Vòng bảy người - Chương 53 - Phần 3

Diệp Đĩnh cười lạnh nói: “Thầy của Trần Như Lan, ông già họ Mã kia. Ông ta đã cung cấp đủ loại tài liệu sẵn có, kể cả hướng đi của bản bùn, nhưng ông ta không nói về cố hồn phách, cho nên bọn này chỉ có thể đi tới mộ công chúa, cũng dự định ở chỗ này hoàn thành nghi lễ. Mà ông ta không trực tiếp đến tham dự, vẫn đều là bọn này mạo hiểm, kẻ này so với em còn hiểm rõ ràng hơn!

Diệp Vỹ cau mày nói: “Nhưng ông già này đã chết.”

Diệp Đĩnh thoáng sửng sốt, nhớ lại tình cảnh năm năm trước: “Không... Sẽ không đơn giản như vậy, ông già này vô cùng giảo hoạt, ông ta rất biết lợi dụng lòng người, ông ta đã lợi dụng Trần Như Lan, còn cả em nữa. Bên cạnh đó, ông ta biết càng nhiều về chuyện về vòng bảy người, ông ta đã cung cấp rất nhiều thông tin, so với đạo hạnh của Diệp gia chúng ta còn thâm hơn, ông ta sẽ không dễ dàng buông tay đâu.”

Khỉ Còi hỏi: “Vậy mộ Quách Phác thì sao?”

Diệp Đĩnh dừng lại thật lâu, như có điều suy nghĩ nói: “Ông ta đề cập tới, nhưng mà... Khi bọn này thật sự tới Nam Kinh rồi, ông ta đã không thấy tăm hơi, cho nên về sau phán đoán của bọn này xảy ra sai lầm lớn. Bọn này đều cho rằng những người trong vòng bảy người lúc đầu không thành công, là vì họ bị đám sương mù mộ Quách Phác quấy nhiễu, nghi lễ chân chính hẳn chính là trở lại khởi điểm, ở mộ công chúa khai triển. Nhưng mãi đến sau khi tôi vào mới phát hiện, hết thảy đều bị người ta tính kế, thông tin ông ta cho chúng tôi có sai lệch, mà mục đích của ông ta là vây chết tôi. Cho nên tôi che giấu chuyện này, nhìn Trần Như Lan đi chịu chết, sau đó liền giả chết ở lại đây, thông qua con mèo đen kia phát tin tức ra bên ngoài.”

Diệp Vỹ nói: “Nói cách khác, khi ông già kia phát hiện em cũng nhập hội rồi, ông ta liền cho rằng nhóm các em không đủ lý tưởng, do đó ông ta vứt bỏ mấy đứa lại, dự tính nói cho mấy đứa biết tất cả đầu mối?”

Diệp Đĩnh gật đầu, thình lình sắc mặt đại biến. Phùng Lão Cửu vốn ở trong nước chẳng biết khi nào cư nhiên đã bò lên, mà ánh mắt hắn cũng không nhìn y, mà gắt gao nhìn chằm chằm quái vật như bảy cây khô nọ.

Diệp Đĩnh cũng không dám sơ suất khinh thường, nhưng đám quái vật áo đen phía sau này bắt đầu xôn xao. Chúng nó phát ra tiếng trầm thấp, sau đó thân thể bắt đầu thối rữa, từ bên trong trào ra rất nhiều máu thịt, máu thịt hướng về phía hồ lan tràn.

Diệp Vỹ kéo Khỉ Còi, kề sát bên tai hắn nói: “Nếu vạn nhất có việc gì, nhớ kỹ chạy về hướng bắc.” Nói xong gã lại đưa cho hắn một túi gấm. Gã nắm tay Khỉ Còi nói: “Nhớ kỹ, chưa tới lúc vạn bất đắc dĩ, vạn lần đừng mở ra, nếu không sẽ không có cơ hội lần hai nữa.”

Khỉ Còi nói: “Không phải hết rồi sao?”

Diệp Vỹ cười cười, không nói gì. Khỉ Còi nắn cái túi, phát hiện không phải bột phấn, mà là thứ gì đó mềm. Hắn phát hiện cánh tay Diệp Vỹ cư nhiên xuất hiện một cái lỗ rất sâu, máu không ngừng chảy ra. Hắn nhìn vết máu bên miệng túi, lại nhìn cánh tay gã, muốn nói gì đó, nhưng làm thế nào cũng nói không nên lời.

Diệp Vỹ cười liếc mắt nhìn Khỉ Còi, không nói gì thêm, gã chậm rãi đi về hướng Phùng Lão Cửu. Khỉ Còi muốn kéo gã, nhưng làm thế nào cũng không có chút sức.

Diệp Vỹ đối mặt Phùng Lão Cửu, lúc này Phùng Lão Cửu đã hoàn toàn mất đi ý thức. Diệp Đĩnh ở bên cạnh nói: “Hắn bây giờ đã hoàn toàn mất đi ý thức, lúc em khống chế huyền miêu, hắn liền nhìn thấy chạy đến. Em vốn tưởng rằng hắn đến đuổi theo cố hồn phách, nhưng em phát hiện, hắn biết tất cả cơ quan và vị trí của nơi này, hắn...”

Diệp Đĩnh còn chưa nói hết, từ phía sau Phùng Lão Cửu đột nhiên vươn một cánh tay, đó là một cánh tay của phụ nữ. Trong tay người phụ nữ gắt gao nắm khối cố hồn phách nọ, bảy quái vật kia phát ra tiếng gào tê tâm liệt phế.

11:40 Mộ Quách Phác

Tam Béo và Chu Quyết trói tay Lâm Húc sau lưng, Lâm Húc không giãy giụa, chỉ lạnh lùng nói: “Đừng lãng phí thời gian, bước tiếp theo, ai trong bọn mày đến hoàn thành nghi lễ?”

Trần Hạo nhìn Chu Quyết và Tam Béo, không nói lời nào đi tới bên cạnh Chu Quyết, quay về hướng Lâm Húc nói: “Tôi muốn xác nhận mấy vấn đề. Đầu tiên quyển sách kia là ông viết, bên trong quả thực có tóc Thúy Nương, nhưng căn bản không phải để tưởng niệm nàng, ông cũng không bị khống chế, mà là lợi dụng tinh phách của trùng mẹ để quyển sách này trở thành đạo cụ mở ra nghi lễ của thi nhân Tương tộc. Nếu tôi đoán đúng, bảy người ban đầu cũng biết bí mật này, chẳng qua các người cần một người ngoài, để mạo hiểm làm vật thí nghiệm, khởi động nghi lễ cuối cùng. Cho nên Lâm Húc chân chính trong thực tế đã chết, mà ông thay mận đổi đào, tiếp tục âm mưu này, dùng Thúy Nương, không, là tóc tộc mẫu Tương tộc làm chất dẫn, bố trí trong sách, chế tạo một quyển sách quỷ, dựa vào nó để không ngừng thu hút người vô tội, để hoàn thành cái mà ông gọi là nghi lễ. Đây là mục đích của ông.”

“Lâm Húc” nhìn hai người, nói: “Đúng vậy, ban đầu tao dẫn chúng vào mộ công chúa chính là để hoàn thành nghi lễ cuối cùng, nhưng không ngờ đã thất bại. Người đầu tiên chết chính là lang trung Dát Tử, cái chết của hắn đã khiến bọn tao tỉnh ngộ, thất bại sẽ chết người, do đó, bọn tao còn cần một người ngoài, người này phải không hề biết gì, hơn nữa phải thay bọn tao hoàn thành hết thảy những việc này, Lâm Húc chính là sự lựa chọn tốt nhất. Đương nhiên, nếu thành công, tao cũng sẽ nghĩ cách giết hắn, cho nên hắn nhất định phải chết.”

“Ông quá ích kỷ!”

“Lâm Húc” lạnh lùng liếc mắt nhìn Chu Quyết nói: “Kiều Tam Thất bởi vì trong lúc vô tình chiếm được cố hồn phách cùng với bí mật của Tương tộc, đem tâm huyết nửa đời dùng trên nó, hắn chính là vì bí mật này mà sống, tao cũng vậy, chỉ cần biết phương thức cuối cùng của nghi lễ, thành công rồi, tao đây chính là một thế hệ Tương tộc mới, cũng là đại tông chủ duy nhất, cũng giống như thành tựu của Quách Phác!”

Trần Hạo hừ lạnh một tiếng, cười nhạo nói: “Ông cho rằng ông ai hả? Được rồi, bước tiếp theo nếu tôi đoán đúng, tất cả mọi người tiến vào cổ mộ đồng ý phương thức tìm một người làm vật thí nghiệm này, kể cả Khất Nhi, kể cả Phùng Lộc Hỉ. Họ hoặc nghĩ như vậy là đúng đắn, hoặc bị buộc bất đắc dĩ, tóm lại họ quả thực vẫn luôn che giấu bí mật này, hơn nữa phối hợp với ông hoàn thành lời dối trá này. Song... trên đường quả thực gặp chút phiền toái, Lưu Phi nhiều lần muốn nói ra chân tướng, cho nên các người quyết đoán cuối cùng vứt bỏ cậu ta, nhốt cậu ta trong mộ thất, mà cơ quan cùng với Tương trùng bên trong mộ thất khiến cho cậu ta chết giả, mãi đến vừa rồi ông mới kết thúc tính mạng của cậu ta. Đương nhiên, ngoài ý muốn lớn nhất hẳn là Thúy Nương, nàng cư nhiên sau khi tắt thở lại sống dậy, cho nên ông chỉ có thể lựa chọn giả chết, sau đó cùng ở phía sau Thúy Nương và Lâm Húc, giám thị hành động của họ. Khôi Lục gia họ thì đã sớm xuất phát, cho Thúy Nương an bài trao đổi âm dương thi khí, kiểm tra bên trong cơ thể nàng có trùng mẹ hay không, đồng thời lợi dụng Thúy Nương mang theo Lâm Húc bọn họ tìm được thi thể của Kiều Tam Thất cùng với cố hồn phách mà hắn có. Thúy Nương bởi vì đã bị ảnh hưởng của trùng mẹ, một lòng muốn hoàn thành nghi lễ, giải phóng tất cả oán linh Tương tộc, các người cũng đang lợi dụng điểm này của nàng. Nhưng không ngờ nghi lễ vẫn thất bại, chẳng những kẻ làm phép là Lâm Húc chết bất đắc kỳ tử, các người cũng chặt bỏ đầu Thúy Nương, niêm phong nàng trong từ đường, hạ thuật kỳ môn độn giáp. Mãi đến năm năm trước, chú Ân nâng thi thể của Như Lan ra, khi chú ấy đến từ đường, đã bị Thúy Nương khống chế, đặt Như Lan vào trong quan tài, mà đầu lâu kia được ông ấy thu xếp ở trong âm dương đạo, cuối cùng được tôi phát hiện, mới có thể phát sinh loại tình huống hiện tại này.”

Hổ Tử dùng một loại ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm Trần Hạo, nói: “Những chuyện này là do mày đoán ra?”

Trần Hạo nhìn về hướng ông ta, Hổ Tử thoáng sửng sốt, phảng phất như đã phát hiện gì đó, lần đầu tiên đối với Trần Hạo lộ ra vẻ mặt sợ hãi. Trần Hạo lại cười lạnh nói: “Còn vài việc nữa, tôi vẫn chưa hiểu được.”

Hổ Tử nói: “Việc gì?”

Trần Hạo nói: “Ông và Mã giáo sư rốt cuộc là lúc nào thì thông đồng với nhau? Mã giáo sư đã biết bao nhiêu bí mật về phương diện này?”

Hổ Tử khựng lại vài giây, đột nhên cười ha hả nói: “Mã giáo sư? Không có Mã giáo sư nào cả, Lâm Húc - Hổ Tử - Mã giáo sư kỳ thật đều là cùng một người! Đó chính là tao!”

Trần Hạo híp mắt, Hổ Tử quỷ dị cười, cư nhiên dùng thanh âm của Mã giáo sư nói: “Tiểu Hạo, kim thạch học chính là một môn học vấn nghiêm cẩn.”

Trần Hạo giật mình, Chu Quyết và Tam Béo hoàn toàn trợn tròn mắt. Tam Béo vội vàng nói: “Chúng ta từng chứng kiến thi thể của Mã giáo sư mà!”

Hổ Tử cười ha hả nói: “Trò bịp thay mận đổi đào thôi! Chút tài mọn loại này với tao mà nói còn chưa phải việc khó. Năm đó tao cũng giả chết lừa gạt được thằng ngốc Lâm Húc đó thôi, mà nay muốn tìm một bộ thi thể thay thế tao rất đơn giản. Vốn dĩ, nếu Như Lan không mang gã kia đến... tao sẽ nói cho cô ta phương thức chính xác, để cô ta hoàn thành nghi lễ.”

Trần Hạo xanh mặt, hạ giọng nói: “Cũng bởi vì lý do này, ngươi liền lừa Như Lan để chị ấy đi tìm chết?”

Hổ Tử hung tợn nói: “Tao không thể để cho tâm huyết cả đời của tao đây vào lúc mấu chốt bị người khác cướp đi. Khi tao nhìn thấy thằng nhóc tên Diệp Đĩnh kia, tao đã biết, Trần Như Lan nhất định phải bị vứt bỏ!

Trần Hạo nắm chặt đấm tay, tóc trong tay giống như dây thép siết chặt cánh tay anh. Tam Béo chen ngang nói: “Nhưng hiện giờ, ngươi chẳng phải vẫn để Diệp Vỹ tiến vào! Hắn cũng là người nhà họ Diệp mà.”

Hổ Tử Khinh thường nhìn Chu Quyết nói: “Gã đó? Hắn căn bản không phải người sống, nhiều nhất chỉ là một quỷ đồng mà thôi, căn bản không đủ gây uy hiếp cho tao, tao có hơn mười loại phương thức có thể cho tên kia biến trở lại người chết.”

Hổ Tử hướng không khí ngửi ngửi: “Đi mau, mấy thứ kia lại tới nữa rồi, chúng nó thông qua sinh khí của con người cùng với khí ngầm của Tương trùng để theo dõi.”

11:50 Mộ phần công chúa

Phía sau Phùng Lão Cửu vươn ra một đôi tay, hắn đảo trắng mắt, nhìn qua như bị thứ gì đó nhập vào người, hắn đột nhiên cả người quỳ mọp, phía sau cư nhiên có một người phụ nữ đang đứng. Người phụ nữ này rũ hai tay, cúi đầu, tóc thổi bồng bềnh trong hồ nước, tựa như vô số con rắn nước.

Mà họ nhìn không rõ khuôn mặt người phụ nữ, bởi vì cô ta mang một mặt nạ vô cùng cổ quái, hình dáng mặt nạ giống như một loại trùng miệng cực kỳ bén nhọn.

Máu thịt từ trên người đám quái vật này tan ra như nổi điên tràn về hướng hồ. Diệp Vỹ không còn cách nào tiến về phía trước, Diệp Đĩnh lúc này cũng vô cùng lo lắng, nói: “Hóa ra hắn theo vào mục đích chính là như vậy. Lần đầu hắn tiến vào, đã bị trùng mẹ khống chế.”

Khỉ Còi nói: “Không đúng, trùng mẹ không phải đã di chuyển đến trên người Thúy Nương sao? Vậy nơi này hẳn chỉ là một khối thi thể chứ.”

Diệp Vỹ và Diệp Đĩnh hơi ngẩn ra, họ bỗng dưng ý thức được gì đó, nhìn về hướng Khỉ Còi, Khỉ Còi cũng trừng mắt nhìn lại họ.

Diệp Vỹ nói: “Tổ phụ của Lão Cửu năm đó ném cố hồn phách trở lại mộ công chúa!”

Diệp Đĩnh cũng khiếp sợ nói: “Đúng vậy, nếu như nói Thúy Nương đã chết, hoặc thi thể không hoàn chỉnh, vậy trùng mẹ khẳng định sẽ nóng lòng trở lại trong cố hồn phách!”

Diệp Vỹ đổ mồ hôi lạnh nói: “Nhưng không khởi động nghi lễ, cho dù có cố hồn phách tộc mẫu cũng sẽ không sống lại.” Gã nhìn Diệp Đĩnh nói: “Mà lần đó mọi người thực hiện nghi lễ thất bại mặc dù không giải quyết vòng bảy người, nhưng đánh bậy đánh bạ lại khiến cho trùng mẹ cùng tộc mẫu chiếm được bước đầu đồng bộ. Do đó khi Lão Cửu lại mộ lần nữa tiến vào, hắn gặp tộc mẫu đã hoàn thành một nửa nghi lễ.”

Còn chưa nói xong, đám máu thịt này liền vây quanh bên cạnh người phụ nữ, hình thành một thứ gì đó tựa như đóa sen thịt vậy. Người phụ nữ vẫn như cũ không nhúc nhích, tựa như một pho tượng.

Diệp Đĩnh nói: “Lão Cửu sớm đã bị tộc mẫu này khống chế... Hắn từng nói, hắn là vì một người phụ nữ mà đến...”

Khỉ Còi há hốc miệng nhìn hết thảy trước mắt. Diệp Vỹ chợt phát hiện ra gì đó, nói: “Nhưng cô ta không có cách nào rời khỏi hồ này!”

Khỉ Còi đầu đầy mồ hôi nói: “Đám thịt này tại sao phải tụ tập qua đó?”

Diệp Đĩnh nói: “Bảy tông chủ tôn thờ tộc mẫu, tộc mẫu có thứ họ tha thiết ước mơ, cũng chính là trùng mẹ. Nếu họ dung hợp, chúng ta cho dù lợi dụng âm dương phong hồn pháp của Quách Phác chưa chắc đã thành công thoát hiểm. Nói cách khác...”

Diệp Vỹ một bước dài bước qua đó, nhưng thịt này lập tức tựa như có cảm ứng vậy, chặn đứng đường của gã.

Khỉ Còi nhìn đồng hồ một chút, cơ hồ kêu lên: “Chỉ còn năm phút nữa!”

Nhưng trong phạm vi nửa thước tại đóa “sen thịt” này, chỉ cần họ tới gần một chút, máu thịt sẽ lập tức công kích, chỉ dựa vào hai anh em Diệp Vỹ, Diệp Đĩnh có bản lĩnh mấy cũng hết cách. Khỉ Còi cúi đầu nhìn đồng hồ, kim đồng hồ mỗi lúc nhích một lần, trái tim hắn sẽ đột ngột ngừng một lần.

11:50 Mộ Quách Phác

Ngay lúc đó, ba người Chu Quyết cùng Hổ Tử bị trói quặt hai tay rốt cuộc đi tới mộ thất chính của mộ Quách Phác. Cả mộ thất bị xây thành kết cấu trời tròn đất vuông, đỉnh mộ thất có thất tinh cửu diệu, mà bốn phía thì lại vẽ những rặng núi.

Tam Béo nói: “Trâu bò vậy? Vẽ núi Himalaya?”

Trần Hạo nói: “Đây là dãy núi Côn Lôn.”

Hổ Tử cười lạnh nói: “Quách Phác là phong thủy đại gia, mà núi Côn Lôn lại là căn nguyên của hết thảy long mạch. Ông ta không cách nào chôn cất mình ở thần sơn Côn Lôn, hiển nhiên sẽ vẽ ở mộ thất của mình dãy núi Côn Lôn.”

Chu Quyết đi lại bên trong, khó tin mà chứng kiến một loại sinh khí cuồn cuộn không ngừng, còn cảm giác được nơi này cư nhiên có một luồng gió vô cùng hòa dịu, cũng không biết là hình thành thế nào. Mà trừ thứ đó ra, bên trong mộ thất cư nhiên không chôn theo vật phẩm gì. Trung tâm là một bát quái cực lớn, mặt đất tựa như lát loại sàn giống Mosaic, bị phân cách thành hình vuông nhỏ cỡ khoảng bàn tay người, mà bên trong mỗi một ô vuông đều có một đoạn văn tự, có khi là một đoạn ký hiệu xem không hiểu.

Trần Hạo nhìn ký hiệu trên sàn nhà, kinh thán nói: “Mỗi một ký hiệu này đại biểu cho một đơn nguyên trong vạn vật thế gian, kết nối lại đó là một chỉnh thể, nhất hóa khai thiên, nhị sinh tứ, tứ sinh bát, bát quái thành, thiên hạ đồng. Mặt đất nơi này chính là bát quái dịch kinh.”

Họ cẩn thận đi tới trung tâm mộ Quách Phác, nơi đó đặt một cỗ quan tài đồng cực lớn, quả thực chính là cấp bậc lăng của hoàng đế. Bốn phía quan tài có rất nhiều vòng tròn, Chu Quyết đếm một chút, tổng cộng có hai mươi lăm vòng.

Trần Hạo giải thích: “Hai mươi lăm vòng này lần lượt là: thiên trì tầng trong cùng, tiên thiên bát quái, hậu thiên bát quái, địa chi thập nhị vị, tọa gia cửu tinh, nhị thập tứ tinh danh, địa bàn, tứ thì tiết khí, xuyên sơn thất thập nhị long, ngũ gia ngũ hành, thấu địa lục thập long, chia đều lục thập phân kim cát hung, chính kế bách nhị thập phân kim, nhân bàn, thiên kỉ doanh túc long, thiên bàn, phùng châm bách nhị thập phân kim, đích duyến quy tàng, nhị thập bát túc giới hạn, thiên nguyên liên sơn, nhân nguyên chu dịch, hồn thiên tinh độ ngũ hành, hồn thiên tinh độ cát hung, thập nhị cung thứ tịnh phân dã, li tinh giới vị. Đây là hai mươi lăm tầng thái cực tương ứng.”

Tam Béo nhìn bốn phía, rồi lại không dám lộn xộn, nói: “Thất tinh đồng trụ kia đâu? Chúng ta không phải đến chiêm ngưỡng dung nhan của lão tiên sinh đấy chứ?”

Hổ Tử làm như thật nói: “Đương nhiên, chỉ có điều Quách Phác đem thất tinh đồng trụ mấu chốt nhất này thiết lập trên chính quan tài của mình.”

Ba người Chu Quyết nhìn nhau, họ vốn tưởng rằng thất tinh đồng trụ sẽ đặt bên cạnh mộ thất, hoặc trong một gian phòng thờ nào đó. Không ngờ tới, cư nhiên sẽ ở trên quan tài của Quách Phác.

Hổ Tử nhìn quan tài nói: “Đây là chỗ hơn người của Quách Phác, ông ta đem nghi lễ của thất tinh đồng trụ trực tiếp nối liền cùng mệnh mạch phong thủy của cả phần mộ. Mà nơi này khống chế tất cả vận động ổ xoay của hai mươi lăm thái cực, chỉ cần nơi này vừa động, hai mươi ổ xoay chung quanh quan tài cũng sẽ di chuyển, đối với âm dương đạo và mộ phần công chúa bên ngoài đều sinh ra ảnh hưởng. Một bước sai, cả bước sai. Ngũ hành ngũ thường, thất tinh vận sinh, thất tinh vận tử! Nơi này chính là điểm cuối.”

Ngay khi Trần Hạo đưa tay từ trong balo lấy ra bốn bản bùn nọ, hô hấp của anh càng ngày càng dồn dập, Chu Quyết còn chưa kịp đưa tay khoát lên vai anh, anh liền ngã quỵ trên mặt đất. Từ trong cánh tay anh vươn ra rất nhiều tóc, anh đau đớn vặn vẹo tứ chi, balo bị anh quẳng trên mặt đất, đầu lâu cùng quyển “Vòng bảy người” cũng rơi ra. Tóc này tựa như rắn nước quấn quanh trên đầu lâu, bao bọc đầu lâu chặt chẽ, từ trong quyển sách kia cũng lan tràn tóc màu đen.

Trần Hạo từ từ nhắm hai mắt, đầu đầy mồ hôi lạnh, anh lẩm bẩm nói: “Kiên trì chút nữa... Kiên trì thêm chút nữa...”

Nhưng không lâu sau anh đã không còn nói nữa, giống như đã ngất lịm vậy. Tam Béo kéo Chu Quyết nói: “Trần Hạo làm sao vậy? Vào thời điểm mấu chốt này anh ta sẽ không xảy ra chuyện chứ... Đã đến cuối cùng rồi!”

Chu Quyết run rẩy đưa tay dò mạch đập của anh, Trần Hạo lại thình lình cười một tiếng. Trần Hạo chậm rãi mở mắt, hướng Hổ Tử cười lạnh nói: “Anh Hổ Tử, chào anh nha...”

Hổ Tử cảnh giác thụt lùi. Tóc này càng không ngừng chui vào trong thất khổng của đầu lâu, đầu lâu vốn đã khô lúc này lại hiện ra một màu tro đen, da mặt bắt đầu bốc hơi nước, đầu lâu bắt đầu hư thối cực nhanh, tựa như thi thể của Kiều Tam Thất trong sách vậy, mà mấu nối của quyển “Vòng bảy người” nọ cũng bởi vì tóc đen tan hết, tản ra, nơi này lại có gió, trang sách bị thổi bay khắp nơi. Bốn bản bùn thì lẳng lặng nằm trên mặt đất.

Ánh mắt Trần Hạo cực kỳ âm lãnh, trong lòng Chu Quyết mặc dù lo lắng, nhưng cũng vô lực để làm, cậu không biết Trần Hạo sao lại biến thành thế này.

Hổ Tử càng không ngừng thụt lùi về phía sau, nhìn qua mặc dù trấn định, nhưng ánh mắt có vẻ vô cùng sợ hãi. Ông ta thấp giọng hỏi: “Thúy Nương...”

Trần Hạo hì hì cười, nói: “Thúy Nương đã chết, trùng mẹ cũng trở về bên cạnh công chúa Kính Đức, tôi là một oan hồn muốn lấy lại công đạo mà thôi.”

Ánh mắt Hổ Tử có chút khổ sở: “Là vì Lâm Húc?”

Ánh mắt Trần Hạo lộ ra hận ý sâu sắc: “Vì tất cả những người bị ngươi hại chết.”

Trong mắt Hổ Tử toát ra một loại thần sắc không nói rõ được, hừ lạnh nói: “Đừng quên, ban đầu cô cũng đồng ý tìm một người xa lạ đảm đương kẻ chết thay, lúc ấy sao cô không phản đối?”

Trần Hạo thống khổ quay đầu chỗ khác.

Hổ Tử lắc đầu nói: “Thúy Nương, tôi không muốn để cô mạo hiểm, cho nên khi cô ngăn cản chúng tôi để Lâm Húc khởi động nghi lễ, tôi mới lỡ tay giết cô, nhưng tôi vẫn như cũ bảo tồn thủ cấp của cô, xây dựng phần mộ cho cô, vẽ bức họa cho cô... Tôi...” Ánh mắt Hổ Tử chợt lạnh, hai vai run lên, dây thừng liền lỏng lẽo. Ông ta vọt mạnh về hướng Trần Hạo, trong tay chẳng biết lúc nào đã nắm một thanh dao găm.

Tam Béo sợ đến đông cứng, Chu Quyết mắt thấy Hổ Tử sẽ đâm về phía Trần Hạo, nhào mạnh qua, dao găm Hổ Tử trực tiếp đâm vào cơ thể Chu Quyết. Trần Hạo mở to hai mắt hô: “Chu Quyết!”

Hổ Tử rút dao găm ra đang muốn đâm về phía Trần Hạo, Trần Hạo thấy Chu Quyết ngã xuống, như nổi điên vọt về hướng Hổ Tử, hai người xoay vào đánh nhau. Tam Béo ôm thân thể Chu Quyết, từ trong túi móc ra tất cả băng gạc đè lại vết thương, nhưng máu vẫn như cũ không ngừng trào ra.

Tam Béo phát hiện máu của Chu Quyết cư nhiên không ngừng chảy về hướng cửa, hắn vừa quay đầu nhìn, bảy quái vật đã theo tới đây rồi...

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay