Gấu ơi, giúp anh! - Chương 17 - 18
Chương 17
Đến sân bay Haneda đã có nhân viên phục vụ và xe
của khách sạn đợi sẵn, hai cô không tốn chút sức nào, đặt chân đến khách sạn một
cách suôn sẻ và bình an.
Lúc check in ở sảnh khách sạn, quả nhiên sau khi
xác nhận thân phận, làm xong thủ tục, quản lý đưa đến một phong thư, lại lễ
phép nói bằng tiếng Anh: "Đây là phong thư gửi cho cô Thư".
Sờ vào phong thư thấy không hề mỏng, Thư Hoán
hơi bất ngờ, cô không có khái niệm về độ dày mỏng của giấy, cho dù với anh đây
là món tiền nhỏ nhưng có lẽ vẫn nhiều hơn rất nhiều so với dự tính của cô.
Đối phương lại chu đáo bổ sung: "Nếu cần
tôi có thể đếm giúp cô, xác nhận số tiền mặt này".
Thư Hoán cúi đầu nhìn số tiền trên phong thư, bất
giác ngẩn người,
Tuy yên Nhật vốn nhiều số 0, nhưng dãy số phía
sau vẫn rất nhiều.
Nếu là tiền tiêu vặt người khác tặng cho mình,
cô sẽ nghĩ khoảng mười ngàn yên là hợp lý nhất. Thế nhưng với sự phóng khoáng
và chu đáo của Từ Vĩ Kính thì số tiền tiêu vặt một trăm ngàn yên cũng đã là vô
cùng rộng rãi rồi, đổi sang cũng hơn bảy ngàn tệ, có thể mua được rất nhiểu thứ
ở cửa hàng mỹ phẩm, cơ bản bằng một nửa số tiền cô mang theo.
Thư Hoán nghi ngờ mình đã nhìn nhầm, đếm dư ra một
số 0 chăng, nhìn một trăm ngàn thành một triệu. Nhưng đối phương đã giúp cô đếm
xong: "Tổng cộng là một triệu yên Nhật, xin cô giữ lấy".
Trong tích tắc mặt Thư Hoán đỏ bừng, cắn chặt
môi, ngay cả tay cũng đang run lên nhưng không phải vì vui sướng.
Cô muốn khóc. Nếu Từ Vĩ Kính ở trước mặt, chắc
cô sẽ khóc òa lên mất.
Cô muốn xin anh đừng đối xử ân cần với cô như thế.
Nếu không cho dù cô biết mình hoàn toàn không có khả năng nhưng cũng sẽ hoang
tưởng bậy bạ.
Một sự giày vò dịu dàng.
Nhân viên phục vụ đã mang hành lý đến phòng, vừa
đóng cửa, Nhan Miêu đã bắt đầu xúi giục: "Đàn ông tốt như thế, cậu mau tóm
lấy anh ấy đi!".
"Cậu có cần thấy tiền là sáng mắt thế
không? T_T”
"Không chỉ là vấn đề tiền bạc, sự chu đáo của
anh ấy mới là hiếm có. Người đàn ông sợ tớ không đủ tiền dùng, đặc biệt chuẩn bị
tiền tiêu vặt chắc cả đời này tớ sẽ chẳng bao giờ gặp được."
Thư Hoán khổ sở trùm chăn lên đầu: "Anh ấy
chỉ thích chăm sóc người khác thôi, đối với người nhà anh ấy cũng thế mà”.
"Cậu đừng có tự lừa mình dối người nữa."
"Tó nói thật, haizzz..."
"Có người đàn ông nào lại chịu tốn tâm sức
vì một cô gái mà không có ý đồ gì không chứ?"
Cô cũng hy vọng Từ Vĩ Kính có ý đồ với cô nhưng
dạng đàn ông như anh, muốn gì có đó, có sa sút đến nỗi có ý đồ với cô không?
"Anh ấy rất coi trọng tình cảm với bạn bè
và người nhà, nên...”
Nhan Miêu lắc lắc cô: “Tỉnh lại đi, đừng lừa gạt
bản thân nữa, rõ ràng là anh ấy quan tâm đến cậu”.
Thư Hoán khó mà giải thích. Cô rất muốn ôm ấp hi
vọng như những cô thiếu nữ nhưng gương mặt thiếu cảm xúc của Từ Vĩ Kính thật sự
rất khó để người ta có được dũng khí ấy.
Quy mô khách sạn tuy nhỏ nhưng tinh tế cổ điển
và không đông đúc, nằm ngay giữa trung tâm thành phố huyên náo, cũng có vẻ yên
tĩnh và bình thản của riêng nó.
Hai người cất xong đồ, nghỉ ngơi một lúc trong
phòng rồ tắm rửa thư giãn cho hết những mệt nhọc trong suốt quãng đường đi. Thư
Hoán tắm xong, mặc một bộ áo choàng tắm bằng nhung dài, cảm thấy rất thoải mái
dễ chịu, Cô muốn trải nghiệm việc ngắm cảnh đêm, ánh đèn đường bên ngoài kia
nên đến khung cửa sổ, bấm cho rèm cửa hạ xuống.
Rèm cửa chấm đất của khung cửa sổ lớn dần dần mò
ra. Bên ngoài không phải là cảnh thành phố như cô mong đợi, cũng không phải cảnh
vườn tược mà lại là đường dây điện, đường ray tàu điện đan xen chằng chịt.
Thư Hoán đơ người như khúc gỗ.
Làm "láng giềng" của đám đường ray đó
có cảm giảc gì, tuy cô vẫn chưa chính thức trải nghiệm, nhưng ai cũng có thể tưởng
tượng được ngủ bên đám đường ray đó thì sẽ gặp ác mộng như thế nào, có lẽ nửa
đêm cũng bị rung động mà tỉnh dậy, chứ đừng nói là được yên tĩnh.
Không đợi cô kinh hoàng xong, trong ánh đèn, đã
có một đoàn xe màu trắng vụt qua trước mắt như sao băng. Thư Hoán không kịp
phòng bị vội lùi lại một bước, đưa tay bịt lấy tai.
Nhưng thực tế lại rất yên tĩnh chứ không ồn ào
như cô tưởng tượng. Trong phòng chỉ thấy ánh sáng vụt qua, hoàn toàn im lặng,
giống như một bộ phim câm đặc sắc.
Trong mấy phút đờ đẫn ấy, lại có một đoàn xe lướt
qua trước mắt, nhanh chóng và yên tĩnh.
Dường như Thư Hoán đang đứng trước một màn hình
đã tắt mất âm thanh, cảm thấy an toàn một cách kỳ quặc, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh
tượng hối hả bậc nhất của thành phố phồn hoa.
Bất giác Thư Hoán đưa tay ra sờ lớp cửa kính. Mọi
huyên náo bền ngoài đều được ngăn cách bởi bức tường kính dày ba lớp này. Trong
sự ồn ào phiền huyên náo nơi đây lại có thể thấp thoáng một sự yên tĩnh bất ngờ
đến thế.
Lúc này cô lại nhớ đến Từ Vĩ Kính. Cô nghĩ rằng
trong sự yên lặng lạnh nhạt của anh, có lẽ cũng che giấu một sự nhiệt tình rất
lớn, khiêm nhường nhưng nồng nhiệt. Cô càng nhớ đến anh nhiều hơn bất cứ lúc
nào.
Thư Hoán bất chấp việc phải tiết kiệm tiền điện
thoại quốc tế, ôm quyết tâm dùng hết tiền trong thẻ điện thoại để gọi cho Từ Vĩ
Kính.
Bên kia nhanh chóng nghe máy. Tuy chỉ là giọng
nói của người đàn ông bình thản đến không thể bình thản hơn nhưng lại khiến
toàn thân cô run rẩy.
"Đã đến khách sạn rồi à?”
Thư Hoán nắm chặt di dộng: "Đến rồi ạ, rất
thuận lợi... Cảm ơn anh đã để cho em..
"Đừng khách sáo, phòng có thích hợp
không?"
"Rất thích hợp, rất đẹp."
"Vậy thì tốt."
Thư Hoán chỉ thấy có gì đó đang dâng trào trong
lồng ngực, nhất thời không biết nên nói gì, bên kia cũng im lặng nhưng không hề
cúp máy.
"Em..."
"Cô..."
Hai người cùng lên tiếng, im lặng cùng lúc, Từ
Vĩ Kính lại nói: "Cô nói đi".
"Em... em muốn hỏi là, anh ăn cơm
chưa?", câu hỏi cũ rích. T_T
Cũng may Từ Vĩ Kính vẫn kiên nhẫn trả lời:
"Ăn rồi, còn cô?".
"Vẫn... vẫn chưa…”
"Cô có thể đến nhà hàng ở lầu bảy, hôm nay tôi
đã đặt chỗ ở Ekki Bar & Grill giúp cô rồi, khẩu vị và phong cảnh cũng ở đó
khá, cô thử xem sao."
"A..."
"Ăn xong thì hai cô đến trung tâm spa để
mát xa tinh dầu, cứ ký hóa đơn là được. Tối nay về nghỉ ngơi, ngày mai hãy dạo
phố."
“Vâng…”
“Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi."
"Vâng..."
Ở Từ Vĩ Kính có một sức mạnh khiến người ta phục
tùng, cam tâm tình nguyện được anh sai khiến, hoàn toàn không muốn phản kháng lại
còn cảm thấy hạnh phúc.
Đến khi Nhan Miêu tắm xong, hai người đều vì những
nguyên nhân khác nhau mà không vội đi mua sắm, giúp nhau sắp xếp hành lý rồi
lên lầu dùng bữa.
Khách sạn không lớn lắm nhưng mọi thứ đều rất
phong phú. Ở đâu cũng có thể nhìn thấy các bộ sưu tập nghệ thuật của bảo tàng
Guggenheim hoặc MOMA1, màu sắc cách sắp xếp khá bạo dạn, thiết kế đơn giản
nhưng lại vô cùng thời trang.
1 Phòng trưng bày nghệ thuật hiện đại New York.
Ngay cả trong nhà hàng thời thượng như Ekki Bar
& Grill cũng mang phong cách thiết kế New York đương đại, hiện đại nhưng
không kém phần ấm áp, xa hoa nhưng không phô trương, khiến người ta sững sờ
nhưng lại không tạo cảm giác xa cách.
Hai người ngồi vào chỗ dành cho bốn người, cùng
chọn món rồi vừa thưởng thức cảnh đêm vừa nhấm nháp, thong thả, tự do tự tại đến
bất ngò, cảm thấy rất mới lạ và hưng phấn.
Nhưng Nhan Miêu bỗng tỏ ra ngượng ngùng, chụp lấy
thực đơn rồi dựng đứng lên che mặt.
Thư Hoán ngờ vực: "Gì thế?".
Nhan Miêu thậm thụt nói: "Hình như tớ nhìn
thấy sếp tớ!”.
“Trùng hợp thế á? Ai?"
"Cái người huênh hoang nhất ấy, suỵt...
Hình như anh ta đến đây, đừng nhìn!"
Cô nàng nói quá muộn, Thư Hoán đã không kìm được
quay đầu lại nhìn.
Người đàn ông vóc dáng cao ráo, tay chân dài, có
một mái tóc ngắn ấy hoàn toàn không giống người làm kinh doanh, gương mặt nửa
cười nửa không, trắng trẻo đẹp trai, nhưng mới nhìn thì đã biết chẳng phải dạng
hiền lành, một bên tai còn đeo khuyên đính kim cương.
Nếu trẻ hơn vài tuổi thì chắc chắn sẽ là đại ca
của nhóm thiếu niên bất lương lúc nào cũng trốn học. Còn bây giờ anh ta mặc âu
phục chỉnh tề, đứng đắn vô cùng, trông không giống người làm ăn, lại thêm những
người đi cạnh, nhìn giống ông trùm của băng đảng xã hội đen.
Thư Hoán bất giác run sợ: "Này, công ty cậu...
là làm ăn bất hợp pháp hả?".
“… Chắc là vậy nhưng tớ luôn là công dân tốt
tuân thủ luật pháp."
Người đàn ông nhướng mày, tự nhiên bước đến.
"Thư ký Nhan."
Thư Hoán cứng người bất động, còn đương sự thì rụt
cổ trốn sau tờ thực đơn một cách hèn nhát.
"Tôi nhớ lúc cô xin nghỉ phép, lý do là đi
nghỉ tuần trăng mật với chồng."
“…”
"Nên", anh ta nhìn sang Thư Hoán, lại
nhướng mày, "Chẳng lẽ vị này là..
“…”
"Hiếm khi cô chịu bỏ tiền đến những nơi
này, tôi cũng không quấy rầy hai người nữa", người đàn ông cười nói
"Chúc tân hôn vui vẻ".
“=_=…”
Đợi anh ta đi xa rồi, Nhan Miêu ló mặt ra khỏi tờ
thực đơn, phẫn nộ: "Tên khốn!".
"Wow, mắng ghê thật, anh ta từng làm chuyện
gì xấu xa lắm hả?"
"Dù sao cũng khốn nạn", Nhan Miêu tức
tối, vẻ mặt như ăn phải rau héo, "Kể chuyện của hắn mà muốn lộn mửa. Nào,
uống rượu đi".
Thư Hoán ăn càng cua: "Tớ vừa phải diễn vai
bạn gái của Từ Vĩ Trạch, vừa phải đóng vai chồng cậu, các người có thể đừng bắt
tớ kiêm nhiệm nhiều vậy không?".
Cô đúng là không biết chọn bạn, ai cũng đem cô
ra làm bia đỡ đạn. Chẳng lẽ cô có gương mặt cho thuê để kết hôn hay sao vậy?
Ăn uống no say xong, Nhan Miêu hào hứng đi spa,
so với đi mát xa tinh dầu thì Thư Hoán vẫn nghĩ là nên đi thăm Từ Vĩ Trạch đang
cô đơn nơi xứ lạ có vẻ có tình người hơn, thế là cô xếp lại những món đặc sản
trong nước mang cho Từ Vĩ Trạch, gọi điện cho anh.
Tốc độ đến của Từ Vĩ Trạch cũng nhanh như tàu điện
vậy, đến nỗi Thư Hoán còn nghi ngờ rằng không biết anh có tuân thủ luật giao
thông không nữa.
Lúc cô xuống lầu ra khỏi đại sảnh thì thấy Từ Vĩ
Trạch đang đứng bên xe đợi mình, dịu dàng đẹp trai, dáng người như ngọc. Bốn mắt
nhìn nhau, anh chàng liền để lộ ra lúm đồng tiền mê người.
Khi Thư Hoán lại gần, Từ Vĩ Trạch cười và đưa
tay ra, tóm lấy eo cô nhấc lên, bế bổng quay một vòng.
Cảnh gặp nhau ở nước ngoài này rất cảm động,
nhưng...
"Này này! Em đang mặc váy!!!"
Từ Vĩ Trạch buông cô xuống, vẫn ôm lấy cô, cúi đầu
cười: "Wow, sao em lại trở nên hào phóng thế, chịu ở khách sạn năm sao à.
Cuối cùng đã nghĩ thông rồi hử?".
Thư Hoán vẫn đang lóng ngóng kéo váy xuống đề
phòng tốc lên: "Là anh trai anh giúp thanh toán đó. Anh ấy không báo anh
biết à?”.
Từ Vĩ Trạch ngẩn ra, sau đó cười nhẹ nhõm: “Ừ phải,
anh quên mất”.
Chương 18
Chung cư phục vụ kiểu khách sạn mà Từ Vĩ Trạch sống
khá gần với nơi anh làm việc, phòng ốc rộng rãi, có thêm ban công, từ cửa sổ lớn
trên cao nhìn xuống có thể tận hưởng khung cảnh về đêm ở Tokyo, hàng vạn ngọn
đèn như thu vào tầm mắt, thực sự là một nơi rất tốt.
Giá cả tuy không bằng khách sạn cô đang ở, nhưng
Từ Vĩ Trạch lại ở những mấy tháng, Thư Hoán rất nghi ngờ rằng không biết liệu
anh có khả năng tạo ra giá trị tương đương như vậy cho công ty không.
Thấy Từ Vĩ Trạch gọi điện bảo người mang dép lê
và bát đũa đến, Thư Hoán trách: “Ở đây dài ngày mà anh lãng phí quá! Không chịu
thuê một ngôi nhà sao?”.
Từ Vĩ Trạch sờ mũi: “Anh đi công tác mà, không
thể cứ bắt bản thân làm việc nhà được”. Sau đó anh lại giữ vai cô, nhìn từ trên
xuống, “Đương nhiên nếu em đến giúp làm việc nhà cho anh thì ở chung cư bình
thường cũng được”.
“…”
Từ Vĩ Trạch lại nói bằng giọng thôi miên: “Thực
ra cũng rất tốt, như thế có thể giúp công ty tiết kiệm, em cũng không cần trả
tiền ăn ở bên ngoài”.
“Thôi bỏ đi…”, lại định lừa cô làm ôsin miễn phí
chứ gì.
Nhưng căn phòng này quả là có một tầm nhìn tuyệt
vời, Thư Hoán nhoài người ra lan can ngoài ban công: “Nhìn từ bên này thấy đẹp
quá…”.
Từ Vĩ Trạch dụ dỗ: “Thực ra anh tăng ca rất nhiều,
ngày nào cũng chỉ về ngủ thôi. Em đến đây có thể tận dụng được căn phòng này,
thế mà em lại không chịu”.
“… Em không thèm.”
Chơi với Từ Vĩ Trạch bao năm nay, Thư Hoán đã khắc
ghi một chân lý: Việc mà nghe có vẻ tốt đến bất ngờ thì tất nhiên là giả.
Làm gì có chuyện để cô ăn miễn phí như thế.
Trong tay Từ Vĩ Trạch, cô chưa bao giờ được ăn miễn phí bữa nào cả.
Hai người đã ăn tối rồi, họ xé vỏ bao những món
đồ ăn vặt cô mang đến, xếp đầy hai đĩa hoa quả sấy và mực khô, lại thêm bia lạnh,
chân trần ngồi trên sàn nhà, chuyện trò vô tư thoải mái.
Từ Vĩ Trạch bỗng hỏi: “Tại sao em chấp nhận để
anh trai anh trả tiền hộ mà không cho anh trả?”
“A…”, nhất thời Thư Hoán không trả lời được, một
lúc sau mới nói, “Hai người khác nhau…”.
Từ Vĩ Trạch cười hỏi: “Có gì khác?”.
“Ưm, em không có lý gì mà dùng tiền anh, tự dưng
lại lợi dụng anh…”
Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Còn anh trai anh? Lợi dụng
anh ấy thì không sao?”.
Tuy cô rất cố chấp, rất độc lập, khí khái hơn rất
nhiều người đàn ông khác, nhưng nếu là Từ Vĩ Kính thì chút khí thế đó của cô
cũng biến mất, cô thích cảm giác được anh chăm sóc, cam tâm tình nguyện yếu đuối
trước mặt anh.
Ánh nhìn vừa giao nhau, Thư Hoán thấy cảm xúc
thiếu nữ đáng xấu hổ của mình đã bị đôi mắt đen nhánh kia nhìn thấu, bất giác đỏ
mặt: “Anh trai anh là anh lớn trong nhà, dùng tiền của anh ấy xem như là dùng
trong chi phí chung”.
Từ Vĩ Trạch cười cười, không nói gì nữa, chỉ chồm
lại gần.
Thư Hoán nhìn gương mặt bỗng chốc lớn hẳn ra trước
mặt: “Làm gì thế?”.
Từ Vĩ Trạch một tay giữ sau gáy cô, không đợi cô
phản ứng đã cắn vào má cô một cái thật mạnh.
Thư Hoán đau quá hét lên, huơ tay đánh anh văng
ra. Từ Vĩ Trạch cắn miếng này rất ác, đồ mất nhân tính!!!
Nhìn nụ cười tà ác của anh, Thư Hoán càng cảm thấy
đau không chịu nổi, nước mắt như chực rơi ra. Mắt rưng rưng cô đi tìm gương,
nhìn một lúc, quả nhiên trên má in dấu hai hàm răng rất rõ.
Thư Hoán tức muốn điên lên: “Anh dám cắn em hả!
Mà còn cắn mạnh nữa chứ!”.
Từ Vĩ Trạch nâng mặt cô lên, cười nói: “Nhìn dấu
vết này mới biết răng anh rất đều và hoàn hảo. Lúc nhỏ mẹ anh vì muốn chạy theo
thời đại nên bắt anh em anh niềng răng, kết quả bác sĩ nói, ông ta thực sự
không thể nhắm mắt làm trái lương tâm để kiếm món tiền đó, kiên quyết không cho
bọn anh đeo”.
Thư Hoán đã tức đến nỗi đầu bốc khói, không thèm
nghe anh tự sướng: “Anh là đồ biến thái, cắn chết anh cắn chết anh! ”.
Từ Vĩ Trạch phóng khoáng nói: “Được rồi, đừng giận
mà, để em cắn lại là được chứ gì”. Sau đó đưa cánh tay cho cô với vẻ không biết
sợ chết là gì.
Thư Hoán tức giận nhe răng ra, nhắm chuẩn và cắn
xuống. Một giây trước khi bị cô cắn, Từ Vĩ Trạch đã rụt tay lại nhanh như điện.
Thư Hoán cắn vào khoảng không, hai hàm răng va
vào nhau côm cốp, lại mất đà ngã nhào vào lòng anh, tức đến hét toáng lên: “Em
phải giết anh!!! ”.
Từ Vĩ Trạch ôm cô, cười nói: “A, anh nhớ ra tay
mình chưa được rửa sạch, có lẽ cắn vào sẽ không ngon lắm, định chà rửa sạch sẽ
rồi mới cho em cắn”.
Thư Hoán đã tức đến độ thở phì phì, bị anh ôm
như thế liền ôm chặt cánh tay đang giơ ra trước mặt, tức tối cắn lung tung: “Em
cắn chết anh cắn chết anh!!! ”.
Từ Vĩ Trạch để mặc cô cắn hả giận, cúi đầu cười
hỏi: “Thịt anh thế nào?”.
Thư Hoán giận dỗi nói: “Khó ăn chết được! Mặn
quá!”.
Thực ra là chẳng có tí vị mặn nào cả. Từ Vĩ Trạch
không mấy khi ra mồ hôi, trên người chỉ có vị bạc hà và cả hương chanh. Tay
chân anh dài, cơ bắp rắn chắc, khung xương hoàn hảo, công tâm mà nhận xét thì
cánh tay này có thể gọi là một bữa đại tiệc tươi sống ngon lành.
Từ Vĩ Trạch hơi dùng sức, thuận thế đè cô xuống,
cười và thì thầm: “Nếu thấy anh không ngon thì đó là cách ăn của em không
đúng”.
“…”
“Có cần anh chỉ em cách ăn ngon nhất không? Hử?”
“=-=…Anh có cần bậy bạ thế không?”
Hormone của Từ Vĩ Trạch tỏa ra rất lợi hại, hiệu
quả củ cây thuốc phiện cũng chỉ thế mà thôi. Hễ anh đùa giỡn thế này thì chắc
chắn có rất nhiều thiếu nữ ngây thơ bị hạ gục rồi.
Từ Vĩ Trạch buông tay, ngồi dậy, sờ sờ mũi: “Em
thật chẳng biết thưởng thức gì cả”.
Cũng may cô đã miễn dịch.
Hai người đùa giỡn đến khát khô cổ, trong lúc
trò chuyện đã uống sạch cả một tủ lạnh chứa đầy bia mà không hay biết.
Vốn tửu lượng của Thư Hoán cũng chỉ tầm tầm, làm
sao chịu nổi việc lấy rượu làm nước lã. Tuy không đến nỗi mất kiểm soát nhưng dần
dần gò má cũng đỏ bừng lên.
“Em… em phải về thôi.”
Từ Vĩ Trạch kéo cô lại: “Em thế này đi taxi về
làm sao anh yên tâm được”.
“Anh… anh thật vô nhân đạo, anh không lái xe đưa
em về hả?”
Từ Vĩ Trạch chìa tay: “Lái xe sau khi uống rượu
sẽ bị phạt rất nặng. Anh không thể biết luật mà phạm luật được”.
Thư Hoán cố gắng suy nghĩ rồi trợn mắt nhìn anh:
“Vậy… vậy phải làm sao?”.
“Tối nay em ngủ ở đây đi. Dù sao giường cũng đủ
rộng.”
“Ồ…”
“Em có cần rửa mặt không?”
“Ưm…”
Thư Hoán mắt kèm nhèm, cảm giác Từ Vĩ Trạch bế
cô lên, rồi lại cảm thấy bình thường. Tuy Từ Vĩ Trạch là công tử đào hoa nhưng
khi hai người họ ở cạnh nhau thì đúng là không cần phải lo lắng gì. Nếu anh
thèm muốn cô, thì việc họ quen biết đã bao năm nay anh đã sớm ra tay rồi, đâu cần
đợi đến hôm nay.
“Đúng… đúng rồi, anh đừng kể cho anh trai anh
nghe nhé.”
Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Hử?”.
“Em… em không muốn anh ấy hiểu lầm chúng ta.”
Từ Vĩ Trạch như khựng lại: “Em quan tâm đến suy
nghĩ của anh ấy thế à?”.
“Ưm”, Thư Hoán mơ màng túm lấy ngực áo anh: “Làm
sao đây? Em thích anh trai anh lắm”.
Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Thích nhường nào?”.
“Thích thế này này…” Thư Hoán đưa tay ra dấu,
sau đó khoảng cách hai tay kéo rộng ra, “Không, thích thế này cơ…”.
Từ Vĩ Trạch cười cười: “Thế còn anh?”.
Thư Hoán nhìn anh, ngờ vực: “Anh… anh là Từ Vĩ
Trạch mà”.
Khái niệm “Từ Vĩ Trạch” và “thích” nằm ở hai
không gian hoàn toàn khác nhau, cô vẫn chưa đặt chúng lên cùng một đường thẳng
để xem xét.
“Gấu Hoán, em muốn gả vào nhà họ Từ bọn anh phải
không?”
Thư Hoán chếnh choáng say: “Anh… anh cũng cổ vũ
em sao?”. Cô ôm chầm lấy anh, áp mặt vào ngực anh, “Anh… anh thật tốt… xứng… xứng
là bạn…”.
“Gả vào rồi em có thể là ‘bà nhỏ’, đúng không?”
Từ Vĩ Trạch cúi đầu nhìn cô, “Gấu Hoán, em gả cho…”.
Thư Hoán vẫn còn say nhưng đã có thể suy nghĩ:
“Hả? Em không muốn làm bà nhỏ, em… em muốn làm đại gia…”.
“…”
“Em… em còn nằm mơ nhà anh phá sản, sau… sau đó,
anh trai anh đến bám đại gia là em…”
Từ Vĩ Trạch cười khổ sở: “Này, dù sao anh cũng
là người của nhà họ Từ, phá sản rồi anh phải làm sao?”.
Thư Hoán nghiêm túc suy nghĩ: “Thế, thế anh cũng
đến luôn, em nuôi hết…”.
Từ Vĩ Trạch nhướng mày: “Em có chắc sẽ nuôi nổi
không?”.
Khó khăn lắm Thư Hoán mới điều chỉnh được tầm
nhìn, chăm chú ngắm gương mặt anh: “Ủa, anh… anh cũng đẹp trai quá đó chứ”.
Từ Vĩ Trạch cười nói: “Cảm ơn”.
“Sao trước đây em chưa… chưa phát hiện ra nhỉ…”
Từ Vĩ Trạch cười nói: “Tối nay em có thể từ từ
thưởng thức, không sao cả”.
Lúc Thư Hoán tỉnh lại còn chưa mở nổi mắt, vẫn
mơ màng. Phải mấy phút sau, cô mới nhớ ra mình đang ở nước ngoài liền vặn người
một cái thoải mái.
Tay bỗng đập vào một thứ gì đó, hai cú vặn người
thư giãn buổi sáng của cô dừng lại giữa chừng, Thư Hoán bất giác mở bừng mắt.
Đó là một gương mặt đẹp trai vừa quen thuộc vừa
xa lạ.
Quen thuộc, là vì gương mặt này gần như ngày nào
cô cũng gặp; xa lạ, là vì cô chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ anh ngủ ở khoảng
cách gần thế này.
Nhận ra hai người đang nằm trên một chiếc giường
với tư thế áp sát vào nhau, Thư Hoán giật mình lùi phắt người ra phía sau, gáy
đụng cái cộp vào tủ đầu giường, đau đến mức mắt tóe sao, kêu lên thảm thiết.
Từ Vĩ Trạch với quầng mắt thâm rất lớn, cũng vì
âm thanh đó mà mở mắt ra, thấy cô liền nở nụ cười có phần mơ màng, như đang
ngái ngủ: “Chào buổi sáng”.
“Hu…” Thư Hoán túm lấy áo pull rộng thùng thình,
rõ ràng là của đàn ông, thay cho váy ngủ của mình, lắp bắp: “Anh… anh…”.
Từ Vĩ Trạch cũng tỉnh lại, nói với vẻ vô tội:
“Này, đừng hiểu lầm, anh chưa làm gì cả”.
Thư Hoán lại chỉ mình: “Em… em…”.
“Em cũng chẳng cho anh thấy gì cả.”
“Vậy, vậy em làm sao…” Rốt cuộc cô đã cởi sạch
quần áo rồi mặc áo của Từ Vĩ Trạch như thế nào, sao bây giờ cô chẳng nhớ gì hết.
“Là chính em đòi lấy quần áo của anh, sau đó bò
vào nhà tắm thay. Anh cũng không hiểu tại sao em say vậy rồi mà vẫn còn nhớ đến
việc thay quần áo ngủ nữa, có lẽ là tiềm năng của nhân loại chăng?”
Thư Hoán lại sờ mặt, dường như đã tẩy trang: “Ủa,
em rửa mặt hồi nào… nhưng em có mang sữa tẩy trang theo đâu…”.
Từ Vĩ Trạch sờ cằm, nhướn mày nói: “Anh cũng
không rõ. Em say đến không thể đứng vững chỉ có thể bò, vào trong đó chắc cũng
chỉ có thể ôm lấy bồn cầu”.
Trong sự hoảng loạn của Thư Hoán, anh lại nói vẻ
suy nghĩ: “Thế nên, chắc em đã dùng nước trong đó để rửa mặt, đánh răng đấy…”.
Thư Hoán muốn ngất xỉu.
Hù dọa cô sợ muốn chết rồi sau đó Từ Vĩ Trạch mới
cười nói: “Đùa đấy. Em đòi phải tẩy trang xong mới đi ngủ, anh đành mua sữa tẩy
trang cho em ở gần đây, rồi dìu em vào nhà về sinh, sau đó tẩy trang giúp em”.
“…”
“Nhưng quần áo thì đúng là em tự thay, anh chẳng
nhìn thấy gì cả.”
Thư Hoán thở phào: “Cũng may…”.
Có thân với Từ Vĩ Trạch đến mấy, cô cũng không
thể chấp nhận sự cố đáng sợ là anh nhìn thấy cơ thể mình được.
Từ Vĩ Trạch ung dung nói: “Em cũng không cần
căng thẳng, anh chẳng nhìn thấy gì hết, em có bày ra trước mặt, anh cũng không
thèm nhìn đâu. Ngày nào cũng ăn vi cá, ai cần ăn phải lén dưa muối chứ”.
Dù sao cô cũng có trước có sau mà, tuy nhỏ nhưng
cái gì cũng đầy đủ, ít nhất cũng là người phụ nữ vẹn toàn! T_T Bị nói thê thảm
như thế…