Chuyến phiêu lưu của Mít đặc và các bạn - Chương 20 - 21 - 22

Chương 20

Bu loong và Đinh vít trở về

Hoa dại ôm bức tranh của mình, bước xuống cầu thang một cách rất thận trọng. Cô vừa xuống đến nhà dưới, các cô tí hon đã vây quanh lấy cô. Ai cũng bảo là bức chân dung của cô đẹp hơn nhiều nhưng không giống bằng các bức của Bạch tuyết và Mắt xanh.

Hoa dại đáp:

- Đồ ngốc, vậy thì theo ý các cô, đẹp với giống thì đằng nào hơn?

Các cô trả lời:

- Nhất định là đẹp hơn!

Én và Mèo con hớt hơ hớt hải đến:

- Tai vạ! Thật là tai vạ! A! Mình mệt quá, lử cả người ra rồi!

Các cô lo sợ:

- Cái gì thế?

Én bắt đầu kể:

- Bọn mình đến nhà thương…

Mèo con nói tiếp:

- … tìm các cậu tí hon sẽ ra viện hôm nay…

Én lại nói:

- … nhưng chị Mật ngọt bảo là họ đã đi rồi.

- … bọn mình liền hỏi đến các cậu khác thì chị Mật ngọt giao các cậu Ngộ Nhỡ và Nhanh Nhảu cho bọn mình, – cô nói liến láu, không muốn cho cô Én ngắt lời cô, – nhưng khi đi đường, các cậu ấy trốn, trèo lên cây.

Cô Én nói và phá lên cười:

- Các cậu ấy sợ là chúng mình sẽ giáo dục các cậu ấy đấy, các cậu có hiểu không?

Mèo con nhăn mặt ra vẻ khinh bỉ:

- Họ hư đốn quá nên bọn mình mới phải săn sóc họ thế chứ!

Mắt xanh hỏi:

- Nhưng mà các cậu ấy ở đâu nào?

Én đáp:

- Các cậu ấy đang ở trên cây ấy và rất có thể là các cậu ấy xoáy trộm táo của chúng mình đấy…

Bạch tuyết đề nghị:

- Chúng mình đến xem sao đi!

Ngộ Nhỡ và Nhanh Nhảu ngồi vắt vẻo trên một cái cành cây, hai chú cố hái một quả táo, ra sức vặn đứt cái cuống. Nhìn thấy một tốp các cô tí hon đứng lại tò mò nhìn lên, hai chú càng nỗ lực thêm nữa. Ngộ Nhỡ lấy răng cắn cuống quả táo. Có tiếng chế giễu: “Các cậu chưa hái được quả táo nào à?”.

Hai chú nhìn xuống đất, thấy Mắt xanh đang cười. Ngộ Nhỡ càu nhàu:

- Tưởng dễ lắm đấy!

- Tôi cho cậu mượn cái cưa mà làm thì tốt hơn.

Nhanh Nhảu đáp:

- Phải đấy! Đem cưa đến đây!…

Mắt xanh chạy vào căn nhà gần đó và đem cái cưa đến. Một phút sau, cái cuống quả táo đã bị cưa đứt và quả táo rơi xuống đất. Mắt xanh gọi:

- Các cô tí hon ơi, khuân táo về đi thôi, các cô xem kìa, các cậu tí hon đã quyết định giúp đỡ chúng ta đấy.

Nhiều cô chạy đến đẩy quả táo lăn về phía căn nhà gần nhất.

Xin nói để các bạn biết rằng ở Thành phố Xanh, mỗi nhà có một cái hầm để chứa rau và hoa quả. Các cô tí hon mở một cái cửa nằm sát đất rồi đẩy quả táo vào. Bây giờ quả táo lăn vào trong hầm. Các cô chạy trở lại chỗ cây táo và gặp các cô khác đang đẩy một quả táo. Công việc làm tới tấp. Chuồn chuồn kiếm được một cái cưa; cô diện một cái quần thể thao và chạy lại trèo lên cây.

Thấy Chuồn chuồn cầm cưa Ngộ Nhỡ liền bảo:

- Này! Đưa cưa đây! Cậu không biết làm đâu!

- Chỉ mình cậu biết thôi! – Chuồn chuồn tinh nghịch đáp lại. Cô ngồi lên một cành cây và mắm môi mắm lợi cưa cái cuống quả táo.

Ngộ Nhỡ thèm quá, chú liền đề nghị:

- Cô có muốn chúng ta cùng làm không? Trong lúc cô cưa thì tôi nghỉ rồi sau tôi cưa thì cô nghỉ nhé.

Chuồn chuồn đáp:

- Đồng ý.

Trong lúc đó, các cô tí hon ở căn nhà cạnh ga-ra xe đến kể chuyện rằng Bu loong và Đinh vít đi Thành phố Diều từ sáng sớm mà không thấy trở về.

Cô Én nói liến thoắng:

- Các cậu xem đấy, tôi đã bảo mà! Họ chẳng chịu ở đây nên trốn sạch đi Thành phố Diều cho mà xem!

Mắt xanh nói:

- Được, đi thì cứ đi, chẳng giữ làm quái gì!

Mãi đến chiều tối mà họ vẫn còn trò chuyện về các chú Bu loong và Đinh vít. Én và Mèo con có vẻ rất vui thích về chuyện hai chú mất tăm mất tích. Đến giờ rồi mà chẳng có hy vọng gì gặp các chủ trở về nữa. Nhưng rồi một cái ô-tô hiện ra ở đầu phố. Xe vừa chạy vừa nổ phành phạch. Các cô tí hon bỏ quả táo, chạy ùa theo. Én và Mèo con dẫn đầu cả bọn, hai cô hét:

- Bu loong và Đinh vít về rồi! Bu loong và Đinh vít về rồi!

Nhưng đột nhiên hai cô quay lại đằng sau:

- Đứng lại! Không nên chạy theo sau ô-tô, làm thế xấu lắm đấy.

Đến ga-ra xe, hai cô ngạc nhiên thấy Bánh vòng đã ở đấy với Bu loong và Đinh vít rồi.

Mèo con bất bình nói:

- Chà! Nếu tôi không lầm thì cậu là cậu Bánh vòng ở Thành phố Diều phải không? Tại sao cậu lại đến đây? Chúng tôi có mời cậu đâu cơ chứ?

- Ồ, tôi cóc cần các cô mời!

- Chúng tôi không đến chỗ cậu và cậu cũng đừng đến chỗ chúng tôi! – Cô Én nói.

- Chúng tôi không đuổi các cô đâu, các cô cứ việc đến chỗ chúng tôi mà chơi.

- Các cậu không đuổi chúng tôi nhưng tại sao các cậu mời chúng tôi đến ăn Tết mà các cậu lại lấy tuyết ném chúng tôi tơi bời như vậy?

- Như thế mà cũng khó chịu à? Chúng tôi chỉ đùa cho vui thôi, các cô cũng chơi như vậy đi.

- Các cậu phải biết rằng bọn con gái chúng tôi không thích lấy tay vốc tuyết đâu.

Bánh vòng nhún vai nói:

- Được, chúng tôi lầm. Chúng tôi không đoán trước được là các cô sẽ giận, từ nay về sau thì chúng tôi cạch đấy.

- Lỗi tại các cậu. Tại sao các cậu lại cử cậu Đinh dép đến? Các cậu có biết cậu ấy đã làm những gì ở đây không?

Bánh vòng giải thích:

- Chúng tôi không chịu trách nhiệm về cậu ấy. Giá mà các cô biết cậu ấy đã làm gì ở Thành phố Diều nhỉ? Cậu ấy đã làm cho chúng tôi rối tinh rối mù cả lên. Chẳng có cách nào sửa tính sửa nết lại cho cậu ấy nữa. Chúng tôi không cử cậu ấy đi đâu.Cậu ta tự đi đấy thôi.

- Cậu ấy làm khiếp lắm kia. – Cô Mèo con gắt.

- Không, chúng tôi không muốn đến chơi với các cậu nữa, chúng tôi chẳng cần các cậu. Bây giờ chúng tôi đã có ối bạn nam rồi.

- Tôi cũng thế, tôi chẳng thích chơi với các cô, tôi cóc cần các cô. Tôi dẫn cậu Bu loong và Đinh vít về rồi tôi lại đi thôi.

Bánh vòng bực tức lùi ra xa nhưng thấy Bu loong và Đinh vít bắt tay vào chữa xe, chú không đi nữa và lại giúp họ một tay. Các chú tài xế thường làm như vậy đấy: hễ thấy ai sửa chữa xe là họ lập tức đến giúp đỡ, hoặc vặn cái bu loong hay cái đinh vít, hoặc chỉ góp với họ một ý kiến. Cả ba chú làm đến tận tối mịt và phải tiếp tục sang ngày hôm sau vì chiếc xe phải mất nhiều công sửa chữa.

Chương 21

Máy móc kỳ diệu

Sáng hôm sau, Mắt xanh kể lại với chị Mật ngọt rằng khi được ra viện, các chú tí hon không đánh lộn nhau nữa, rằng hạnh kiểm họ rất tốt và họ hái táo giúp các cô.

Mật ngọt đáp:

- Kiếm được việc làm cho họ như vậy là tốt. Các cậu Chắc chắn và Mất sạch cũng sắp ra viện đấy. Các cô có cần họ giúp đỡ các cô không?

Mắt xanh nói:

- Em sẽ xin chị cho em thêm người nữa cơ. Trong khi chúng em tìm được cho họ một việc làm thú vị như vậy mà cứ giam hãm họ mãi thì thật là đáng tiếc!

- Hôm qua, tôi đã cho các cậu Ngộ Nhỡ và Nhanh Nhảu ra viện trước thời hạn, thế mà các cô vẫn chưa đủ người hay sao? – Mật ngọt hỏi.

- Chưa ạ.

- Nếu vậy, các cô có thể nhận thêm cậu Lặng lẽ. Cậu ta rất lầm lỳ, chẳng hề than vãn lấy nửa lời.

- Và ai nữa?

Mật ngọt đeo kính và tra lại danh sách.

- Tròn Xoay và Nước đường cũng có thể cho ra viện. Thực ra thì Tròn Xoay chưa đáng được ra đâu: cậu ta chén nhiều đường quá, tôi chưa tìm được cách cho cậu ta chừa cái thói xấu ấy đi. Nếu cậu ta chỉ ăn đường không thôi thì còn đỡ, đằng này cậu ta lại nhét đường đầy túi áo và giấu cả vào dưới gối nữa. May ra được thả ra ngoài, cậu ta sẽ bớt háu đói đi chăng. Còn cậu Nước đường thì phải giữ lại ở đây để phạt vì tội uống nước ngọt nhiều quá. Nhưng mà tôi sẽ cho ra cả hai cậu vì hai cậu đối với tôi rất lễ phép.

Cô lại nhìn vào danh sách.

- Cậu Viên đạn thì chưa ra được, chân cậu ta chưa khỏi. Cậu Viên đạn thật sự là bệnh nhân của chúng ta đấy.

Mắt xanh hỏi:

- Còn cậu Cáu kỉnh?

- Không, không được! Cáu kỉnh là tay đáng ngán nhất, cậu ta luôn luôn hậm hực, lúc nào cũng không vừa lòng. Cậu ấy cứ làm cho bọn mình phải phát bực lên thôi! Tôi sẽ giữ cậu ta lại bởi vì cậu ta hết sức lạ lùng. Nhưng mà tôi cũng chẳng mong gì hơn là mau giải phóng cho cậu ấy cùng với cậu Thuốc Viên. Cậu này thì chẳng ai mà chịu nổi và tôi cũng không hiểu cậu ta có quyền gì mà dám tự xưng là thầy thuốc, lúc nào cậu ta cũng bảo rằng các phương pháp chữa bệnh của tôi là vô giá trị.

Nếu vậy thì chị cứ cho cả hai cậu ấy ra đi, thế là chị sẽ yên thân. – Mắt xanh đề nghị.

- Thế à! Dù có vác vàng tôi cũng không làm vậy. Các cô có biết cái cậu Thuốc Viên quỉ quái ấy đã nói gì với tôi gần đây không? Cậu ấy bảo là tôi không chữa cho người ốm khỏi bệnh mà lại làm cho người khỏe phát ốm. Thật là hồ đồ! Không được, cậu ta sẽ ở đây đúng thời hạn. Tôi chẳng cho cậu ấy ra sớm một ngày đâu, cả cậu Cáu kỉnh nữa!

Thế là nhờ có cô Mắt xanh, các chú Lặng lẽ, Tròn Xoay và Nước đường đã được ra viện cùng với Chắc chắn và Mất sạch. Mật ngọt chỉ giữ các chú Viên đạn, Cáu kỉnh và Thuốc Viên ở lại. Chú Viên đạn bị đau chân nên đành âm thầm chịu sự bất công đó. Nhưng các chú Cáu kỉnh và Thuốc Viên thì bứt đầu bứt tóc và la ó lên rằng nếu không cho các chú ra trước chiều nay thì các chú sẽ tẩu thoát.

Các chú Bu loong, Đinh vít và Bánh vòng dậy từ mờ sáng và bắt đầu sửa xe ngay. Nhưng đến khi máy nổ rống lên thì mặt trời đã lên cao rồi. Ba chú quyết định cho xe chạy thử một tua đã. Xe chạy qua sân làm bụi tung lên mù mịt, lướt qua cổng và phóng ra phố. Chẳng mấy chốc các chú đã thấy các cô tí hon đang khuân táo về nhà rồi đến các chú Nhanh Nhảu, Mất sạch, Chắc chắn và Ngộ Nhỡ đang ngồi cưa trên cây táo và xa hơn một chút là các chú Kèn Đồng, Lặng lẽ và Chuồn chuồn đang hái lê. Các cô tí hon đẩy các quả lăn đi khắp các ngả. Chú Mít Đặc đang mải mê ra lệnh:

- Năm người lại đây, năm người lại đằng kia! Chặn quả táo này lại cho tôi và lăn nó đi đi. Lùi ra, liệu hồn quả lê sắp rơi xuống đấy! Này, các cậu ở trên kia, không báo trước cho người ta à? Tránh ra, không thì tôi không chịu trách nhiệm đâu!

Không có chú thì công việc lại chạy hơn nhiều nhưng chú cứ có cái cảm giác là nếu chú mà thôi hò hét thì mọi việc sẽ đình trệ ngay. Tròn Xoay và Nước đường cũng bắt tay vào việc. Hai chú đẩy một quả lê nhưng nó chẳng chịu lăn đi cho mà lại cứ quay tròn tại chỗ. Ai cũng biết là hình thù quả lê không giống quả táo và hễ ta đẩy cho nó lăn đi thì nó lại quay thành vòng tròn. Hơn nữa, quả lê này đã chín lắm rồi, khi rơi xuống đất nó đã bị giập mất một mé, đến lúc Nước đường và Tròn Xoay đẩy nó đi thì nó hoàn toàn nát nhoét. Thế là người hai chú dính đầy nước đường từ đầu đến chân và hai chú mút ngón tay hoài.

Mít Đặc hét:

- Các cậu phải tiến lên chứ sao lại cứ xoay tròn tại chỗ mãi thế. Các cậu nhìn quả lê xem, các cậu làm nó bẹp dí ra rồi. Các cậu muốn chế ra nước đường à? Mình sẽ kiếm cho các cậu thôi.

Xe ô-tô dừng lại. Hai chú bạn nhìn ra. Bu loong gọi:

- Này, Mít Đặc! Tại sao các cậu không làm cái món cơ giới hóa hả?

- Xin lỗi các cậu! – Mít Đặc đáp. – Tớ đào đâu ra cái món cơ giới hóa cho các cậu.

Bánh vòng nói:

- Đây này, bọn mình đưa đến cho cậu cái máy đầu tiên đây.

- Ô-tô à? Thế ô-tô là máy móc cơ giới hóa sao?

- Ừ, cơ giới hóa việc vận chuyển đấy. Bây giờ ta sẽ chở lê và táo bằng ô-tô.

Mít Đặc la lên:

- Được rồi! Tớ đã nghĩ ra: các cậu đỗ xe dưới gốc cây để bọn họ ở trên cây có thể ném vào ô-tô cho tiện.

Bu loong nói:

- Không được! Làm thế sẽ nát hết táo và bẹp ô-tô mất.

- Sao? Cậu muốn họ bưng táo đến tận đây à?

- Không phải! Có thể dùng dây đưa táo xuống được đấy.

Mít Đặc đáp:

- Đúng. Này, các cô, lấy sợi dây mau!

Các cô chạy biến đi rồi đem đến ngay một sợi dây. Mít Đặc cầm lấy dây, quay quay mãi trong tay. Chú chưa dùng dây bao giờ cả cho nên chú cứ nhìn và nghĩ không biết làm thế nào. Sau đó chú đưa dây cho Bu loong và nói ra vẻ thành thạo:

- Cậu cầm lấy mà làm.

Bu loong ném một đầu dây lên cành cây cho Nhanh Nhảu buộc chặt vào cuống quả táo. Rồi chú đưa sợi dây cho các cô tí hon và dặn các cô không được rời tay ra. Chú gọi Nhanh Nhảu:

- Nào, cưa đi!

Vài phút sau, cái cuống đã rời khỏi cành và quả táo treo lơ lửng ở đầu sợi dây. Bánh vòng lái xe đến đúng chỗ các cô tí hon đang nhẹ nhàng kéo quả táo xuống. Các chú tháo dây và xe ô-tô lên đường. Một lát sau, quả táo đã về đến nơi đến chốn. Bánh vòng nói:

- Đi tìm xe ô-tô của mình đi.

Các chú chạy hộc tốc về ga-ra và vài phút sau đã lái hai chiếc xe đến. Một xe để chở táo, một xe chở lê. Mít Đặc khoái chí, càng kiêu căng tợn:

- Này các cô có thấy những cái kỳ diệu của món cơ giới hóa này không? Các cô có nằm mê cũng chẳng bao giờ trông thấy thế đâu!

Chương 22

Tẩu thoát

Nhờ có cơ giới hóa mà công việc tiến hành dễ dàng và mau chóng. Ô-tô đi lại như con thoi giữa cây táo và các hầm nhà, khi thì chở một quả táo và một quả lê cùng một chuyến, khi thì chở một lúc những năm quả mận. Nhờ có cơ giới hóa, các cô tí hon không phải đẩy các quả về nhà nữa nhưng không phải vì thế mà các cô chịu khoanh tay đâu. Trái lại, các cô đã dựng lên hai lều vải ở trong phố và đem đến nào nước đường, nào bánh mứt kẹo. Bây giờ thì bà con đang lao động có thể nhân lúc rảnh rỗi đến đó nhá một cục đường hay uống một cốc nước ngọt. Chú Tròn Xoay đột nhập ngay vào lều bánh kẹo còn Nước đường thì tấn công lều có nước ngọt. Chả có cách nào làm cho hai chú rời hai túp lều đó ra được nữa.

Đột nhiên người ta nghe thấy tiếng kêu inh ỏi ở đằng xa. Bác sĩ Thuốc Viên chạy vội chạy vàng đằng trước, theo sau là Mật ngọt và các cô y tá. Chú gần như trần trụi và chỉ có đôi kính với chiếc quần đùi trên người. Chạy đến cây táo, chú hối hả trèo lên cây. Mật ngọt dừng lại dưới gốc cây, hỏi:

- Tại sao cậu lại bỏ trốn? Cậu còn ốm kia mà!

Thuốc Viên vừa đáp vừa trèo lên cao mãi:

- Tôi không đau ốm gì nữa đâu.

Mật ngọt hổn hển nói:

- Không ốm nữa là thế nào? Chúng tôi đã cho cậu ra viện đâu!

Thuốc Viên đáp và thè lưỡi ra:

- Thì tôi tự ra viện!

- Cậu quá đáng lắm! Mặc xác cậu, chúng tôi không trả quần áo cho cậu nữa đâu.

- Tôi cóc cần! – Chú Thuốc Viên trả lời, cười.

- Cậu sẽ bị cảm lạnh và phát ốm lên đấy.

- Tôi mà có bị ốm thì cô cũng chả trông thấy tôi nữa đâu.

- Thật là nhục!

Mật ngọt đáp.

- Cậu là bác sĩ mà cậu lại giễu cợt y học như vậy à?

Cô Mật ngọt quay lại và ngẩng cao đầu, cô bước đi một cách tự hào. Các cô y tá theo sau cô. Thuốc Viên thấy không có gì nguy hiểm nữa bèn tụt từ trên cây xuống. Lập tức các cô tí hon vây lấy chú, ra vẻ thông cảm:

- Cậu chắc bị lạnh lắm đấy! Cậu sẽ bị cảm mất! Cậu có muốn chúng tôi đem quần áo đến cho cậu không?

Thuốc Viên đáp:

- Đồng ý.

Cô Lông ngỗng chạy đi ngay và một lát sau cô đem đến một cái áo dài kẻ sọc xanh lá cây.

- Cái gì thế này?

Thuốc Viên ngạc nhiên.

- Tôi không mặc áo dài đâu, người ta sẽ ngỡ tôi là con gái mất!

- Như thế thì đã sao nào? Cậu mà là con gái thì cậu khổ sở lắm sao?

- Ừ… ừ!

- Sao vậy? Cậu nói ngay đi xem nào, theo ý cậu thì chúng tôi chẳng ra cái thớ gì phải không?

- Không đâu, các cô tốt lắm… – Thuốc Viên lúng búng đáp, – nhưng dù sao thì bọn con trai vẫn cứ hơn đứt đi!

- Hơn gì nào? Cậu giải thích đi!

- Nhưng mà đó là sự thật! Chúng tôi có cậu Kèn Đồng. Các cô không biết nhạc sĩ Kèn Đồng à! Các cô chưa bao giờ được nghe cậu ấy thổi sáo đấy.

- Nghe rồi! Nhưng trái lại, chúng tôi có ối cô biết đánh đàn cơ!

- Chúng tôi lại có Thuốc Nước nữa. Giá mà các cô trông thấy các bức tranh cậu ấy vẽ nhỉ!

Sóc con nói:

- Chúng tôi đã xem rồi. Các cậu có Thuốc Nước nhưng chúng tôi thì ai cũng biết vẽ và biết cả thêu bằng chỉ màu nữa. Thế cậu có thể thêu được hình con sóc đẹp như cái hình ở trên áo tạp dề này của tôi không?

Thuốc Viên đáp:

- Cái đó chịu thôi.

- Cậu xem đấy. Chúng tôi có thể thêu được tuốt: con thỏ, con sóc hay bất cứ vật gì khác.

- Được. – Thuốc Viên nhún vai và mặc chiếc áo dài. Rồi chú giơ tay, co chân và ngắm nghía đủ kiểu.

Mít Đặc phá lên cười và tất cả các chú tí hon cũng cười ồ lên khi thấy Thuốc Viên ăn mặc quái gở như vậy.

Mèo con bất bình nói:

- Các cậu không biết thẹn à? Tôi thấy chẳng có cái gì là đáng cười cả.

Nhưng tiếng cười lại rộ lên. Thuốc Viên nhìn quanh và thấy ai cũng nhách miệng ra đến tận mang tai. Chú liền cởi áo ra. Các cô tí hon nói:

- Không, không, cậu cứ giữ lấy, sao cậu lại làm thế?…

Chú trả lời cương quyết:

- Không. Tôi sẽ có quần áo khác.

- Chị Mật ngọt không trả lại quần áo cho cậu đâu, chị ấy nghiêm lắm cơ, cậu biết không? – Thuốc Nước mỉm cười một cách bí hiểm.

Vừa trở về bệnh viện, Mật ngọt và các cô y tá đã thấy Cáu kỉnh biến đâu mất rồi. Các cô chạy ùa vào phòng treo quần áo thì cũng chỉ thấy quần áo của chú Viên đạn thôi. Cuộc tẩu thoát tay đôi này đã có tổ chức hẳn hoi! Cáu kỉnh và bác sĩ Thuốc Viên đã có kế hoạch rõ ràng. Bây giờ cô Mật ngọt mới vỡ lẽ. Thuốc Viên thì cứ trần như nhộng mà tháo qua cửa sổ. Trong khi tất cả nhân viên của bệnh viện rượt theo bắt Thuốc Viên thì Cáu kỉnh thừa cơ lẻn vào phòng quần áo lấy quần áo của hai người. Thế là hai chú đã thực hiện đúng kế hoạch của họ. Mật ngọt tìm Cáu kỉnh và bộ quần áo mất tích mãi cũng chẳng thấy. Trong khi đó Cáu kỉnh đã náu kín trong một bụi cây ké.

Thật ra phải nằm im như chết trong đám bụi cây ké thì nào có sung sướng nỗi gì nhưng chú rất khoan khoái vì đã được tự do! Chú vui vẻ ngắm bầu trời xanh trong, nhìn làn cỏ xanh tươi mơn mởn; miệng chú nở một nụ cười, chú thề là chú sẽ chẳng bao giờ cáu kỉnh nữa, chú sẽ luôn luôn hài lòng với tất cả mọi chuyện miễn là người ta đừng bắt chú vào bệnh viện nữa. Rốt cuộc, chú thấy cô Mật ngọt đành chịu trở về. Chú liền chui ra khỏi chỗ nấp và chạy đi tìm Thuốc Viên.

- Cầm lấy, ông bạn khốn khổ ơi! – Chú đưa quần áo cho bạn.

Thuốc Viên bá lấy cổ chú; trong những ngày nằm bệnh viện, hai chú đã trở thanh đôi bạn chí thân. Thuốc Viên hối hả mặc quần áo. Mất sạch, Ngộ Nhỡ, Bu loong và các chú khác vây quanh Cáu kỉnh và mừng chú đã được thoát nạn. Vẻ mặt hớn hở của Cáu kỉnh làm mọi người ngạc nhiên. Tròn Xoay nói:

- Từ thuở bé đến giờ mình mới thấy cậu Cáu kỉnh cười đấy.

Các cô tí hon nhìn chú một cách tò mò. Lông ngỗng hỏi:

- Tên cậu là gì?

- Cáu kỉnh.

- Cậu nói nghiêm chỉnh đấy chứ?

- Tôi thề với cô như vậy. Cô thấy nó kỳ lắm à?

- Mặt cậu hiền từ thế kia, vui thế kia mà! Cái tên ấy chẳng hợp với cậu đâu!

Cái miệng của Cáu kỉnh nhách ra đến tận mang tai. Chú hóm hỉnh đáp:

- Chính tôi không hợp với cái tên ấy nữa thì có.

Mèo con hỏi:

- Cậu có muốn trèo lên cái cây kia không?

- Có thể được à?

- Sao lại không! Bọn tôi sẽ cho cậu một cái cưa và cậu sẽ làm việc như mọi người ấy.

Bác sĩ Thuốc Viên nói:

- Các cô cũng cho tôi một cái cưa chứ?

Mèo con đáp:

- Cậu thì chẳng đáng được đâu vì cậu coi thường tụi tôi lắm. Nhưng mà tụi tôi cũng tha thứ cho cậu.

Chẳng bao lâu, Cáu kỉnh và Thuốc Viên đã có mỗi chú một cái cưa. Họ bắt tay vào việc và Cáu kỉnh cho rằng ngồi trên cây làm việc còn thích thú hơn là bị giam ở bệnh viện của Mật ngọt nhiều.

Bác sĩ Thuốc Viên nói tiếp:

- Và còn khỏe người ra nữa.

Chú biết rằng ở trên cao, không khí trong sạch và giàu ô-xy hơn ở dưới thấp. Vì thế chú cùng với Cáu kỉnh leo lên tận cái cành cao nhất.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay