Giả Tiên Nô - Chương 04 phần 2

Chương 4.2

Chu Trấn Bình nghe vậy đột nhiên nắm lấy tay nàng, sợ tới mức nàng nhanh chóng giương mắt nhìn, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt mang đầy dục vọng của hắn.

“Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, ta sẽ nói cho nàng cách giải độc.”

“... Lúc trước vì sao thế tử không giải, tại sao lại chờ đến lúc này?” Nàng thử rút tay ra, lại bị hắn giữ rất chặt, muốn dùng toàn bộ sức lực rút ra, lại sợ làm hắn bị thương.

Nếu hắn chỉ là một người dân bình thường, nàng sẽ rút mạnh ra, nhưng hắn là thế tử của vương gia nàng không thể chọc vào, cũng không thể không suy nghĩ cho gia, chỉ có thể âm thầm buồn bực.

“Vì sao ta phải có lòng tốt giải độc cho hắn?” Chu Trấn Bình khẽ cười.“Nay ta nể mặt nàng mới nói ra, nàng chớ không biết tốt xấu.”

Lời này vừa nói ra, nụ cười trên mặt Hồng Tụ chẳng còn.“Nô tỳ không hiểu ý của thế tử.”

“Không hiểu?” Hắn khẽ vuốt má nàng.“Nàng đã ở bên cạnh Tử Liên nhiều năm rồi, nói là hắn cũng chưa từng chạm vào nàng, ta mới không tin, nay ta để mắt đến nàng, mới nguyện ý làm vụ buôn bán này với nàng.”

Hồng Tụ không hiểu nhìn hắn.

Chạm vào nàng? Gia là chắc chắn đã từ chạm vào nàng, không phải sao? Nàng cũng rất thường xuyên chạm vào gia, chuyện này có gì to tác chứ? Nhưng vì sao lời lẽ của hắn nghe qua vô cùng kỳ lạ, dù sao vẫn cảm thấy ái muội, khiến nàng không được tự nhiên.

Hơn nữa ngón tay của hắn chỉ khẽ vuốt nhẹ qua má nàng, khiến cho nàng rất muốn bẻ gẫy tay hắn, nhưng nghĩ đến thân phận thế tử Vương gia của hắn, cho dù nàng có buồn bực cũng không thể ra tay, chỉ có thể bất động như bị kiềm chế.

“Nàng đổi trắng thay đen, thật giả lẫn lộn, nghĩ ra thì biết chủ tử của nàng đã dung túng nàng?”

Nghe thấy lời này, Hồng Tụ giật mình, không ngờ một chuyện chưa giải thích rõ, lại gây ra những hậu quả nghiêm trọng.

Ngay lúc nàng đay ngây ngốc suy nghĩ

“Hồng Tụ, không phải bảo nàng đi tìm Vi Tổ Hạo, còn lề mề ở chỗ này làm gì?”

Giọng nói trầm thấp tiến đến gần, nàng liếc ngang qua tìm kiếm, lại bị chủ tử kéo vào trong lòng, dưới chân tê rần, lảo đảo, nhưng mà cùng lúc Chu Trấn Bình cũng dùng sức kéo nàng, khiến cho nàng mất đi cân bằng nghiêng về phía hắn, kéo theo chủ tử, làm cổ tay của chủ tử bị trật.

“Gia!” Hồng Tụ thấy thế, cuối cùng nàng cũng chẳng quan tâm đến thân phận của Chu Trấn Bình, một tay đẩy hắn ra, chạy nhanh xem xét tay của chủ tử.“Gia, có đau hay không?” Nàng vội hỏi, lại phát hiện ánh mắt hắn thâm trầm lạnh lùng.

“Thế tử, đây là thế nào? Lôi kéo nha hoàn của ta như vậy, vui lắm sao?”

Biểu hiện bên ngoài của Tụ nhi cũng không tệ, đối đáp tiến thoái rất thoả đáng, nhưng mà, có lẽ hắn nên tìm một cơ hội nói cho nàng, đối với loại người đó, căn bản không cần khách khí như vậy, hơn nữa vào lúc nàng đang bị mạo phạm thì càng không cần khách sáo.

Vốn là hy vọng nàng có thể vì vậy mà thông suốt, vậy mà nàng vẫn giống như lúc trước, khi bị hạ nhân Doãn phủ khi dễ, dù buồn bực vẫn không hé răng.

“Ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ là muốn truy vấn chuyện tranh khắc bản kia, muốn Hồng Tụ cho ta một cái công đạo mà thôi.” Chu Trấn Bình dừng lại.“Tử Liên, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy kỳ lạ gì sao? Chẳng khác nào có người lén khắc tác phẩm họa của ngươi, mô phỏng tác phẩm của ngươi để kêu giá cả lên đến tận trời, chắc ngươi cũng muốn bắt đầu nghiêm khắc điều tra từ nàng ta, phải không?”

Hồng Tụ nghe vậy, không khỏi chột dạ rũ mắt xuống.

Tài vẽ tranh của nàng là do gia dạy, bút pháp đương nhiên tương tự hắn, nếu Chu Trấn Bình nhìn ra được, tất nhiên gia cũng sẽ phát giác bức tranh khắc bản kia là do nàng làm ra.

“Việc này tự ta sẽ điều tra rõ ràng, sẽ cho ngươi một công đạo.” Doãn Tử Liên nói xong, chỉ nhìn về phía cuốn tranh trong tay của em trai hắn đang đứng phía sau.“Bức tranh khắc bản này ta mang về.”

“Ngươi nói mang về thì mang về, năm trăm lượng mà ta mua thì tìm ai mà đòi đây?”

Năm trăm lượng? Hồng Tụ trừng lớn mắt.

Vi Tổ Hạo mới cho nàng mười lượng bạc... Gian thương đáng giận, nàng không thể không tìm hắn lý luận!

“Nếu thế tử nói như vậy, không bằng ta tặng ngươi một bức tranh để như bồi thường?”

“Bất kể ta muốn loại tranh gì đều được?”

“Đương nhiên là như thế.”

“Được, ta muốn một bức xuân cung đồ.” Chu Trấn Bình dùng công phu sư tử ngoạm.“Hơn nữa phải chia làm mười hai tháng, lấy trăng hoa hàng tháng làm chủ.”

Xuân cung đồ hoa của mười hai tháng? Đây không phải là phải vẽ mười hai bức sao? Hồng Tụ nhăn mày liễu lại.

“Được.”

“Hơn nữa, ta muốn lấy trước cuối năm nay.”

“Có vấn đề gì không?”

“Gia?” Hồng Tụ vội vàng gọi.

Gia có thể vẽ mấy bức xuân cung đồ diễm tục này không? Phong cách vẽ tranh của gia chú trọng dựa vào những hình cảnh vật ẩn hiện nên đường nét của con người, phong cách hoa lệ như thế lại vẽ xuân cung đồ... Nàng là người đầu tiên không đồng ý!

Huống chi, bây giờ chỉ còn cách cuối năm khoảng hai mươi ngày, làm sao có thể hoàn thành?!

“Quyết định như vậy đi, đi thôi.” Doãn Tử Liên dùng tay trái nắm lấy tay nàng.

“Nhưng mà, gia...”

Hai người một người đi trước, một người đi sau, giọng nói xa dần, Doãn Thiếu Trúc thì đứng tại chỗ, lạnh lùng quan sát Chu Trấn Bình, ánh mắt lạnh lùng tàn khốc khiến cho hắn rùng mình, mới từ từ rời đi.

Trở lại Doãn phủ, Hồng Tụ lập tức mời đại phu đến phủ để chẩn trị, xác định cổ tay phải của Doãn Tử Liên quả thật là bị trật rồi.

Đại phu dặn dò lần nữa, tay phải của hắn phải tĩnh dưỡng hơn mười ngày mới thành.

“Đều tại thế tử, hắn không có việc gì thì lôi kéo người khác làm gì?!” Đợi đại phu đi rồi, Hồng Tụ không khỏi chửi nhỏ,“Chỉ là một thế tử Vương gia, có gì đặc biệt hơn người?”

“Quả thật không có gì giỏi lắm.” Doãn Tử Liên tựa vào giường gấm, để cho nàng nhẹ nâng tay hắn lên.

“Không phải sao?” Hồng Tụ vô cùng tức giận, quả thật muốn xông vào phủ của Tuyển vương gia, bắt lấy tay của Chu Trấn Bình bẻ một vòng.“Loại người như vậy không xứng làm thế tử Vương gia? Sao lại kiêu ngạo như vậy? Thế nhưng còn có công phu sư tử ngoạm, thật sự là không biết xấu hổ!”

Doãn Tử Liên miễn cưỡng nhìn nàng một cái, chậm rãi mỉm cười.“Ta không làm thế tử Vương gia, không rõ là có phải nên kiêu ngạo một chút hay không, mới có thể thể hiện thân phận cao sang không giống người thường.”

“Gia à, muốn kiêu ngạo, cũng là gia kiêu ngạo, gia có sở trường vẽ tranh đan thanh, thông âm luật biết thi từ, hai tay có thể điêu khắc có thể vẽ tranh, hắn cũng chẳng sánh bằng một cọng lông chân của gia!” Nhưng mà trước nay gia luôn khiêm nhường, chưa bao giờ thổi phồng chính mình, phong thái thanh khiết cuốn hút người.

“... Nàng từng thấy lông chân của ta?”

“Gia... Đây là so sánh.” Không cần dùng ánh mắt chân thật như vậy mà nhìn nàng, giống như nàng từng có hành động hạ lưu vậy.“Ta chỉ là rất tức giận thế tử. Lúc này ta mới hiểu được vì sao trước đây gia không tham dự tiệc mời của vương gia.”

“Vậy sao? Nhưng lại có người lén theo ta đến.”

Nghe vậy, Hồng Tụ không khỏi hụt hơi.“Gia, thật xin lỗi, ta muốn nói là Liêm đại ca không có ở đây, vậy ta phải đảm đương trách nhiệm bảo vệ gia...”

“Ta cần nàng bảo vệ làm cái gì? Ta không phải đã tìm nhị gia đi cùng sao, nàng lo lắng cái gì?”

“Nhưng mà...”

“Còn bức tranh khắc bản kia, nàng phải giải thích như thế nào với ta đây?”

Nàng giật mình, hiểu được ý ngoài lời nói.“Gia, người đã biết đó là tranh khắc bản của ta?”

“Tài vẽ tranh của nàng là do ta dạy, ngay cả bản khắc cũng vậy, sao ta lại không nhìn ra?” Hắn ‘hừ’ một tiếng.

“Nhưng, nhưng mà, ta không có cố ý mô phỏng, càng không có đóng con dấu con gia lên, ta chỉ đem họa bán cho Vi gia, ta không biết vì sao lại trở nên như vậy?” Sợ hắn không tin, nàng nói thêm,“Nếu gia không tin, ta có thể tìm Vi gia đến để đối chất.”

“Nàng muốn bán tranh khắc bản, vì sao không nói với ta?” Hắn không nghiêm mặt, chỉ ung dung hỏi.

“Ta...”

“Hử?”

“... Ta muốn kiếm ít tiền.”

“Vì sao?”

“Bởi vì, bởi vì...” Có thể nói rằng nàng đang tính toán cho bản thân mình không? Hay là nên hỏi hắn cho rõ ràng

“Khế ước bán mình mười năm của ta sắp đến, hết năm thì đến kỳ rồi.”

“Cho nên?”

“Ta...” Suy nghĩ, nàng vẫn cắn răng hỏi:“Ta có thể ký kế ước mười năm nữa không?”

“Không quan trọng.”

Một câu trả lời ngoại dự đoán, hắn nói ra câu ấy mà chẳng hề do dự, Hồng Tụ giật mình ngẩn người rũ mắt xuống, cười chua sót.

Không đúng sao?

Khi phát hiện nàng là nữ nhi, gia lập tức đưa nàng về nhà, sau đó giữ nàng lại, cũng bởi vì phụ thân không cần nàng, nhưng hôm nay... Ngay cả gia cũng không cần nàng?

Rõ ràng sớm đã biết đáp án, nhưng hắn trả lời vô tình như vậy, vẫn khiến cho trái tim nàng đau đớn, đau đến nước mắt đọng trong hốc mắt, nàng lại chỉ có thể bắt buộc mình mở lớn mắt, không để cho nửa giọt lệ chảy xuống.

Gia không thích nàng khóc, nếu nàng khóc, gia nhất định lập tức đuổi nàng đi.

“Gia... Ta biết gia không muốn giữ ta lại, mà phụ thân cũng không cần ta, cho nên ta nghĩ mười năm khế vừa đến, ta nhất định phải rời đi, bởi vậy mới muốn kiếm chút tiền để suy tính cho những ngày sau này. Đúng lúc Vi gia mời ta vẽ, ta liền đem tranh khắc bản bán cho hắn, ta thật không có ý mô phỏng tranh của gia, thật sự là sở học của ta, đều do gia dạy ta, đương nhiên sẽ có nét tương tự...”

Cầm kỳ thư họa, vì muốn gia vui vẻ, nàng đều cố gắng khổ tâm học tập, nhưng mà cho dù nàng học được, cuối cùng gia cũng không cần nàng.

Tương lai của nàng mờ mịt, không có nhà, không chỗ dung thân, nàng không biết chính mình nên đi đâu...

Một hồi lâu, Doãn Tử Liên vươn ngón tay ra, khẽ vuốt má của nàng, khiến cho Hồng Tụ khó hiểu nâng đôi mắt đẫm lệ nhìn lên.

“Xem ra, tựa hồ ai cũng có thể mạo phạm nàng.” Hắn không đầu không đuôi nói ra một câu, ánh mắt thâm trầm.

“Nào có? Là gia, ta mới chấp nhận.”

“Vậy làm sao ta thấy nàng không hề cự tuyệt thế tử chạm vào nàng?” Một màn kia, khiến hắn không cách nào giữ được bình tĩnh, chỉ sợ nếu hắn không lên tiếng, nàng còn ngây ngốc mặc cho người ta giở trò.

“Nhưng mà, hắn là thế tử Vương gia, nếu ta đánh hắn, đến lúc đó chọc đến phiền toái, còn không phải sẽ khiến cho gia giải quyết hậu quả?” Nàng cũng biết tiến thoái mà trả lời, đều là vì hắn, chỉ sợ mình phạm lỗi, tất cả đều tính trên người hắn.

Nàng là nha hoàn bên cạnh gia, nhất cử nhất động đều đại biểu cho thân phận gia, cho nên nàng cố gắng đạt tới hoàn mỹ, không làm cho gia hổ thẹn.

“Ta giải quyết hậu quả thì giải quyết hậu quả, sau này mặc kệ là ai, cũng không có thể chạm vào người nàng như vậy, có biết không?”

“Vậy... Cũng bao gồm cả gia sao?”