Giả Tiên Nô - Chương 10 phần 2

Chương 10.2

Sau khi trải qua mọi chuyện, mọi người vội vàng đưa Doãn Tử Liên về Doãn phủ, nhưng giờ phút này hơi thở của hắn đã mong manh, dường như hao tổn hết sức lực, sinh mệnh dần dần biến mất.

Không biết làm sao mà Hồng Tụ đỏ cả hốc mắt, chỉ có thể nắm chặt tay hắn, ý muốn đem sự sống của nàng độ cho hắn.

“Không có thuốc giải?”

Tiếng khóc đau thương truyền đến, Hồng Tụ quay đầu lại, lệ rơi đầy mặt nhìn Doãn phu nhân đang được tam gia cùng Đan Hòa đỡ đến, khuôn mặt đau khổ.

“Phu nhân... Thật xin lỗi, đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta!” Nàng quỳ gối xuống, dập đầu.

Doãn phu nhân nhìn chằm chằm nàng, đã đau lòng đến độ không thể mở miệng nói được, ngược lại Doãn Thiếu Trúc ở bên cạnh kéo nàng lên.

“Ngươi khóc cái gì? Đại ca của ta còn sống, không được khóc!”

“Nhị gia... Làm sao bây giờ? Đều là lỗi của ta, nếu không phải ta, gia sẽ không trở thành như vậy...” Nước mắt không ngừng tuôn rơi.“Gia còn nói may mắn mình trúng độc mới gặp được ta, nhưng thực tế người thật sự hại hắn cũng chính là ta, là ta...”

Doãn Thiếu Trúc nhíu mày, thần sắc tiêu điều, hơi nhếch môi, một hồi lâu mới hỏi:“Cha ngươi không phải biết y thuật sao?” Hắn nói xong, giương mắt nhìn về phía Cừu Ngộ Xuân từ đầu đến cuối chẳng nói lời nào,“Tuyển Vương gia gọi ông một tiếng thần y, ngay cả ông cũng không cách nào điều trị cho đại ca ta sao?”

Nét mặt của Cừu Ngộ Xuân lạnh nhạt trả lời,“Tụ nhi nhà ta ở quý phủ tựa hồ cũng không tốt lắm, ta không nghĩ ra lý do gì để cứu hắn.”

Lời ông vừa nói ra, làm cho Hồng Tụ lập tức quỳ trước mặt ông. “Cha, cha có thể cứu hắn được sao? Cha có thể cứu không? Gia đối xử với con rất tốt, con có thể thông thạo được cầm kỳ thư họa, tất cả đều là do gia dạy con, lúc trước là hắn giữ lại con, con mới không lưu lạc đầu đường, ân tình như vậy... Không, không chỉ là ân tình, cha, con thương hắn... Con thương hắn, cầu xin cha hãy cứu hắn! Con cầu xin cha!”

Mày của Cừu Ngộ Xuân khẽ nhíu lại. “Con và hắn tự định chuyện chung thân?”

“Con...” Hồng Tụ nghẹn lời, sau một lúc suy nghĩ, vội nói:“Không có, không có, chỉ là con thích hắn mà thôi, con không muốn hắn giống như mẹ, con luôn muốn nhìn thấy hắn chết, cha, nếu người thật sự có thể cứu, con cầu xin người cứu hắn, cứu hắn...”

“Chậc, cho dù muốn ta cứu, cũng phải có dược liệu, nếu không con thật sự xem cha là thần tiên rồi?”

“Ý của cha là chỉ cần có dược liệu, cha sẽ cứu được?” Nghe thấy lời này, Hồng Tụ lập tức mừng rỡ.

“Như Ý Thảo không có thuốc giải, nhưng còn cách khác có thể cứu được.” Cừu Ngộ Xuân nhìn nàng.“Tuy rằng mới vừa rồi ta đã thấy Duyên Mệnh Thảo, nhưng Duyên Mệnh Thảo đã không còn kịp nữa rồi, hiện tại muốn khống chế độc của hắn, phải có Hoàn Hồn Thảo.”

“... Hoàn Hồn Thảo?”

“Đúng, trước hết ức chế chất độc, lại dùng máu của con để giải độc.” Đây cũng là nguyên nhân ông không muốn cứu hắn.“Từ nhỏ, cha đã dưỡng con thành dược nhân mới làm cho con bách bệnh bất xâm, ngay cả độc cũng không sợ, cho nên máu của con, là thuốc dẫn vô cùng tốt.”

“Được, máu của con muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

“Nhưng cũng phải tìm được Hoàn Hồn Thảo, loại dược liệu này rất hiếm, ngay cả kinh thành cũng không thấy có, theo ta được biết, trong phủ Tuyển Vương gia cũng không có.”

Hồng Tụ giật mình, trong lòng chỉ suy nghĩ tìm nơi nào để có được thuốc, đột nhiên nghĩ đến ngày ấy trên đường gặp “Nhị gia, người có biết Thẩm Lộc Sinh?” Nàng đột nhiên quay đầu hỏi.

“Làm sao ngươi biết hắn?”

“Ngày ấy ta cùng gia gặp hắn trên đường, hắn nói hắn kinh doanh mua bán dược liệu, nhị gia, chỗ hắn có thể có Hoàn Hồn Thảo hay không?”

Doãn Thiếu Trúc nghe vậy, lập tức gật đầu.“Để ta tự đi một chuyến.” Dứt lời, lập tức bước nhanh rời đi.

“Tử Liên được cứu rồi sao?” Nét mặt Doãn phu nhân tiều tụy nhỏ giọng hỏi.

Hồng Tụ kiên định nhìn về phía bà.“Có thể cứu, nhất định có thể cứu, phu nhân, xin người cho ta ở lại chăm sóc gia, ta cam đoan, chờ sức khỏe của gia hồi phục, ta lập tức rời đi.” Dứt lời, lại nhìn về phía cha nàng.“Cha, nếu ta là dược nhân, như vậy máu của ta không chỉ là thuốc dẫn, còn có thể kháng độc chứ? Có nên cho gia uống ít một ít không, có giúp ích được gì không?”

“Con...”

“Cha, nếu đổi lại cha là con, đối mặt với người mình yêu, nhất định cũng sẽ muốn dùng hết mọi cách để cứu, đúng không?”

Lời này vừa nói ra, Cừu Ngộ Xuân chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

Ban đêm, Thẩm Lộc Sinh lập tức chuẩn bị một hộp Hoàn Hồn Thảo trị giá xa xỉ, đồng thời lập tức liên lạc các cửa hàng dưới quyền, đem toàn hộ Hoàn Hồn Thảo điều về thành Kim Lăng để dự phòng.

Cừu Ngộ Xuân còn lấy máu Hồng Tụ để kéo dài mạng cho Doãn Tử Liên, lại dùng Hoàn Hồn Thảo phối với nhiều loại dược liệu trân quý nấu thành thuốc, để cho Hồng Tụ từng giọt từng giọt rót vào trong miệng Doãn Tử Liên.

Khoảng chừng hai khắc sau, khuôn mặt xám tro của hắn có một chút huyết sắc.

Biến hóa như thế khiến cho tất cả mọi người trong Doãn gia đều nhẹ nhàng thở ra, rốt cục cũng yên tâm đem Doãn Tử Liên giao cho hai người.

Hồng Tụ canh giữ ở bên giường, nắm lấy bàn tay của nam nhân mà nàng yêu thương, tay áo trượt xuống, lộ ra tấm khăn mỏng thấm máu buộc trên cổ tay nàng.

“Tụ nhi, đi nghỉ đi.” Cừu Ngộ Xuân cảm thấy động tác của nàng rất tự nhiên, giống như giữa nàng và nam nhân này từ sớm đã có thói quen nắm tay nhau.

“Không, cha, phong hàn của người còn chưa khỏe, người đi nghỉ ngơi trước đi.” Giương mắt nhìn thấy sắc mặt cha mỏi mệt, nàng không khỏi thúc giục.

“Cha là đại phu, biết rõ tình trạng của mình.” Ông muốn nắm tay nàng, lại sợ làm đau nàng, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.“Cha ở tại chỗ này mới có thể nắm được tình trạng của hắn, con đi nghỉ ngơi, mới vừa rồi con mất không ít máu, cần nghỉ ngơi.”

Hồng Tụ quan sát ông.“Cha, gia sẽ ổn chứ?”

“Đương nhiên, nếu cha đã muốn ra tay, Diêm Vương cũng phải nể mặt cha vài phần.”

“Nếu như vậy, hãy để cho con ở bên cạnh gia, nói chuyện với gia, bởi vì...” Nàng thu hồi tầm mắt, yêu thương khẽ vuốt bờ má hơi lạnh của nam nhân đang nằm trên giường.“Sau này, con sẽ không gặp lại người ấy nữa.”

Nàng đã đồng ý với Doãn phu nhân, đợi sau khi sức khỏe của gia chuyển biến tốt sẽ rời khỏi, nếu không thừa dịp bây giờ nói chuyện với hắn nhiều hơn một chút, chỉ sợ sau này sẽ không có cơ hội.

Cừu Ngộ Xuân thở dài.“Con thật sự có thể không gặp lại hắn nữa?”

“Làm không được cũng phải được.”

Nàng bắt đầu sợ hãi, cũng thật sự tỉnh ngộ, thì ra lực sát thương của nàng đối với hắn rất lớn.

Cho dù hắn hiểu lầm nàng, nhưng vẫn tới phủ của Tuyển Vương gia, thậm chí bảo vệ nàng trong lòng ngực, trong mắt rõ ràng chỉ có nàng, nhưng nàng lại làm thương tổn hắn...

Rốt cuộc nàng không có mặt mũi nào gặp hắn, nay chỉ mong sức khoẻ của hắn nhanh chống đỡ hơn, chỉ có khi sức khoẻ của hắn khá hơn, nàng mới có thể ra đi mà không vướng bận, áy náy gì.

“Cũng tốt, nói chung khoảng hai ngày nữa, tình trạng của hắn sẽ ổn định hơn, đến lúc đó, chúng ta đi.”

“... Được.”

Cừu Ngộ Xuân liếc nhìn nàng một cái, chậm rãi rời đi.

Hồng Tụ thì chuyên tâm một lòng nhìn người trên giường, không ngừng lấy khăn lau mồ hôi trên trán của hắn, lại nhẹ tay thăm dò hơi thở của hắn, chỉ sợ không chú ý một chút thì hắn sẽ bỏ nàng lại mà đi.

“Gia, ta không phải không hiểu, mà là thật sự không phát hiện... Ta sợ si tình sẽ bị thương tổn, cho nên luôn né tránh, trốn tránh lâu như vậy rồi, ngay cả trái tim mình cũng bỏ quên mất...” Nàng khóc, thấp giọng lẩm bẩm,“Gia, ta là vướng bận của người, nhưng người đừng bỏ ta lại, đừng bỏ ta lại...”

Nàng đợi hắn, nắm tay hắn luyến tiếc buông xuống, nhìn vào đôi mắt đang khép của hắn mà luyến tiếc dời đi, cứ như vậy cho đến bình minh.

“Cha, cũng đã hai ngày rồi vì sao gia còn chưa tỉnh?”

Vì cứu hắn, một chén thuốc ứng với một vết thương trên tay nàng, lấy máu làm thuốc dẫn, chỉ vì giữ lại phần hồn của hắn.

Trên cổ tay nàng lưu lại từng vết, từng vết thương do dao cắt, mỗi một giọt máu nhỏ xuống, đều là tình yêu của nàng.

Nàng vẫn chưa kịp nói cho hắn, thích của nàng, sớm thích đến nguyện ý dùng sinh mệnh để đổi lấy sự sống của hắn, cho dù sau này không bao giờ có thể gặp lại hắn nữa, cũng muốn hắn mạnh khỏe, muốn hắn cả đời này không còn chịu nổi khổ của bệnh tật.

Mà khi người trên giường vẫn chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại, trong lòng Hồng Tụ cũng tràn đầy chờ đợi đợi đến tuyệt vọng, bắt đầu nôn nóng, khó át nổi bi thương.

Cừu Ngộ Xuân thay băng vết thương trên tay nàng, cũng chẳng thèm liếc nhìn người trên giường.“Không chết được.”

“Cha”

“Tụ nhi, thân thể da tóc là của cha mẹ, không thể tổn thương, nhưng con vì cứu hắn, mỗi lần nấu một chén thuốc đều cắt một nhát dao, con nghĩ rằng ta, người làm cha này không biết đau lòng sao?”

“... Nhưng con cố gắng không ngừng, cố gắng nhiều như vậy, con chỉ mong hắn tỉnh lại.” Hai mắt của nàng đều sưng đỏ, sớm không biết đã khóc bao nhiêu lần, lệ ướt lại khô, khô rồi lại ướt, chỉ bởi vì hắn chưa tỉnh lại.“Cha, cha không gạt con chứ? Hay là, máu không đủ nhiều, cho nên không thể phát huy công hiệu?”

“Cha không lừa con.” Cừu Ngộ Xuân khẽ trách,“Con bình tĩnh một chút, nhìn bộ dáng này của con xem còn ra cái gì chứ?! Không danh không phân đợi hắn, cho dù hắn là ân nhân của con, con báo ân cũng đã muốn đủ rồi.”

“Con không cần danh phận, chỉ cần hắn tốt là được rồi.”

“... Tính tình này của con rốt cuộc là giống ai đây?” Ông nhẹ than.

“Không phải giống cha sao?”

Cừu Ngộ Xuân lắc đầu, nhắm mắt lại bắt mạch của Doãn Tử Liên, một hồi lâu mới lạnh nhạt nói:“Không có việc gì, tuy rằng mạch tượng của hắn rất yếu, nhưng đã ổn định, cho thấy rằng độc của hắn gần như đã được loại trừ, sáng sớm ngày mai chúng ta rời khỏi Doãn phủ.”

“Nhưng gia còn chưa tỉnh”

“Con phải chờ tới hắn tỉnh? Đến lúc đó, con còn đi được sao?”

“Nhưng mà... nếu hắn tỉnh lại không thấy con sẽ buồn khổ giận dữ, sức khoẻ...” Nàng lộ ra sức mặt lúng túng.

“Độc đã được thải trừ, hắn giận dữ bao nhiêu thì cũng không sao.” Ánh mắt của Cừu Ngộ Xuân trở nên sắc bén nghiêm khắc.“Nhưng còn con, đã hai ngày hai đêm không chợp mắt, nếu không đi, chẳng lẽ muốn cha nhìn thấy con ngã xuống?”

Hồng Tụ không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ của Doãn Tử Liên, cũng không phát hiện ra là cha đã rời khỏi phòng.

Là chính nàng đã đồng ý với phu nhân rằng nàng sẽ rời khỏi, nhưng mà khi ly biệt gần ngay trước mắt, lòng nàng lại đau như dao cắt.

Nàng không thể không đi, nhưng mà... không nỡ.

“Gia, người có trách ta không?” Nàng nhẹ nắm tay hắn, ghé vào bên má, khản giọng gọi,“Gia, tỉnh dậy được không? Nhìn ta đi, hãy nhìn ta một lần...”

Nàng ở bên cạnh hắn mười năm, nhận hết bao nhiêu yêu thương, hắn che chở nàng, thương tiếc nàng, tất cả những điều này... Sao có thể nói buông là buông được?