Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch - Chương 131

Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch
Chương 131
gacsach.com

Hạ Băng Khuynh quay đầu nhìn anh: “Anh muốn làm gì?”

Mộ Nguyệt Sâm chầm chậm quay qua, mắt sáng lên nhìn cô, như là nhìn thấy linh hồn cô: “Nha đầu, không lẽ em không phát hiện, đối với chuyện của Khương Viên, em phản ứng rất lạ sao?”

“Lạ, lạ cái gì?” Hạ Băng Khuynh bị anh nhìn đến không tự nhiên.

“Em đang ghen.”

“Tôi mới không có!”

Hạ Băng Khuynh cười mỉa, quay đầu, che sự chột dạ trong mắt.

“Không có tại sao vứt bánh kem đi? Tại sao không bắt máy? Tại sao tức giận như vậy? Em dám nói đây là không ghen? Hạ Băng Khuynh, em yêu anh rồi, đúng k!”

Giọng điệu khẳng định, cô cười híp mắt quay lại nhìn anh, rất bình tĩnh nói: “Tôi vứt bánh kem vì tôi sợ có kiến, không nhận điện thoại vì để trong cặp, mà tôi đang dạo phố, cho nên không nghe thấy, còn về chuyện tức giận, mắt nào anh thấy tôi tức giận? Mắt trái hay phải?”

Mộ Nguyệt Sâm cong môi, mắt sáng lên: “Chỉ có nói dối mới cố gắng làm cho nó hoàn hảo, cớ của em quá hoàn hảo, nghe liền biết là nói dối.”

“Ha...”Nhìn bộ dạng kiêu ngạo chiến thẳng của anh, Hạ Băng Khuynh cười khan 2 tiếng, mỉa mai: “Mộ Nguyệt Sâm anh quá là tự luyến không thuốc chữa! Đây cũng là bệnh, đừng từ bỏ chữa trị!”

Giọng cô vừa dứt, tay dài của Mộ Nguyệt Sâm đưa qua, nắm lấy cổ cô, nghiêng đuầ, bá đạo áp xuống, hôn lên môi cô.

Không cho cô cơ hội phản kháng, hôn triền miên, chút nữa là không thở nổi.

Anh thả cô ra, rời môi cô.

Hạ Băng Khuynh hít vài hơi lớn, tức đến đánh lên người anh: “Anh hỗn đản lưu manh...”

Mộ Nguyệt Sâm tiếp lấy tay cô, kéo cô gần hơn, giọng thấp triền miên: “Hôm đó ở vòng đu quay anh không fai từng nói với em, kêu e nghĩ kĩ việc gả cho anh, anh không đùa với em, Hạ Băng Khuynh, nếu có 1 ngày muốn kết hôn, cô dâu nhất định là em.”

“Sau đó đồng thời có 1 đống tình nhân đúng k?” Hạ Băng Khuynh hỏi ngược lại, ở gần nhau vậy, giọng cũng dịu dàng hơn, nhưng cô không vì vậy mà bị động lòng.

“Khương Viên không fai tình nhân của anh!” Mộ Nguyệt Sâm quyết đoán nói.

“Tôi biết, tình cũ, à, không đúng, các người vẫn còn quan hệ **, ngoài cô ta, anh chắc còn nhiều phụ nữ, người được gọi là “bạn tốt” Ôn Tử Tích, nữ chủ nhân của đôi giày trong phòng nghỉ, Mộ Nguyệt Sâm, tuy tôi ngốc, nhưng tôi biết đàn ông biết nói dối.”

Bây giờ cô cái gì cũng không tin, đặc biệt là người Mộ gia.

Mộ Nguyệt Bạch bình thường ôn nhu vậy mà là hồ ly giảo hoạt, hơn nữa Mộ Nguyệt Sâm vốn là người không thể nhìn thấu.

Biểu cảm Mộ Nguyệt Sâm trở nên hưng phấn: “Không nhìn ra, em đối với chuyện của anh quan tâm nhiều vậy!”

“Trong tâm lí học chuyện khiến người khác càng chán ghét càng nhớ lâu.” Hạ Băng Khuynh không nhanh không chậm phản bác.

“Chán ghét?” Mộ Nguyệt Sâm nhíu chặt mày: “Trong tim em định vị anh như vậy?”

“Không lẽ không fai sao? Đàn ông như anh, kiêu ngạo tự đại, đối với phụ nữ cũng vậy, đương nhiên rồi, người như tôi không biết điều, kiên nhẫn của anh rất nhanh dùng hết, trc khi kiên nhẫn của anh dùng hết chắc muốn dụ tôi lên giường, cái gì cưới không cưới, đợi anh như ý rồi, rất nhanh lại lạnh nhạt, sau đó nữa, sẽ biết thành tồn tại như Khương Viên, tùy ý bị anh kêu là đến, mà anh, lại sẽ tìm phụ nữ anh có hứng thú khác.”

Hạ Băng Khuynh không chú ý đến ánh mắt lạnh như muốn giết người của anh, 1 hơi nói hết lời trong lòng ra.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3