Vòng bảy người - Chương 52 - Phần 1

Chương 52: Hai người phụ nữ

9:55 Mộ Quách Phác

Ngay khi ba người Diệp Vỹ sống chết không rõ, đám người Chu Quyết cũng bởi vì trùng ăn mòn bên trong bích họa, trên người hoặc nhiều hoặc ít đã bị ăn mòn. Ngay cả như vậy, họ cũng chỉ có thể chịu đựng đau đớn liều mạng hướng sâu bên trong mộ đạo chạy đi, mãi đến khi họ phát hiện trùng càng ngày càng thưa dần, mới dừng bước.

Chu Quyết thở phì phò nói: “Không phải nói Quách Phác để chúng ta vào sao, ông ta như vậy quả thực chính là muốn vây chết chúng ta. Làm gì có chuyện bật đèn xanh chứ?”

Trần Hạo nhìn bốn phía, nói: “Đám trùng này là cảm nhận được thứ phía sau chúng ta mới bị kích hoạt. Nếu không chúng ta vừa tiến đến, đám trùng này đã sớm cho chúng ta tan chảy rồi, là chúng ta trì hoãn thời gian quá dài.”

Tam Béo khó xử nói: “Là tôi lắm miệng, mấy thứ kia đã chết chưa?”

Trần Hạo nhìn phía sau, nói: “Chưa đâu. Bản thân chúng đã không tồn tại sống và chết, hơn nữa...”

Chu Quyết truy hỏi: “Hơn nữa cái gì?”

Trần Hạo bụm cánh tay, cắn răng nói: “Còn có thứ trà trộn vào.”

Tam Béo thở phì phò nhìn phía sau nói: “Cái gì... Là thứ gì?”

Trần Hạo bước trở về một bước, híp mắt nhìn sâu bên trong, nói: “Rất khó nói... Nhưng mà, hắn cư nhiên không bị bảy người kia ảnh hưởng.”

Chu Quyết nói: “Có thể là... Thúy Nương không?”

Trần Hạo quay đầu nhìn Chu Quyết, mất tự nhiên nói: “Không biết...”

Tam Béo kéo Chu Quyết, cố gắng đứng lên: “Mặc kệ phía sau rốt cuộc là thứ gì đi theo, chúng ta vẫn nên nhanh chóng hoàn thành nghi thức thần mã, sau đó tìm đường rút lui thôi. Tôi tuyệt đối sẽ không lắm miệng nữa.”

Chu Quyết nhìn phía trước nói: “Nhưng phía trước không còn đường nữa.”

Trần Hạo cầm cây đuốc đi tới đầu cuối, đầu cuối là một phiến đá xanh, phía trên phiến đá xanh điêu khắc một con rồng cuộn, mà trong móng vuốt của con rồng cuộn này cầm lấy một cái xương sọ. Anh tới trước phiến đá, ngồi xổm người xuống, chỉ vào phía dưới thông đạo nói: “Có đường, nơi này có một kết cấu kiểu vách ngăn, chúng ta cần xuống được bên dưới mới có thể tiến vào mộ thất, đây là tầng phòng hộ của mộ Quách Phác. Nếu phía trên sụp, ít nhất có thể cam đoan địa cung dưới đất nguyên vẹn không sứt mẻ.”

Tam Béo hỏi: “Xuống thế nào?”

Trần Hạo lấy ra cuốc leo núi của mình, Chu Quyết và Tam Béo hai người nhìn theo kịp, ở đầu cuối quả nhiên có một hõm lõm cực kỳ sâu, hõm lõm nhiều nhất cũng rộng chưa đến ba thước, từ phía dưới không ngừng thổi ra hơi lạnh. Trần Hạo chậm rãi đem cuốc leo núi vói xuống phía dưới, sau đó nói với họ: “Năm đó Thúy Nương họ đi hẳn cũng là con đường này, phía dưới rất sâu, phỏng chừng là thông đạo.” Nói xong, anh dùng cuốc leo núi làm chống đỡ cố định, cột chặt sợi dây, liền dọc theo thông đạo hẹp nọ trượt xuống.

Cũng không lâu lắm liền truyền đến thanh âm của Trần Hạo: “Các cậu mau xuống, tôi đoán đúng rồi.”

Tam Béo vặn vẹo mặt nói: “Quá... quá hẹp đó.”

Trần Hạo ở bên dưới nói: “Cậu nên giảm béo đi! Cậu bảo Chu Quyết đẩy cậu xuống. Mau, thứ quỷ này sẽ đến ngay thôi, cơ quan của Quách Phác không trói chân chúng được bao lâu đâu, nhiều nhất cho chúng ta tranh thủ thời gian mà thôi.”

Tam Béo nhìn Chu Quyết một chút, Chu Quyết hướng mông hắn làm một động tác đá xéo, ra hiệu một chút nói: “Tự cậu xuống, hay là tớ giúp cậu?”

Tam Béo ai thán một tiếng, đem tất cả trang bị ném xuống dưới, sau đó hít sâu một hơi, hóp bụng đến xanh mặt. Hắn bùm một cái hướng hõm lõm kia nhảy xuống, ngay cả như vậy, bụng vẫn như cũ có chút kẹt bên mép. Tam Béo hít một hơi không dám lên tiếng, thống khổ nhìn về hướng Chu Quyết. Chu Quyết không nói hai lời, một cước giẫm lên vai hắn, trực tiếp đạp hắn xuống.

Tam Béo rốt cuộc dưới một cú đạp mãnh liệt của Chu Quyết, ngao một tiếng rớt xuống. Ngay khi Chu Quyết ném tất cả trang bị trên người xuống, cũng chuẩn bị nhảy xuống, phát hiện phía sau cư nhiên dư ra một cái bóng, cái bóng kia vô cùng nhỏ gầy.

Cái bóng kia chậm rãi đi về hướng cậu, bởi vì ánh lửa chập chờn, cho nên cái bóng kia hết sức vặn vẹo. Chu Quyết nuốt nước miếng, vừa định quay đầu lại, đột nhiên nghe được một tiếng chuông khó tả, trong đầu óc cậu lại một lần nữa xuất hiện khuôn mặt cô gái kia. Trên mặt cô gái kia tràn ngập hàn khí, bắt đầu biến thành một loại màu tro tàn. Cậu chợt cảm thấy một loại sợ hãi và uy hiếp vô cớ, cậu không dám quay đầu, trực tiếp nhảy xuống dưới.

May là cũng không cao lắm, hơn nữa Trần Hạo bên dưới tiếp được cậu. Sau khi cậu nhảy xuống, liền nói với hai người: “Phía trên hình như có một người...”

Trần Hạo nói: “Nhỏ?”

Chu Quyết nói: “Đúng vậy, thân hình vô cùng nhỏ...”

Tam Béo kéo hai người nói: “Mặc kệ, chạy trốn thôi.”

Trần Hạo ngoảnh mặt lên trên nhìn một chút, bên trên một mảnh đen ngòm, nhưng Chu Quyết cảm thấy được trong bóng tối kia đích xác có một ánh mắt, xuyên qua khe hở nhìn họ chằm chằm, đôi mắt kia có một loại âm trầm nói không nên lời. Trong lòng Chu Quyết căng thẳng, vội vàng thúc giục hai người nói: “Đi, chúng ta đi mau. Khẳng định có người!”

Ánh mắt Trần Hạo lúc này cũng cổ quái nói không nên lời, anh ngừng lại nhìn khe hở vài giây, sau đó nói: “Đi!”

Lúc này, phía trước ba người là một con đường vô cùng dài, vô cùng hẹp, hơn nữa đây vẫn là một đoạn dốc trượt. Trần Hạo nhìn đồng hồ nói: “10 giờ 20 phút, thời gian chúng ta không còn nhiều nữa.”

Tam Béo thở phì phò nói: “Con đường hẹp quanh co này phải chạy tới khi nào chứ?”

Trần Hạo nhìn phía trên, độ cao vốn không cao lắm, hiện giờ cơ hồ nhìn không thấy đỉnh, chỉ có không gian nhỏ hẹp này cùng thông đạo sâu thẳm, phần tình tự áp lực trong lòng họ bị kích thích vô hạn. Họ đều sợ hãi mấy thứ phía sau kia, cho nên chỉ có thể liều mạng chạy về phía trước, một hơi cũng không dám thở.

Tam Béo là trầy trật nhất trong đó, thể lực của hắn rõ ràng đã cạn kiệt. Hắn lung lay lảo đảo chạy ở giữa, ngay từ đầu còn chưa từ bỏ ý định truy hỏi Trần Hạo rất nhiều vấn đề, nhưng càng về sau hắn cũng không hỏi lại nữa, mà máy móc chạy theo, tóc đều bị mồ hôi thấm ướt. Chu Quyết bọc phía sau, cậu nghĩ loại đường này căn bản không giống một cái một huyệt, thậm chí hoài nghi nơi này căn bản không phải phần mộ của Quách Phác.

Chu Quyết chung quy cảm thấy phía sau có một thứ gì đó đi theo cậu, nhưng khi cậu quay đầu lại, phía sau vẫn là một mảnh đen nhánh. Trong con đường nhỏ hẹp dài dạng này, ba người, ba ngọn đuốc, những thứ khác đều không biết được.

Trần Hạo đột ngột dừng lại, đầu Tam Béo đi ở giữa va phải balo anh, hắn ngẩng đầu hỏi: “Làm sao vậy? Đến cuối rồi?”

Trần Hạo chỉ vào bên cạnh nói: “Cửa mộ.”

10:46 Mộ phần công chúa

Khỉ Còi phát hiện thứ chuyển động nọ nguyên lai là một nắp gốm, bị đèn pin đánh bật ra, đã bể thành mấy mảnh. Lực chú ý của hắn bị lọ gốm này hấp dẫn, bởi vì ánh sáng kia quá mờ, hắn chỉ có thể cảm giác được nơi này đặt số lượng lọ gốm rất nhiều, mà đèn pin hắn chỉ đập trúng một cái trong đó mà thôi.

Khỉ Còi quay đầu lại gọi một tiếng Diệp Vỹ, nhưng Diệp Vỹ cũng không nhúc nhích tựa bên thông đạo. Hắn cảm thấy không đúng, vội vàng quay trở lại. Hắn sờ mặt Diệp Vỹ, trên mặt Diệp Vỹ đều là máu, máu sau khi khô vô cùng sần sùi. Khỉ Còi đẩy gã vài lần, nhưng gã không hề phản ứng. Khỉ Còi thoáng kinh hãi, thấp giọng hô: “Này, Diệp Vỹ? Thần côn? Tam bạch nhãn? Đồng tính?”

Khỉ Còi run rẩy sờ mạch đập và hơi thở của Diệp Vỹ, sợ đến cả người lui về sau, hắn phát hiện, Diệp Vỹ cư nhiên đã chết...

Hắn chưa từng nghĩ tới Diệp Vỹ sẽ chết, hoặc nói, hắn chưa từng nghĩ Diệp Vỹ sẽ cứ như vậy chết đi. Nhìn một khối thi thể như vậy, hắn sợ đến không cách nào suy nghĩ nổi, phảng phất như giây tiếp theo hắn cũng sẽ chết.

Hắn điên cuồng vọt tới, túm lấy Diệp Vỹ quát: “Diệp Vỹ, anh tỉnh lại cho tôi! Con mẹ nó bây giờ anh không thể chết được!”

Diệp Vỹ không chút sinh khí té trên mặt đất, tùy ý Khỉ Còi lay gã như trống bỏi. Khỉ Còi quỳ gối bên cạnh gã, nhìn khối thi thể trước mắt này, hoàn toàn trợn tròn mắt. Vừa lúc đó, trong những cái bình này phát ra tiếng vang cực kỳ trầm đục, tựa như ném pháo trong bình thủy tinh vậy.

Khỉ Còi hoảng sợ nhìn những cái bình này, mà chùm sáng nọ đã biến sắc, thành một loại màu vàng nhạt vô cùng quái dị.

Khỉ Còi cảm thấy mình không có cửa nào tiến lui, bên người là một bộ thi thể vừa mới chết, mà đường phía trước cũng không biết có thứ gì đang chờ hắn, về phần phía sau, bảy quái vật nọ còn chắn đó, chờ cùng hắn “hợp thể”.

Hắn cắn răng, đem balo và đèn pin của Diệp Vỹ cầm đi hết. Hắn nhìn thi thể Diệp Vỹ một chút, nghĩ cứ thế ném ở đây không nhân đạo lắm, dù sao nhiều lần đều là người này cứu mình.

Khỉ Còi thở dài một hơi, kéo cánh tay Diệp Vỹ, thừa dịp người còn mềm, lột áo khoác gã xuống, sau đó phủ trên mặt gã. Khỉ Còi lại rút ra một gói thuốc lá cùng một bao diêm nói: “Aiz, mặc dù tôi nhìn anh rất không vừa mắt, nhưng dù sao chúng ta ở cùng lâu như vậy, anh cứ thế đã ngoẻo rồi. Tôi cũng không có gì tốt cho anh, bao thuốc này coi như cho anh dùng giải sầu dọc đường đi...”

Hắn suy nghĩ một chút, lại nói: “Nếu tôi cũng ngoẻo, nhớ để dành cho tôi nửa gói nhé.”

Khi hắn quay đầu muốn đi, chợt nghe một tiếng mắng hữu khí vô lực: “Lấy cái áo kia ra cho tôi.”

Khỉ Còi cơ hồ là trong nháy mắt nhảy dựng lên. Diệp Vỹ ló đầu ra, lấy xuống bộ đồ trên mặt, vô cùng thống khổ nói: “Phải tìm được Lão Cửu, cậu ta có khả năng gặp nguy hiểm rồi.” Nói xong gã còn không quên gói thuốc lá trên mặt đất kia, trực tiếp nhét vào trong túi.

Khỉ Còi thoáng sửng sốt, Diệp Vỹ thống khổ đứng dậy, gã nói: “Nếu không nhanh lên, sẽ bị hắn đắc thủ.”

Khỉ Còi hỏi: “Ai hả?”

Diệp Vỹ bụm ngực đẩy Khỉ Còi ra, lảo đảo đi tới trước những lọ gốm kia, gã nói: “Cái bình kia là cậu ném bể?”

Khỉ Còi gật đầu, Diệp Vỹ cười lạnh nói: “Làm tốt lắm.” Nói xong gã một cước giẫm lên một lọ gốm trong đó, tiếp theo Khỉ Còi chợt nghe được thanh âm càng thêm nặng nề. Diệp Vỹ nhìn chùm sáng nọ gọi: “Âm dương thuận nghịch diệu nan cùng, nhị chí hoàn quy nhất cửu cung, trận hà đồ, trận hay!”

Trong lòng Khỉ Còi vạn lần bối rối, Diệp Vỹ đích xác đã ngừng thở, tại sao lại sống, chẳng lẽ gã cũng là thi nhân? Hoàn hảo hiện giờ ít nhất hắn không cần một mình đối mặt, hơn nữa Diệp Vỹ coi như là một thần côn thạo nghề.

Diệp Vỹ liên tục giẫm lên vài bình nữa, cuối cùng chùm sáng kia đã biến thành màu đỏ phi thường yêu dị. Ngay khi Diệp Vỹ muốn tiếp tục giẫm lên, gã lại ho khan, chỉ vào lọ gốm trong cùng bên phải nói: “Cậu đi đập vỡ nó.”

Lúc này phía sau cái loại mùi máu cổ quái kia lại một lần nữa xâm nhập, mắt Diệp Vỹ lại chảy máu. Khỉ Còi sợ tiếp tục như vậy, cho dù là một kho máu cũng không đủ cho gã chảy.

Khỉ Còi mạnh một cước, vì vậy tất cả lọ gốm đều xoảng một tiếng nát tan, mà chùm sáng nọ cư nhiên đã biến thành màu trắng, chiếu ra một con đường. Diệp Vỹ nói: “Đi, con đường này là chính xác.”

Khỉ Còi nói: “Vậy Lão Cửu đâu?”

Diệp Vỹ bụm ngực, vừa đi vừa thở nói: “Không biết, có lẽ hiện giờ cậu ta đã ở trước vách đồng rồi. Nhưng tôi hy vọng cậu ta không có ở đó.”

Khỉ Còi tiếp tục hỏi: “Con mèo kia là thế nào?”

Diệp Vỹ vịn lấy bả vai Khỉ Còi, nói: “Cậu tốt nhất đừng hỏi nhiều, hỏi nhiều chết càng nhanh.”

Khỉ Còi nhìn vào mắt Diệp Vỹ, ánh mắt Diệp Vỹ vô cùng đáng sợ, Khỉ Còi không cách nào đem khuôn mặt này chồng lên cùng khuôn mặt bình thường cười đến mức như đứa đần kia. Diệp Vỹ tăng lực trên tay, sau đó nói: “Điện thoại di động của Trần Như Lan đâu?”

Khỉ Còi nhìn gã, cảnh giác nói: “Anh hỏi cái đó làm gì?”

Diệp Vỹ kéo Khỉ Còi đến gần, trong nháy mắt Khỉ Còi cảm giác được gã tản mác ra một cỗ mùi vị vô cùng kỳ quái, tựa như hương tro trộn lẫn huyết khí. Diệp Vỹ nói: “Tôi rốt cuộc phải nói bao nhiêu lần nữa, cậu mới bằng lòng tin tưởng tôi, tôi đã nói, tôi sẽ không hại cậu.”

Khỉ Còi cũng không quan tâm đến mặt mũi nữa, từ trong túi lấy ra chiếc điện thoại di động nọ. Diệp Vỹ cầm trong tay mở ra, nói: “Tin nhắn lưu lại, tin cuối cùng kia cậu đã nghe chưa?”

Khỉ Còi gật đầu, Diệp Vỹ nhịn không được bật cười, không nói gì nữa, gã kéo Khỉ Còi tiếp tục chạy về phía trước. Khỉ Còi không biết tại sao, nghĩ Diệp Vỹ này có điểm gì là lạ.

Sau khi đi tới nơi nhìn không thấy ánh sáng trắng, họ tới được mộ thất có bảy cây cột mà Lão Cửu nói.

Diệp Vỹ suy sụp ngã vào cửa, không ngừng ho khan, quả thực tựa như muốn đem nội tạng ho ra vậy. Gã nhìn bảy cây cột kia ngẩn người, nhẹ giọng nói với Khỉ Còi: “Tới nơi này trước, tôi đi không nổi nữa. Bảy thứ kia muốn đi qua được trận pháp đó, cần một thời gian ngắn nữa.”

Khỉ Còi gật đầu, nghĩ Diệp Vỹ tiếp tục chống đỡ nữa, phỏng chừng cũng ngoẻo không sai biệt lắm, hắn cơ hồ ôm tâm tình nghe lời trăng trối ngồi bên cạnh gã.

Diệp Vỹ nhìn những cây cột nọ nói: “Bản bùn là làm từ cốt hài của bảy người, trong bảy người kia có một người chính là tổ tiên của Diệp gia chúng tôi, ông cũng là một trong bảy quỷ.”

Khỉ Còi thoáng sửng sốt, nói: “Anh quả nhiên là...”

Diệp Vỹ từ trong túi móc ra gói thuốc lá kia của Khỉ Còi, lấy ra một điếu châm lửa, chỉ vào bích họa bên cạnh cây cột nói: “Công chúa kia, không đúng, là tộc mẫu, là thi nhân duy nhất dùng cố hồn phách sống lại, những thi nhân khác đều thất bại.”

Khỉ Còi hỏi: “Tại sao?”

Diệp Vỹ nhìn Khỉ Còi, nói: “Vốn dĩ tôi cũng không rõ lắm, về sau nhìn thấy cố hồn phách tôi liền hiểu được. Bởi vì trùng mẹ bên trong cố hồn phách chỉ có một, mặc dù nó sẽ di động, nhưng nếu nó vẫn ở lại trong thi thể kia, vậy cố hồn phách sẽ không có cách nào tiếp tục sử dụng lần thứ hai. Chỉ cần là thi thể sau khi thông qua trùng mẹ sống lại, đều sở hữu tính chất đặc biệt những thi nhân khác không thể so sánh.”

Khỉ Còi nói: “Vậy bảy thứ phía sau...”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay