Giả Tiên Nô - Chương 03 phần 3

Chương 3.3

Chờ đến khi hắn nắm tay của nàng, cảm giác rất ấm áp rất chắc chắn, ngón tay trắng dài cực kỳ hữu lực... Đây không phải lần đầu tiên gia nắm tay nàng, cũng không biết nói vì sao, khi tuổi của nàng ngày càng lớn hơn, thì cảm thấy hành động này của gia có chút cổ quái, khiến cho tim nàng đập rất nhanh.

“Ngươi lấy tập vẽ làm cái gì?” Sau đó hắn lấy tranh khắc bản đặt lại trên khung, từ phía dưới lấy tranh cuốn ra.

“Ta tưởng gia định tạo bản gốc.” Nàng cúi mặt, không ngừng hít sâu khống chế tim đập.

“Ta cũng không làm bản gốc, vẽ trong tập vẽ, tất cả đều là vẽ chơi nhất thời, ngươi đừng lấy nhầm.” Hắn nói xong, buông ra tay nàng, ngồi trở lại bàn.

“À.” Nàng nhu thuận gật đầu, sau khi xác định nhịp tim đã khôi phục bình thường mới xoay người, đi đến bên bàn, vừa vặn nhìn thấy hắn mở tranh cuốn ra, từng vòng tranh cuốn được mở ra bằng phẳng, nàng xem thấy trống không.

Nàng sửng sốt, chớp mắt mấy cái, nhìn lại, trống không vẫn là trống không!

“... Gia, đây là bức Tuế Hàn Tam Mỹ, không phải ba tháng trước đã vẽ rồi sao?” Nàng cười, nhưng nhịn không được nghiến răng nghiến lợi, gân xanh ở bên trán giật giật.

“Không thể sao?”

“Vậy làm sao, làm sao...”

“Chẳng lẽ ta cũng không thể cảm thấy mệt sao?” Khế ước bán mình của nàng cũng sắp đến kỳ hạn, nàng lại chẳng nhắc gì đến, lãi bảo hắn bắt đầu làm việc dù sao vẫn cảm thấy không có chút hứng thú.

“Nhưng, nhưng mà...” Như vậy làm sao mà có thể vẽ xong trong hai canh giờ chứ? Hắn không thể ngủ quá muộn, không thể ngủ không đủ, bây giờ đã bắt đầu mùa đông, chỉ sợ sức khỏe của hắn sẽ có vấn đề.

“Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi.”

“Ơ?”

“Không phải muốn ta vẽ tranh?”

“Nhưng mà”

“Đi.”

Hồng Tụ há miệng muốn nói, lại nhìn thấy hắn cũng chẳng thèm nhìn nàng một lần, không khỏi đáng thương cúi thấp đầu đi ra bên ngoài, chính lúc đó lại nghe hắn khẽ gọi.

“Tụ nhi.”

“Có.” Nàng quay đầu, cười tươi chờ hắn căn dặn.

“Đêm nay Lăng Yên muốn ở chỗ này qua đêm.”

Nàng sửng sốt, lập tức lại cong môi mỉm cười.“Được, ta biết, ta lập tức đi chuẩn bị một gian phòng khách.”

“Không cần.”

Hồng Tụ ngây ngẩn nhìn hắn.“Gia, không cần là có ý gì?”

“Không cần chính là không cần, ngươi có thể đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa lại.” Trong lúc nói, mắt của hắn cũng không nâng lên, bắt đầu viết.

Nghiêng đầu nhìn hắn một hồi, hắn lại không thèm quan tâm đến, cuối cùng nàng chỉ có thể kéo bước chân nặng nề tiếp tục đi ra ngoài, khi rời đi, còn phải bắt buộc chính mình mỉm cười với Lăng Yên.

Sau khi trở lại căn phòng nhỏ ở phía tây, nàng thất thần chuẩn bị màu, cầm lấy cây cọ lớn, tô màu từng bản khắc, trong đầu không ngừng tự hỏi chủ tử nói không cần đại biểu cho ý gì.

Chủ tử thường khen nàng thông minh, nàng lại cảm thấy tuyệt không phải vậy, nếu nàng thật sự là thông minh, vì sao nàng nắm bắt không được tâm tư của hắn?

Chủ tử có thể gần nữ sắc nhiều chút, là chuyện tốt, phong thái nam nhân cũng không bị suy giảm, nhưng mà... Vì sao lòng của nàng lại buồn như vậy? Tựa như ba năm trước đây, khi nhìn thấy một tượng điêu khắc đứa bé gái giống như của nàng ở trên người Đan Hòa, cũng buồn như vậy.

Hai cái canh giờ sau, một thân ảnh ở bên ngoài thư phòng, lén lút nhìn lén qua tấm lớp giấy mỏng dán trên các khung cửa, muốn rình coi động tĩnh bên trong.

Nhưng mà lớp giấy cửa có vẽ tranh, mờ mịt một mảnh, căn bản thấy không rõ lắm, vì thế nàng nhắm mắt lại, dùng tâm linh nghe, bên trong cũng không vang lên tiếng động nào.

Đây là như thế nào?

“Hồng Tụ, ngươi đang làm cái gì?”

“A!” Nàng hoảng sợ quay người lại, thấy Liêm Trinh, âm thầm thở ra, cố gắng giương lên nụ cười ngọt ấm.“Liêm đại ca, đã trễ thế này, huynh còn chưa nghỉ ngơi?”

“Ta vừa mới trở về, muội thì sao? Ở trong này làm gì? Muốn vào thì vào đi.”

Khi Hồng Tụ không kịp ngăn cản, Liêm Trinh đương nhiên đẩy cửa ra, nàng chỉ có thể kiên trì đưa mắt tìm kiếm, cũng không thấy chủ tử ngồi ở bàn, tầm mắt chậm rãi di động, liền thấy hai người nằm ở trên giường gấm, dán sát nhau, gần sát như là đang chuẩn bị làm gì đó.

“Gia, thật sự xin lỗi!” Liêm Trinh thấy thế, chạy nhanh muốn kéo cửa lại, Hồng Tụ đẩy cửa ra, dùng sức rất lớn, làm cho ván cửa bật mạnh ra.“Hồng Tụ, ngươi làm cái gì vậy?”

Nàng cũng ngây ngẩn cả người, rũ mắt nhìn tay của mình. Nàng cũng không biết sao lại thế này, tay còn nhanh hơn so với đầu, nhanh đến mức trong thời gian ngắn nàng không thể tìm ra lý do để che giấu cử chỉ khó hiểu này.

“Tụ nhi, đóng của lại.” Doãn Tử Liên cất giọng lười nhác mệnh lệnh.

Hồng Tụ nghe vậy, trong lòng không biết vì sao lại bóp chặt, có cảm giác khó chịu vì bị từ chối từ xa nghìn dặm, nhưng nàng vẫn là gợi lên tươi cười, suy nghĩ cực nhanh, đi đến trước giường gấm, từ trong lòng lấy ra thiếp mời của phủ Tuyển vương gia.

“Gia, ta đã quên nói với người, đây là thiếp mời mà buổi tối Tuyển vương phủ mới chuyển qua.” Hai tay nàng cầm thiếp mời đưa tới trước mặt hắn, làm cho hắn không thể không đưa tay tiếp nhận.

Doãn Tử Liên quan sát nàng, đưa tay nhận lấy trong nháy mắt, nàng cũng nhanh chóng kéo Lăng Yên đẩy ra ngoài phòng.

“Gia, đêm đã khuya, Lăng Yên cô nương nhất định cũng rất mệt, ta đã chuẩn bị xong một gian phòng khách, bây giờ dẫn nàng ấy đi nghỉ ngơi.” Dứt lời, lập tức kéo Lăng Yên chạy giống như bay.

Liêm Trinh khó hiểu nhìn cảnh này, mãi đến khi chủ tử gọi hắn,“Liêm Trinh.”

“Có tiểu nhân.”

“Đã chuẩn bị tốt?” Mở thiếp mời ra, hắn thản nhiên lướt qua.

“Vâng, tiểu nhân đã chuẩn bị tốt, chờ trời vừa sáng, tiểu nhân liền chuẩn bị xuất phát.”

Doãn Tử Liên giương mắt, cười khẽ.“Vất vả ngươi, Liêm Trinh.”

“Một chút cũng không vất vả, chỉ cần có thể giúp được gia, tiểu nhân cảm thấy rất vui.” Liêm Trinh cười đến vẻ mặt thật thà, lại đột nhiên thu lại nụ cười.“Nhưng mà, tiểu nhân không có ở bên cạnh gia, gia cũng không nên đi ra ngoài thường xuyên mới tốt.”

Từ nhỏ đến lớn hắn đã theo bên cạnh chủ tử, năm đó gia trúng độc, hắn cũng không ở bên cạnh, việc này khiến cho hắn canh cánh trong lòng, từ đó về sau, chỉ cần ra ngoài, hắn đều tận sức không rời khỏi gia.

“Như thế nào, ngươi nghĩ là sau khi nhiều năm, còn có người muốn mạng của ta?” Hắn cười đến hết sức nhẹ nhàng.

“Một ngày còn chưa bắt được hung thủ, thì không thể biết được động cơ của đối phương, vẫn nên cẩn thận.”

“Hung thủ?” Hắn khẽ cười.

Rất nhiều chuyện, trong lòng hắn hiểu rõ, nhưng không tính đuổi theo công lý, bởi vì đuổi theo ra đáp án, cũng không có cách nào trả lại cho hắn một thân thể khỏe mạnh, cho nên thay vì vội vã bắt hung thủ, chẳng thà tìm thứ có thể giúp hắn bình phục thì hay hơn.

Nhưng mà nói thật ra, bây giờ hắn thế nhưng có chút cảm kích người hạ độc hắn.

Nếu không có đối phương, hắn sẽ không bị chặt đứt con đường làm quan, đương nhiên sẽ không gặp Tụ nhi, như vậy, hắn sẽ vĩnh viễn không thể nếm qua mùi vị chua chát ngọt ngào trong trái tim, cũng vĩnh viễn sẽ không biết, cái gì gọi là vướng bận.

Khóe đuôi mắt thoáng nhìn bóng dáng nho nhỏ của Hồng Tụ bước tới, khóe môi hắn xóa đi nụ cười thỏa mãn, vừa nâng mắt, liền nhìn thấy nàng mím môi giống như là phạm phải sai lầm.

“Gia, Lăng Yên cô nương đã trở về.”

“Vậy sao?”

“Ta muốn giữ lại, nhưng nàng ấy lại nói muốn về Túy Nguyệt lâu, ta không có thể giữ nàng ấy lại.” Nàng nói xong, không khỏi suy nghĩ có phải là do động tác của mình quá thô lỗ, dọa Lăng Yên, mới có thể khiến người ta nhanh chóng bỏ chạy như vậy.

“Đành vậy.” Doãn Tử Liên miễn cưỡng ngồi dậy.“Tụ nhi, sai người thông báo với nhị gia, hồng mai yến ngày mai, hắn cùng ta đi tham dự.”

“Gia?” Liêm Trinh cùng Hồng Tụ đồng thời kinh hô.

“Còn ta và Liêm đại ca?” Nàng khó hiểu truy vấn.

“Liêm Trinh có việc phải ra ngoài một thời gian, mà ngươi... ngoan ngoãn đợi ở trong phủ.”

“Ta muốn đi.” Hồng Tụ kiên trì.

“Ngay cả lời ta nói ngươi cũng không nghe sao?”

“Nhưng mà...” Nàng mím môi, đôi mắt to vừa chuyển. Không thể dùng cách cứng rắn với chủ tử, đến lúc đó lén lút theo là được rồi. Hạ quyết tâm như thế, nàng lập tức giương nụ cười.“Ta đã biết, ta sắp xếp mấy bức tranh của gia trước, rồi sai người đi thông báo cho nhị gia.”

Nàng đi đến bên bàn, đã thấy tranh cuốn trải trên bàn vẫn còn trống.“... Gia, rốt cuộc vừa rồi người và Lăng Yên cô nương làm gì?” Nàng hỏi thật sự nhẹ nhàng, lại cảm giác có một ngọn lửa thiêu đốt trong ngực.

“Nói chuyện phiếm.” Hắn trả lời rất tự nhiên.

Hồng Tụ khép mắt lại, cắn chặt răng, cười đến độ rất dữ tợn.“Hồng Tụ lui trước!”

Không được trách! Nàng hà tất sốt ruột như thế? Mời riêng Lăng Yên cô nương để cho hắn vẽ tranh, hắn lại nói chuyện phiếm với nàng ấy, một cuộc tán gẫu mất hai canh giờ, còn nằm chung thành một khối, ôm thành một khối... Tức chết nàng!

Nghe thấy tiếng bước chân nàng giẫm mạnh mà bỏ đi, Doãn Tử Liên không khỏi mỉm cười, xác định tiểu nha hoàn của hắn quả thật đã thông suốt.

Liêm Trinh suy nghĩ, hiểu ra.“Gia, đừng đùa Hồng Tụ quá, kỳ thật tính tình của muội ấy không tốt lắm.” Khi hắn dạy nàng tập võ, nếu nàng luyện không trôi chảy, sẽ mắng trời mắng đất mắng chính mình.

“Điểm ấy, ta đã sớm biết.”

Hắn dung túng nàng thể hiện rõ tính tình thật của mình trước mặt hắn, cho nàng quyền hạn, để cho nàng vượt qua sự phân biệt của chủ tớ, không để cho quan hệ chủ tớ trở thành chướng ngại cản trở nàng đến bên cạnh hắn, chờ nàng phát hiện, sự sủng ái của hắn, chỉ dành cho Tụ nhi.