Duy Ngã Độc Tôn - Chương 317 - 318

CHƯƠNG 317: GIẾT XONG RỒI! HÔN LỄ TIẾP TỤC ĐI!

Ầm vang một tiếng!

Bầu trời trong xanh nổ ầm vang một tiếng, trong nháy mắt đã xuất hiện một
cái hắc động thật lớn không đáy có đường kính mấy thước, không gian chung quanh
đều theo đó sụp xuống

Dẫn phát năng lượng gió lốc trong nháy mắt thổi quét qua phạm vi cả ngàn
thước, làm cho một tòa núi nhỏ ở phía dưới thoáng một cái liền bị cắt ngang một
cách bằng phẳng! Bất kể cây cối hoa cỏ đá tảng hay là các loại chim bay thú
chạy ở trên ngọn núi, trong khoảnh khắc đó đều biến mất không còn!

Năng lượng gió lốc qua đi, phạm vi trong vòng ngàn thước này, giống như là
bị cày qua cày lại vô số lần... chỉ còn lại đất đai đen nhánh bằng phẳng!

Lại nhìn lão già nho nhã kia là Tứ trưởng lão đến từ Lãnh Thu Cung, dưới
một kích hợp lực của Tần Lập cùng Xà nữ đã bị tan xương nát thịt, ngay cả một
chút thịt vụn cũng không còn sót lại!

Ở trong khoảnh khắc ý thức hoàn toàn rơi vào hắc ám, lão già nho nhã kia
cũng không thể tin hai người này có thể tới bắt lão, không ngờ lại không hề
muốn hỏi lão tin tức vòng vèo gì liền trực tiếp ra tay đánh chết lão!

- Vì sao không lưu lại tra hỏi một chút?

Xà nữ mắt thấy phiến không gian sụp đổ kia được lực lượng pháp tắc của thế
giới này trong thời gian ngắn hoàn toàn được chữa trị xong. Sắc trời vẫn trong
xanh, căn bản nhìn không ra nơi này vừa mới phát sinh một trận chiến kinh hồn
động phách.

- Có thể hỏi ra cái gì chứ?

Tần Lập cười lạnh một tiếng:

- Mấy người này cũng chỉ là tiểu lâu la của Lãnh Thu Cung thôi. Có thể nói,
bọn họ còn không biết nhiều bằng ta!

- Trời ạ... Đến tột cùng chủ nhân truyền thừa lại cái gì cho ngươi vậy?

Xà nữ khẽ lắc đầu lẩm bẩm nói.

Tần Lập cũng không trả lời, nhìn thoáng qua vùng đất bị năng lượng gió lốc
cào bằng kia, cười nói:

- Nếu trồng trọt ở chỗ này, thật ra có thể có được mùa thu hoạch phong phú
đây!

Đúng lúc này, bầu trời cao ở hướng Thiên Cơ Môn đột nhiên xuất hiện một
vầng sáng màu đỏ máu rực rỡ, như là mọt cơn sóng mãnh liệt, với một tốc độ khó
tin bạo phát lan tràn ra không gian bốn phương tám hướng!

Xà nữ cùng Tần Lập đưa mắt ra hiệu nhau một cái, sau đó đều bằng tốc độ
nhanh nhất, hướng tới mắt đất ầm ầm vọt xuống. Mà Xà nữ lại khẽ quát một tiếng:

- Đi theo phía sau ta!

Nói xong, trong nháy mắt Xà nữ hóa ra bản thể là một con mãng xà lớn đen
nhánh dài hơn trăm thước, một đầu chui vào sườn núi phía dưới một ngọn núi lớn.

Không hổ là linh thú siêu cấp mạnh mẽ đến cùng cực, vùng sườn núi đó rõ
ràng là dốc đá toàn những tảng lớn, thế mà Xà nữ lại chui vào đó không hề đình
trệ một chút nào! Ầm một tiếng nổ vang, đất đá bay tán loạn!

Bản thể của Xà nữ giống như là một khối vẫn thạch từ ngoài bầu trời bay
tới, ầm ầm chui vào lòng núi kia, lại không biết chui xuống bao nhiêu thước mới
tới tận cùng.

Tần Lập theo phía sau Xà nữ, phong bế chặt lục thức, cảm nhận được Xà nữ
lần này xuyên trong lòng núi càng ngày càng sâu, hắn không khỏi kinh hãi không
thôi, không nghĩ tới Xà nữ còn có bản lĩnh hung mãnh như thế. Mà thẳng đến lúc
này, Tần Lập mới nghe thấy bên kia truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Thân thể Xà nữ thoáng có chút chậm lại, sau đó tiếp tục điên cuồng chui
xuống phía dưới. Trong nháy mắt ngắn ngủn này, hai người đã chui sâu vào lòng
núi chừng hai trăm thước.

Tuy như thế, Xà nữ lúc này lại hóa thành hình người cùng Tần Lập vẫn còn
cảm nhận được luồng năng lượng cuồng bạo trên đỉnh đầu kia, Xà nữ theo bản năng
định bảo vệ Tần Lập dưới thân thể của mình.

Tần Lập chặn tay Xà nữ, trầm giọng nói:

- Tiểu Xà Xà! Không cần động, chúng ta không nguy hiểm!

Bởi vì thần thức của Tần Lập vẫn dừng lại ở bên ngoài, quan sát kỹ tình
huống bên ngoài. Bởi vì bọn họ ở trong lòng núi này, khoảng cách tới Thiên Cơ
Môn có tới bảy tám dặm, luồng năng lượng lốc xoáy khiến người ta sợ hãi kia kéo
đến nơi đây, trên thực tế đã bắt đầu suy yếu rồi.

Tuy nhiên cho dù đã suy yếu, những ngọn núi lớn trong phạm vi bảy tám dặm
này cũng bị cuốn sụp đổ vô số. Ngược lại, Thiên Cơ Môn bị vây ở trung tâm vòng
xoáy năng lượng thì lại không có bị cuốn lan tới quá nhiều.

Hai người đợi cho vòng xoáy năng lượng này hoàn toàn qua đi, sau đó mới từ
trong lòng núi chui ra, bất chấp bụi bặm trên người, nhìn nhau hoảng sợ nói:

- Chẳng lẽ có võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không tự bạo?

Ngoại trừ điều này, hai người thật sự khó có thể tưởng tượng còn có cái gì
có thể bộc phát ra uy lực kinh người như thế!

- Mau mau quay về xem!

Trong lòng Tần Lập lo lắng cho người Lãnh Dao, ngay lập tức dưới chân nổi
gió, thân mình lưu lại một làn khói mờ trên không trung, nhanh chóng vọt về
hướng Thiên Cơ Môn nơi đó.

Xà nữ theo sát phía sau, chờ đến lúc hai người quay về tới nơi mới phát
hiện Thiên Cơ Môn mặc dù ở ngay tại chiến trường nhưng không bị sóng năng lượng
lan đến. Tuy nhiên rất nhiều kiến trúc cũng đã sụp đổ, một số đệ tử thực lực
hơi yếu không kịp phản ứng bị chôn vùi ở dưới.

Tần Lập vừa nhìn thấy Lãnh Dao đứng ở trong đám người, trong lòng thở dài
một hơi nhẹ nhõm, rất nhanh hạ xuống, đi đến trước mặt Lãnh Dao, không đợi hắn
hỏi, Lãnh Dao cũng đã nói:

- Con cháu gia tộc chúng ta không có thương vong!

- Vậy là tốt rồi! May mà có tỷ!

Tần Lập biết rằng ở loại thời điểm khảo nghiệm năng lực ứng biến của mọi
người, nhất định phải có một thành viên tâm tình bình tĩnh mới có thể xử lý tốt
vấn đề này. Hiển nhiên Lãnh Dao có đủ tố chất này.

Lãnh Dao nhìn Tần Lập cả người đều là bụi bặm, nàng không hề cố kị vươn tay
ra giúp Tần Lập vừa phủi bụi, vừa nói:

- Vừa rồi làm ta sợ muốn chết! Còn tưởng rằng các ngươi gặp phải nguy hiểm
rồi.

Lời nói thực giản dị nhưng loại tình cảm thân thiết đó lại không cần diễn
đạt bằng lời.

- Chúng ta không có việc gì.

Tần Lập khẽ cười nói, sau đó nheo mắt, giống như rất nhiều người khác nhìn
lên bầu trời trên đỉnh đầu mờ mịt sương mù, hắn nhỏ giọng hỏi:

- Lãnh Dao! Những người cảnh giới Phá Toái Hư Không đó, cũng chưa có người
nào xuống sao?

Lãnh Dao gật gật đầu, nhẹ giọng nói:

- Đúng vậy! Đám cường giả cảnh giới Chí Tôn của Thôi gia tới đây chỉ chạy
thoát năm sáu người, còn lại tất cả đều bị cường giả các gia tộc giết chết! May
mà đại bộ phận võ giả cảnh giới Chí Tôn của Thôi gia, cảnh giới cũng không ổn
định. Xem ra dường như là dùng đan dược hoặc là thủ đoạn gì đó để tăng mạnh lên
cảnh giới Chí Tôn. Tuy nhiên, tổn thật của các gia tộc bên này cũng không nhỏ.
Trận chiến này... có thể nói là tổn thương toàn bộ Huyền Đảo mà!

Đúng lúc này, trong đám người phía dưới đột nhiên phát ra tiếng thét kinh
hãi của rất nhiều người, Tần Lập ngẩng đầu lên thấy trên bầu trời rơi xuống một
bóng đen, tốc độ càng lúc càng nhanh. Đến cuối cùng Tần Lập nhìn thấy lại là
lão tổ tông Trầm Trọng của Thiên Cơ Môn.

Tuy nhiên, Trầm Trọng giờ phút này nhìn qua tựa như bản thân bị trọng
hương, khóe miệng máu tươi trào ra, quần áo toàn thân cũng rách tung tóe, còn
có không ít vết máu dính trên mặt.

Trầm Nhạc và Lãnh Phương Phỉ không biết từ chỗ nào chạy tới trước người
Trầm Trọng. Người của các gia tộc mon phái phía dưới, tất cả đều vây quanh
trước mặt Trầm Trọng, thần sắc lo lắng nhìn Trầm Trọng. Hiển nhiên đều muốn
nhận được tin tức trực tiếp từ Trầm Trọng.

Trầm Trọng hơi thở dốc một chút, nhẹ giọng nói:

- Ba gã võ giả Phá Toái Hư Không của Thôi gia, một tên bị chúng ta liên thủ
giết chết, một tên tự bạo còn một tên bị trọng thương chạy thoát!

Trong đám người lập tức vang lên một tràng tiếng kinh hô, thật rất khó tin!

Đây chính là cường giả cảnh giới Phá Toái Hư Không nha! Không ngờ lại bị
giết một người, một người bị bức phải tự bạo, một người bị trọng thương, phần
thực lực này quả thực là kinh hãi thế tục!

Tuy nhiên, ngay sau đó liền có những người cảm giác được không đúng, vì sao
hạ xuống đây chỉ có một mình Trầm Trọng? Những người khác đâu?

Không đợi mấy người đó hỏi, Trầm Trọng thở dài một tiếng, thần sắc có hơi
ảm đạm nói:

- Bên này không ai tử vong!

Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên câu nói kế tiếp của Trầm
Trọng lại khiến mọi người bao gồm cả Trầm Nhạc vừa nghe xong toàn thân dường
như hóa đá!

- Thương thế của chúng ta quá nặng, võ giả cảnh giới Phá Toái Hư Không tự
bạo quả nhiên không tầm thường... không tầm thường!

Trầm Trọng than nhẹ một tiếng, ngay lập tức trên mặt lộ ra vẻ tươi cười
thoải mái:

- Đám lão già chúng ta này không có kết cục tốt, tên Thôi gia còn lại kia
cũng không sống được bao lâu nữa! Cho nên, các ngươi cũng không cần phải lo
lắng nữa. Huyền Đảo này là Huyền Đảo của mọi người! Không phải là Huyền Đảo của
Thôi gia! Lại càng không phải là Huyền Đảo của nơi cực Tây gì đó!

- Lão tổ tông...

Trầm Nhạc thanh âm có chút nghẹn ngào, cho dù với thực lực của hắn cũng có
thể cảm nhận được mức độ suy yếu của Trầm Trọng lúc này.

- Không sao! Đám lão bất tử chúng ta tuy rằng đều bị trọng thương, tuy
nhiên chỉ cần bế quan vài chục tới một trăm năm thì không có việc gì rồi!

Trầm Trọng nói xong, an bài con cháu Trầm gia một lúc rồi chuẩn bị bế quan
chữa thương.

Chuyện xảy ra tới mức này, Thôi gia sụp đổ đã là chuyện không thể đảo
ngược, còn lại chính là các thế lực lớn nhỏ trên Huyền Đảo, thương định làm thế
nào chia cắt khối bánh ngọt to lớn cực kỳ của Thôi gia! Cho nên, rất nhiều người
không khỏi chuyển ánh mắt vào sáu đại thế lực siêu cấp còn lại này!

Trầm Long Hưng môn chủ Tần gia, kỳ hội này không có xuất hiện, xem ra đoạn
cừu hận khắc cốt minh tâm năm đó ảnh hưởng quá lớn với hắn, nên ngay cả bên
ngoài phát sinh nhiều chuyện như vậy, hắn đều như trước không có đi ra.

Gia chủ Lâm gia Lâm Tử Tường cười sang sảng nói:

- Thương vong là không thể tránh được, tuy nhiên, đã qua rồi! Lễ kết hôn
của Trầm công tử vẫn chưa có cử hành xong, theo ta không bằng chúng ta quay về
tiếp tục tổ chức hôn lễ đi! Dù sao, đây là ngày trọng đại nhất trong cuộc đời
thanh xuân của hai người! Bất kể như thế nào đều phải làm đến nơi đến chốn! Đợi
hôn lễ kết thúc, chúng ta hãy tiếp tục bàn định bước tiếp theo. Chư vị anh hùng
cảm thấy như vậy có được không?

Tất cả mọi người tại đây đều có hoài bão trong lòng, nghe nói như thế cũng
đều đồng lòng đáp ứng.

Tuy nhiên, Lâm Tử Tường dường như cố ý hay vô tình xem nhẹ sự tồn tại của
Tần Lập, không còn thân thiết như lúc ban đầu gặp mặt Tần Lập.

Tần Lập cười lạnh trong lòng, đây đúng là bị thúc đẩy bởi cái gọi là lợi
ích. Nếu lúc này không tiếp tục làm như cố ý loại mình ra, như vậy lợi ích
khổng lồ của Thôi gia kia khảng định là phải chia cho Tần gia một phần lớn
nhất.

Nhưng vấn đề là, cho dù cá nhân Tần Lập có thực lực mạnh đến mấy đi nữa,
cũng không có khả năng được loại gia tộc nội tình thâm hậu như Lâm gia này đặt
ở trong mắt. Tận trong lòng Tần Lập cũng thật sự không quan tâm tới chuyện này.
Trên thực tế, nếu có thể hắn cũng không thích làm ra chuyện nổi bật chút nào.
Đối với cái gọi là ích lợi này hắn cũng không có nửa điểm hứng thú.

Hơn nữa, là người khởi xướng làm rối loạn ngày hôn lễ này, nên trong lòng
Tần Lập đối với Trầm Nhạc ít nhiều cũng có chút áy náy.

Tuy nhiên, Tần Lập không thèm để ý không có nghĩa con cháu Tần gia cũng
không quan tâm tới. Gần như tất cả đám con cháu Tần gia thấy bọn người Lâm Tử
Tường làm như vô tình Tần Lập, trên mặt cả đám đều lộ ra biểu tình bất mãn.

Lãnh Dao ngược lại là người rất có năng lực nhẫn nại. Đối với nàng mà nói,
kẻ làm ác năm đó đã đền tội, Thôi gia bị hủy diệt đã là chuyện sớm hay muộn. Kế
tiếp, chỉ là chuẩn bị cùng Tần Lập cùng nhau đi tìm hai loại linh hoa còn lại
kia để luyện chế Cố Bản Đan, sau đó bế quan nâng cao thực lực của mình.

Xà nữ càng không quan tâm, những thứ vinh hoa phú quý trên thế gian này
trong mắt người sống hơn mấy ngàn mấy vạn năm như nàng chỉ là gió thoảng mây
bay.

Vào lúc này thật ra chỉ có Trầm Trọng đưa ánh mắt nhìn Tần Lập, làm người
thừa kế một môn phái lớn, Trầm Nhạc đối với loại chuyện này càng mẫn cảm hơn xa
so với người bình thường. Trong lòng của hắn đối với chuyện Lâm Tử Tường xem
nhẹ Tần Lập, nhiều ít cũng có chút bất mãn, cũng thầm oán trách phụ thân mình
"Không chịu lo cho chính nghiệp sau này". Tần Lập nhìn Trầm Nhạc mỉm
cười, sau đó nói:

- Giết xong rồi! Hôn lễ tiếp tục đi!

CHƯƠNG 318: TÍNH KẾ CHO BẢN THÂN!

Trầm Nhạc khẽ nhếch khóe miệng, mấp máy môi dường như muốn nói điều gì, tuy
nhiên khi nhìn đến ánh mắt thuần khiết của Tần Lập, hắn vẫn là ngậm miệng lại,
cười hà hà nói:

- Đúng vậy, hôn lễ tiếp tục! Hôn lễ của lão tử, coi như từ xưa đến nay có
một không hai! Còn có thể có hôn lễ của ai náo nhiệt giống như ta vậy?

Lãnh Phương Phỉ đứng bên cạnh liếc hắn một cái trắng mắt, thản nhiên nói:

- Không được nói thô tục!

Trầm Nhạc co đầu rụt cổ, muốn nói:

- Vừa rồi nương tử nàng dường như cũng nói thô tục đấy chứ!" tuy nhiên
lại không dám. T

Mọi người nhìn thấy đều cười rộ lên, bầu không khí đang căng thẳng rốt cục
bị cặp tân hôn này làm trò phai nhạt đi vài phần.

Giang hồ chính là như thế, thực lực không đủ, học nghệ không tinh, cũng chỉ
có thể trở thành bàn đạp cho người khác bước chân. Tử vong ư? Có ai không từng
trải qua những ngày liếm máu trên vết đao thương?

Có thể hôm nay giết người, ngày mai liền bị người sát hại. Nhưng vẫn luôn
có vô số người rơi vào điên cuồng, rơi vào nhiệt huyết... đấy chính là giang
hồ!

Trầm Long Hưng rốt cục cũng xuất hiện, trong tay cầm theo một cái người đầm
đìa máu tươi... cứ như vậy, xuất hiện tại trường hôn lễ của con trai mình. Rất
nhiều tân khách đều không kìm lòng được nhíu mày.

Cái loại mùi vị tanh máu này vừa mới bị hòa tan loãng đi một chút, hôn lễ
lại bị người cha của chú rể làm xáo trộn.

Tuy nhân, vị chưởng môn Băng Thiên Nhai thần bí ngồi ở trên đài kia, chỉ lộ
ra một đôi mắt sáng ngời, nhưng thật ra trong ánh mắt hiện lên một tia kì dị.

Tần Lập vươn tay cầm lấy tay Lãnh Dao, cảm nhận được bàn tay Lãnh Dao lạnh
như băng, hắn không do dự vận công truyền cho nàng một ít khí lực, nhẹ giọng
nói:

- Mối đại cừu của tỉ rốt cục đã báo! Toàn bộ Thôi gia chỉ sợ cũng không
được bao lâu sẽ suy sụp hoàn toàn. Cho nên, tỉ có thể buông bỏ tất cả gánh
nặng, hoàn toàn sống cho bản thân mình rồi!

Lãnh Dao nghiêng đầu nhìn Tần Lập, giọng điệu lập tức hạ xuống nhưng đôi
mắt lại nhìn thẳng vào mắt Tần Lập:

- Vậy có thể sống vì công tử không?

- Tất cả chúng ta đều sống vì chính mình!

Tần Lập nắm chặt tay Lãnh Dao, thần sắc kiên định nói:

- Hãy tin tưởng ta, tỉ sẽ sống rất tuyệt vời!

Lãnh Dao còn thật sự gật đầu. Lúc này, thấy Trầm Long Hưng cầm theo cái đầu
của Thôi Bất Quần đi lên trên đài, hai mắt chớp lóe hào quang lạnh lùng.

Hắn đặt cái đầu của Thôi Bất Quần ở giữa bàn, sau đó quay sang người chủ
trì hôn lễ đang sửng sốt bên cạnh, trầm giọng nói:

- Bắt đầu!

- A! Bắt đầu, bắt đầu!

Người chủ trì hôn lễ cũng là một người cao tầng trong Thiên Cơ Môn, cũng
tiếp xúc với Trầm Long Hưng nhiều năm, đối với tính tình của vị môn chủ này hắn
biết rõ như lòng bàn tay: Đây là môn chủ đang khó chịu! Còn như vì sao lại khó
chịu, hắn cũng đại khái có thể đoán ra một phần. Bởi vì chuyện vừa xảy ra, hắn
cũng chứng kiến toàn bộ quá trình.

Cho nên, vị chủ trì này không chút kinh hoảng, bước tới một bước lên giọng
hùng hậu hô to:

- Tân nhân nhất bái thiên địa!

Hai người Trầm Nhạc cùng Lãnh Phương Phỉ vốn đã coi như là ngươi tình ta
nguyện. Vừa rồi cùng nắm tay chiến đấu, cảm tình giữa đôi vợ chồng son càng trở
nên đậm đà tha thiết hơn.

- Nhị bái cao đường!

Bên trong yến hội đại sảnh đã trở nên đổ nát không thể tả. Các đại nhân vật
đến từ các gia tộc môn phái trên Huyền Đảo đều có vẻ mặt yên lặng, nhìn đôi phu
phụ đã trải qua ngày hôn lễ khác thường này.

Trầm Nhạc cùng Lãnh Phương Phỉ trước tiên tới trước mặt chưởng môn Băng
Thiên Nhai thần bí sư phụ của Lãnh Phương Phỉ, cúi đầu bái một cái. Rất nhiều
người đều thấy trong ánh mắt của chưởng môn Băng Thiên Nhai kia, nhanh chóng
phủ kín một tầng hơi nước.

Mà Lãnh Phương Phỉ cũng không kìm nổi ứa đôi dòng lệ.

Nhìn thấy mối tình cảm thầy trò đó khiến cho nhiều người tại đây thầm xúc
động.

Trầm Long Hưng cùng phu nhân nắm tay nhau, cười trông thật hả hê.

- Phu thê giao bái!

Trầm Nhạc cùng Lãnh Phương Phỉ nhìn nhau cười.

- Nghi thức chấm dứt! Tiệc cưới... bắt đầu!

Người chủ trì hô lớn một tiếng, lúc này liền thấy mấy đệ tử Thiên Cơ Môn
phụ giúp đẩy xe món ăn nối đuôi nhau mà vào.

Mùi thức ăn thơm ngát trên các xe thức an truyền ra thật xa, làm cho người
ta không kìm nổi ngón trỏ giựt giựt!

Toàn bộ quá trình dọn thức ăn, các đệ tử Thiên Cơ Môn không có bởi vì vừa
mới xảy ra một hồi chết chóc thảm thiết mà tâm tình biểu hiện ra vẻ khác thường
gì, hoàn toàn thể hiện phong thái và khí độ của một đại môn phái, khiến cho mọi
người trông thấy đều trầm trồ khen ngợi.

Đợi cho rượu và thức ăn dọn ra chỉnh tề, Trầm Long Hưng đứng ở trên đài
cao, ho nhẹ hai tiếng, sau đó cất tiếng nói:

- Chư vị quý khách! Mọi người tạm thời yên lặng một chút! Trầm Long Hưng ta
có hai câu không nói không vui!

- Trầm môn chủ có cái gì thì nói nhanh đi, mọi người đều rất đói bụng rồi!

- Đúng vậy! Đúng vậy! Tay nghề của đầu bếp Thiên Cơ Môn thật không tệ!
Hương vị đồ ăn này, chậc chậc, rất thơm!

- Ha ha ha!

Người phía dưới truyền đến một trận cười vang.

Trầm Long Hưng lướt ánh mắt nhìn qua mấy người đang nói, phát hiệnà người
của sáu đại thế lực siêu cấp, trong lòng hắn không kìm nổi cười lạnh không
thôi. Thầm nghĩ: các gia tộc môn phái này, quả nhiên rất khổng lồ, cũng quá mục
nát!

Thôi gia chỉ là tinh nhuệ bị giết, cứ coi như là tổn thương nguyên khí,
nhưng thực sự còn có bao nhiêu thế lực dưới trướng, ai cũng không biết! Lúc này
đã bắt đầu lục đục với nhau, muốn làm thế nào chia cắt Thôi gia, lại còn muốn
làm thế nào đá đít Tần Lập là người có công cao nhất trong chuyện này, thật sự
là hơi quá đáng!

Nghĩ đến đây, Trầm Long Hưng cười sang sảng:

- Ha ha ha! Chư vị yên tâm! Thiên Cơ Môn ta cái gì khác không có, nhưng sơn
hào hải vị này thật ra nhiều vô số kể! Chư vị anh hùng nếu như không khách khí,
cho dù ở lại chỗ ta ăn vài năm, Trầm mỗ... cũng cung cấp đầy đủ! Tuy nhiên,
trước mắt còn xin chư vị anh hùng, có thể cấp mặt mũi cho Trầm mỗ một chút để
Trầm mỗ nói cho hết lời!

Trầm Long Hưng nói đến nước này, người phía dưới cho dù là người của thế
lực siêu cấp, cũng không tiện nói hươu nói vượn nữa. Chỉ có điều có thể nhìn
thấy không ít người sắc mặt trông thật khó coi.

- Trầm mỗ vốn tính luôn luôn nói thẳng, nếu như đắc tội với anh hùng đang
ngồi đây, Trầm mỗ ở nơi này trước tiên xin lỗi mọi người!

Trầm Long Hưng nói xong, cầm lên cái đầu người máu chảy đầm đìa, sau đó nói
tiếp:

- Nói như vậy chư vị đều biết cái đầu này là người phương nào! Không phải
là muốn ảnh hưởng lớn tới bữa tiệc của mọi người, lữ nhân giang hồ chúng ta
cũng không ngại điều này, đúng không? Ta muốn nói chính là: thứ nhất trận phân
tranh này rốt cục là vì sao lại nổi lên! Thứ hai, trong quá trình này, ai... là
người dẫn tới kết quả không thể thiếu được! Thứ ba, trận chiến kế tiếp phải
đánh như thế nào!

Trầm môn chủ nếu nói ra, vậy Trầm môn chủ cứ nói ra luôn ý của ngài là được
rồi! Dù sao ta chỉ biết là lão tổ tông nhà ta còn không biết hạ lạc ở nơi đâu.

Lâm Tử Tường vẻ mặt lạnh nhạt ngồi tại chỗ nói.

- Như thế nào? Lâm gia chủ không tin lời nói của lão tổ tông nhà ta à?

Trầm Long Hưng thần sắc bình tĩnh hỏi.

- Cái này... tự nhiên không phải! Tuy nhiên, làm vãn bối thì tâm tình lo
lắng cho lão tổ tông nhà mình. Chuyện này, hẳn là Trầm huynh có thể hiểu thế
nào rồi.

- Ta đương nhiên hiểu rõ!Trầm Long Hưng lớn tiếng nói tiếp:

- Nếu Lâm gia chủ để ta nói ta, ta đây liền nói thẳng! Một là ta cảm thấy
rằng trận chiến đấu này, là một cái âm mưu lớn Thôi gia đã chuẩn bị nhiều năm!
Ý đồ của bọn họ... rất lớn! tin rằng mọi người đang ngồi đây, cũng sẽ không phủ
nhận chứ?

Mọi người phía dưới đều cúi đầu trầm tư suy nghĩ, không ai đứng ra phủ nhận
lời nói của Trầm Long Hưng, Trầm Long Hưng nói tiếp:

- Như vậy, ta muốn hỏi: Các người... dựa vào cái gì, chuẩn bị trách cứ công
tử Tần Lập? Hắn rốt cuộc làm sai lầm chỗ nào? Để cho một số người các ngươi
đang ngời đây lại đang âm thầm chuẩn bị đối phó với hắn?

Trầm Long Hưng vừa nói ra lời này, toàn trường phía dưới lập tức tĩnh lặng,
rất nhiều người trên mặt đều lộ ra vẻ không dám tin, đều nhìn về phía các thế
lực siêu cấp, càng nhiều người là khó hiểu, bọn họ không sao hiểu được: những
người này rõ ràng hẳn là phải đứng ở cùng một trận doanh, như thế nào lại có
người muốn xuống tay đối phó với Tần Lập?

Có một số người sắc mặt trở nên khó nhìn, Trầm Long Hưng cười lạnh vài
tiếng, sau đó nói:

- Các ngươi đừng cho là Thiên Cơ Môn ta giám thị nghe lén các ngươi, chúng
ta không xấu xa như vậy! Những người các ngươi phái ra mai phục ở bên ngoài
trang viên của Tần gia, đồng thời âm thầm mua chuộc con cháu Tần gia ở đó, khổ
chủ người ta đều đã báo tới ta ở nơi này rồi!

Lập tức chung quanh có rất nhiều người chuyển ánh mắt nhìn về hướng Tần
Lập. Về phần Tần Lập thì lại lộ ra vẻ mặt mịt mờ, Lãnh Dao ngồi bên cạnh thản
nhiên nói:

- Cũng không phải là chuyện hay ho gì, nên ta không cần thiết phải nói với
công tử.

Tần Lập chậm rãi đảo ánh mắt lướt qua những người trong đại sảnh, từ trên
mặt một số người này... Tần Lập nhìn ra có vẻ mất tự nhiên/

Trầm Long Hưng nói tiếp:

- Chuyện này, chúng ta không đề cập tới, trước tiên là nói về sự kiện thứ
hai: ai ở trong trận chiến đấu này, khởi lên tác dụng không thể thiếu? Trước
tiên, lão tổ tông cảnh giới Phá Toái Hư Không của các gia tộc đứng đầu trong
đó! Tiếp theo, ta nói chính là Tần Lập! Trong trận chiến này, một mình hắn giết
bao nhiêu người? Ta cho rằng, kế tiếp muốn đánh Thôi gia, muốn chia phần những
địa bàn còn lại của Thôi gia, ắt không thể thiếu Tần Lập này!

Tần Lập khẽ nheo ánh mắt lại. Nghe đến đây hắn đã hiểu được ý tứ của Trầm
Long Hưng có ý bất bình muốn mình tổn thương vì sự bất công này. Tuy nhiên, hắn
cũng không thích sự sắp đặt của Trầm Long Hưng như vậy.

Giữa hắn cùng Thôi gia đích xác là không thể hòa giải được mối cừu hận đó.
Tuy nhiên dưới tình thế chuyển biến lớn như hiện nay, toàn bộ Huyền Đảo đều đã
tham dự vào trận chiến tiêu diệt Thôi gia như vậy, chính mình còn lội xuống
vũng bùn đó làm gì?

Lúc này, trong đám người có người ôn hòa nói:

- Trầm môn chủ nói lời này, có phải có chút võ đoán hay không? Tần công tử
là người trẻ tuổi tuấn kiệt đương thời ở Huyền Đảo, Chí Tôn đều có thể chém
giết. Mọi người không oán không cừu, ai lại muốn đối phó với hắn làm gì?

- Đúng vậy! Trầm môn chủ! Ai muốn đối phó với Tần công tử ngài đừng ngại cứ
nói thẳng ra đi! Đã ở trong này, còn không nể mặt chúng anh hùng Huyền Đảo, nói
rõ ràng ra chẳng phải là tốt hơn sao?

- Đúng vậy! Chúng ta đều muốn nhìn thử xem, đến tột cùng kẻ mưu đồ gây rối
là ai?

Sắc mặt Trầm Long Hưng chợt trở nên có chút khó nhìn, hắn đích xác nắm giữa
chứng cứ của một số gia tộc có ý đồ đối phó với Tần Lập. Tuy nhiên, trong lời
nói của hắn cũng có chút thành phần hơi phóng đại, nhưng nguyên nhân hắn không
có cách nào nói ra!

Bởi vì trong số gia chủ này cũng không phải người nào cũng biết chuyện lão
già thần bí vào lúc đêm hôm kia, nếu không bọn họ sao có thể có gan lớn dám
động tới Tần Lập chứ?

Trầm Long Hưng thay đổi hoàn toàn bởi vì đã biết điều này, cho nên mới định
buộc Tần Lập vào cùng một chiến tuyến với gia tộc mình, có thể thì sau này bình
định Thôi gia xong, lực lượng của mình sẽ tăng mạnh thêm được một phần!

Tuy nhiên, những chuyện này cũng không phải thứ Tần Lập muốn! Trong lòng
ngẫm nghĩ, Tần Lập không để ý tới ánh mắt kinh dị của những người đó, đứng dậy
hướng về phía Trầm Long Hưng ôm quyền nói:

- Trầm môn chủ! Cho tại hạ nói một câu được không?

Trầm Long Hưng ánh mắt chợt ngưng trọng. A một tiếng, sau đó nói:

- Mời Tần công tử
nói!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3