Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta - Chương 06 phần 1
Chương 6 Chiến Tranh Lạnh
Sau khi sống cùng nhà, vì Mễ Tu Dương, lần đầu tiên họ cãi nhau, rồi chiến tranh lạnh!
Chiến tranh lạnh là gì?
Là dưới một bầu trời, trong cùng một căn nhà, hai người từng rất tốt với nhau, đều cố tình không thèm nói với người kia, có lúc nhìn thấy nhau từ xa, nhưng đều ngoảnh mặt, coi như người kia không tồn tại.
Đó là hai người cố tình tạo khoảng cách, mặc dù không có tranh cãi gay gắt, nhưng hai bên cố ý vạch rõ ranh giới trong căn nhà chật chội, Đường Mật Điềm và Ôn Kỷ Ngôn mỗi người có cuộc sống riêng, cả hai đều kiêu ngạo và tự trọng, cho nên đều không dễ là người đầu tiên phá vỡ cục diện.
Hơn nữa, cuộc chiến tranh lạnh này, đã biến cuộc sống chung vui vẻ trước đây trở nên ngột ngạt, mỗi ngày nhìn thấy người mình không muốn gặp, diễu qua trước mặt, Đường Mật Điềm nhiều lần muốn trả lại tiền thuê nhà, mời Ôn Kỷ Ngôn đi, nhưng khi nhìn thấy anh ta lại không thể nói nên lời.
Còn Ôn Kỷ Ngôn, thật sự nhiêu lần muốn chủ động nói chuyện với Đường Mật Điềm, nhưng nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của cô, lại không muốn nói nữa. Một đại thiếu gia chưa từng bị bất kì ấm ức nào, nay tại thành phố S này lại phải nhìn sắc mặt một cô gái mà sống, thì quả thực quá khó chịu. Cảm giác đó, có thể dùng một câu cổ như thế này để mô tả: Anh hùng khi đã sa cơ cũng hèn!
Hơn nữa, Ôn Kỷ Ngôn cảm thấy anh muốn tốt cho Đường Mật Điềm mới cảnh báo cô, gã Mễ Tu Dương thích trai giả gái, nếu Đường Mật Điềm theo đuổi anh ta, thích anh ta, mấy lần anh không chịu nổi, định nói thẳng, cô thích anh ta, thà thích tôi còn hơn!
Một tuần chiến tranh lạnh, khiến Đường Mật Điềm dù bực bội hay phớt lờ, ngày ngày đều do Mễ Tu Dương đưa đi đón về, Ôn Kỷ Ngôn chứng kiến, lòng tức tối. Nhưng, là đàn ông, anh không thể mất phong độ kiếm cớ cãi nhau với cô vì mấy chuyện nhỏ nhặt đó, tuy nhiên chiến tranh lạnh vẫn tiếp diễn, không ai chịu đi trước phá vỡ cục diện đóng băng.
Thứ Sáu, Ôn Kỷ Ngôn tiếp tục xuống nhà mua đồ ăn, tuần lễ chiến tranh lạnh này, khiến chuyện ăn uống của anh trở thành vấn đề lớn, nhưng anh không thể xuống nước chủ động giảng hòa với Đường Mật Điềm, cho nên lúc chán mì gói thì xuống tầng ăn quán, nhưng quán ăn đó nấu quá tệ, nếu ăn tiếp chắc chắn anh nôn ra hết!
Nhưng, Đường Mật Điềm đáng ghét tính cũng quật cường, quá khích và ương ngạnh, muốn cô chủ động làm hòa, chắc kiếp sau cũng không có. Ôn Kỷ Ngôn thầm nghĩ, tiếp tục thế này cũng không được, phải nghĩ ra cách vừa không để mất tự tôn, lại có thể hòa giải với Đường Mật Điềm.
Còn chưa nghĩ ra cách gì, đã lại tận mắt chứng kiến Đường Mật Điềm cười hớn hở từ con Hummer của Mễ Tu Dương bước xuống, anh vội lánh sang một bên, mắt tóe lửa hướng vào hai người kia.
Mễ Tu Dương ánh mắt rất tình cảm nói: "Điềm Điềm, ngày mai cuối tuần, chúng ta đi nông trại cưỡi ngựa được không?"
"Tôi không biết cưỡi ngựa." Đường Mật Điềm vốn muốn từ chối, vì cô đang bực nên để anh ta đưa đón, tiếp xúc với anh ta, nhất là lúc nhìn thấy vẻ tức tối, nghiến răng trèo trẹo của Ôn Kỷ Ngôn, dù cảm thấy hơi nhỏ nhen, nhưng không thể không thừa nhận cô đang âm thầm khoái trá, ai bảo anh ta chiến tranh lạnh với cô? Cô phải làm anh ta tức chết mới được!
Nhưng sau một thời gian tiếp xúc với Mễ Tu Dương, cô phát hiện mình không có cách nào từ chối anh ta, vì Mễ Tu Dương luôn thản nhiên khiến cô rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng, không còn cách nào đành chấp nhận, cho nên, cô cũng không từ chối nữa, nhưng đúng là cô không biết cưỡi ngựa.
"Không sao, không biết, tôi sẽ dạy!" Mễ Tu Dương cười rạng rỡ: "Thực ra cưỡi ngựa rất đơn giản, cô thông minh như thế, nhất định sẽ học được!"
"Thật à?" Đường Mật Điềm hoài nghi, cô chưa cưỡi ngựa bao giờ, cho nên, cảm thấy rất hứng thú, mà người ta khi đã hứng thú, đương nhiên muốn thử nghiệm.
"Thật! Tôi đã lừa cô bao giờ chưa?" Mễ Tu Dương cười, rất tự nhiên giơ tay nhặt chiếc lá không biết rơi xuống đầu cô từ lúc nào.
Cử chỉ thân mật bất ngờ đó khiến Đường Mật Điềm đỏ mặt, cúi đầu nói: "Vậy được, mai đi cưỡi ngựa!"
"Ờ, hẹn ngày mai gặp lại!" Mễ Tu Dương dịu dàng nói.
"Vậy tôi về đây, bye bye!" Đường Mật Điềm vẫy tay rồi rảo bước về nhà, lòng bỗng mơ hồ hoang mang, càng ngày cô càng cảm thấy, suy đoán của Tào Ái Ái có lí, Mễ Tu Dương giống như đang theo đuổi cô, nhưng nghĩ đến trước đây Mễ Tu Dương thích Ôn Ngôn Ngôn, bây giờ lại theo đuổi cô, mặc dù, không phải là bắt cá hai tay, nhưng, có cảm giác là người đến sau, vì Ôn Ngôn Ngôn không cho Mễ Tu Dương cơ hội, nên anh ta mới rút lui theo đuổi cô, ý nghĩ đó khiến Đường Mật Điềm khó chịu, cảm giác mình chỉ là người dự bị!
Ôn Kỷ Ngôn nhìn thấy Mễ Tu Dương lái xe đi, tức giận ném túi đồ ăn vào thùng rác, rảo bước đi theo Đường Mật Điềm về phía cầu thang máy.
Đường Mật Điềm vừa tra chìa vào ổ khóa, bỗng giật mình bởi tiếng thở hổn hển phía sau, liền ngoảnh lại, thấy Ôn Kỷ Ngôn đang chạy thình thịch đến.
Nhìn thấy Đường Mật Điềm, ổn định tinh thần, muốn nở nụ cười thật tươi, nhưng cô không cho anh cơ hội, lập tức quay người, nhanh tay mở cửa, đi thẳng vào phòng, không thèm để ý đến Kỷ Ngôn.
Nụ cười của Ôn Kỷ Ngôn mới nở được một nửa đã cứng lại, anh thở dài tự giễu mình, rồi cũng đi vào nhà, nhẹ nhàng đóng cửa.
Từ lúc xảy ra chiến tranh lạnh, Ôn Kỷ Ngôn và Mật Điềm đều có tật xấu đó là dập cửa, dập thật mạnh, từ cửa chính đến cửa phòng, thậm chí cửa phòng tắm, dập mạnh đến nỗi khiến người kia hốt hoảng mới thôi.
Đường Mật Điềm bước vào phòng, đặt túi xuống, thay bộ đồ ở nhà, chuẩn bị vào bếp nấu ăn, đi qua phòng khách, thấy Ôn Kỷ Ngôn đang cắm cúi lau nhà, hơn nữa lại thấy cửa chính được đóng rất nhẹ nhàng, bỗng thấy hơi kì lạ, thoáng ngẩn ra giây lát, rồi vào bếp nấu ăn.
"Điềm Điềm, tối nay, có thể cho tôi xin bữa cơm không?"
Ôn Kỷ Ngôn đặt cây lau nhà xuống, ngó đầu vào bếp, hỏi dò.
"Anh xin tôi bữa cơm? Chẳng phải anh rất thích ăn đồ mua bên ngoài?"
Đường Mật Điềm ngoảnh lại, thong thả nói, cô vẫn chưa hết bực, đương nhiên, không thể tươi cười với Ôn Kỷ Ngôn.
Thấy Đường Mật Điềm mặc dù giọng nói còn chưa nguôi giận, nhưng chí ít vẫn để ý đến anh, Ôn Kỷ Ngôn mạnh dạn nói: "Đồ ăn bên ngoài rất ngon, nhưng tôi thấy, cô ăn một mình rất vô vị muốn ăn cùng cô!"
"Cảm ơn, tôi ăn một mình không thấy vô vị chút nào, rất thú vị!" Đường Mật Điềm ung dung trả lời, rồi nói tiếp: "Anh vẫn nên ra ngoài mà ăn!"
Ôn Kỷ Ngôn cứng họng, cô nàng gớm thật, không cho mình cơ hội xuống nước nữa! Nhưng mình đã mở lời trước đương nhiên không bỏ cuộc giữa chừng, lại tiếp: "Điềm Điềm, đồ ăn bên ngoài mặc dù ngon, nhưng dầu ăn moi từ dưới cống lên, tôi ăn nhiều quá, tiêu hóa không ổn, cô không muốn thấy tôi rối loạn tiêu hóa phải vào viện chứ?"
"Anh rối loạn tiêu hóa, phải vào viện liên quan gì đến tôi?" Đường Mật Điềm vừa đảo rau xào trong chảo vừa thủng thẳng nói.
"Điềm Điềm, dù gì chúng ta cũng ở ghép, bạn cùng nhà, quan hệ thân thiết, tôi đau bụng phải vào viện, chắc chắn cô cũng phải chăm sóc tôi!" sau đó đổi giọng thống thiết: "Ra khỏi căn nhà này, chúng ta đều là những người cô đơn, gặp được nhau, ở cùng một nhà cũng không dễ, đương nhiên cần tương trợ lẫn nhau!" thấy Đường Mật Điềm vẫn chăm chú xào rau, không trả lời, anh tiếp tục: "Hơn nữa, tôi thấy cô xào nhiều rau thế, ăn một mình cũng không hết, ăn không hết lại đổ đi, thật lãng phí!"
Từ khi xảy ra chiến tranh lạnh, ngày ngày Đường Mật Điềm đều nấu cơm nhưng bữa nào cũng không ăn hết phải đổ đi khiến Ôn Kỷ Ngôn ngày ngày bỏ tiền ra ngoài mua thức ăn tiếc đứt ruột, chỉ dám lén nhìn thùng rác mà nuốt nước bọt.
"Tôi thích lãng phí!" Đường Mật Điềm nói giọng tưng tửng.
"Lãng phí là xấu, Điềm Điềm, chúng ta không thể làm người xấu!" Thái độ của Đường Mật Điềm đã hơi mềm, lại còn muốn cãi nhau với anh, Ôn Kỷ Ngôn mừng thầm, liền giở giọng nịnh bợ: "Điềm Điềm, tôi nói, cô lãng phí thế, chi bằng cho tôi ăn đi!"
"Cho anh ăn?" Đường Mật Điềm cười nhạt: "Một kẻ vô ơn!"
Ôn Kỷ Ngôn hơi khó chịu với lối nói thẳng như thế, thấy Đường Mật Điềm mặt hầm hầm, miệng lẩm bẩm, biết là cô vẫn còn giận, đang dằn dỗi, đại trượng phu như anh, có thế cương có thế nhu, để dạ dày không bị hỏng bởi đồ ăn bên ngoài, chi bằng nhường cô một chút còn hơn, cho nên cười nịnh: "Điềm Điềm, còn giận tôi hả?"
"Hừ!" Đường Mật Điềm tay cầm xẻng xào đảo mạnh mấy cái thể hiện sự bất mãn trong lòng, rằng cô đang giận, đang dỗi.
"Tôi sai rồi, xin lỗi, Điềm Điềm, đừng giận nữa được không?" Ôn Kỷ Ngôn vội vàng nhận lỗi.
"Thật sự biết sai rồi chứ?" Đường Mật Điềm tắt bếp từ, quay lại, liếc anh, hỏi.
"Ừ ừ biết rồi, tôi sai rồi, cô tha thứ cho tôi được không?" Ôn Kỷ Ngôn vội nhận sai, lúc này, dù không sai, anh cũng phải nhận, bởi vì cãi nhau với phụ nữ, luôn luôn là sai, phụ nữ vốn là người không cần biết đúng sai.
"Anh đã biết sai rồi thì viết bản kiểm điểm cho tôi!" Đường Mật Điềm nói: "Còn có tha thứ cho anh hay không, phải xem thái độ của anh!"
"Hả?" Ôn Kỷ Ngôn tròn mắt, "Viết kiểm điểm thì không sao, nhưng tại sao còn phải xem thái độ của tôi?"
"Vì anh nhận lỗi quá muộn!" Đường Mật Điềm trút rau ra đĩa, vì cái trò chiến tranh lạnh này mà mấy đêm liền cô ngủ không ngon, luôn cảm thấy bức bối khó chịu.
"Không muộn chứ?" Ôn Kỷ Ngôn rụt rè cười: "Hơn nữa, thái độ nhận lỗi của tôi lần này là rất tốt, cô đại nhân đại lượng, đừng chấp kẻ tiểu nhân, được không?"
"Không được!" Đường Mật Điềm vừa nói, vừa đưa đĩa rau cho Ôn Kỷ Ngôn, "Này, mang thức ăn lên, đợi tôi nấu thêm món canh, là ăn cơm!"
"Tốt quá!" Ôn Kỷ Ngôn cười tít mắt đỡ đĩa rau, vui vẻ mang ra đặt trên bàn, lại ngoan ngoãn sắp bát đũa, phấn khởi đợi Đường Mật Điềm ra ăn cơm.
Cuộc chiến tranh lạnh vậy là kết thúc bởi sự cầu hòa của Ôn Kỷ Ngôn.
Phụ nữ luôn trong mềm ngoài rắn, nhiều khi họ thật sự không bận tâm ai đúng ai sai, nhưng muốn người khác phải nhượng bộ trước, còn đàn ông nhiều khi mặt dày một chút cũng không sao, vì họ vốn sinh ra da mặt đã dày.
Sau bữa tối, hai người ngồi ở phòng khách vừa xem chương trình giải trí trên ti vi, vừa bình luận, tán gẫu sôi nổi.
"Ôn Kỷ Ngôn, anh ngày nào cũng ở nhà không thấy chán à?" Đường Mật Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn lười nhác nằm trên salon, hỏi: Rốt cuộc, từ lúc anh ta đến đây đã gần một tháng, mặc dù được bạn gửi cho khoản tiền lớn, nhưng một người đàn ông đầy đủ chân tay, không đi làm nuôi bản thân, phải nhờ người khác viện trợ, cô cảm thấy hơi kì quặc, nhưng sợ nói thẳng quá sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Ôn Kỷ Ngôn, dù sao anh ta cũng là một thiếu gia, tuy trong mắt cô, đó là một thiếu gia ăn bám.
"Không chán, rất vui!" Ôn Kỷ Ngôn ít khi được nghỉ ngơi, đặc biệt là những dịp nghỉ ngơi thư giãn hoàn toàn, một khi quay về thành phố B, tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, muốn những ngày thư nhàn như thế này, không phải dễ.
Đây cũng là lí do vì sao anh bỏ trốn ngay trong lễ đính hôn, anh không muốn cuộc sống của mình bị cha sắp đặt, hôn nhân vì lợi ích kinh doanh, kết hôn xong, phải tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, sau đó, suốt đời vất vả vì công ty, vì gia đình, con cái... anh phải đấu tranh, để sống một cuộc sống khác, dù chỉ một thời gian ngắn, anh cảm thấy rất đáng nổi loạn.
"Nhưng, anh không đi làm như vậy, có phải không ổn lắm không?" Đường Mật Điềm nói thẳng.
"Không sao!" Ôn Kỷ Ngôn cười, ung dung đáp nhìn: "Nếu cô thấy tôi buồn, thì xin nghỉ phép dài hạn, đi du lịch với tôi."
"Xì!" Đường Mật Điềm bĩu môi: "Tôi mà thèm đi du lịch với anh! Lãng phí thời gian, lãng phí tiền bạc..."
"Không lãng phí thời gian, cũng không tốn tiền, tôi bao toàn bộ, thế nào?"
Ôn Kỷ Ngôn nhướn mày hớn hở: "Cô đúng là chỉ biết tích tiền không biết chi tiêu!"
Đường Mật Điềm quay mặt lại, nhìn thẳng Ôn Kỷ Ngôn, nói: "Những cái bẫy từ trên trời rơi xuống, tôi không có hứng tham dự!"
Cô là người thực tế, rất thực tế.
"Đây là miếng bánh từ trên trời rơi xuống được chưa?" Ôn Kỷ Ngôn không chịu thua tiếp tục nói: "Đường Mật Điềm, từ khi tôi chuyển đến đây, cô toàn gặp hên!"
"Ai biết anh có phải là kẻ bỏ con săn sắt, bắt con cá rô không?" Đường Mật Điềm nói thẳng: "Anh giả làm cừu non, lương thiện, tốt bụng, đưa tôi đi du lịch, bao ăn, bao ở, kết quả là, ngộ nhỡ anh bán tôi đi, lúc đó tôi kêu trời kêu đất cũng chẳng làm được gì!"
"Bán cô, cô cảm thấy cô đáng bao nhiêu tiền?" Ôn Kỷ Ngôn nhìn cô đầu từ xuống chân: "Nếu bán thịt, người cô mỏng mảnh thế này, được mấy đồng!"
"Anh!" Đường Mật Điềm trừng mắt, phản đòn: "Ai biết loại Gay như anh liệu có biến thái, được mấy xu cũng bán!"
"Đường Mật Điềm, không được công kích tôi như thế!" Mặc dù không phải Gay, nhưng bị Đường Mật Điềm luôn miệng nói như vậy, anh cũng bực.
"Tôi cũng không muốn công kích anh, nhưng ai bảo giới tính anh có vấn đề!" Đường Mật Điềm nhún vai tỏ vẻ tôi không muốn nhưng tại anh.
"Nếu giới tính tôi bình thường, cô có muốn cùng tôi không?" Ôn Kỷ Ngôn hắng giọng, nói. Thực ra anh không muốn nói dối mình là Gay, muốn nói thật với cô nhưng, lại sợ bị Đường Mật Điềm đuổi đi, cho nên, mấy lần định nói, lại thôi, thật sự không dám nói.
"Ha ha!" Đường Mật Điềm bật cười: "Anh hỏi, nếu giới tính anh bình thường, liệu tôi có cho anh ở cùng nhà không ư?"
Ôn Kỷ Ngôn vội gật đầu: "Đúng vậy!" mắt chăm chú nhìn cô.
"Đương nhiên..." Đường Mật Điềm trợn mắt lườm anh, nói luôn: "... không thể!" trừ khi cô là kẻ ngốc, nếu không, sao có thể sống cùng nhà với một người đàn ông bình thường, chỉ nghĩ thôi, đã không chịu nổi.
"Ồ." Ôn Kỷ Ngôn chỉ nói được thế, câu trả lời của Đường Mật Điềm không ngoài dự đoán của anh, cho nên chính là lí do anh không dám nói sự thật.
"Ôn Kỷ Ngôn, không phải anh định nói với tôi, giới tính của anh bình thường đấy chứ?" Đường Mật Điềm nheo mắt, nghiêm túc hỏi.
"Cứng, đa nghi quá đấy!" Ôn Kỷ Ngôn lúng túng né tránh ánh mắt đó, gượng cười "Cũng muộn rồi, tôi tắm rồi đi ngủ đây!"
"Đợi đã, Ôn Kỷ Ngôn, anh phải nói rõ cho tôi!" Đường Mật Điềm chụp cánh tay Ôn Kỷ Ngôn kéo giật lại, đường lực bất ngờ quá mạnh đó đẩy hai người ngã ra salon, Ôn Kỷ Ngôn vừa khéo đè lên người Đường Mật Điềm.
"Anh!" Đường Mật Điềm tức tối trừng mắt nhìn Ôn Kỷ Ngôn, chỉ thấy, hơi thở nong nóng của anh phả vào làn da mặt nhạy cảm của cô, hai người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau ở khoảng cách năm, sáu xenti, sự "tiếp xúc thân mật”, giữa hai cơ thể khiến Đường Mật Điềm vừa tức vừa xấu hổ, đỏ mặt hét: "Còn không dậy đi?"
Ôn Kỷ Ngôn khó khăn nuốt nước bọt, cố kiềm chế ham muốn cúi xuống hôn cô, ngây người nhìn đôi môi đỏ mọng của cô đầu óc hơi rối, tim đập hơi nhanh.
Đường Mật Điềm bị một cơ thể khác đè hắn lên người, cảm nhận rõ ràng vòm ngực rắn chắc đó áp sát vào khuôn ngực mềm mại của mình, còn nhịp tim mạnh mẽ dưới lớp áo lại truyền đi rung động của một sự tiếp xúc quá gần gũi mà cô chưa từng trải với bất cứ người đàn ông nào. Mặc dù, thâm tâm cô luôn tự nhắc người đàn ông này thích đàn ông, anh ta là Gay, nhưng tim cô vẫn đập mạnh, má vẫn đỏ hồng không thể kiểm soát, chỉ thấy hai má nóng dần, toàn thân nóng bừng.
Không khí như ngưng lại, trong khoảnh khắc, sự ấm áp lưu truyền giữa hai con tim, bên tai chỉ có tiếng thở nhẹ run run.
Hơi thở của Ôn Kỷ Ngôn mạnh dần, nhìn đôi mắt long lanh của Đường Mật Điềm, trong đầu anh không ngừng nhắc mình, nhất định không được làm cô sợ, cô bé cứng đầu này, một khi đã sợ e là sẽ chạy rất xa, vĩnh viễn không cho cơ hội tiếp cận nữa... Nhưng lúc này cô quá đẹp, đẹp đến nỗi thần trí anh rối loạn, chỉ muốn hôn vào đôi môi non mềm kia... Ôn Kỷ Ngôn đột ngột cúi xuống, vùi mặt vào cổ Đường Mật Điềm, bất động một lúc lâu, rồi tham lam hít mùi hương thanh dịu đặc biệt trên người cô.
Hai người cứ như thế yên lặng giữ nguyên tư thế thân mật kì lạ đó.
"Ôn Kỷ Ngôn, anh đứng dậy!" Lúc lâu sau, Đường Mật Điềm cuối cùng không nén được lên tiếng, dùng tay đẩy nhẹ Ôn Kỷ Ngôn.
"Đừng động đậy..." Giọng khàn khàn, Ôn Kỷ Ngôn khẽ kêu, Đường Mật Điềm hơi hoảng vội dùng tay, không biết anh ta bị thương chỗ nào, chỉ biết ngây người nhìn, hoang mang không hiểu ra sao.
"Tôi bị thương rồi!" Ôn Kỷ Ngôn vẫn vùi mặt vào hõm cổ Đường Mật Điềm, giọng nho nhỏ rầu rĩ.
"Ôn... Ôn Kỷ Ngôn... anh sao thế?" Mật Điềm nghi hoặc hỏi, "Anh bị thương ở đâu?"
Hít thở sâu vài lần, Ôn Kỷ Ngôn mới bình tĩnh lại, ngẩng phắt đầu cười tinh quái: "Ha ha, tôi không sao! Cô bị lừa rồi! Điềm Điềm, có phải cô đang phát hoảng không?"
"Đồ tồi!" Đường Mật Điềm xấu hổ, má đỏ hồng, tức giận đẩy anh, "Cút!"
"Không cút!" Ôn Kỷ Ngôn đắc ý nhìn cô: "Tôi cứ đè, cô không đứng lên được, cô làm gì được tôi? Nổi điên, cắn tôi chắc!"
"Hả, cắn thì cắn!" Đường Mật Điềm hét to, rồi há miệng, cắn thật lực vào vai Ôn Kỷ Ngôn, đòn này, cô dùng lực vừa nhanh vừa chuẩn.
"Ôi!" Ôn Kỷ Ngôn kêu thét thảm thiết, "Nhẹ thôi, nhẹ thôi, cô bỏ ra đi!"
Đường Mật Điềm buông ra, giơ tay xoa cái quai hàm đang phát tê, "Anh còn không đứng lên, tôi sẽ cắn tiếp!"
"Này, cô tuổi chó hả, sao lại cắn thật?" Ôn Kỷ Ngôn hất hàm hỏi, tay chống xuống nhích sát gần má cô, trợn mắt dọa: "Cô dám cắn nữa, tôi sẽ cắn lại!" Nói rồi nhe ra hàm răng trắng tinh.
"Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh cắn tôi, tôi sẽ đánh anh không còn cái răng nào!"
Đường Mật Điềm lạnh lùng cảnh cáo, "Tôi đếm đến ba, anh không đứng dậy, thì tự chịu hậu quả!"
Ôn Kỷ Ngôn há miệng định nói gì.
"Một!" Đường Mật Điềm lạnh tanh cất lời, "Hai!"
"Thôi, thôi, tôi sợ cô rồi, tôi đang đứng lên đây!" Đường Mật Điềm chuẩn bị đếm đến ba, Ôn Kỷ Ngôn lắc lắc đầu, xin tha mạng, rồi chỉnh lại quần áo, đứng phắt dậy, tay thân mật xoa xoa đôi má đỏ ửng của Đường Mật Điềm, cơn đau nhói ở vai khiến anh nghiến răng nghiến lợi nói: "Điềm Điềm, ngày mai tôi sẽ đi tiêm phòng dại, có ai hỏi tôi sẽ nói bị một con chó hư cắn!"