Vô hạn khủng bố - Quyển 17 - Chương 09 - Phần 1

Chương 9: Độ khó phim cùng hy vọng duy nhất

Khu vực 51 đã bị phá hủy, trong đó từ đĩa bay của người ngoài hành tinh cho tới tất cả thiết bị phòng không, phi cơ chiến đấu cho không quân, cùng cả những nhân viên nghiên cứu bên trong, mọi thứ đều đã biến thành tro bụi!

Nhận được tin tức này, người kinh hãi nhất không phải là những nhân vật trong phim mà ngược lại chính họ bị Trịnh Xá làm cho giật bắn cả người. Khác với những thành viên còn lại trong đội, do cân nhắc việc trong bộ phim kinh dị này còn có một đội ngũ khác nên lúc bình thường hắn đều dứt khoát ở lại cạnh tổng thống cùng mấy nhân vật trong phim, đề phòng họ có khả năng bị đội kia đột kích ám sát. Về phần Trung Châu đội thì thực lực những người còn lại cũng đủ mạnh mẽ, có mấy cường giả cỡ như Sở Hiên, Triệu Anh Không tồn tại tuyệt đối không phải lo chuyện Tây Hải đội tới đánh lén, ít nhất cũng có thể trì hoãn đến lúc hắn tới cứu viện.

Khi bộ trưởng quốc phòng thông báo khu vực 51 đã bị phá hủy, Trịnh Xá là người đầu tiên của Trung Châu đội nghe được. Vốn hắn còn có chút ngơ ngác, đến mấy giây sau hắn mới hiểu rõ ý nghĩa của việc này, lập tức nhảy dựng lên:

- Cái gì? Khu vực 51 bị phá hủy rồi! Đùa cái kiểu gì vậy? Ai phá hủy? Phá hủy như thế nào? Sao lại có thể như thế được!

Những nhân vật trong phim vốn cũng sững sờ nhưng so với phản ứng của Trịnh Xá thì thật sự không đáng nói. Dù nhìn kiểu gì cũng thấy phản ứng của Trịnh Xá là quá kịch liệt, hơn nữa còn giống như là hắn đã biết trước sự tồn tại của khu vực 51.

Bộ trưởng quốc phòng bộ dạng thất hồn lạc phách, cúi đầu ảo não nói:

- Khu vực 51 bị pháo đài ngoài hành tinh tấn công, hiện tại tất cả mọi thứ ở đó đều biến thành tro bụi… Không còn một cái gì… Không còn một cái gì!

Những lời này nói ra, tổng thống phản ứng kịch liệt nhất, vung tay túm lấy cổ ảo bộ trưởng quốc phòng, quát:

- Tại sao tôi không biết gì về khu vực 51? Rút cuộc thì tôi có phải là tổng tống của cái đất nước này không? Còn cả kinh phí cho khu vực 51 đó từ đầu mà có… Tôi thật sự hối hận đã để ông làm bộ trưởng bộ quốc phòng trong nhiệm kỳ của mình! Bây giờ đất nước gặp thảm kịch ông lại chẳng được cái tích sự gì hết. Được rồi! Bắt đầu từ bây giờ ông đã được cách chức!

Bộ trưởng quốc phòng vốn đã bị tin tức khu vực 51 bị hủy diệt hoàn toàn làm cho ngây ngốc, đến khi nghe những lời này, ông ta lại càng sững sờ, nhìn tổng thống, lắp bắp nói:

- Ngài… Ngài không thể làm như vậy!

- Ông ấy đã làm như vậy đấy.

Viên nữ thư ký của tổng thống đang đứng cạnh bộ trưởng quốc phòng mỉm cười nói, tiếp đó nàng quay sang phía tổng thống nói:

- Tiếp theo chúng ta nên bay đi đâu? Air Force 01 còn có thể tiếp tục bay mười một tiếng đồng hồ nữa. Theo ý của bộ tham mưu thì chúng ta nên bay tới bộ chỉ huy không quân tại New York, ở gàn hai thành phố bị phá hủy, tiện cho việc chỉ huy tiền tuyến, nhưng phía phó tổng thống thì hi vọng chúng ta có thể bay tới bờ biển phía tay, cách xa lửa đạn tiền tuyến…

Toognr thống khẽ trầm mặc, ngồi xuống ghế salon, hỏi:

- Mấy người phó tổng thống đều vô sự… Vợ tôi thì sao? Không cùng bọn họ lên máy bay sao?

Nữ thư ký cũng trầm mặc, nàng mở miệng muốn nói gì đó nhưng chung quy lại không thốt lên được tiếng nào, chỉ lắc đầu ảm đạm.

Trong kịch bản phim gốc, phu nhân của tổng thống cùng một nhóm chính khách đang ở New York hội kiến với ai đó, đến khi chủ pháo của pháo đài vũ trụ tấn công, cô ta rút lui chậm nên bị cuốn vào trong vụ nổ. Sau đó tuy đã được người cứu nhưng do thời gian cứu quá muộn nên chữa trị thất bại, cuối cùng chỉ có thể ngậm cười mà chết, nhưng hiện tại uy lực pháo chủ của người ngoài hành tinh đã tăng mạnh, có lẽ phu nhân của tổng thống đã chết trong đợt công kích của chủ pháo rồi.

- ….Tới bộ chỉ huy không quân New York đi, bây giờ đã không còn là lúc để rút lui nữa, nhiệm vụ quan trọng nhất là đánh bại hoàn toàn người ngoài hành tinh… Trịnh Xá, anh có ý kiến gì không?

Tổng thống ra quyết định xong đột nhiên nhìn thấy bộ dạng thất hồn lạc phách của Trịnh Xá, hắn liền thuận miệng hỏi.

Trịnh Xá lắc đầu mờ mịt, hắn đã không còn biết tiếp theo phải làm thế nào nữa rồi.Trong bộ phim kinh dị lần này, Sở Hiên giữ cái bộ Từ Thứ nhập doanh Tào (*), chẳng chịu nói câu nào, chỉ dựa vào trí tuệ hắn mô phỏng Tiêu Hoành Luật để suy tính bố cục chỉ có thể nghĩ đến bước lợi dùng đĩa bay trong khu vực 51 để tiến hành chiến đấu, phải biết rằng Tiêu Hoàh Luật vốn không sở trưởng về bố cục. Hơn nữa đây cũng không phải trí tuệ nguyên bản của Tiêu hoành Luật, có thể nghĩ đến tất cả những chuyện này cùng sắp xếp cho đoàn đội sau đó đã là cực hạn của hắn rồi. Ai mà biết kịch bản phim lần này lại biến đổi lớn như vậy, tất cả bố cục hắn đã sắp xếp ổn thỏa cho cả đội đều tan thành mây khói, giờ thật sự không biết tiếp theo nên làm thế nào cho tốt… Nếu Sở Hiên thật sự không nói thì chẳng lẽ bộ phim kinh dị lần này bọn hắn chỉ có thể trốn chạy mãi?

“Nếu đĩa bay khu vực 51 đã không thể trông cậy được… Vậy có thể thừa lúc đĩa bay tới tập kích, đoạt lấy một hai chiếc không?

Ai, cứ thương lượng cùng với mọi người một chút đã. Lần này kịch bản thay đổi hoàn toàn, lại có Tây Hải đội không biết đang lén lút ẩn nấp ở đâu… Tình huống đúng là phức tạp.”

Trịnh Xá day day khoảng giữa hai đầu lông mày, cố gắng nhìn rõ tình hình phức tạp trước mắt, nhưng càng nghĩ hắn càng cảm thấy tất cả manh mối đều mơ hồ, mờ mịt. Vừa muốn tấn công, lại vừa cố kỵ các đồng đội đang hôn mê, vừa muốn bắt sống tinh thần lực khống chế giả của đối phương, lại vừa dự bị ổn thỏa phương pháp chạy trốn, tất cả mọi chuyện khó khăn đều dồn lại một chỗ thật sự khiến cho Trịnh Xá phải đau đầu.

Nhân lúc máy bay tiến về phía New York, Trịnh Xá rời khỏi phòng hội ngị đi về khoang Trung Châu đội đang ở. Vừa đến trước cửa, hắn đã nghe thấy bên trong vang lên từng tràng tiếng hoan hô, mơ hồ còn có tiếng một đưa bé trai. Trong lòng máy động, Trịnh Xá lập tức lao vào trong cabin, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Hoành Luật đang ngồi trên salon, cười cười nói nói với mấy người Trung Hằng.

- Ngươi tỉnh rồi?

Trịnh Xá bước tới, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nói:

- Ngươi quả thực có thể dựa vào sức mạnh của chính đột phá chướng ngại trong lòng, cảm giác thế nào? Có phải là một loại cảm giác đại triệt đại ngộ không, ha ha ha...

Tiêu Hoành Luật đang muốn tiếp lời nhưng nghe Trịnh Xá nói vậy, thằng nhóc lập tức lộ vẻ cười khổ, ngắt ngắt tóc trán, đáp:

- Không phải ta tự mình tỉnh lại. Cơn ác mộng đó vẫn cứ cuốn lấy ta, kéo đi đẩy lại, khiến ta ở chỗ mông lung thống khổ rất lâu mà không cách nào thoát ra được. Nhiều lần ta đã nghĩ đến cái chết, có lẽ chỉ có chết mới là cách giải thoát tốt nhất cho sự khổ sở đó. Bất quá, chắc là khi ta ý chí suy sụp nghĩ đến cái chết thì cũng sẽ thật sự chết trong giấc mơ đó…

Ngoài hai tân nhân không biết chi tiết tình hình trong A Nightmare on Elm Street ra thì Trịnh Xá cùng các thành viên còn lại đều tập trung toàn bộ tinh thần lắng nghe. Đến khi Tiêu Hoành Luật nói xong, Trịnh Xá mới tò mò hỏi:

- Không phải ngươi tự mình tỉnh lại à? Chẳng lẽ có người trợ giúp? Là ai? Sở Hiên?

Tiêu Hoành Luật bỗng bật cười, nụ cười dần dần biến thành cười lạnh, cười đến mức mấy người Trịnh Xá đều chẳng thể hiểu nổi. Bấy giờ thằng nhóc này mới nói:

- Từ khi ta hồi sinh đã phát hiện ra… Ngươi quá sùng bái Sở Hiên. Không, không phải một mình người, cả Trung Châu đội này đều như vậy, quá tin tưởng vào một cá nhân…

Trịnh Xá liếc nhìn Sở Hiên đang yên lặng ngồi phía xa, hắn khẽ hắng giọng, xấu hổ nói:

- Chúng ta không phải là một đội sao? Tin tưởng một người dù sao cũng không đến mức….

- Đúng thế! Chúng ta là một đội!

Tiêu hoành Luật vỗ mạnh tay, cao giọng nói:

- Chính vì chúng ta là một đội nên sức mạnh của mọi người đều không quan trọng như vậy sao? Bắn tỉa tầm xa của Zero, công kích tầm xa cực mạnh của Trương Hằng, sức bộc phá của Vương Hiệp, trí tuệ của ta, sức mạnh của ngươi… Trung Châu đội chúng ta không phải chỉ có vỏn vẹn một mình Sở Hiên! Ta thừa nhận, trí tuệ của Sở Hiên cao hơn ta rất rất xa, nhưng khi đoàn đội cần tới, ta cũng có dũng khí gánh vác trách nhiệm của ta! Thế giới phịm kinh dị lần này, nhiệm vụ bố cục cứ giao cho ta đi…

Trịnh Xá thoáng ngẩn người, hắn cũng không nói nhiều, chỉ lập tức mở cơ nhân tỏa đến tầng thứ ba. Trong nhận thức của hắn, Tiêu Hoành Luật tuy là một đứa bé mới hơn mười tuổi, nhưng tính cách thật sự rất kiên định, mặc dù có hơi tự phụ về bản thân nhưng đó cũng là vì hắn có đủ trí tuệ để mà kiêu ngạo. Vừa đột ngột tỉnh lại lại bỗng dưng nói ra như vậy, hắn nhất định là muốn diễn đạt điều gì đó, mà trong cách diễn đạt lại có chút kiêng kị…

“…Muốn thoát khỏi thế giới trong mơ của cơn ác mộng chỉ có hai cách. Một là dựa vào sức mạnh của bản thân để tỉnh lại, ngộ thông được chướng ngại trong lòng, từ đó về sau không còn vướng mắc gì nữa. Hai là dựa vào ngoại lực, nhờ tinh thần lực khống chế giả hỗ trợ phá vỡ ác mộng, ngoài đó ra không còn biện pháp nào khác…”

- Là Chiêm Lam trợ giúp ngươi?

Trịnh Xá đột nhiên hỏi.

Tiêu hoành Luật rất thẳng thắn đáp:

- Đúng thế, cô ấy nói với ta, Sở Hiên đã dùng cách nào đó liên lạc với cô ấy ở thế giới trong mơ, nhưng nhất thời cô ấy không thể dựa vào sức mạnh của bản thân để tỉnh dậy. Chuyện duy nhất cô ấy có thể làm là giúp ta tỉnh lại, để cho đoàn đội vượt qua thời điểm nguy hiểm này… Thời điểm không có Sở Hiên.

Trịnh Xá loáng cái đã rút Hổ hồn đao ra, trước khi mọi người kịp phản ứng lại, Hổ hồn đã kề sát lên cổ Sở Hiên. Đến lúc này hắn mới hỏi Tiêu Hoành Luật:

- Sở Hiên bị tráo đổi rồi sao? Là đội đối phương làm ư? Từ lúc nào? Dùng cách gì?

Tiêu Hoành Luật nhất thời không nhịn được phải bật cười, nhìn Trịnh Xá cầm đao chỉ vào Sở Hiên, thằng nhóc này cười rất sung sướng, phảng phất như xả hết mọi uất ức trong Transformers. Đến khi Sở Hiên cũng không kiên nhân nữa, ngẩng đầu nhìn lên, hắn mới nói:

- Không, hắn vẫn là hắn, có điều, hắn cũng không phải là hắn… Nếu như những gì Chiêm Lam nói với ta trong mơ đều là thật thì Sở Hiên hiện tại hẳn là đã tiến vào trạng thái tâm ma của tầng thứ tư…

- Trạng thái tâm ma?

Những người xung quanh đều giật nảy mình. Mấy người Trương Hằng nhìn nhau lo lắng, ngờ vực, trong lòng thầm nhớ lại cảnh Trịnh Xá tiến vào trạng thái tâm ma rồi lại so với tên Sở Hiên đang an phận một cách quá mức này. Dù nhìn thế nào cũng không giống như đã rơi vào tâm ma, vì thế mọi người ngó đi ngó lại mấy lần rồi cùng quay sang phía Tiêu Hoành Luật.

- Đừng có nhìn ta.

Tiêu Hoành Luật từ trên ghế nhảy xuống. Thằng nhóc này hơi lùn hơn so với những đứa bé cùng tuổi, chỉ cao hơn thắt lưng Trịnh Xá một chút, hắn cười hì hì bước tới cạnh Sở hiên, nói:

- Suy đoán của ta cũng chỉ là nghe Chiêm Lam trong giấc mơ nói mà thôi, có điều trông hắn thật sự rất khác với bình thường đúng không? Hơn nữa vừa rồi ta cũng nghe mấy người Trương Hằng nói qua về tình hình hiện tại rồi. Trung Châu đội quả thật đã ở vào thời điểm nguy cấp nhưng Sở Hiên lại vẫn không chịu hé răng, khả năng hắn rơi vào tâm ma là rất lớn, chỉ là có thể hắn có biện pháp nào đó áp chế được tâm ma, làm cho hắn không cần phải điên cuồng phát tiết nhưng cũng không được như bình thường…

Trịnh Xá yên lặng thu hồi Hổ hồn đao, trong đầu đã bắt đầu thừa nhận giả thuyết của Tiêu Hoành Luật. Dù sao thì Sở Hiên trong trạng thái này thật sự quá mức kỳ quái, trong quá khứ tuy hắn cũng rất trầm mặc nhưng đó chỉ là tính cách cá nhân, ẩn sau sự trầm mặc đó chính là trí tuệ không phải con người của hắn, đấy mới là Sở Hiên mà mọi người quen thuộc…

- Mặc dù có chút khác thường…

Trịnh Xá bỗng kỳ quái hỏi:

- Nhưng trước mắt tình huống của chúng ta rất nguy cấp sao? Cho dù Sở Hiên thật sự rơi vào trạng thái tâm ma thì chúng ta vẫn có thể bỏ qua lần đoàn đội tác chiến này, theo cùng nhân viên chính phủ Mỹ ra ngoài ẩn nấp ba ngày, không hẳn là chỉ còn lại hai ngày thôi. Chỉ cần hoãn lại trận này, đợi Sở Hiên bình yên vượt qua chướng ngại tâm ma, chúng ta không phải càng có nhiều cơ hội hơn ư? Sao lại có cái gì nguy cấp?

Tiêu Hoành Luật thở dài, tiếp đó cười lạnh nói:

- Đã đến lúc nào rồi mà còn nói cái gì chỉ cần hoãn được trận này là sẽ có càng nhiều cơ hội… Không có Sở Hiên, các ngươi đến cả đi đường cũng không dám đi nữa à? Đúng là một lũ ngu ngốc, sao các ngươi không suy nghĩ thử xem? Nếu không phải Sở Hiên cố ý lựa chọn thế giới phim kinh dị lần này để vượt qua chướng ngại tâm ma thì hắn sẽ tiến vào trạng thái tâm ma đúng thời gian đoàn chiến như vậy sao? Nói cách khác, bộ phim kinh dị lần này chắc chắn là có thứ gì đó hắn cần hoặc là thứ gì đó có thể hỗ trợ hắn vượt qua trạng thái tâm ma, ta chỉ có thể giải thích một loạt hành động của hắn trong phim này là như vậy. Nếu đúng như thế thì chúng ta trốn tránh chỉ làm cho tên ác ma này ẩn giấu đi chứ không giải quyết được hoàn toàn trạng thái tâm ma của hắn, rất có khả năng người bị giải quyết sẽ chính là chúng ta… Đã hiểu chưa? Ngoài liều mạng ra, chúng ta không còn đường nào khác để đi!

- Hơn nữa… Muốn an toàn trống tránh qua ba ngày? Một bộ phim kinh dị độ khó mười chín người có thể để cho ngươi an toàn trốn qua ba ngày? Ha ha, nguy hiểm đang ở ngay trước mắt…

Tiêu Hoành Luật vừa mới dứt lời, tiếng còi báo động chói tai đột ngột rú vang khắp Air Force 01. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì rầm một tiếng, cả phòng bị đẩy tung, một người đứng ngoài thò đầu vào, kêu lên:

- Đĩa bay của người ngoài hành tinh tới tập kích! Mọi người ngồi vững! Air Force 01 đang bị ép hạ xuống.

Do sự cố chấp cảu tổng thống Mỹ, Air Force 01 không bay về khu vực chưa bị tấn công tại miền tây nước Mỹ mà quay vòng về khu vực New York, tiến thẳng tới tiền tuyết quân sự ở đây, vì thế Air Force 01 thật sự ở rất gần pháo đài trên không của người ngoài hành tinh. Bất quá, mọi người không hề nghĩ tới khả năng sẽ bị đãi bay của người ngoài hành tinh truy kích, bởi vì nghe nói số đĩa bay này đều đã tới tấn công khu vực 51, sao còn có thể rảnh rỗi đi tấn công bọn họ nữa? Chính vì muốn tới được nơi đóng quân gần New Yorrk trước khi những đĩa bay này quay về nên Air Force 01 mới mạo hiểm mà đi, không ngờ vẫn bị đĩa bay công kích…

Cả Air Force 01 lập tức đại loạn, phần lớn những người trên máy bay đều là nhân viên chính phủ cùng chính khác, không hề có tố chất cùng kỷ luật của quân nhân, khi rất có thể sẽ phải đối mặt với cái chết, bọn họ gần như chẳng được tích sự gì, chỉ biết chạy lung tung, la hét ầm ĩ, nhìn qua tình hình của Air Force 01 đã tồi tệ hết mức. Có điều vẫn còn may, những người điều khiển chiếc phi cơ này đều thuộc hệ thống quân đội, họ vẫn chưa sụp đổ. Mà sau khi nhận được tin tức bị tập kích, Trịnh Xá, Vương Hiệp, Trương Hằng, mấy thành viên chiến đấu đều đã chạy tới khoang tác chiến, chỉ cần số lượng đĩa bay tới tấn công không quá khoa trương thì hẳn là họ vẫn có thể đối phó được.

“Chuyện bên đó tạm thời có thể bỏ qua, nếu đã đều ở trên Air Force 01 thì sống hay chết đều phải trông cậy vào mấy người Trịnh Xá rồi, những chuyện này không cần phải suy nghĩ nữa… Vẫn còn rất nhiều vấn đề. Xem ra không có Sở Hiên, Trung Châu đội thật sự đã trở nên rất yếu ớt, hoàn toàn không thể so sánh được với tiểu đội luân hồi Ác Ma hay tiểu đội luân hồi Thiên Thần. Ai, ngoài sức mạnh lớn nhất ra, quả nhiên là trí tuệ cũng cực kỳ quan trọng…”

Tiêu Hoành Luật nhìn mấy người Trịnh Xá vội vàng chạy ra ngoài, hắn lại thong thả bước tới chỗ ghế, ngồi xuống. Tiếp đó thằng nhóc nhẹ nhàng ngắt ngắt tóc trán, chậm rãi suy tính.

“Khu vực 51 đã bị phá hủy… Đúng là hoàn toàn khác với kịch bản gốc, có điều hẳn là vẫn chưa đến mức tuyệt vọng, dù sao thì người khu vực 51, chúng ta vẫn còn một đĩa bay khác có thể sử dụng. Tuy nhiên tình hình chiếc đĩa bay đó có thể rất không xong… Cho dù chiếc đĩa bay đó không thể sử dụng thì sự tồn tại của đoàn đội kia cũng hoàn toàn có thể giúp chúng ta tới được căn cứ của người ngoài hành tinh… Chuyện chính thức khiến ta lo lắng là Sở Hiên…”

Tiêu Hoành Luật đầy vẻ lo âu nhìn sang phía Sở Hiên đang ngồi xem máy tính xách tay ở cạnh hắn. Tuy lúc trước mọi người xung quanh đã thảo luận rất nhiều chuyện nhưng tên này vẫn giữ nguyên bản mặt lạnh lẽo ngồi đó, không hề có một chút biến hóa nào.

“Nếu như suy luận của ta không sai, Sở Hiên đang chuẩn bị lợi dùng Dẫn đạo giả đột phá tâm ma. Chỉ là làm như vậy thật sự sẽ có quá nhiều biến số, chỉ có một chút nằm ngoài ý muốn thôi là cả đội có thể sẽ đoàn diệt… Sở Hiên, ngươi đúng là quá coi trọng ta. Muốn phối hợp với kế hoạch của ngươi, với mức độ trí tuệ của ta… Thật sự có thể ư?”

Tiêu Hoành Luật yên lặng thở dài, giật mạnh một sợi tóc xuống, đặt nó ở trước mặt nhìn thật kỹ. Tiếp đó hắn thuận miệng thổi nhẹ, đẩy sợi tóc bay mất tăm…

Mấy người Trịnh Xá vừa mới chạy vào phòng chỉ huy của tổng thống trên Air Force 01, cả chiếc máy bay đã rung lắc kịch liệt. Không đợi họ kịp mở miệng, mấy viên sĩ quan đã từ ngoài xông vào, người đi đầu vội vã kêu lên:

- Đã có thể thấy được bằng mắt thường, số lượng khoảng hơn một trăm chiếc, đang đuổi rát ngay sau chúng ta…

Thanh âm vừa dứt, Air Force 01 đã rung động, ngoài nhóm Trịnh Xá, tất cả đều bị quật nhào xuống đất. Mấy người Trịnh Xá đưa mắt nhìn nhau, tiếp đó cùng phối hợp chạy ra ngoài khoang, hướng về phía phần đuôi máy bay.

- Tình hình hoàn toàn giống như Tiêu Hoành Luật nói, căn bản không có cách nào an toàn trốn qua ba ngày. Đám ngoài hành tinh này thật sự không hề giống như trong phim gốc, thuần túy là đuổi cùng giết tận!

Trịnh Xá vừa chạy vừa gào lên, tuy do ở trong máy bay nên không thể sử dụng được Thế nhưng tốc độ của hắn vẫn nhanh nhất, chỉ sau vài giây đã tới được chỗ nứt ở phần đuôi máy bay. Đây là chỗ bị hắn xé rách ra lúc trước, vừa mới miễn cưỡng bịt lại không lâu thì đã lại bị tên thô lỗ này một cước đá tung.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3