại thấy không đủ nữa.

Họ quyết định đưa tôi ra nước ngoài, một là vì nước ngoài có bác sĩ giỏi hơn, hai là để tôi có thể học hỏi thêm nhiều kiến thức về ngành kinh doanh hơn, ba là có hoàn cảnh ngoại ngữ, tôi hồi phục lại khả năng ngoại ngữ của mình nhanh chóng hơn nhiều.

Thực ra trong lòng tôi hiểu rõ, họ nóng ruột muốn tôi đi du học là vì một nguyên nhân quan trọng hơn, họ sợ tôi sẽ trở lại những ngày tháng lấy đêm làm ngày, ăn chơi trác táng của thuở trước.

Tôi biết mình hiện giờ không phải là Tam hoàng tử Ngõa Lặc nắm trong tay đại quyền, tôi bắt buộc phải chấp nhận một số việc, mà chuyện khiêm tốn, che giấu năng lực vốn trước giờ không phải là xa lạ đối với tôi, tôi hiểu được phải nhẫn nhịn, cũng hiểu được nên nhẫn nhịn thế nào.

Vinh Nhi, em đang ở đây, anh biết, anh sẽ quay về tìm em. Trước khi lên máy bay tôi đã tự nhủ, sau đó bước thẳng lên máy bay không quay đầu lại.

Tất nhiên khi lên máy bay, tôi lại buồn nôn, chẳng những bị say xe mà còn bị say máy bay, tôi bắt đầu nhớ nhung chiến mã của mình, và cả xe ngựa của Hoàng gia Ngõa Lặc nữa.

Hai năm sau, khi tôi lại trở về thành phố này, chẳng ai biết tôi đã có thay đổi lớn thế nào, đến cả cha mẹ tôi cũng không tưởng tượng nổi, họ chỉ cảm thấy tôi càng xa lạ hơn, có lần mẹ tôi lo âu buồn rầu trò chuyện với tôi, nói tôi bây giờ khiến họ không hiểu nổi nữa.

Tôi cười thầm, tôi chỉ mới bắt đầu thích nghi với xã hội này, đã trở thành một Thừa Đức có thể sinh tồn trong xã hội hiện đại rồi.

Tôi bước vào tập đoàn Hàn Thị, chính thức tiếp quản cơ nghiệp gia tộc đồ sộ này, tôi phát hiện rằng, thực ra những việc này không hề khó khăn, chí ít cũng vẫn kém xa với những phức tạp trong tranh đấu quyền lợi ở hoàng cung.

Từ khi trở về, tôi mải miết tìm kiếm Vinh Nhi, chỉ có điều thế giới này to lớn hơn tôi nghĩ, trong lòng tôi bắt đầu dậy lên một nỗi lo sợ mơ hồ, bắt đầu hoài nghi tôi thật có thể tìm ra cô ấy được hay không?

Cho đến một ngày, trong tích tắc cửa thang máy khép lại, tôi nghe thấy tiếng gọi “Sở Dương” bên ngoài…

Nghe thấy cô ấy đẩy cửa bước vào, tôi lại không có can đảm nhìn cô, càng không dám hỏi thẳng xem cô có phải là Vinh Nhi không, tôi sợ, sợ hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Quả nhiên, cô vẫn khiến tôi thất vọng, cô nói cô không biết những chữ này. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có phần mỏi mệt, khoát tay để cô ra ngoài, rồi không nhịn nổi lại cầm tệp tài liệu lên xem một lần nữa những chữ Vinh Nhi đã từng viết cho tôi, không ngờ vừa mới nhìn, đã khiến tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, tôi không kìm được dụi dụi mắt, thấy vết son môi trên giấy không hề mất đi, lúc này mới rõ mình không hoa mắt, đó là cô, là Vinh Nhi!

Niềm vui sướng cực độ ập đến như những con sóng, suýt nữa khiến tôi váng vất, tôi mừng rỡ đảo đến mấy vòng trong văn phòng mới nghĩ đến chuyện cô dám lừa tôi, dám không chịu nhận tôi! Cô gái này, ước chừng bây giờ đang tính gói ghém tay nải chuẩn bị tẩu thoát, nhưng tôi sao có thể để cô ấy đi được!

Nhào đến bộ phận cô làm việc, ở đó tất cả mọi người đều ngạc nhiên đờ ra nhìn tôi, tôi còn thời giờ đâu đếm xỉa đến ánh mắt của họ, gọi to: “Vinh Nhi…” tìm kiếm khắp nơi bóng dáng thân thuộc ấy, nhưng trong căn phòng ấy lại không tìm thấy Vinh Nhi yêu quý của tôi, lúc này tôi mới sực nhớ ra, cô đã thay đổi hình dáng bên ngoài, cô tưởng chỉ cần cô không lên tiếng thì tôi sẽ không tìm ra.

Tôi cười, nheo mắt lại cười rất sung sướng, tôi tin mình có thể tìm ra cô, cho dù tướng mạo cô có thay đổi, tôi vẫn sẽ tìm ra cho được! Tôi bước về phía góc phòng, nhìn thấy cô ấy đang cố làm ra vẻ bình tĩnh, quả nhiên đang chuẩn bị chuồn đi, hình dáng đã khác, thân người cũng cao hơn tôi biết, đây chính là Vinh Nhi, đây là Vinh Nhi của tôi.

“Lần này lại muốn chạy đi đâu?” Tôi vừa hỏi em vừa cười.

Nhật kí Hàn Diệc Thành 2

1. Thứ hai, trời trong, 27.5.200X

Hôm nay thời tiết nóng quá, tôi thấy hơi ghét bộ âu phục trên người, cảm giác còn lâu mới thoải mái như khi mặc bộ áo bào mỏng trên người, nhưng bó tay thôi, đàn ông bây giờ đều mặc thứ này, tôi cũng chẳng còn cách nào khác, tôi không muốn chơi nổi quá, lại thêm Vinh Nhi nói nàng rất thích đàn ông mặc âu phục, nên tôi cũng đành phải nhịn vậy.

Nhắc đến Vinh Nhi là tôi tức giận đầy ứ bụng, đúng thế, trời rất nóng, nhưng nàng cũng không thể mặc ít như thế chứ! Bà nó, điên thật!

Việc này phải kể đến từ lúc đón cô tan sở, vì nàng nói không muốn trở thành một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông, nên nàng vẫn đi làm, hơn nữa còn kiên quyết từ chối kiến nghị giữ nàng ở lại tập đoàn Hàn Thị của tôi mà đi làm ở “Sáng Kỳ”, còn dương dương tự đắc bảo tôi rằng: “Công ty của bọn em là top 500 mạnh nhất thế giới đó!” Khẩu khí nghe như cô là top 500 không bằng, tôi không nhẫn tâm nói cho cô biết, để có thể cho cô vào công ty đó, tôi đã bị tổn thất quá lớn, phải đổi bằng điều kiện để cho thân tín cho ông chủ Sáng Kỳ đến làm việc dưới trướng tôi mới được! Haizzz, cô bé ngốc nghếch, nàng đâu có tư chất của “nữ cường nhân” đâu! Bà nó chứ, thân tín của ông sếp Sáng Kỳ cũng ngố chịu không nổi, sao toàn gây tai họa cho tôi? Chẳng lẽ Vinh Nhi ở Sáng Kỳ cũng như vậy ư?

Nói xa quá rồi, trở lại chuyện tôi đến đón Vinh Nhi tan sở vậy, hôm nay tôi đến sớm một chút, cảm thấy hơi buồn chán, cũng học theo người ta cách dựa vào xe ngắm các em gái ăn mặc mát mẻ, ngắm mãi ngắm mãi rồi cảm thấy bóng dáng em gái chân dài xinh đẹp phía xa kia có vẻ quen quen, cặp mắt của cơ thể hiện giờ của tôi hơi cận thị, tôi lại không quen đeo kính, nên đành nheo mắt lại nhìn cho rõ, lần này vừa nhìn, chỉ cảm thấy gan ruột muốn nổ tung.

Không sai, tôi thích những em gái ăn mặc mát mẻ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi chịu để vợ yêu của mình mặc hở hang cho người khác dòm ngó!

Tôi nổi điên thật sự! Không nói thêm câu nào đã nhét luôn cô nàng vào xe, vì động tác thô lỗ nên cô nàng đến giờ vẫn không thèm đếm xỉa gì đến tôi.

Thôi thôi, tôi buồn ngủ rồi, phải đi ngủ đây, đàn ông mà, sao đầu óc lại như phụ nữ được, nàng không đoái hoài gì đến tôi thì cũng vẫn là vợ yêu, không quan tâm cũng chẳng sao, ôm nàng đi ngủ là được mà, tôi đâu có bắt nàng lơ tôi đâu!

Phải rồi, Vinh Nhi cũng nói, dạo gần đây tôi không biết đã bắt chước ai mà cũng bắt đầu nói “bà nó chứ” rồi, không tốt chút nào, phải sửa lại, tôi thấy nàng nói rất cý, tôi đường đường là Hoàng tử Ngõa Lặc, sao có thể nói “bà nó chứ” được? Ôi xấu hổ quá! Sửa thôi!

2. Thứ sáu, trời trong nhưng gió lớn, 31.5.200X

Hôm nay cuối cùng cũng làm lành với Vinh Nhi, thực ra cũng có gì to tát đâu, Vinh Nhi cứ nói có lúc tôi quá đáng giống “sa trư” (gia trưởng, chủ nghĩa gia trưởng) gì đó, lại còn giảo hoạt như hồ ly nữa, tôi không hiểu, heo với hồ ly có thể đứng gần nhau ư? Chẳng phải là hai thái cực à? Sao lại có thể dùng chung với nhau được? Hả? Đúng rồi, mà cái gì gọi là Sa Trư? Sao tôi cứ cảm thấy hình như chưa từng nghe bao giờ vậy?

Sáng hôm nay, sếp bên Sáng Kỳ gọi điện cho tôi, nói hắn chịu không nổi nữa rồi, nguyên văn là: “Người anh em à, cậu làm ơn làm phước rước bà hoàng nhà cậu đi nhanh nhanh một chút có được không, chỉ cần cô ấy không đi làm, tôi đưa cho cô ấy hai tháng lương được chứ?”

Tôi nghe câu này xong có vẻ không vui, nhà chúng tôi thiếu tiền của cậu chắc? Chẳng qua chỉ để nàng vui thôi mà! Thật là! Tôi có một tật thế này, tức là không dễ để người ta trở mặt, theo lời Vinh Nhi nói thì chính là thuộc dạng người vừa cười vừa đâm dao ấy, vậy nên tôi cười nói với ông sếp Sáng Kỳ: “Thế này vậy, cậu để cô ấy đi làm, cậu trả cô ấy bao nhiêu tiền thì tôi đền lại cậu gấp đôi!”

“Tôi sẽ cho cậu gấp đôi hơn số cơ bản của cậu!” Hắn ta kì kèo.

“Tôi gấp đôi nữa!”

“Đại ca à, hay là cậu để cô nàng sinh con đi, cậu thấy được không?” Sếp bên đó lại đề nghị, “Để cô nàng sinh liền tù tì đứa này đến đứa khác, không để cho cô nàng có thời gian rảnh là xong!”

Chủ ý gì thế! Nếu tôi có thể để nàng ngoan ngoãn nghiêm chỉnh ở nhà sinh con thì tôi cần gì phí sức như vậy! Cái thằng cha sếp Sáng Kỳ này cũng chẳng hiểu chuyện, toàn nói những lời tôi ghét cay ghét đắng, thế là tôi định không nể mặt hắn nữa. [Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Thế này đi, cậu để bà xã tôi về vậy, như thế cũng tốt, dù gì thân tín của cậu bên này cũng không thoải mái, hai chúng ta đều giải thoát cho nhau!” Tôi thờ ơ nói.

Sếp bên Sáng Kỳ quả thực mâu thuẫn đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng cũng nghiến răng đáp: “Thôi được, cứ để chị dâu ở chỗ tôi làm việc vậy!”

Tôi cười giễu, hắn vẫn cảm thấy thiệt thòi, xì! Bà xã của tôi tôi phải yêu quý chứ! Có điều, Vinh Nhi à, nàng thật sự biết cách gây phiền phức đến thế sao? Nàng đã làm chuyện tầm bậy gì rồi?

Không làm được phụ nữ công chức hiện đại, thì chúng ta về nhà làm phụ nữ nội trợ chính cho gia đình đi, hay biết bao! Sao nàng không chịu chứ?

Còn nữa, Vinh Nhi, tại sao cứ nhắc đến chuyện sinh con là nàng lại phản đối ngay thế? Chẳng lẽ nàng vẫn nhớ đến chuyện kia sao? Haizzz, Vinh Nhi, thực ra ta cũng rất muốn trò chuyện với nàng về những chuyện này, nhưng lại không dám, thật đấy, đến cả ta đây mà vừa nghĩ đến cũng cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu rồi.

Vinh Nhi, Vinh Nhi…

Hết.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay