Chuyến phiêu lưu của Mít đặc và các bạn - Chương 07 - 08 - 09

Chương 7

Chuẩn bị lên đường

Hôm sau, mới tảng sáng, Biết Tuốt đã đánh thức các bạn dậy. Ai nấy đều chuẩn bị. Bù loong và Đinh vít khoác chiếc áo bằng da. Viên đạn đi một đôi giày da rất tiện cho việc du lịch: cổ giày vươn lên quá đầu gối và có cái móc khóa lại. Nhanh Nhảu mặc bộ quần áo hỏa tốc: đó là sáng kiến của chú vì chú vốn tính vội vã và không muốn mất nhiều thì giờ. Mà cái món mất nhiều thì giờ nhất lại là chuyện mặc hay cởi quần áo hoặc là cài ở sau gáy. Đó là một thứ quần áo hỗn hợp, cả quần lẫn áo dính liền với nhau và chỉ việc tháo cái cúc ra là trong nháy mắt, bộ quần áo đã tuột khỏi vai, rơi xuống đất.

Tròn Xoay diện bộ quần áo sang nhất. Đối với việc quần áo thì mấy chiếc túi được Tròn Xoay đánh giá cao nhất. Quần áo càng nhiều túi thì càng sang trọng. Bộ quần áo tốt nhất chú diện hôm nay có những mười bảy cái túi. Chiếc áo có mười túi: hai cái ở trên ngực, hai cái nằm chéo trước bụng, hai cái ở hai bên, hai cái ở mé trong và một cái ở giữa lưng cho kín đáo. Chiếc quần có hai túi đằng trước, hai túi đằng sau, hai cái hai bên và một cái trên đầu gối. Số là ở Thành phố Hoa, chỉ những nhà quay phim mới có đến mười bảy cái túi áo túi quần trong đó có một cái ở đầu gối.

Nước đường mặc quần áo kẻ ô vuông. Bao giờ chú cũng mặc quần áo kẻ ô vuông: quần kẻ ô, áo kẻ ô. Hễ nhìn thấy chú ở đằng xa đi tới, các chú tí hon lại kháo nhau: “Kìa thằng bàn cờ”. Ngộ Nhỡ ăn mặc như kiểu đi trượt tuyết. Chú nghĩ khi đi du lịch thì chẳng có cách ăn mặc nào tiện hơn thế cả. Chắc chắn mặc áo kẻ sọc, ống quần cũng kẻ sọc làm người ta cữ ngỡ chú là cái đệm giường. Còn Mất sạch chẳng tìm thấy mũ áo ở đâu vì chú hay để đồ đạc vương vãi lung tung. May sao, cuối cùng chú tìm ra chiếc mũ ở dưới gầm giường.

Thuốc Nước đã khuân bút vẽ và mực màu lên khoang ngồi vì chú định vẽ tất cả những cảnh chú thấy trên đường đi. Kèn Đồng thì mang cây sáo. Bác sĩ Thuốc Viên đem túi thuốc đi theo vì chú hay lo xa: nếu có ai đau ốm dọc đường thì chú phải lo chạy chữa.

Chưa đến sáu giờ mà quanh vườn đã đông kín những người. Những kẻ tò mò leo lên cả hàng rào và các mái nhà lân cận để xem cho rõ.

Nhanh Nhảu là người leo lên khoang đầu tiên, chú chọn một chỗ ngồi rõ tốt. Theo sau chú là Mít Đặc.

Những người tò mò bàn tán:

- Trông kìa! Bọn nó bắt đầu leo lên ngồi vào chỗ rồi!

- Sao các cậu lại leo lên khoang hả? – Biết Tuốt nói – Xuống đi, còn sớm lắm.

- Sao lại còn sớm? – Mít Đặc bảo – Có khi bay được rồi!

- À! – Mít Đặc hiểu rõ nhiều! – Trước khi đi, phải cho khí nóng vào khinh khí cầu đã.

Nhanh Nhảu hỏi:

- Khí nóng à? Tại sao?

- Tại vì khí nóng nhẹ hơn khí lạnh. Khi nào khinh khí cầu đầy khí nóng, khí nóng sẽ bay lên và kéo luôn cả khinh khí cầu – Biết Tuốt giải thích.

- Như vậy cần có khí nóng nữa! – Mít Đặc nói bằng giọng ngao ngán rồi chú cùng Nhanh Nhảu tụt xuống một cách miễn cưỡng.

Có tiếng nói trên mái nhà:

- Xem kìa, các chú đã xuống rồi, đã thay đổi ý kiến rồi!

Có tiếng đáp lại trên mái nhà khác:

- Các chú lo xa đấy, quả bóng còn nằm lù lù kia mà. Các chú cứ bỡn cợt chúng ta hoài.

Biết Tuốt bảo các bạn:

- Phải nhét cát đầy các bao và đặt lên khoang.

Nhanh Nhảu, Lặng lẽ, Ngộ Nhỡ và các chú khác thi hành ngay lập tức.

Những nhà quan sát ngơ ngác, kháo nhau:

- Các chú đang làm cái gì thế nhỉ? Đem những bao cát lên khoang làm gì?

Đá một cú ngồi vắt vẻo trên hàng rào, hỏi:

- Này, bao cát dùng để làm gì thế?

Mít Đặc đáp:

- Để ném vào đầu các cậu khi chúng tớ lên tới chín tầng mây đấy.

Để làm gì à? Dĩ nhiên là chú cũng tịt mít. Nhưng dù sao chú cũng cứ bịa chuyện ra được như mọi lần khác.

Đá một cú lại gọi Mít Đặc để chế giễu:

- Các cậu phải trèo lên mây chứ!

Bọ gậy ngồi bên Đá một cú, cười mỉa:

- Chắc là chúng nó sợ, nên mới muốn cho những bao cát bay thay chúng nó.

Mọi người đều cười:

- Rõ ràng là các chú sợ. Mà sợ cái quái gì kia chứ, làm thế nào thì làm, quả bóng có bay lên đâu!

- Biết đâu đấy! Có thể có sắp bay lên chưa chừng. – Một cô tí hon cùng nhòm qua kẽ rào với các bạn khẽ thủ thỉ.

Trong lúc đó, Biết Tuốt cho đốt lửa lên ở giữa sân. Bù loong và Đinh vít khiêng từ trong xưởng ra một cái nồi to bằng đồng và đặt lên trên ngọn lửa. Cái nồi này hai chú đã làm từ lâu và dùng để đốt nóng khí. Một cái bơm gắn liền một đầu ống vào hông nồi, đưa không khí vào trong nồi để đun cho nóng rồi dẫn khí nóng ra ngoài qua cái lỗ hổng ở vung nồi.

Dĩ nhiên là các cô chú tí hon đến dự lễ khởi hành không hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện cho nên mỗi người có một giả thuyết riêng.

Cô Hoa cúc nói:

- Chắc là họ nấu cháo để chén trước khi đi đấy.

- Có lẽ! – Bọ gậy đáp – Thử đặt cậu vào địa vị họ xem: lẽ nào cậu không chén trước khi lên đường đi du lịch như họ?

- Đúng rồi! Có lẽ đây là lần cuối cùng. – Hoa cúc đồng ý.

- Sao, lần cuối cùng gì?

- Chúng nó chén lần này là lần cuối cùng. Quả cầu mà vỡ là chúng nó đi đứt.

Đá một cú khuyên giải:

- Đừng lo, nó không vỡ đâu. Muốn cho nó vỡ thì trước hết phải cho nó bay lên đã chứ, đằng này nó cứ nằm ì cả tuần lễ ở trong sân kia mà, có bay đi đâu.

- Nhưng bây giờ nó sắp bay rồi. – Cúc vàng quả quyết nói, cô cũng đến dự lễ khởi hành với Ruồi con.

Chẳng bao lâu mọi người đâm ra cãi nhau: chỉ việc người này nói là “quả cầu sắp bay” là lập tức có người đáp lại “không bay” và ngược lại. Tiếng tranh cãi ồn ào, không ai đồng ý với ai cả. Trên một nóc nhà, cuộc đấu khẩu dữ dội đến nỗi có hai chú tí hon xoay ra đấm đá nhau, phải dùng hết cách – kể cả giội nước lạnh vào người – mới can ngăn được các chú.

Bây giờ không khí trong nồi đã nóng và Biết Tuốt nghĩ là đã đến lúc bơm vào quả cầu rồi. Nhưng trước khi bơm đầy khí nóng vào quả cầu thì phải tháo khí lạnh ra đã. Biết Tuốt cởi sợi dây, lập tức khí lạnh thoát ra, rít lên như tiếng còi. Các chú tí hon quay lại nhìn, quả cầu xẹp xuống rất nhanh và mềm nhũn, nhăn nheo như quả lê khô rồi biến mất trong đáy khoang. Chỉ còn trơ lại chiếc khoang bằng vỏ cây ngoài có phủ cái lưới.

Một hồi cười giòn giã nổi lên. Ai cũng cười hể hả, cả những người cho rằng quả cầu sẽ bay lẫn những người cam đoan là nó không bay. Tịt Mũi cười đến nỗi chú ngã nhào từ mái nhà xuống đất. Lập tức một cái bướu mọc lên trên gáy chú. May sao, bác sĩ Thuốc Viên đứng đấy và bôi ngay i-ốt cho chú.

Quanh đó có tiếng thét:

- Bọn nó bay đi thế đấy! Quả bóng của Biết Tuốt đấy mà. Loay hoay cả tuần lễ, thế rồi vỡ bung ra. Thật là vỡ bụng vì cười mất. Cả đời mình chưa bao giờ được một trận cười như vậy!

Nhưng mà Biết Tuốt cũng chằng buồn nghe lời họ nói. Chú nối liền cái nồi với quả cầu bằng một chiếc ống dài rồi ra lệnh bơm. Không khí được bơm vào nồi và khí nóng từ nồi qua cái ống vào quả cầu. Người ta thấy quả cầu trong tấm lưới lớn dần lên và nhấc khỏi khoang gỗ.

- Nhìn kìa! – Khán giả vui mừng – Họ lại thổi phồng lên rồi. Họ điên chắc, nó lại sắp nổ bung ra thôi!

Không ai tin là quả cầu sẽ bay cả. Nhưng nó vẫn to dần, vượt ra khỏi cái khoang và ngồi lên trên như một quả dưa đỏ khổng lồ đặt lên cái đĩa. Rồi nó từ từ bay lên cao, làm căng các sợi dây buộc tấm lưới vào khoang gỗ. Mọi người đều trông và đều hiểu rõ là bây giờ không ai kéo quả cầu bằng dây nữa. Một tiếng “ồ” kinh ngạc thoát ra từ lồng ngực của tất cả mọi người.

Hoa cúc vỗ tay và hoan hô mãi.

- Im đi! – Đá một cú càu nhàu.

- Thế cậu không trông thấy nó bay à?

- Chưa! Nhìn kìa, nó vẫn dính vào khoang. Cậu tưởng là nó có thể nâng cái khoang lên được sao, nhất là trong khoang lại có bằng ấy con người?

Đá một cú vừa nói dứt lời thì đã thấy quả cầu đã được thổi to hơn, bay lên chút nữa và nhấc cái khoang rời khỏi mặt đất. Chú không thể nhịn được nữa, chú la lên, hét lên:

- Cẩn thận, giữ lấy nó! Nó sắp bay mất kìa, các cậu làm cái gì thế?

Nhưng cái khoang bị cột chặt vào cây dẻ để cho quả cầu khỏi bay lên nên nó chỉ nhích lên quá mặt đất một tí thôi và thế là hết.

Người ta la hét khắp nơi:

- Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô Biết Tuốt! Hoan hô quả cầu! Họ thổi quả cầu bằng cái gì thế nhỉ? Chắc là bằng hơi nước thôi!

Bây giờ mọi người mới tin là quả cầu sắp bay lên.

Chương 8

Lên đường

Quả cầu đã chứa đầy khí nóng. Biết Tuốt ra lệnh cất cái nồi và muốn cho chắc chắn là khí nóng không thoát ra ngoài, chú tự lấy một sợi dây buộc đầu cái ống dính liền với quả cầu. Sau đó, chú mời mọi người ngồi lên khoang. Nhanh Nhảu leo lên đầu tiên. Tròn Xoay trèo theo sau và suýt nữa chú ngã bổ nhào vào các bạn. Người chú phát phì ra vì những cái túi đựng đầy đường và bánh. Vả lại chú chỉ trèo bằng một tay còn tay kia thì cầm cái ô và đôi chân chú nó chả vâng lời chú cho vì chú cứ ưng đeo dép và tự nghĩ rằng cẩn tắc thì vô áy náy. Nhưng mọi người giúp đỡ chú nên cũng yên ổn. Các chú khác lần lượt leo lên, còn Nước đường nhường cho các bạn lên trước.

- Lên đi, lên đi, đừng chen chúc nhau quá, cứ đường hoàng, – Nước đường nói, – ai cũng có chỗ ngồi cả đấy.

- Cậu cũng lên đi chứ. – Mọi người giục chú.

- Các cậu cứ lên đi, mình còn thì giờ chán!

Chú đỡ người này, đẩy người nọ.

Mọi người đã yên chỗ, chỉ trừ chú.

Người ta gọi chú:

- Sao cậu không leo lên?

Chú đáp:

- Mình ở lại thì hơn. Người mình to quá, các cậu sẽ bị chật. Vả lại mình sợ nó sẽ quá tải.

- Cậu đừng sợ, không quá tải đâu.

- Không, không, các cậu cứ đi đi, mình sẽ chờ các cậu ở đây, mình mà đi thì chỉ làm rầy các cậu.

Biết Tuốt liền can thiệp:

- Cậu không làm rầy ai cả, leo lên nào! Chúng ta đã quyết định bay tất cả thì tất cả cùng bay.

Nước đường đành phải thi hành nhưng có chuyện gì xảy ra đấy? Một việc thật bất ngờ: cái khoang hạ xuống đất, kéo theo cả quả cầu.

Bọ gậy ngồi trên hàng rào quan sát, thấy vậy cười phá lên:

- A ha, ra là bay thế đấy!

Nhưng Đá một cú phát cáu:

- Cậu cười cái gì thế? Chuyện tai họa thế mà cậu lại cười?

- Chẳng có tai họa nào cả. – Thủy Tinh đáp. – Chỉ phải tội là quả cầu trù cho mười lăm người mà đi những mười sáu.

- Vậy chúng nó sẽ không bay nữa à? – Đá một cú hỏi.

- Có chứ, nhưng phải để lại dưới đất một người. – Thủy Tinh nói.

Ruồi con nói:

- Chắc là cậu Mít Đặc rồi.

Nước đường rất hài lòng vì chuyện đã xảy ra. Thực ra việc đi này làm cho chú sờ sợ. Chú nói:

- Mình đã bảo các cậu là quá tải mà. Tốt nhất là tớ tụt xuống.

Chú đã leo qua thành khoang định tụt xuống thì Biết Tuốt lấy một bao cát ném xuống đất. Quả cầu bớt nặng lại lên cao. Bây giờ người ta mới hiểu tại sao Biết Tuốt lại đem theo những bao cát. Mọi người cất tiếng hoan hô nhưng Biết Tuốt giơ tay lên đề nghị im lặng.

- Chào tạm biệt các bạn! – Chú nói rất to. – Chúng tôi bay tới những xứ sở xa xôi. Một tuần lễ nữa, chúng tôi sẽ trở về. Chào tạm biệt!

- Chào tạm biệt! Chúc các bạn lên đường mạnh khoẻ. – Các chú tí hon vẫy tay vẫy mũ mãi.

Biết Tuốt lấy con dao trong túi ra, cắt sợi dây buộc quả cầu vào cây dẻ, quả cầu vươn lên, sau một lát bị vướng vào cành cây, nó lại thoát ra và lẹ làng vút lên cao.

Các chú tí hon reo:

- Hoan hô! Biết Tuốt và các bạn muôn năm!

Các chú hoan hô, tung mũ lên trời. Các cô vui mừng nhảy múa. Ruồi con và Cúc vàng ôm chầm lấy nhau còn Mẫu đơn thì khóc.

Trong khi đó, quả cầu lên cao mãi. Gió đẩy nó đi tới. Chẳng bao lâu, nó chỉ còn là một vệt nhỏ mờ nhạt trên nền trời xanh thẳm. Thủy Tinh leo lên mái nhà, quan sát quả cầu qua ống viễn kính. Thi sĩ Hoa Giấy đứng cạnh nhà thiên văn, tay chắp trên ngực, vẻ chăm chú nhìn đám đông vui nhộn. Đột nhiên chú dang tay ra và kêu:

- Các bạn nghe tôi đọc thơ nhé!

Tức thì tiếng ồn ào dịu hẳn. Ai cũng ngẩng đầu, đăm đăm nhìn Hoa Giấy.

Các chú tí hon khe khẽ nhắc lại:

- Cậu ấy sắp ngâm thơ cho chúng ta đấy!

Hoa Giấy chờ cho thật yên lặng rồi giơ tay về phía quả cầu đang mất hút, chú lại lặp lại một lần nữa:

- Nghe thơ đây nhé!

Và chú bắt đầu ngâm:

Quả cầu vĩ đại căng hơi

Trời cao vút tới bồi hồi lòng ta.

Tự hào như cánh chim xa

Tầng không ta vượt, bay qua ruộng đồng.

Bay qua biển, bay qua sông,

Chúng ta đâu có nản lòng, bạn ơi!

Người ta la hét, người ta hoan hô. Các chú tí hon công kênh Hoa Giấy về tận nhà chú. Các cô tí hon ném hoa vào người chú khi chú đi qua. Người ta ca ngợi chú, làm như chính chú là người sáng chế ra quả cầu và chú đã bay vút lên trời cao vậy. Ai nấy đều thuộc lòng bài thơ của chú và ca hát mãi ngoài đường phố.

Đến tận chiều tối, mấy câu thơ cuối cùng của chú vẫn được ngâm nga khắp đó đây:

Bay qua biển, bay qua sông,

Chúng ta đâu có nản lòng, bạn ơi!

Chương 9

Trên chín tầng mây

Quả cầu vút lên cao một cách êm ả nên các nhà du hành dũng cảm ngồi trong cái khoang không cảm thấy là mình đang bay lên. Một lát sau, khi nhìn qua thành khoang, họ mới thấy đám đông ở dưới đất đang vẫy tay vẫy mũ hoan hô họ.

Họ cũng vẫy mũ đáp lại: “Chào các bạn!”. Mất sạch toan vẫy mũ mới chợt thấy là đầu mình trần trụi.

- Các bạn ơi! Dừng quả cầu lại đã! Mình để quên cái mũ ở nhà rồi.

Cáu kỉnh làu bàu:

- Cậu thì lúc nào cũng quên.

Biết Tuốt đáp:

- Không dừng lại được. Quả cầu còn bay cho đến khi nào không khí bên trong lạnh đi thì nó mới hạ xuống.

Mất sạch nói, giọng bực tức:

- Chà! Thế là mình phải bay đầu trần à?

Tròn Xoay nói:

- Cậu đã tìm thấy mũ ở gậm giường rồi cơ mà?

- Ừ, nhưng khi mình đội vào, mình thấy bức quá nên lại bỏ ra để trên bàn. Đến phút cuối cùng mình lại quên đội.

Cáu kỉnh nói:

- Cậu thì phút cuối cùng nào mà chả quên!

Đột nhiên, Mít Đặc hét:

- Các cậu nhìn kìa! Nhà chúng mình ở lại dưới kia kìa, bên trái chúng ta ấy.

Mọi người đều cười còn Cáu kỉnh lại lên tiếng:

- Cậu tưởng là nó cũng phải bay theo chúng mình chắc?

Mít Đặc đâm cáu, vặc lại:

- Mình chẳng tưởng gì hết. Mình nhận ra cái nhà của chúng mình và mình nói lên, thế thôi. Bao lâu nay, chúng mình đã ở trong căn nhà ấy và bây giờ thì bay trong quả cầu.

- Ừ, thì bay! – Cáu kỉnh hậm hực nói – Ai biết được là nó sẽ đưa chúng ta đi đến đâu?

- Cậu thì lúc nào cũng cứ làm nhặng lên. Ngay cả trong quả cầu này mà cậu cũng không để cho chúng mình được yên thân nữa. – Mít Đặc nói.

- Nếu cậu không thích thì cậu đi đâu thì đi.

- Thế cậu muốn mình đi đâu bây giờ?

Biết Tuốt nói:

- Thôi đi, đừng có cãi nhau nữa.

Quả cầu lên cao mãi. Dưới kia, Thành phố Hoa trải rộng ra, trông như một tấm bưu ảnh. Nhà cửa bé tí xíu, còn các chú tí hon thì không nhìn thấy đâu nữa. Gió cuốn quả cầu đi thật nhanh. Phút chốc, thành phố chỉ còn là một dấu chấm trong chốn xa xăm.

Biết Tuốt lấy địa bàn ra để định phương hướng.

Địa bàn là một cái hộp nhỏ bằng kim khí, trên mặt có một chiếc kim có nam châm luôn luôn chỉ về phía bắc. Địa bàn giúp ta biết nơi ta đi và tìm thấy đường về. Vì thế, Biết Tuốt chú ý đem nó đi theo.

Chú nói:

- Chúng ta đi thẳng về phương bắc, vậy thì khi về, chúng ta sẽ chuyển về phương nam.

Quả cầu lên rất cao, vượt qua bao ruộng đồng. Thành phố Hoa đã biến mất. Ở phía dưới, con suối mà các chú tí hon gọi là sông Dưa chuột chảy uốn khúc như dải vải hẹp. Cây cối trên ruộng đồng nom như những cụm lông nhỏ.

Thình lình Tròn Xoay nhìn thấy một vệt tối hình tròn. Vệt tối này chạy nhanh trên mặt đất như chạy theo khí cầu vậy. Cậu ta kinh ngạc nói:

- Các cậu nhìn kìa, có ai đang chạy theo chúng ta đây này!

Tất cả đều nhìn vào vệt tối.

Mất sạch nói:

- Ồ, nó đang đi qua sông kìa!

Nhanh Nhảu hỏi:

- Cái quái gì thế nhỉ? Này, nó nhảy qua cả cây!

Bây giờ các chú bay qua một cánh rừng và cái vật đen vẫn theo các chú hoài, nó chạy cả trên các vòm lá. Bác sĩ Thuốc Viên sinh nghi, liền đeo mắt kính vào nhưng thật là toi công, chú chẳng nhận ra được nó là cái gì.

Đột nhiên, Mít Đặc reo lên:

- Mình biết rồi! Mình biết rồi! Mình là người đầu tiên biết đấy nhé! Đó là con Mực của chúng ta. Chúng ta bỏ quên nó ở nhà nên nó chạy theo đấy!

Viên đạn đáp:

- Cậu nhầm rồi. Con Mực ở dưới gầm ghế, cạnh mình đây cơ mà.

Ngộ Nhỡ hỏi:

- Vậy thì nó là cái gì? Biết Tuốt ơi, cậu thử nói cho chúng mình nghe xem nào.

Biết Tuốt bỏ cái địa bàn vào túi rồi nhìn xuống phía dưới. Chú cười:

- Đó là cái bóng của chúng mình.

Các chú tí hon tròn xoe mắt:

- Bóng của chúng mình à?

- Ừ, cái bóng của quả cầu. Quả cầu bay trên không, cái bóng bay dưới đất, đơn giản thế thôi.

Các chú giương mắt nhìn mãi cái bóng càng ngày càng nhỏ đi và cuối cùng biến mất.

- Nó đi đâu mất rồi nhỉ?

Biết Tuốt giải thích:

- Chúng mình lên cao quá nên không trông thấy nó được nữa.

Cáu kỉnh làu bàu:

- Vậy thì người ta không thể trông thấy cả cái bóng của mình được ư? Tệ hại quá!

Mít Đặc nổi cáu:

- Cậu lại nhặng lên rồi! Cậu không bao giờ để cho tụi mình được yên thân hay sao?

Cáu kỉnh trêu lại bạn:

- Yên thân à? Yên thân làm sao được khi đang bay bằng quả cầu? Muốn yên thân thì hãy ở nhà.

- Cậu phải ở nhà để yên thân.

- Mình ấy à, mình chẳng cần yên thân!

Biết Tuốt nói:

- Lại gây chuyện à? Mình phải cho các cậu xuống mới được.

Cáu kỉnh và Mít Đặc sợ quá, thôi cãi nhau ngay.

Quả cầu đi vào sương mù. Không trông thấy mặt đất nữa. Chung quanh như có một màn khói trắng bao bọc.

- Cái gì thế này? Khói ở đâu thế này?

Biết Tuốt nói:

- Không phải là khói đâu. Đám mây đấy. Chúng mình đã bay lên mây rồi và bây giờ thì đang bay ở trong mây.

Mít Đặc đáp:

- Cậu chỉ bịa thôi. Mây thì phải lỏng như cháo tấm, chứ còn cái này y như sương mù ấy.

Biết Tuốt hỏi:

- Cậu có biết mây là cái gì không? Mây là sương mù, nhưng nhìn xa thì nó có vẻ dầy hơn thôi.

Mít Đặc không tin, bèn nói:

- Các cậu đừng nghe nó. Những điều đó nó bịa ra để ra vẻ ta đây Biết Tuốt, nhưng thực ra thì nó Mít Đặc. Không cần phải dạy cho mình biết mây là sương mù đâu. Không phải, mây giống như cháo tấm ấy. Làm như mình chưa bao giờ được chén món cháo tấm chắc!

Quả cầu lên cao mãi, vượt lên cả tầng mây.

Mít Đặc thò đầu qua thành khoang trông thấy mây ở phía dưới che lấp cả mặt đất.

- Ái chà, trời ở dưới kia kìa. Chúng mình bay lộn ngược rồi.

- Sao lại lộn ngược? – Tất cả đều ngạc nhiên.

- Đấy, cứ nhìn xem: trời ở dưới phía chân chúng mình, như vậy là bay lộn ngược rồi.

Biết Tuốt cải chính:

- Chúng mình bay ở trên mây. Chúng mình lên cao hơn cả mây. Vì thế bây giờ, mây không ở trên mà là ở dưới chúng mình.

Mít Đặc không tin. Chắc rằng mình ngồi lộn đầu xuống đất, chân chổng lên trời, chú sợ mất mất chiếc mũ nên cứ lấy tay ấn tịt xuống tận trán. Có gió thổi, quả cầu đi mau hơn. Nhưng đột nhiên các chú tí hon thấy quả cầu hạ xuống.

Các chú đâm lo:

- Tại sao lại xuống nhỉ?

Biết Tuốt đáp:

- Tại vì không khí trong quả cầu bắt đầu lạnh.

Nhanh Nhảu hỏi:

- Thế là chúng mình đang hạ xuống mặt đất à?

- Không. – Biết Tuốt trả lời – Không phải tự nhiên vô cớ mà chúng ta đem cát đi theo đâu. Chúng ta sẽ ném cát xuống và quả cầu sẽ bay lên cao ngay.

Nghe nói vậy, Ngộ Nhỡ vớ ngay một bao cát và ném vào khoảng không.

Biết Tuốt hét:

- Cậu làm gì thế? Ném một bao cát đầy à, cậu chẳng nghĩ gì cả! Nếu nó rơi trúng phải đầu ai thì sao?

Ngộ Nhỡ đáp:

- Nó sẽ chẳng rơi vào đầu ai đâu!

- Chẳng rơi à? – Mít Đặc nói – Mình bảo cậu là phải mở bao cát ra trước khi ném xuống.

- Mình làm cho! – Chắc chắn nói. Và chẳng nói chẳng rằng, chú đổ ngay một bao cát vào trong khoang.

Biết Tuốt thở dài:

- Thật là các cậu khôn ngoan như nhau! Mở cái bao ra rồi đổ cát vào khoang để làm gì? Cậu tưởng là quả cầu nó sẽ nhẹ hơn chăng?

- Mình có để nó ở đấy đâu! – Chắc chắn đáp và vốc từng nắm cát ra ngoài khoang.

Mất sạch quát:

- Cẩn thận đấy! Không khéo nó bắn vào mắt tớ bây giờ.

- Chắc chắn tớ không làm bắn vào mắt cậu. – Chắc chắn đáp, nhưng ngay lúc ấy, Mất sạch đã bị cát phả đầy mắt.

Mọi người đều trách móc Chắc chắn trong lúc đó Ngộ Nhỡ mở con dao ra và vội vàng khoét một cái lỗ thật to ở đáy khoang để cho cát rơi xuống. Nhưng mà Biết Tuốt đã trông thấy và quát:

- Thôi ngay! Cậu làm cái gì thế? Cái khoang mà hỏng thì chúng ta sẽ lộn nhào xuống hết bây giờ.

Ngộ Nhỡ đáp:

- Ngộ Nhỡ nó không hỏng thì sao!

Biết Tuốt cầm lấy con dao của Ngộ Nhỡ và gắt:

- Ngộ Nhỡ với Chắc chắn, hai cậu chỉ có mấy tiếng ở lỗ mồm thôi!

Cát theo cái lỗ chảy ra ngoài, quả cầu nhẹ hơn trước lại lên cao. Các chú tí hon nhìn quanh, vẻ mặt hớn hở. Các chú khoan khoái vì thấy quả cầu lại bay lên. Chỉ có chú Cáu kỉnh, con người luôn luôn bất mãn, lại làu bàu như mọi lần:

- Có bao giờ thấy như thế này không? Lên rồi xuống, lên rồi xuống. Quả cầu mà bay như vậy à?

Và không biết nói gì thêm nữa, chú liền quặc luôn với Tròn Xoay đang nhá một miếng đường:

- Tại sao cậu cứ gặm đường mãi thế?

- Trong túi tớ có đường, tớ lấy ra để gặm.

- Chọn đúng lúc để gặm đường! Khi nào chúng mình hạ xuống đất, cậu tha hồ mà gặm nhấm.

- Sao tớ phải mang thêm cho nó nặng? – Tròn Xoay nói – Khi nào tớ nhá hết đường, quả cầu sẽ nhẹ hơn và sẽ bay cao hơn.

- Thế thì cậu cứ nhá đi. – Cáu kỉnh đáp – Bọn mình xem cậu sẽ gặm đến đâu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay