Giả Tiên Nô - Chương 06 phần 2

Chương 6.2

Ở Lao Nguyệt Các trong Túy Nguyệt Lâu, từ trước đến nay không để cho khách khứa tùy ý bước vào. Trước tòa lầu các có một hồ nước đầy, ánh trăng phản chiếu trong làn nước, cho nên đặt tên như vậy.

Trong Lao Nguyệt Các, dường như hai người đang tiến hành một nghi thức long trong mà chỉ có hai người tham dự. Hắn cài trâm tráng men cho nàng, nàng quấn vòng buộc tóc cho hắn, cùng một sắc màu cùng một kiểu dáng, trên đời này không có vật đính ước nào đặc biệt hơn thế.

Đứng ở trước gương, hai người tựa như bị vật đính ước kết nối, từ nay về sau chỉ cần có nhau.

“Gia, ta rất ít khi đi dạo phố.” Sau một lúc lâu, Hồng Tụ bất ngờ nói.

Mấy năm nay, hắn bắt đầu thường xuyên ra ngoài hơn trước, vì thế nàng cũng thường theo hắn ra bên ngoài, nhưng mà bước vào trong cửa hàng thì vẫn là lần đầu, chỉ vì trong tay nàng có chút ngân lượng.

“Thật vừa khéo, ta cũng vậy.”

Nàng biết hắn đang giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt, dứt khoát quay đầu nhìn hắn.“Ta không biết một nha hoàn thì không thể tùy tiện vào cửa hàng.”

“Sau này, nàng là đại thiếu phu nhân của Doãn phủ.”

“... Đột nhiên phát hiện gia thật sự rất dung túng ta.” Tuy nói rằng nàng là người theo hầu bên cạnh hắn, nhưng trong mắt hắn, nàng căn căn bản không phải một nha hoàn.

“Tình yêu là như thế.” Hắn bình thản trả lời, không hề che giấu tình cảm của mình.

Hồng Tụ vừa nghe xong, khuôn mặt ửng hồng, có chút khó có thể chấp nhận chuyện hắn đem chuyện tình yêu nói ra miệng.“Rốt cuộc gia thích ta ở điểm nào? Ta chỉ là một nha hoàn, ta...”

“Có trời mới biết? Khi ta vừa quay đầu lại, trong mắt trong lòng đều là nàng, thậm chí vì nàng ngay cả rượu cũng không uống, ta mới biết rằng tất cả đã không kịp thay đổi nữa.”

“A? Gia vì ta mà không uống rượu?”

“Nàng có nhớ không, có một lần ta uống rượu ở trong đình, nàng không cho phép ta uống rượu? Từ đó về sau, ta chưa từng uống rượu nữa.” Hắn kéo tay nàng ngồi xuống giường gấm.

“Đó là bởi vì đại phu nói, tình trạng của gia khi khỏe khi yếu là vì gia không quan tâm đến việc uống thuốc, còn hay uống rượu.” Lúc nhỏ còn không biết chuyện, nàng còn ngây ngốc rót rượu cho hắn uống.

“Trọng điểm là, ta vì nàng, không hề uống rượu, ta vì nàng, trân trọng chính mình, chuyện này vốn không có liên quan đến thân phận nàng có phải là nha hoàn hay không, mà là ở trong lòng ta nàng có sức nặng bao nhiêu.”

Hồng Tụ cảm động nhìn hắn, biết hắn là đã đánh vỡ mê chướng trong lòng nàng.

Kỳ thật, nàng chỉ muốn ở bên cạnh hắn, chỉ như vậy thôi thì nàng cũng rất vui vẻ, về phần nha hoàn hay thê tử, cùng lắm chỉ là một danh phận mà thôi.

“Cuối năm Vu Đường và Đan Hòa sẽ thành thân, chỉ sợ là chúng ta không kịp rồi, vậy chờ thêm một năm nữa sẽ thành thân.” Hắn khẽ vuốt bờ má mềm mại trắng mịn của nàng.

“Gia nói như thế nào, ta sẽ làm như thế ấy.” Nàng hứa hẹn, chẳng hề nghĩ đến vấn đề khác.

“A, nghe lời như vậy?” Ngón tay lướt xuống chiếc cổ duyên dáng của nàng, nhẹ mở một chiếc cúc áo của nàng.

“Gia?” Hồng Tụ kinh ngạc trừng lớn mắt, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Doãn Tử Liên ngoảnh mặt làm ngơ, từ từ cởi bỏ từng chiếc cúc áo, y phục hở ra càng sâu hơn, sợ tới mức nàng vội vàng bắt lấy tay hắn.“Gia, người muốn làm gì?!”

“Chỉ như vậy thôi mà nàng đã khẩn trương đến thế, đợi đến lúc muốn thì làm sao bây giờ?”

“Hả? Không phải muốn vẽ tranh?” Vẽ tranh và cởi quần áo có quan hệ gì với nhau chứ?

“Nàng đã quên là phải vẽ tranh xuân cung đồ?”

“... Xuân cung đồ có liên quan gì với chuyện cởi quần áo?”

Nàng không rõ xuân cung đồ phải vẽ như thế nào, nhưng từng nghe nói đó là loại tranh họa cực kỳ “không tầm thường”, nếu “không tầm thường”, chẳng lẽ nói... phải vẽ bức tranh có ảnh người hở ngực lộ vú?!

Doãn Tử Liên nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên cất tiếng cười to.

“Gia, người cười cái gì?” Tuy rằng biết hắn đang giễu cợt mình, nhưng Hồng Tụ cũng không giận, bởi vì nàng thích nụ cười của hắn, càng thích tiếng cười thuần hậu của hắn. Tuy nói gia là người thích cười đùa, nhưng phần lớn đều là ý cười trêu đùa trong mắt, có thể khiến hắn cười ra tiếng, đã ít lại càng ít.

Hắn quan sát nàng, sắp mở miệng nói, liền nghe thấy có tiếng thông báo từ bên ngoài vọng vào.

“Đại gia, người đã đến rồi.”

“Để cho bọn họ vào đi.” Doãn Tử Liên giảo hoạt nhướng mày, mỉm cười cài lại cúc áo cho nàng.

Sau khi cửa mở ra, một nam một nữ đi vào, gương mặt của người phụ nữ rất xinh đẹp nhưng lại hơi vương nét dung tục, người nam kia thì có khuôn mặt tục tằng nhưng hơi cường tráng.

“Đến trên giường đi.” Hắn chỉ vào cái giường lớn làm bằng gỗ đen nơi cuối góc phòng.

“Vâng.”

“Tụ nhi, lại đây đi.”

Ở khoảng trống cách giường vài bước chân, đã bày sẵn một cái bàn gỗ dài, ở đầu bàn có những cuộn giấy tranh tốt và bút mực, trước bàn còn có hai chiếc ghế dựa.

Hắn lôi kéo nàng ngồi xuống một chiếc ghế, lập tức mở miệng,“Có thể cởi quần áo ra rồi.”

Hồng Tụ nghe vậy, vội liếc nhìn hắn, khóe mắt thoáng nhìn đôi nam nữ kia thật sự bắt đầu cởi áo sam, nam lộ ra một thân hình cơ bắp, mà nữ trút đi nhu sam, liền mơ hồ thấy được cảnh xuân trước ngực, nàng vội vàng đứng dậy che khuất đôi mắt của chủ tử, hô lớn,“Mặc vào đi, mặc vào đi!”

Đôi nam nữ kia thấy khó hiểu nhìn nàng, trong khoảng thời gian ngắn không biết phải nghe ai.

“Tụ nhi, muốn bọn họ mặc vào thì làm sao vẽ đây?” Doãn Tử Liên cong khóe môi mỉm cười.

Nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, dán sát vào tay hắn nhỏ giọng hỏi:“Gia, rốt cuộc chúng ta phải vẽ cái gì?”

“Xuân cung đồ.” Hắn lạnh giọng nói.

“Ta biết là xuân cung đồ! Nhưng...” Nàng buồn bực giậm chân.“Rốt cuộc xuân cung đồ là vẽ cái gì?!”

Thật là, đến lúc nào rồi mà còn muốn đùa nàng? Nàng không biết phải đưa mắt nhìn nơi nào đây!

“Xuân cung đồ là tranh vẽ cảnh nam nữ ái ân.” Hắn kéo bàn tay nhỏ bé của nàng đang che mắt hắn xuống, cười đến giả dối.

Hồng Tụ ngây người.“... Nam nữ ái ân?” Cùng một loại với tranh mà nàng mới nghĩ đến sao?

“Bình thường khi thiên kim nhà giàu đi lấy chồng, trong hộp đồ cưới đều có một cuốn xuân cung đồ tinh xảo, để cho các thiên kim biết đêm động phòng hoa chúc sẽ phát sinh chuyện gì.” Hắn vừa kể vừa giải thích,“Tuy rằng có nhiều tên, nhưng nội dung chính là các loại động tác nam nữ ái ân, cho nên cũng có rất nhiều nam tử mua một quyển về nhà để nghiên cứu thuật trong phòng, về phần mười hai bức họa này, ta đã quyết định chọn tư thế nào để vẽ, nàng chỉ cần phụ trách vẽ là được.”

Hắn nói đến đạo lý rõ ràng, Hồng Tụ lại nghe đến choáng váng, tim đập dồn dập.

Vì sao nàng, một cô gái chưa chồng phải vẽ loại tranh này? Quan trọng nhất là

“Nghe gia nói như vậy, tựa hồ rất tâm đắc với thuật trong phòng?” Mười hai tư thế? Đó rốt cuộc là thứ quỷ gì? Vì sao hắn có thể nói đến mặt không hồng, thở không gấp, tựa như chỉ đang đơn giản nói chuyện sương rơi, trời đông giá rét với nàng vậy?!

“Có chút.”

“Nhưng ta chưa từng thấy gia thân cận với vị cô nương nào, vẫn là nói” Nàng đột nhiên nghĩ đến hoa nương trong Túy Nguyệt Lâu nhiều như mây, lại là sản nghiệp của Doãn phủ, chỉ cần hắn động tâm...

“Nàng để ý?”

Hồng Tụ ngây ngốc nhìn hắn.“Gia, nếu người thật sự muốn thành thân với ta... Sau này còn có thể nạp thiếp không?”

Doãn Tử Liên nhướng mày,“Trừ khi nàng đồng ý.” Dứt lời, hắn cười đến trong mắt tràn ngập ý cười.

Cho đến bây giờ nàng còn chưa hiểu thuật trong phòng, xuân cung đồ, nhưng mà nàng biết sau khi thành thân thì sẽ ấp ấp ôm ôm lại khanh khanh ta ta, bởi vì nàng từng vài lần thấy tam thiếu gia và Đan Hòa ôm hôn nhau ở trong phủ, nghĩ đến nếu sau khi thành thân, giữa giường của bọn họ còn chen thêm một người... Nàng thà rằng không lấy chồng!

Ánh mắt tà mị biếng nhác lộ lên ý cười, hắn ôm nàng vào trong lòng.“Cuộc đời ta chỉ cần có mình nàng là đủ rồi, sao lại muốn có thêm người khác?”

“Là người nói đó!” Nàng tỏ rõ sự kiện quyết.

“Trời đất soi xét, bọn họ làm chứng.” Hắn chỉ về hướng đôi nam nữ kia.

Hồng Tụ thoáng nhìn qua, lại thấy nhức đầu, che mặt.“Gia, có thể bảo bọn họ đừng thoát y phục không?”

“Không thoát y phục thì khó mà làm việc.”

Cả mặt nàng đều hồng lên.“... Chẳng lẽ muốn thoát sạch sẽ?”

“Như vậy là tốt nhất.” Hắn nhỏ giọng nói bên tai nàng:“Nam nữ ở chung trong một phòng, khi đóng cửa lại thì có thể lộ trần nhìn nhau, chia xẻ nhiệt độ cơ thể, đó là chuyện rất thú vị.”

“Nhưng, nhưng như vậy ta không có cách nào vẽ cả!” Nàng khó khăn thấp giọng nói.

Cho đến giờ, nàng vẫn còn nhớ rõ mười năm trước nàng có bao nhiêu sao hoảng sợ khi thấy thân thể trần truồng của hắn, nay muốn nàng lại nhìn nam nhân khác... Nàng không có cách nào, thật sự làm không được!

“Vậy...” Doãn Tử Liên thấy không nên tiếp tục đùa giỡn nữa, chỉ vào nam nhân kia, ra lệnh,“Ngươi khoát áo vào đi.”

“Vâng.”

“Như vậy được chưa?”

Hồng Tụ vụng trộm dùng khóe mắt liếc nhìn, âm thầm thở ra, nhưng mà khi nghiêng đầu qua, đã thấy nàng kia còn lộ ngực nằm trên giường, bộ ngực sữa cơ hồ rất sống động

“Nàng ta cũng phải mặc quần áo vào.”

“Lại mặc vào nữa, sẽ không có hứng thú nữa.”

“Hứng thú cái gì? Ta nói mặc thì mặc!” Hồng Tụ căm tức trách cứ,“Không được nhìn nàng ta!”

Đột nhiên Doãn Tử Liên bật cười vài tiếng, vừa lòng, lay động ngón tay thon dài, nữ tử lập tức khoát áo vào.

Sau đó, hắn bắt đầu chỉ huy,“Để cho nàng ta nằm xuống, kéo cao váy của nàng ta lên, ngươi đặt mình vào giữa hai chân nàng, nhưng thân thể đừng áp lên người nàng.”

Nam nhân trên giường nghe vậy, lập tức làm theo, mắt thấy làn váy đã kéo cao đến lộ ra đôi chân thon dài của nữ tử, Hồng Tụ nhịn không được thét chói tai.

“Dừng tay lại cho ta!”

Nam tử ngừng lại, vẻ mặt khó xử nhìn Doãn Tử Liên.

“Lại làm sao nữa?”

“Cái này, cái này... Đây là đang làm gì vậy?!” Hai tay nàng che mặt, căn bản không dám nhìn.

“Đây là cơ bản nhất.”

“Cơ bản?!” Nàng hét to lên.

“Quả thật là làm khó nàng, vốn là ta nên vẽ, đáng tiếc tay của ta bị thương.” Doãn Tử Liên thở dài, vẻ mặt xin lỗi.

Hồng Tụ từ khe hở giữa các ngón tay thấy nét mặt xin lỗi giả dối của hắn, hoài nghi hắn vốn là đang đùa nàng.“Ta có thể không vẽ được không?”

“Không thể không vẽ.”

Nhắm chặt mắt, nàng cắn răng, cầm lấy bút, bất chấp tất cả.“Không được phép động đậy!”

Tiếp theo nàng bắt đầu vẽ tranh trên giấy thượng đẳng, động tác cực nhanh, nửa khắc liền phác họa xong hình thể, vừa vẽ vừa mắng.

“Thế tử hạ lưu, quả thật là vô sỉ, không biết xấu hổ! Đáng bị trời đánh, cư nhiên muốn gia vẽ loại tranh này, căn bản chính là muốn hủy hoại thanh danh của gia! Vương gia thế tử kia đáng bị ngàn đao bâm vầm, trăm ngàn lần đừng để cho ta gặp, ta không bẻ gãy tay hắn thì không được mà! Vương bát đản!”

Nàng lấy phẫn nộ hóa thành năng lượng vận dụng ngòi bút, hạ bút như có thần giúp, vận dụng ngòi bút như bay, động tác cùng thần thái của hai người kia đều bị nàng bắt giữ rất chuẩn.

Mà Doãn Tử Liên bên cạnh nàng còn bị mấy câu mắng liên tục của nàng khiến cho bờ vai phát run, cười không ngừng, thậm chí nhịn đến ho lên.

“Gia, sao lại ho thế?” Tiếng ho của hắn kéo thần trí của Hồng Tụ trở về, nàng ngừng bút, hơi lo lắng.

“Không có gì đáng ngại.” Hắn vừa ho, vẫn không thể ngừng cười.“Tụ nhi, làm sao ta cũng không ngờ nàng lại có thể chửi mắng như thế?”

“Ta...” Nàng ửng hồng gương mặt, chu môi.“Tức giận thôi, ta tức đến muốn ngất luôn.”

Doãn Tử Liên cười to, nhìn bức tranh của nàng, cực kỳ vừa lòng mà gật đầu, lập tức đẩy bức tranh sang một bên.“Phần chi tiết còn lại để ngày mai chỉnh sửa thêm, hiện tại trước...” Hắn suy nghĩ, nói với hai người kia:“Kiểu từ sau lưng đi.”

Hồng Tụ nhíu mày, chung quy cảm thấy chiêu thức này nghe qua giống như luyện công, nhưng mà bên mắt vẫn liếc nhìn, liền thấy nữ tử trên giường lớn nằm úp sấp, mông đưa lên cực cao, mà nam nhân dán thẳng vào mông nàng ta...

“A!”

Nàng sợ tới mức nhảy người lên, liền lùi lại mấy bước, vội xoay người sang chỗ khác, một hồi giậm chân, một hồi chửi nhỏ, hoàn toàn không thể quay đầu.

“Tụ nhi, làm sao vậy?”

Hồng Tụ cố điều chỉnh lại gương mặt nóng bừng giống như lửa thiêu, xấu hổ đến mức ngay cả hắn cũng không dám nhìn.“Gia, ta không thể, ta không được, ta không có cách nào...”

“Sao mà không có cách nào? Việc này sớm muộn gì nàng cũng sẽ cùng ta trải qua, bây giờ kiến tập trước một chút cũng tốt.”

Nàng ngây người, đôi mắt to hơi chuyển, thấy vẻ mặt hắn vô cùng chân thật, trong đầu theo bản năng tưởng tượng người giường biến thành nàng cùng hắn

“Ta, ta... không được, không được!” Nàng bỏ chạy ra ngoài.

“Tụ nhi?”

“Ta đi chuẩn bị một bình trà nóng cho gia!” Nàng sắp bốc khói, sắp nổ tung rồi!

Tựa ở cạnh cửa, Doãn Tử Liên nhìn bóng dáng nàng biến mất trong nháy mắt, không khỏi cất tiếng cười to, mãi đến khi nam nữ trên giường thấp giọng hỏi bây giờ phải làm gì, mới miễn cưỡng thu hồi ý cười tràn ra.

“Các ngươi đi về trước đi, ngày mai lại đến.”

Nghĩ đến nét mặt e lệ của cô gái nhỏ kia, hắn không khỏi vừa cong môi mỉm cười, không thể ngừng lại được.