Vòng bảy người - Chương 53 - Phần 2

11:35 Mộ phần công chúa

Khỉ Còi hít ngược một hơi, Diệp Vỹ một ngụm uống cạn máu đầu mèo, mà đầu mèo cũng bị Diệp Vỹ bóp đến biến dạng. Khỉ Còi sợ hãi nhìn nhất cử nhất động của gã, mất tự nhiên lui về sau. Diệp Vỹ liếc mắt nhìn hắn, một phen kéo hắn đến bên cạnh, nhếch miệng cười cười với hắn, trên răng đều là máu mèo. Một khắc kia gã cùng con mèo nọ phảng phất như chồng lên nhau vậy, Khỉ Còi cảm thấy ánh mắt của gã cực kỳ giống con mèo nọ. Diệp Vỹ cầm đầu thịt xương hình mèo kia ném sang bên.

Gã quỷ dị nói: “Đừng sợ, hắn chỉ là muốn để tôi nói lâu thêm chút nữa thôi.”

Khỉ Còi trắng bệch mặt, cơ hồ giọng nói đều thay đổi: “Hắn là ai?”

Diệp Vỹ lộ ra một nụ cười cực kỳ cổ quái, kéo Khỉ Còi đi về phía trước. Khỉ Còi phát hiện sức lực của Diệp Vỹ đã lớn hơn nhiều so với trước kia, hoàn toàn đã không còn loại cảm giác suy yếu như trước đó nữa, phảng phất như máu mèo này đã tăng thêm sức mạnh của gã. Hắn nhanh chóng phát hiện, đầu cuối của cỏ Quỷ Đăng là một cái hồ vô cùng cổ quái, hồ là do một khối ngọc thạch cực lớn tạo thành, bên trong còn có nước. Bốn phía nước tất cả đều là cỏ Quỷ Đăng mọc rậm rạp, vừa có người tới gần, chúng nó liền phun ra khói màu đen, thứ này cùng thứ trước đó ngược lại có chút không giống.

Lão Cửu lúc này đầu ghé vào hướng bên cạnh hồ, nhìn không ra rốt cuộc là sống hay chết. Khỉ Còi muốn chạy tới xem đến cùng, bị Diệp Vỹ kéo lại, gã chỉ vào chung quanh nói: “Cậu tùy tiện đi vào, kết quả sẽ giống như cậu ta.”

Ngay khi Khỉ Còi muốn lên tiếng, hắn nghe được bên cạnh đột nhiên truyền ra tiếng bước chân vô cùng quỷ dị, từ sâu bên trong thông đạo phía sau, bước tới một bóng người.

Trong tích tắc khi Khỉ Còi nhìn thấy người nọ, cho rằng mình đã thấy quỷ. Người tới gầy cơ hồ chỉ còn lại da bọc xương, căn bản nhìn không ra hình người, hơn nữa còn lộ ra nụ cười cổ quái giống Diệp Vỹ như đúc, trong mắt không hề có sinh khí, bộ dáng của y càng giống như một quỷ hồn. Tóc y cơ hồ đều bong ra, chỉ còn lác đác vài cọng vắt trước tráng. Y không có trang bị gì, mặc một thân quần áo màu đen, từ đầu đến chân, chỉ có khuôn mặt trắng bệch tựa sáp ong. Trong tay của y không có đèn pin cũng không có đuốc, phảng phất như vẫn luôn ở nơi này vậy, chỉ là thấy có người tới, đẩy cửa bước ra mà thôi.

Người nọ bước đi vô cùng thong thả, Khỉ Còi cảm thấy phương thức y bước đi ẻo lả như đàn bà. Người nọ đi tới trước mặt họ, mở miệng nói: “Anh rốt cuộc cũng tới, em đã đợi anh rất lâu rồi.”

Diệp Vỹ nói: “Anh tới sửa chữa sai lầm của em, xem ra anh vẫn tới chậm một bước.”

Người nọ khanh khách nở nụ cười: “Anh chỉ chính là quỷ phách sao? Ha ha, thứ kia đã bị người nọ ném vào hồ rồi, mèo không thể ngăn cản hắn.”

Y tiếp tục nói: “Đồng bích chân chính ngay phía dưới hồ này.”

Khỉ Còi nghi hoặc nhìn hai người, tay Diệp Vỹ vẫn cầm lấy cánh tay hắn, không cho hắn rời đi nửa bước. Người nọ hướng đến gần họ hơn, Khỉ Còi phát hiện y bước chậm, là vì chân của y rất nhỏ, tựa như phụ nữ cổ đại bó chân vậy, hơn nữa còn mang một đôi thọ hài. Nhìn gần Khỉ Còi mới phát hiện y thật sự chỉ còn lại da và xương, cánh tay so với cây gậy trúc còn mảnh hơn, dùng xương khô di động để hình dung y không gì thích hợp hơn.

“Bộ xương” nói: “Làm một quỷ đồng của Diệp gia, anh rất xứng với chức vụ.”

Diệp Vỹ từ trong lỗ mũi hừ ra tiếng cười châm biếm, nhưng cũng không đáp lời. Người nọ tiếp tục nói: “Thế nào? Cuối cùng em đã hoàn thành hứa hẹn, giết chết con mèo kia. Anh bây giờ đã tự do, đại ca, đến lượt anh hoàn thành hứa hẹn rồi, hay là anh muốn anh bạn nhỏ bên cạnh anh thay thế anh? Tựa như em để Trần Như Lan thay thế em vậy.”

Khỉ Còi mở to hai mắt: “Anh là Diệp Đĩnh đã chết kia?”

Người nọ lần đầu nhìn Khỉ Còi, song ánh mắt tràn đầy khinh miệt, y nói: “Chúng ta chẳng phải từng gặp mặt một lần rồi sao, sao cậu lại quên rồi?”

Đại não Khỉ Còi vụt qua tình tiết trên xe lửa lần đó, người nọ nhìn thấy vẻ mặt hắn ha ha nở nụ cười. Người nọ nói: “Trần Như Lan là một cô gái ngu xuẩn thông minh, dùng từ này hình dung cô ta không gì thích hợp hơn. Nhưng mà Diệp Vỹ à Diệp Vỹ, anh cũng giống vậy là một tên ngu ngốc nha.”

Diệp Vỹ cũng cười nói: “Chỉ cần bảy quỷ hồn phía sau còn đó, em cũng nguy hiểm giống bọn anh thôi, có gì hay mà đắc ý? Em cho rằng em đem hồn phách bám vào trên người con mèo nọ, là có thể tránh thoát một lần tử kiếp nữa sao? Đừng quên, hiện giờ nơi này không có huyền miêu cho em dời hồn nữa, em cho rằng em còn có thể tiếp tục đợi ở nơi này bao lâu nữa? Em cũng chỉ là một người gần chết mà thôi.”

Diệp Đĩnh hít sâu một hơi, hình như thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, cuối cùng y cười nói: “Anh biết Trần Như Lan cuối cùng chết như thế nào không?”

Diệp Vỹ nói: “Anh biết.”

Diệp Đĩnh âm u cười nói: “Chữ trên tường nọ đúng không? Hừ, ông già họ Ân nhiều nhất cũng chỉ an táng Trần Như Lan, trốn trong xó nhà sống không được chết không xong, hiện giờ phỏng chừng đã hoàn toàn xong đời rồi. Mà em lại là tìm được đường sống từ trong chỗ chết.”

Diệp Vỹ nhìn Diệp Đĩnh nói: “Em cũng không khá hơn chút nào đâu, một người mà giống như một cái xác trốn chỗ này, lợi dụng con mèo kia để khống chế hết thảy. Nếu không phải anh trông chừng con mèo kia đến bây giờ, em đã sớm chết rồi, không có con mèo đó, em cùng thi thể chẳng khác gì nhau.”

Diệp Đĩnh cười ha hả, nói: “Không bằng nói không cách nào thoát khỏi đi. Làm quỷ đồng của Diệp gia, anh không có cách nào giết chết bất cứ ai trong Diệp gia, cho dù con mèo kia chỉ có hồn phách của em, anh cũng không có cách nào động đến nó, trừ phi hồn phách trở về trên người em.”

Khỉ Còi nhìn Diệp Đĩnh, ý thức được người này cư nhiên biến thái đến mức trốn trong phần mộ này năm năm! Năm năm đó, y không ăn không uống? Vậy bây giờ, y rốt cuộc là người sống hay là người chết? Khỉ Còi đã không cách nào giải thích được hai anh em này rốt cuộc là tồn tại ở dạng gì nữa.

Diệp Vỹ trái lại vẻ mặt không hề gì, chỉ cực kỳ chú ý biến hóa bốn phía, chỉ vào Lão Cửu nói: “Người kia làm sao đây?”

Diệp Đĩnh a một tiếng, nói: “Một người không quan trọng. Không đúng, phải nói là hai người không quan trọng.” Nói xong cực kỳ tà ác liếc mắt nhìn Khỉ Còi.

Diệp Vỹ nói: “Cậu ta nhất định phải ra ngoài.”

Diệp Đĩnh lại cười, nói: “Ra ngoài? Ha ha, vậy anh thay thế cậu ta sao?”

Khỉ Còi căn bản nghe không hiểu họ rốt cuộc đang nói gì, không nhịn được hỏi: “Các anh tới cùng con mẹ nó đang nói cái quái gì, các anh nói cho tôi biết, Lão Cửu tới cùng làm sao vậy?”

Diệp Vỹ sốt ruột đi một bước về phía Khỉ Còi, nhưng Khỉ Còi lập tức cảnh giác lui về phía sau, thình lình hắn cảm giác bả vai vô cùng đau nhức. Khỉ Còi nhìn về phía sau, phát hiện một người màu đen trong đó cư nhiên khoát một tay lên vai mình. Hắn ngay cả sức lực để gọi cũng không có.

Mà vốn nằm soài bên cạnh hồ Lão Cửu bắt đầu run lên, ba người nhìn về phía Phùng Lão Cửu, lúc này từ trong miệng Phùng Lão Cửu phát ra tiếng cười của phụ nữ, loại tiếng cười này tựa như một loại kêu gào âm lãnh.

11:40 Mộ Quách Phác

Ngay khi Khỉ Còi đang trên ranh giới sinh tử, khối đầu lâu trong tay Trần Hạo kia cũng làm cho Chu Quyết và Tam Béo thất kinh. Tam Béo kéo Chu Quyết, Chu Quyết thì càng không ngừng lui về sau. Lúc này, từ bên trong những tảng đá lại bước ra một người, người này cư nhiên là Lâm Húc đã rơi xuống vách đá.

Lâm Húc chắp tay sau lưng, nhìn Trần Hạo, mà đầu người trong tay Trần Hạo cũng thình lình mở mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Húc. Lâm Húc lộ ra một nụ cười vô cùng cổ quái, nói: “Chúng ta lại gặp mặt, ba vị.”

Trần Hạo nhìn Lâm Húc, nói: “Kỳ thật Thúy Nương cuối cùng không có thi thể, nàng chỉ còn lại có linh hồn trong khối đầu lâu này vẫn luôn chờ ngươi.”

Lâm Húc nói: “Tao đoán được rồi, bởi vì ông già kia mà thêm chuyện, làm cho thi thể Thúy Nương bị thi thể Trần Như Lan hoán đổi. Đây là một phiền toái lớn nha.”

Chu Quyết hỏi: “Ông chẳng phải đã té xuống rồi sao?”

Lâm Húc cười cười, nói: “Thằng nhóc Trần Hạo này quá khôn khéo, không như vậy, bọn mày dọc đường gặp những chuyện này, tao nhất định phải giải đáp, có một sai lầm sẽ bị bọn mày sớm phát hiện chân tướng, đây đối với tao bất lợi à.”

Lâm Húc mặc dù vẫn luôn nói cười, nhưng ánh mắt vẫn không hề rời khỏi đầu lâu kia.

Trần Hạo nói: “Thông qua ngũ âm trận, hẳn là ra đến trung tâm mộ Quách Phác rồi phải không? Chúng ta đã không còn bao nhiêu thời gian nữa, vừa qua ngọ, tất cả chúng ta đều phải chết.”

Lâm Húc lắc đầu, nói: “Không, chết chỉ có bọn mày, tao còn phải tiếp tục sống sót, sau đó đem quyển sách kia tiếp tục truyền xuống, để cho một nhóm gọi là bảy người đến, tựa như ta vứt bỏ nhóm người Trần Như Lan kia vậy.”

Lâm Húc đi về hướng ba người họ: “Bọn mày muốn lãng phí thời gian chờ tao kể ra chân tướng cho bọn mày, hay là nắm chắc thời gian tranh thủ cơ hội sống sót cho mình?”

Trần Hạo nhìn thoáng qua đầu người trong tay, nói: “Ông cho rằng ông đã nắm giữ hết thảy?”

Lâm Húc nheo mắt lại nhìn đầu lâu, như có điều băn khoăn nói: “Tao chỉ là muốn hoàn thành nghi lễ cuối cùng mà thôi, cùng mục đích của bọn mày giống nhau thôi.”

Trần Hạo cười lạnh nói: “Giống nhau? Không giống đâu. Ông mỗi lần đều để cho người vô tội bị cuốn vào, thay thế ông rút thẻ sinh tử này. Ông cảm thấy ông như vậy có không biết xấu hổ quá không, Lâm đại gia, hoặc nên gọi ông là Hổ Tử? Hay là, truyền nhân của Kiều Tam Thất?”

Chu Quyết hoàn toàn bị làm cho mù mờ, Tam Béo nghe đến nửa bên mặt càng không ngừng co quắp, họ hoàn toàn không thể hiểu nổi. Lâm Húc cười đến mức bả vai đều run rẩy, ông ta nói: “Giỏi giỏi, thằng này giỏi! Vậy, cậu hiện tại lựa chọn cái gì? Lãng phí thời gian, hay là nắm chắc cơ hội?”

Trần Hạo nhìn thoáng qua Chu Quyết, nói: “Mục đích của chúng tôi là sống sót ra ngoài, nếu ông đã tới, vậy cũng không cần chúng tôi mạo hiểm thí nghiệm nữa, dẫn đường đi, cao nhân.”

Lâm Húc cười ha hả, vỗ vỗ bả vai Chu Quyết cách ông ta gần nhất. Chu Quyết nhìn thấy ánh mắt ông ta chợt ác liệt, giây tiếp theo cũng cảm giác có một thanh gì đó bén nhọn kề cổ mình, mà tay mình cũng bị gắt gao bẻ quặt sau lưng.

Trần Hạo cau mày, nói: “Ông muốn thế nào?”

Lâm Húc vẫn chuyện trò vui vẻ như cũ, nhưng vẻ mặt của ông ta cực kỳ hiểm ác, ông ta nói: “Tao nói rồi, tao muốn hoàn thành nghi lễ này, cái đầu lâu trong tay mày kia với tao mà nói là một sự uy hiếp. Chỉ cần nghi lễ chấm dứt, tử cục vốn có sẽ một lần nữa được tẩy sạch, hơn nữa thông qua nghiên cứu, tao đã biết phương pháp chính xác khiến Tương trùng sống lại. Chỉ cần bảy quỷ hồn nọ biến mất, tao có thể một lần nữa tạo ra nghi lễ, hơn nữa tuyệt đối sẽ không thất bại nữa. Hiện giờ hủy cái đầu cho tao!”

Trần Hạo âm lãnh nói: “Ông cũng là người của Tương tộc.”

Lâm Húc nghe câu này, liền cười lên, nói: “Không, tao chỉ muốn khống chế sinh tử thôi, vô luận là bản thân hay người khác!”

Tam Béo mặt trắng bệch nói với Trần Hạo: “Gã này điên rồi, hắn điên rồi!”

Trần Hạo nói: “Ông ta từ mấy mươi năm trước đã điên rồi.”

Lâm Húc mặc dù luôn miệng nói đã không còn kiêng kỵ gì đầu lâu này, nhưng ông ta thủy chung gắt gao nhìn chằm chằm khối đầu lâu nọ. Lâm Húc nheo mắt lại, thả thấp giọng nói: “Mau, hủy cái đầu lâu kia, nếu không tao sẽ giết nó.”

Trần Hạo thong thả giơ đầu lâu Thúy Nương lên, thình lình phía sau huyết khí quỷ mị nọ lại lan tràn, mà ngay trong nháy mắt Lâm Húc đặt lực chú ý ở phía sau, khuỷu tay Chu Quyết đánh mạnh về phía bụng Lâm Húc, Lâm Húc không ngờ tới Chu Quyết sẽ dùng đến chiêu này. Tam Béo thừa cơ ném cây đuốc trong tay vào chân Lâm Húc. Chu Quyết muốn giãy thoát, nhưng Lâm Húc vẫn như cũ vững vàng bắt được cậu, dao găm bén nhọn đã quẹt cổ Chu Quyết cắt toạc một đường. Trần Hạo mắt thấy Lâm Húc sẽ ra tay hạ sát Chu Quyết, phi thân một cái hướng Lâm Húc đánh tới. Lâm Húc căn bản nhìn không ra đã tiến vào tuổi thất tuần, linh hoạt nghiêng người, Trần Hạo liền nhào vào khoảng không, nhưng việc này lại giúp Chu Quyết tranh thủ thời gian. Chu Quyết thừa cơ vội vàng cong thắt lưng từ trong tay Lâm Húc giãy thoát ra, chạy lại gần Tam Béo. Lâm Húc còn muốn bắt Chu Quyết, lại bị Trần Hạo ngăn cản.

Lâm Húc nhìn thấy đầu lâu trong ngực Trần Hạo, những sợi tóc này như rắn đánh về phía ông ta, ông ta không tùy tiện tới gần, tròng mắt chợt lóe nói: “Được, thằng này được, mày không chịu hủy đầu của cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện tồi tệ. Bây giờ không phải lúc nội chiến, mấy thứ kia đã bất an cực độ rồi, chúng muốn máu và thịt.”

Trần Hạo lạnh lùng nhìn ông ta, mở miệng nói: “Ông đi trước.”

Tam Béo nhìn thoáng qua loại ánh mắt ác độc rõ ràng này của Lâm Húc, bất an nhìn Chu Quyết nói: “Trói cả tay ông già kia lại, nếu không chẳng biết ông ta còn có thể giở trò với ai nữa.”

11:40 Mộ phần công chúa

Khỉ Còi cảm giác bả vai mình như bị rìu bổ vào đau đớn, tay quái vật kia nhập vào bả vai hắn, máu trong nháy mắt trào ra, máu chảy ra nhanh chóng bị hắc y nhân hấp thu.

Khỉ Còi không kịp giãy thoát, hắn hít ngược một ngụm khí lạnh, cho rằng mình sẽ chết đến nơi rồi. Nhưng thân thể Phùng Lão Cửu đột ngột run lên, từ trong miệng của hắn truyền ra một ngữ điệu vô cùng cổ quái, sau đó thân thể thong thả hướng vào trong hồ trượt xuống, tựa như đáy ao có thứ gì đó từng chút một kéo hắn xuống vậy. Lúc này, con mắt Diệp Vỹ đổ lượng lớn máu, nhưng gã căn bản không quan tâm đến việc này, quay về hướng Khỉ Còi hô to: “Túi gấm! Mau! Mở nó ra!”

Khỉ Còi nhớ đến thò vào trong túi, vội vàng mở túi ra. Ngay trong một giây này, Khỉ Còi cảm giác như qua mấy phút, hắn cảm thấy đau đớn tựa hồ biến mất, thay vào đó chính là một loại cảm giác chết lặng, cơ thể trong nháy mắt bị đông lạnh. Hắn không cách nào đứng thẳng, té về phía sau, Diệp Vỹ vội vàng đỡ lấy hắn. Đồng thời, cả người Phùng Lão Cửu tõm một tiếng, rơi vào trong hồ.

Thứ dẫn đầu trong đám quái vật áo đen này như bị mất phương hướng vậy, không ngừng đảo quanh, trong miệng cũng niệm những từ giống Phùng Lão Cửu, các quái vật khác cũng không cách nào đi tới. Vừa lúc đó, Khỉ Còi nhìn thấy khuôn mặt của đám quái vật phía sau miếng vải đen này. Chúng căn bản không có ngũ quan, ngay mặt cũng không thể tính là mặt được, chỉ là một đống thịt thối, thịt thối này không ngừng mấp máy, bên trong còn có rất nhiều trùng. Hắn không biết quái vật này là dựa vào cái gì để phát ra âm thanh, nhưng hắn biết, nếu phải dung hợp cùng đám quái vật này, hắn thà rằng tự thiêu chết.

Diệp Đĩnh vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, gắt gao nhìn chằm chằm động tĩnh trong hồ, dường như Phùng Lão Cửu té xuống thế này, sẽ phát sinh chuyện gì đó. Diệp Vỹ liền thừa thời cơ này, cố gắng kéo dài khoảng cách với đám quái vật áo đen kia. Khỉ Còi cảm thấy cả người giống như đã bị đóng băng vậy, hắn không rõ bột phấn kia rốt cuộc là gì, vẩy lung tung vào đám quái vật kia. Diệp Vỹ nhàn nhạt nói: “Đó là tro cốt của tổ tiên Diệp gia. Trong bảy quỷ có một tên là tổ tông của Diệp gia, thứ này đối với hắn vẫn có chút tác dụng.”

Khỉ Còi lúc này mới hiểu được dụng ý của Diệp Vỹ, phỏng chừng thứ kia chỉ có một cái, nếu không Diệp Vỹ sẽ không đợi đến giờ mới lấy ra. Khỉ Còi nhìn Diệp Vỹ, Diệp Vỹ chỉ cười khổ nói: “Quả thật chỉ có một phần này.”

Bấy giờ, vẫn sống tại nơi này Diệp Đĩnh như cũ khí định thần nhãn nhìn họ, nhưng Diệp Vỹ vẫn có thể từ trong ánh mắt của y cảm nhận được một tia lo lắng, phảng phất như y đang sợ hãi cái gì đó. Sự xuất hiện của Phùng Lão Cửu với y mà nói là một biến số.

Diệp Vỹ bỗng dưng hiểu ra gì đó, lộ ra vẻ tự giễu điều chỉnh vị trí của mình, hơn nữa từng giây từng phút chú ý động tĩnh của quái vật áo đen. Đám quái vật áo đen này sau khi tiếp xúc đến tro cốt, động tác càng ngày càng thong thả, cuối cùng dứt khoát hoàn toàn đình chỉ động tác, tựa như bảy pho tượng quái gở vậy.

Diệp Đĩnh cũng chú ý tới quái vật áo đen không có động tác gì nữa, gã nhìn về phía hồ vài giây nói: “Đối với chúng ta mà nói, sống và chết không có gì khác biệt, chỉ cần có thể có mục đích tiếp tục tồn tại, cho dù là một đống thịt thối cũng có thể sống tiếp. Năm năm nay, em vẫn luôn ở tại nơi này, nhưng hết thảy những việc các người làm bên ngoài em cũng biết.”

Diệp Vỹ cười lạnh nói: “Quả thực hết thảy đều rất tốt, anh chỉ vô cùng ghê tởm việc em lợi dụng một cô gái để hoàn thành nghi lễ như vậy, hơn nữa em còn thất bại, mặt mũi của Diệp gia đều bị em làm mất hết.”

Diệp Đĩnh trừng mắt liếc gã, song không nói tiếp. Khỉ Còi lúc này cũng đã hơi hồi phục lại tinh thần, hắn nhìn hồ, đầu lưỡi còn chút tê dại, nói không hoàn chỉnh.

Diệp Vỹ không để Khỉ Còi tới gần hồ, nói với Diệp Đĩnh: “Lúc đầu em muốn hoàn thành nghi lễ này, phải đợi đến bước cuối cùng, cho nên chủ động tham dự bảy người, cực lực giựt dây Trần Như Lan mạo hiểm như vậy, nhưng em vẫn thất bại. Bây giờ chúng ta phải âm dương đồng thời tiến hành, nếu thất bại nữa, em không có năm năm thứ hai nữa để chờ. Đến lúc đó, em cùng con mèo kia đều sẽ được gặp tổ tiên Diệp gia. Thế nào, là em đánh cược không nổi, hay là anh cược không nổi?”

Diệp Đĩnh nắm chặt đấm tay, hung tợn nói: “Vậy, anh dự định thế nào? Đừng quên lời nguyền kia, chỉ cần khởi động nghi lễ, nếu thất bại sẽ hồn phi phách tán, ngay cả cơ hội biến thành thi quỷ cũng không có. Anh vẫn muốn tự mình làm, hay để thằng nhóc bên cạnh anh kia làm?”

Khỉ Còi nhìn y, Diệp Đĩnh vặn vẹo mặt, cười to: “Đây là cái gọi là bí mật cuối cùng của vòng bảy người đó, hiểu chưa, nhóc con? Kỳ thật hết thảy tất cả ngọn nguồn đều từ nghi lễ không thể xác định thành hay bại này, thất bại liền hoàn toàn xong đời, mà người sống thì có thể tiếp tục thử. Anh có dũng khí đánh cược không?”

Diệp Vỹ nói: “Anh cược.”

Khỉ Còi nhìn gã, Diệp Vỹ nói: “Tôi đã đáp ứng Trần Hạo, tôi sẽ phụ trách tới cùng.”

Diệp Đĩnh thấp giọng cười nói: “Thất bại thì sao? Nếu thất bại, quỷ đồng hoàn mỹ nhất này của anh cũng xong đời. Mấy ông già của Diệp gia sẽ tổn thất to lắm đây!”

Diệp Vỹ nhìn thoáng qua Diệp Đĩnh, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Em thật đáng thương, Trần Như Lan tin tưởng em như vậy, em cư nhiên luôn lợi dụng cô ấy, người như em cùng cầm thú có gì khác biệt?”

Diệp Đĩnh cười nói: “Việc này không còn cách nào, kỳ thật Trần Như Lan cái gì cũng đã đoán đúng, nhưng chỗ mấu chốt nhất cô ta đã phạm sai lầm. Cô ta tin sai người rồi, không chỉ em, mà còn một người nữa cảm thấy hứng thú với nơi này, hắn so với em càng mất nhiều tâm sức hơn, bố trí càng thâm.”

Khỉ Còi hỏi: “Ai?”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay