Giả Tiên Nô - Chương 05 phần 1

Chương 5.1

“...” Doãn Tử Liên khép nhắm mắt lại, Tụ nhi của hắn thông minh hơn người, nhưng vì sao ở phương diện này lại ngốc như vậy khiến cho hắn nhanh chóng tức giận? Mở mắt ra, hắn nhìn thẳng nàng.“Nàng chán ghét ta chạm vào người nàng như vậy?”

“Không.” Bởi vì trong lòng không hiểu, càng thể hiện rõ tính tình chân thật của nàng.

“Phải không?” Khẽ cong môi, ngón tay thon dài của hắn vuốt nhẹ qua môi nàng, chậm rãi vẽ nên đường nét bờ môi kia.

Hồng Tụ thoáng chốc cứng đờ, không biết vì sao cảm thấy tim đập thật nhanh, nhanh đến mức nàng có chút khó chịu, đành phải nhanh chóng đổi đề tài.

“Gia, bức họa kia phải làm sao bây giờ? Tay người phải tịnh dưỡng hơn mười ngày...” Nói được một nửa, nàng không thể cất lên tiếng nói, chỉ vì ngón tay của hắn đã thâm nhập vào trong miệng nàng.

Nàng bối rối nhìn hắn, đã thấy ánh mắt của hắn dịu dàng ma mị mà nàng chưa từng nhìn thấy, đôi mắt từ trước đến nay vẫn luôn trầm tĩnh như ánh sao giữa đêm, nay âm thầm lấp lánh ánh sáng, khiến cho nàng nhìn đến mê muội, mãi đến khi hắn hôn lên môi nàng.

Doãn Tử Liên hôn lên môi của nàng, nhẹ nhàng mút lấy đôi môi mềm mại, lại từ từ tiến vào khoảng giữa đôi môi của nàng.

Hồng Tụ sợ tới mức vội vàng lui ra phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng đỏ lên.

“Chán ghét sao?” Hắn khàn giọng hỏi.

Nàng dùng sức lắc đầu.

“Lại đây.” Hắn lười biếng tựa vào tay vịn trên giường gấm.

Hồng Tụ ngượng ngùng nhìn hắn, muốn tới gần, nhưng hắn vừa rồi...

“Ngay cả lời nói của ta nàng cũng không nghe?”

“Không phải...”

“Sợ ta?”

“Không phải.”

“Nếu không phải vậy thì sao?”

“Chờ một chút, tim ta đập nhanh quá, hình như là bị bệnh rồi.” Nàng thật sự cố gắng điều hoà hơi thở, nhưng càng điều hòa, hơi thở càng không thông thuận, thậm chí bắt đầu cảm thấy choáng váng đầu.

Thấy thế, Doãn Tử Liên cúi đầu nở nụ cười.“Lại đây, nha đầu ngốc.” Hắn đứng dậy, đưa cánh tay ra, kéo nàng vào trong lòng.

Hồng Tụ lập tức lại cứng đờ như tảng đá một lần nữa, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lúc còn nhỏ, gia cũng từng ôm lấy nàng, nhưng đó là lúc hắn còn không biết nàng là cô nương, ôm nàng ngủ cùng nhau. Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, hắn rất ít khi chạm vào nàng, tuân thủ nghiêm ngặt lễ giáo.

Nhưng mà hiện tại, hắn ôm nàng rất chặt rất ấm, khiến cho tim nàng đập càng nhanh, nhưng trong lòng lại tràn đầy niềm vui khó nói nên lời, khiến cho nàng không khỏi cong khóe môi.

“Tụ nhi.”

“Hử?”

“Ta thích nàng.”

Cho dù không muốn mở lời trước, nhưng lại bị nàng làm cho không mở lời trước không được, đơn giản là hắn muốn cho nàng một danh phận, làm cho thân phận của nàng không chỉ là một nô tỳ, chí ít khiến cho nàng ở bên ngoài tránh được những phiền phức không cần thiết, sẽ không bị người khác mạo phạm nữa.

Nhưng điều hắn mong muốn nhất, là dùng mọi cách để giữ nàng lại.

Trên tranh bản khắc có ký hiệu của nàng, hắn liếc nhìn một cái đã biết.

Đường nét phác thảo mềm mại nhỏ nhắn vẽ nên những ký ức mà nàng không thể nào quên, chẳng phải đại biểu cho ý muốn trở về của nàng? Bức tranh thể hiện cho tình cảm của nàng, mà bên trong... không có hắn.

Hồng Tụ ngây ngẩn, quan sát hắn, sau đó mỉm cười trả lời,“Ta cũng thích gia.”

Nàng trả lời quá nhanh, nhanh đến độ không có tấm lòng, làm cho Doãn Tử Liên chẳng những không vui mừng, thậm chí không vui nheo mắt lại.“Là loại thích nào?”

“Loại thích nào?” Nàng nhíu mày cố gắng suy nghĩ, lại khó có thể nói rõ.“Ta thích ở bên cạnh gia, hầu hạ gia, chăm sóc gia, chỉ cần có thể ở bên cạnh gia, ta cũng rất vui vẻ.”

Thích của nàng chính là đơn giản như vậy, từ sau khi hắn giữ nàng lại, nàng liền xem hắn là người duy nhất, toàn tâm toàn ý chỉ sống vì hắn.

Doãn Tử Liên khẽ nhướng mày, cảm thấy đáp án này cũng tạm được, miễn cưỡng có thể chấp nhận.“Vậy thì ở lại đi.” Ít nhất trong lòng nàng cũng có hắn.

“Nhưng, nhưng mà gia không phải không cần ta ký tiếp khế ước mười năm nữa sao?”

“Ai muốn nàng làm nha hoàn cho ta? Làm thê tử của ta không tốt hơn sao?”

Nàng nghi hoặc nhìn hắn, lại ngoáy ngoáy lỗ tai, bộ dáng thật tức cười, nét mặt rất nghiêm túc hỏi:“Thê tử?”

“Đúng, đại thiếu phu nhân của Doãn phủ.” Bị dáng vẻ tức cười của nàng hấp dẫn, hắn khó kìm lòng lại hôn nàng, lần này không hề nóng vội tiến vào, chỉ sợ dọa đến nàng.

Thật lâu sau, hắn mới chấm dứt nụ hôn, đã thấy nàng chảy nước mắt.

Trong lòng hắn cảm thấy chua sót, lau đi những giọt nước mắt của nàng, giọng nói khàn khàn:“Đừng khóc.”

“... Gia, ta tưởng người không cần ta nữa.” Nàng chu môi, đáng vẻ thật đáng thương.

“Ai nói ta không cần nàng?”

“Bởi vì khế ước mười năm sắp đến, người cũng không hỏi ta có muốn ở lại không, ta còn tưởng chắc chắn người không cần ta...” Nàng nói xong, những giọt nước mắt lớn không ngừng rơi xuống.

“Nha đầu ngốc, vì sao không hỏi ta?”

“Ta không dám hỏi.”

“Bình thường nàng luôn giương oai trước mặt ta, như thế nào đến lúc gặp chuyện nghiêm chỉnh lại không dám hỏi?” Hắn buồn cười hôn lên giọt nước mắt của nàng, ghi nhớ mùi vị mằn mặn thuộc về nàng.

“Ta sợ... Ta sợ người sẽ giống lúc ở trên xe ngựa như năm đó, dùng ánh mắt chán ghét nhìn ta.”

Doãn Tử Liên hơi kinh ngạc, không ngờ chuyện năm đó lại tạo thành vết thương trong lòng nàng.

“Nếu ta thật sự ghét nàng, sao lại giữ nàng lại?” Hắn thở dài, ôm chặt nàng vào lòng.

“Ta không biết.”

“Nha đầu ngốc.” Hắn yêu thương khẽ vỗ nhẹ lưng nàng.

Hắn một mình dạy dỗ nàng, chưa từng chân chính bắt lấy trái tim nàng, mới phải chờ đợi vài năm như vậy.

“Nhưng mà, ta có thể làm thê tử của gia sao?” Hồng Tụ khóc, nước mắt nước mũi đều chảy ra, giống như đứa trẻ, một chút thông tinh lanh lợi tài giỏi cũng chẳng có.

“Vì sao không thể?”

“Nhưng mà thân phận của ta rất thấp, cái này...”

“Nàng nghĩ rằng ta sẽ xem trọng mấy thứ này?”

“Nhưng mà... Phu nhân nhất định sẽ không chấp nhận ta.”

Nàng không phải Đan Hòa, phu nhân sẽ không dễ dàng chấp nhận như vậy. Đan Hòa là đứa bé bị vứt bỏ mà tam thiếu gia nhặt về, ngay từ đầu được giáo dưỡng giống như thiên kim Doãn phủ, sau đó Đan Hòa phát hiện thân phận đứa trẻ bị vứt bỏ của mình, dứt khoát kiên quyết trở thành nha hòa bên cạnh tam thiếu gia để chăm sóc cho hắn, hai người cuối cùng quyết định thành thân trước cuối năm.

Nhưng mà ngay từ đầu, Đan Hòa không phải nha hoàn, phu nhân đối đãi với Đan Hòa như con gái ruột của mình, đương nhiên đồng ý mà chẳng hề do dự.

“Rất quan trọng sao?” Doãn Tử Liên mỉm cười nhìn nàng.

Chỉ cần chuyện hắn nguyện ý vì nàng mà giữ gìn sức khỏe của mình, mẹ cũng sẽ xem nàng như người một nhà thôi. Nhưng trên thực tế, cho dù mẹ không đồng ý, hắn cũng có làm theo cách nghĩ của mình, không để cho bất kỳ kẻ nào xen vào.

“Gia thật sự thích ta?”

“Ta nói rồi, không phải sao?” Hắn đặt môi lên bờ má nóng của nàng.“Thích của ta, là muốn chạm vào nàng, muốn hôn môi của nàng, muốn nàng làm thê tử của ta, làm bạn cùng ta cả một đời một kiếp, nàng không muốn sao?”

Hai má của nàng nóng bừng, ngập ngừng nói:“... Ta còn tưởng gia thích Tống đại nhân đó.”

Đôi mắt lười biếng của Doãn Tử Liên đột nhiên trợn trừng.“Nàng... hiểu lầm to rồi.”

“Bởi vì gia từng nói Tống đại nhân là người mà người tâm đầu ý hợp, hơn nữa hai người luôn đi cùng nhau, ta rất lo lắng giữa hai người sẽ có tình cảm, lại nhớ đến năm đó người không cho nha hoàn vào phòng của người, cho nên mới muốn Lăng Yên về phủ cùng với người, nhưng khi Lăng Yên đến, ta...”

“Như thế nào?”

“Ta lại nhớ đến tượng gỗ điêu khắc hình cô bé ở trên người Đan Hòa năm đó, khiến cho ta cảm thấy không thoải mái, ta không thích.” Nàng khó có thể hình dung cơn tức giận ẩn chứa trong lòng, giống như người quan trọng nhất bị chia sẻ, không hề chỉ thuộc về nàng, không còn là độc chiếm của nàng.

Nàng keo kiệt tham lam, không muốn chia sẻ hắn với người khác.

Doãn Tử Liên thế này mới hiểu ra, thì ra nha đầu kia sớm đã động tình, làm cho hắn đợi không công suốt mấy năm.

“Nha đầu ngốc, đấy là nàng thích ta, vậy mà vẫn chưa hiểu sao?” Đây quả thật là chuyện ngu xuẩn nhất trong đời của hắn, thế nhưng ngây ngốc chờ đợi tình cảm mà hắn đã có trong tay từ sớm.

Hồng Tụ vẫn không hiểu rõ,“Nhưng mà, ta chưa từng nghĩ tới làm thê tử của gia a.” Đó là giấc mộng xa xỉ, đâu có thể nào tưởng tượng ra được.

“...” Từ trước đến giờ nàng luôn biết cách làm thế nào để đả kích hắn.

Nếu nói Tam đệ là đầu gỗ, nàng chính là đầu đá.

Suy nghĩ xong, hắn đột ngột hỏi:“Tụ nhi, có muốn buộc tóc cho ta không?”

Nàng dùng sức gật đầu, đôi mắt to tỏa sáng.

Mái tóc của gia rối tung, có vẻ âm nhu tà mị, giống một cuồng nhân không quan tâm thế tục, cho nên nàng vẫn rất muốn buộc tóc cho hắn, chắc chắn hắn càng thêm tuấn tú lỗi lạc.

“Chờ nàng trở thành thê tử của ta, sẽ để nàng buộc tóc cho ta.”

“Nhất định phải làm thê tử sao?”

Nàng chỉ muốn ở lại, mà danh phận để ở lại thì có rất nhiều, nhất định không làm thê tử không thể sao?

“...” Trên đời này hẳn là rất khó tìm được người thứ hai giống như nàng vậy, con mồi thông minh lại ngu ngốc không muốn ăn mồi câu, thông minh của nàng chỉ là trong học tập các tài nghệ, đối mặt với tình yêu, nàng quả thực chẳng thông suốt gì cả.

Doãn Tử Liên không khỏi thở dài, nhưng không thể trách nàng, bởi vì hắn dạy nàng rất nhiều, chỉ duy nhất không dạy nàng chuyện tình yêu, nàng đương nhiên không hiểu nên yêu như thế nào.

Chỉ là hắn cũng đã hạ thấp mình, sao còn chưa thể khiến nàng quan tâm chứ?

“Ta nói rồi, nam và nữ không thể làm bạn tâm đầu ý hợp, nhưng mà giữa nam và nữ có thể cầm sắt hòa minh, một đời làm bạn, vậy có thể cao hơn một bậc so với bạn tâm đầu ý hợp.” Hắn hướng dẫn từng bước.

“Thật sự?”

Như dự liệu của hắn, hai mắt của nàng sáng ngời, hắn đang muốn lại ra sức thuyết phục

“Đại gia, Vi gia tới chơi.” Bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của tiểu nha hoàn.

“Được lắm, ông ta tới cũng đúng lúc, ta muốn hỏi ông ta cho rõ, vì sao phải làm như vậy!” Vừa nghe tiếng thông báo của tiểu nha hoàn, Hồng Tụ đã tức giận đến chuẩn bị vén ống tay áo lên để đánh người.

“Tụ nhi.” Hắn lạnh nhạt gọi.

“Gia, việc này giao cho ta xử lý! Đây là ông ta không đúng, cư nhiên lấy tranh của ta giả làm tranh của gia, như vậy sẽ làm hư thương dự của gia, chuyện này vô cùng lớn, không bắt ông ta nói rõ thì không được!”

Doãn Tử Liên miễn cưỡng nhìn nàng,“Nàng đã quên mình còn ngồi ở trong lòng của ta?”

Hồng Tụ ngây người, ánh mắt nhìn xuống, kinh ngạc khi nhìn thấy hai người đang dán sát vào nhau, nàng cơ hồ ngồi trên đùi của hắn, mà tiểu nha hoàn đang ở ngoài cửa... Nàng cứng ngắc chậm rãi quay đầu, chỉ thấy tiểu nha hoàn ngượng ngùng rũ mắt xuống, nàng lại chậm rãi quay lại mặt, thật sự xấu hổ muốn chết.

Bây giờ nàng nên nhanh chóng rời khỏi lòng của gia, nhưng mà chuyện tới lúc này, né tránh đã không kịp, chẳng thà làm dáng vẻ trấn định, từ từ đứng lên thôi.

Sau khi suy nghĩ một lát, Doãn Tử Liên nói với tiểu nha hoàn ở bên ngoài:“Bảo Vi gia đến thiên sảnh chờ ta.”

Tiểu nha hoàn lập tức đứng lên nhẹ bước rời đi.

“Gia, để cho ta đi nói chuyện với ông ta.” Hồng Tụ nhanh chóng bốc hỏa, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.

“Nàng đã quên ta còn chưa ăn?”

Nàng cất giọng kinh ngạc, lập tức đã quên cơn tức, chỉ luôn nghĩ đến nam nhân trước mặt.“Được, ta lập tức đi chuẩn bị.”

Sau khi phái Hồng Tụ đi, Doãn Tử Liên chậm rãi xuống lầu, bước vào thiên sảnh, thấy Vi Tổ Hạo hình như đã đợi được một lúc.

“Liên gia.” Ông ta thở dài với hắn.

Doãn Tử Liên khoát tay áo, ngồi vào vị trí chủ nhà, rót ly trà nóng nhuận cổ họng.