Hãy chờ em đánh răng xong nhé! - Chương 58

Chap 58: Lữ hành

Dương Dương biết Chương Thực Đồng vẫn phởn phơ như cũ, chỉ mình
Tiền Như Hải gánh tội, cả người phừng phừng tức giận.

Cô đập bàn kêu to: “Cố Thần thật bất tài! Rất bất tài!! Người yêu
của mình bị người khác đánh bị thương thành như vậy, hắn cũng chỉ bắt được một
con tép mà bỏ qua con tôm, có ích lợi gì a! Đánh cho dập ngọn thì có nghĩa lí
gì, cái căn bản là ở gốc. Nó lại mọc ra thì đâu lại hoàn đấy a! Ta đã nói, hoặc
không làm, hoặc phải làm đến cùng, vì thế phải đem tai họa diệt trừ tận gốc!
Hắn sao có thể để cho Chương Tiện Tiện kia nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật a!”

Đường Tráng đối với việc này cùng tỏ vẻ trách móc.

Nhưng Hứa Đồng lại không nghĩ ngợi gì nhiều. Cô đối với người khác
luôn luôn không yêu cầu gì nhiều, nên chỉ cần hắn vì cô mà làm một chút gì đó
cô cũng đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Hôm nay nghe thư kí Trịnh nói, cô bỗng nhiên thấy có thứ gì đó
khác thường bắt đầu len lỏi trong suy nghĩ.

Hai nhà có quan hệ, hắn cũng khó xử, kiên trì đưa Tiền Như Hải vào
tù là hắn đã không để mặt mũi cho nhà họ Chương, hơn nữa trước đó hắn đã sớm
hủy bỏ hôn ước. Cho dù như thế nào mà nói, chuyện này đối với nhà gái luôn là
điều thiệt thòi, dù gì hắn cũng nợ Chương Thực Đồng, lần này, nếu ngay cả cô ta
cùng xử lí đến cùng, thật đúng là không còn phong độ.

Cô biết người đàn ông đấy, miệng dù ngoan tuyệt đến đâu, nhưng
thực sự rất công bằng

Bất tri bất giác trong lòng có chút dao động. Trừ hai cha con họ
Đường, còn có người vì bảo vệ cô mà làm những việc thế này, cô cảm thấy mừng
vui vô cùng.

Mà đối với Chương Khang Năm, cô lại hoàn toàn hết hy vọng, không
còn gì có thể níu kéo. Với ông ta mà nói, dường như cô vì Chương Thực Đồng mà
chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, nhưng chỉ cần cuối cùng còn sống, như vậy không
bị cho là thương tổn. Người đó chính là ba của Chương Thực Đồng, từ khi cô bảy
tuổi năm ấy, người đàn ông đó đã không còn là thân nhân của cô nữa.

Đến lúc thư kí Trịnh sắp ra về mới nhớ đến việc chính đến đây.

“Xem ra tôi là đầu heo, nói bao nhiêu chuyện, lại thiếu chút nữa
quên mất việc chính!” Cô ngượng ngùng cười, từ trong túi hồ sơ lấy ra mất tấm
ảnh đưa cho Hứa Đồng, “Tôi hôm nay chủ yếu là đến đây đưa cái này!”

Hứa Đồng nhận lấy chỉ liếc qua một cái đã không thể ngăn được mình
run lên.

“Kỳ thật Cố tổng sớm đã không tiếc một số tiền lớn từ Chương thị
mua đứt hạng mục công viên trò chơi ở lưng chừng núi. Hợp đồng vừa đến tay, anh
ra liền chuyển kế hoạch thành xây dựng nghĩa trang, công trình vẫn lặng lẽ tiến
hành, cho nên toàn bộ báo chí không hề đưa tin. Chắc Cô tổng muốn, chính là
dành cho cô sự bất ngờ này!” Cô ta dừng lại một chút, bĩu môi, vẻ mặt bất đắc
dĩ cùng một chút châm biếm, “Thời khắc mấu chốt tỏ mặt anh hùng, anh họ tôi rõ
ràng là muốn tự mình đưa những bức ảnh này đến cho cô, nhưng kết quả là vừa lâm
trận chân đã mềm nhũn, lại sai tôi đến làm sứ giả! Lúc anh ta giao cho tôi làm
việc này, vẻ mặt kì lạ giống như bị ai oanh tạc vậy! Tôi cảm thấy cái bộ dáng
ấy chính là xấu hổ mà đỏ mặt tía tai a!”

Hứa Đồng không khỏi phì cười, khóe mắt sáng ngời, “Hắn cũng biết
xấu hổ đến đỏ mặt tía tai sao!”

Hắn rõ ràng đã từng nói với cô, “Dao Dao, em không phải nghĩ rằng,
tôi yêu em? Cho nên vì em sẽ không động vào khối đất kia? Đừng nói tôi không
yêu em, cho dù yêu, tôi cũng sẽ vẫn thực hiện. Tôi là người làm ăn, có cách
nghĩ của người làm ăn”

Lúc trước khí phách nói như chém đinh chặt sắt như vậy, thậm chí
còn khiêu khích khiến cô lợi dụng đứa bé đi trả thù hắn, nay lại tự mình đem
những lời nói trước đây hoàn toàn phụ định, càng mâu thuẫn là dùng tên mẹ cô
đặt cho nghĩa trang. Như vậy khác gì tự mình mạnh miệng, rồi lại tự dùng tay
bịt miệng mình lại, hắn không xấu hổ mới thực sự là kì lạ.

Trong tay cẩm ảnh chụp, trong đầu nghĩ lại chuyện cũ, miệng Hứa
Đồng bất tri bất giác đã nở nụ cười tươi. Cô như đang cố đè nén niềm vui trong
lòng, lại không thể kìm chế được.

Hắn lặng lẽ làm nhiều chuyện như vậy, lại không chịu nói yêu cô,
được rồi, cô để xem hắn có thể ngoan cố được bao lâu.

Để ra một ngày, Hứa Đồng cùng hai cha còn Đường Tráng cùng đi viếng
mộ mẹ cô. Đến nghĩa trang, không khỏi ồ lên kinh ngạc. Nơi này trước này chưa
bao giờ đẹp đến như vậy, tùng cúc xanh um tươi tốt, lẳng lặng xung quanh bia mộ
trông rất thanh bình. Mỗi chỗ đều hết sức xa hoa lại vô cùng kín đáo, vừa nhìn
liền biết, xây dựng nghĩa trang này quả thật kì công.

Thắp hương mẹ cô xong, ba người trở về. Đường Hưng Bang không khỏi
ca ngợi: “Nghĩa trang này, không bao lâu chắc sẽ trở thành nơi các thương nhân
chính khách tranh nhau đặt chỗ. Tiểu Đồng, xem ra cậu Cố Thần kia, đối với cháu
thực sự rất tốt!”

Hứa Đồng cố gắng không cho mình tươi cười, “Chú Đường, anh ta có
nhiều tiền, xây dựng nghĩa trang này có đáng gì, chúng ta không thể vì một việc
này đã bị anh ta hù nha!”

Đường Hưng Bang sợ hãi cười, “Vậy chẳng nhẽ phải làm cho cậu ta
tan gia bại sản mới có thể chứng minh rằng mình thật lòng với cháu à? Nếu như
vậy, về sau hai đứa dựa vào cái gì mà sống, dựa vào cái gì nuôi con?”

Hai gò má Hứa Đồng đỏ lên, cô cau mày hờn dỗi với Đường Hưng Bang:
“Chú Đường, chú nói gì vậy? Cái gì mà dựa vào sống? Cái gì mà nuôi con?”

Cúi đầu không nhịn được lặng lẽ nghĩ, tan gia bại sản vì nụ cười
hồng nhan, làm sao có thể là một phần lãng mạn của tình yêu khắc côt ghi tâm?

~3~

Vài ngày sau là bắt đầu kì nghỉ lễ cả nước.

Dương Dương đề nghị không bằng nhân cơ hội này mọi người cùng đi
du lịch. Đi để giải sầu, tiện thể đi lễ phật giải xui luôn.

Hứa Đồng là người đầu tiên giơ tay đồng ý. Đường Tráng chẳng qua
là bị hai cô gái nhõng nhẽo ép buộc. Mặc dù cảm thấy việc cùng phụ nữ đi dạo
trên bờ biển nhặt vỏ sò chụp bọt nước quả thực ngu xuẩn, nhưng cũng không thể
không khuất phục hai cô gái vừa một hồi hung ác nháy mắt lại biến thành đáng
thương này.

Sau lại nghĩ nếu ngu xuẩn thì đơn giản là mọi người cùng nhau ngu
xuẩn. Đường đường là anh hùng, hoặc là không làm, hoặc phải làm đến cùng, vì
thế dẫn theo cả  Nhị Hoa cùng Tiểu Ngũ đến báo danh.

Nhiều lần suy tính, cuối dùng Dương Dương chọn chuyến du lịch năm
ngày xa hoa ở bờ cát hải đảo. Về sau Hứa Đồng biết không khỏi kêu lên: “Ngươi
gần đây cướp được ngân hàng sao? Lại có năng lực đi tour đắt tiền này! Nhiều
người đi như vậy! Ta nói cho ngươi, nếu sau này có việc gì, người đi bán máu mà
đền!”

Dương Dương cười gian, “Thật là lòng dạ hẹp hỏi! Yên tâm, ta đâu
có ngốc vậy! Ta so với ngươi còn keo kiệt hơn nhiều! Tour này là tour giảm giá
a! Chiết khấu như vậy mà không báo danh, nếu không thực xin lỗi chính mình, sẽ
bị trời chu đất diệt mất!”

Hứa Đồng lập tức cười vô sỉ. Đoàn người cứ như vậy nhao nhao cười
nói, kéo nhau bước vào cuộc hành trình.

Khi lên máy bay, Hứa Đồng nhìn thẻ đăng kí trong tay lại không
khỏi trợn mắt há mồm.

Cô hỏi Dương Dương, “Ngươi đăng kí cơ quan du lịch nào? Giám đốc
bọn họ uống sai thuốc sao? Phí du lịch đã giảm giá, lại còn bao vé máy bay,
chuyện này có thể, nhưng đây là vé khoang hạng nhất a! Dương Dương, ngươi không
phải là bị vị giám đốc kia nhìn trúng nên mới làm thế này đi?”

Đường Tráng nghe được lập tức rướn lông mày, thẳng tắp nhìn Dương
Dương đợi cô giải thích.

Dương Dương cúi đầu nhìn kĩ thẻ đăng kí trong tay, hưng phấn kêu
to: “Oa! Mẹ ơi! Thật là khoang hạng nhất a!” Ngẩng đầu nhìn Đường Tráng, áp chế
hưng phấn nói: “Đường Tráng, em nói cho anh, tuyệt đối không có chuyện giám đốc
gì linh tinh, đây là do công ty du lịch nhầm, chúng ta nghĩ nhiều làm gì, được
lợi tội gì không hưởng?” Nói xong vô cùng vui vẻ bước lên đăng kí đầu tiên.

Đường Tráng nhìn vẻ mặt Hứa Đồng do dự, nửa ngày sau gật mạnh đầu
một cái: “Dương Dương nói rất đúng, có lợi tội gì không hưởng!” Nói xong cũng
chạy biến. Tiểu Ngũ không chút do dự theo sát phía sau. Còn lại Nhị Hoa, cười
như mèo ăn trộm cá, nước miếng chảy ròng ròng giật giật Hứa Đồng, “Đồng tỷ Đồng
tỷ, có lợi phải hưởng a! Còn chờ cái gì! Chúng ta đi hưởng lợi thôi!”

Cứ việc cảm thấy kì lạ, nhưng đã đến lúc đăng kí, chẳng lẽ còn ở
lại làm rõ chân tướng sự việc? Hứa Đồng cắn răng một cái, cũng gật mạnh đấu,
“Đi!”, oai vệ hiên ngang tiến lên phía trước.

Lên máy bay, Hứa Đồng nhìn thấy Dương Dương ngồi ở trên lấm la lấm
lét nháy mắt với mình.

Cô đi qua hỏi Dương Dương có phải hay không khóe mắt bị rút gân,
Dương Dương khẩn trương nói: “Hứa Đồng, thật là lạ a! Ta vừa hỏi một nữ tiếp
viên hàng không có phải hay không hàng năm các công ty du lịch nhân dịp nghỉ lễ
đều tặng vé máy bay, cô ta lại nói cho ta biết, chưa bao giờ có việc này! Còn
nói công ty du lịch này của chúng ta, chuyên phục vụ giới thượng lưu, cho tời
bây giờ chưa nghe nói đến có lúc nào giảm giá! Ta lại hỏi, hình như chỉ có mình
chúng ra là được giảm giá! Không xong, chẳng lẽ ta thật sự bị vị giám đốc nào
vừa mắt? Thật kì lạ! Ngươi nói chúng ta có nên lập tức xuống máy bay hay
không?”

Hứa Đồng nhìn Đường Tráng, anh đang cắn răng trợn mắt nhìn Dương
Dương chằm chằm, giống như cảnh cáo cô lăng nhăng còn không tự biết.

Nghĩ nghĩ, cô rốt cuộc quyết định, “Chúng ta xuống! Không đi!”

Đứng dậy bắt đầu xuống máy bay. Bỗng nhiên có tiếng người ở một
bên nói: “Khi nào thì lá gan trở nên nhỏ như vậy?”

Hứa Đồng cảm thấy âm thanh này quen thuộc thực làm cô khóc không
ra nước mắt.

Cô theo giọng nói quay lại. Không biết khi nào thì vị trí bên cửa
sổ đã có người.

Người đó thản nhiên ngồi, hai chân tao nhã vắt lên nhau, hai tay
đặt trên đùi, vẻ mặt thản nhiên, nhìn bọn họ cười khẽ, “Mọi người nên ngồi
xuống ổn định đi, máy bay sắp cất cánh, ai cũng không thể xuống.”

Lúc này lại truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập. Hứa Đồng
ngẩng đầu nhìn, là thư kí Trịnh đang vội vàng chạy đến. Cô ấy tìm được vị trí
của mình ngồi xuống, cùng Hứa Đồng gật đầu mỉm cười, ý chào hỏi. Thư kí Trịnh
đối với người kia vội vàng giải thích: “Xin lỗi Cố tổng! Tôi đến muộn, tôi bị
tắc đường!”

Hứa Đồng quay đầu nhìn về phía người đó – hắn đúng là Cố Thần.

Hứa Đồng nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn tú của hắn lộ ra nụ cười
nham hiểm. Cô liền hiểu ra tất cả. Cô chậm rãi ngồi xuống, chằm chằm nhìn mặt
Cố Thần, có chút đăm chiêu cười khẽ hỏi: “Công ty du lịch chỉ đối với mấy người
chúng tôi giảm giá, như vậy … công ty này thuộc tập đoàn Cố thị đúng hay không?
Mà vé máy bay lại miễn phí … kì thật là anh bỏ tiền, có phải hay không?”

Cố Thần ha ha cười, nụ cười kia làm cho khuôn mặt hắn sáng ngời.
Giống như vô cùng sung sướng, nhìn Hứa Đồng lắc đầu, “Dao Dao! Lần này em đoán
sai rồi!”

Thư kí Trịnh lúc này xen vào, “Hứa tiểu thư, là như vầy, kì thật
công ty du lịch này không phải thuộc tập đoàn Cố Thị, chỉ là đối tác mà thôi,
nhân viên cao cấp của công ty hằng năm đều do bọn họ tổ chức hoạt động du lịch.
Cố tổng bỏ tiền không phải là vé máy bay, mà là phí du lịch. Còn vế phần vé máy
bay miễn phí, rất đơn giản, chỉ cần Cố tổng nói một câu OK – bởi vì hãng hàng
không nay mới là công ty thuộc tập đoàn Cố thị!”

Lời thư kí Trịnh làm mọi người cảm thán. Thì ra công ty du lịch
không phải, mà là hãng hàng không hoành tráng này mới chính thức thuộc nhà họ
Cố.

Dương Dương vng trộm lắc lắc tay Hứa Đồng kêu lên: “Hứa Đồng,
ngươi còn dám đánh trống lảng hả! Rõ ràng chính ngươi mới bị vị giám đốc nào
nhìn trúng, nói ra nhiều chuyện kì quái như vậy, kết quả lại đổ hết lên người
ta! Ngươi quả là em chồng ác độc!”

Hứa Đồng né tránh, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía Cố Thần, lại nhìn
thấy hắn nghiêng đầu nhìn mình không chớp mắt, đáy mắt dường như phát ra những
tia sáng rực rỡ.

Cô không khỏi thấy ngượng ngùng, gắt giọng với hắn, “Nhìn cái gì
vậy! Có gì hay? Chưa thấy người đẹp bao giờ sao?” Vừa nói vừa hếch cằm ưỡn
ngực.

Cố Thần quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, một bàn tay nắm lại ở
trước miệng nhẹ nhàng ho khan hai tiếng. Sau đó, Hứa Đồng nghe được vài tiếng
cười nhẹ. Vốn đang im lặng, nhưng đến khi hắn cười, những người khác cũng theo
nhau cười rộ lên, vì câu nói kia của cô mà rũ rượi một phen.

Hứa Đồng không khỏi nóng mặt lên, nhìn chằm chằm gáy Cố Thần cắn
răng, “Cười đi, cố gắng cười nhiều vào, sớm muộn gì tôi cũng cho anh thua quần
đùi cũng không còn một mảnh!”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3