Công chúa cầu thân - Ngoại truyện 2 - 3

Ngoại truyện 2: Nếu Thừa Đức và Sở Dương...

Phồn Đô, Hoàng Thành, trong điện Cần Chính.

Thời gian là một buổi sáng mùa xuân rực rỡ.

Tân Hoàng đế Ngoã Lặc - Thừa Đức đang nỗ lực cày cuốc trên một mẫu ba sào đất của mình! (cạnh thư án). Haiz, làm Hoàng đế thật là khổ! Mọi người xem, giờ đây đến các triều thần cũng có ngày nghỉ rồi, quy định này là do Hoàng hậu Ngoã Lặc đề ra, cứ cách sáu ngày sẽ có một ngày toàn dân nghỉ ngơi, nghe nói trước khi đề ra quy định này Hoàng đế vốn không ủng hộ. Đúng là chuyện khôi hài, toàn dân nghỉ ngơi? Thế quân địch đến xâm chiếm thì làm thế nào? Nhưng vì thái độ của Hoàng hậu quá cứng rắn, còn hoàng đế của chúng ta đối với hoàng hậu lại, khụ khụ, không nói cũng biết! Theo nguồn tin đáng tin cậy của cung nữ trực hôm đó, buổi tối hoàng đế và hoàng hậu đánh nhau cả một buổi tối trong tẩm cung. Tuy mọi người không dám đến gần nghe ngóng, nhưng sáng ngày hôm sau, khi hoàng đế đi ra ngoài thì thần khí của người ủ ê rầu rĩ, sắc mặt mang màu đỏ không tự nhiên cho lắm. Ngay ngày hôm đó, hoàng đế đã bố cáo thiên hạ, quy định việc có thêm ngày nghỉ. Trận chiến đó hoàng hậu tuy toàn thắng nhưng phải khó khăn lắm mới đạt được, cả một ngày không xuống giường nổi! Có thể thấy lúc đó tình hình chiến trận ác liệt đến mức nào, nói xa rồi, xa rồi, phải quay lại câu chuyện chính thôi.

Tuy hôm nay là ngày toàn dân nghỉ ngơi nhưng hoàng đế vẫn phải làm việc một cách cực khổ mà bản tấu trên thư án chẳng thấy ít hơn là mấy. Cuối cùng, hoàng đế sau khi xem bản tấu “Trời giáng xuống điềm lành, trời phò trợ Ngoã Lặc” của thủ thành Uyển thành thì tức giận mà ném bản tấu xuống đất.

“Bà nó chứ, trời giáng xuống điềm lành cái gì, hổ trắng cái gì, tưởng ta chưa từng thấy sao? Vinh Nhi đã nói từ lâu, đây chẳng phải điềm lành gì cả, chẳng qua con hổ đấy bị bệnh bạch tạng mà thôi” - hoàng đế lẩm bà lẩm bẩm. Người vươn vai một cái đã có tiểu thái giám nhanh ý mà dâng trà lên. Hoàng đế giờ mới nhớ ra cả ngày nay chưa nhìn thấy mặt hoàng hậu, thuận miệng hỏi:

- Hoàng hậu đâu?

- Hoàng hậu đang ở ngự hoa viên. – Thái giám Tiểu Hỉ đáp một cách nhẹ nhàng, từ tốn.

- Ngự hoa viên? – Hoàng đế sững ra, đột nhiên giật nảy người, nhớ đến lần trước cũng ở ngự hoa viên, bà vợ chuyên làm việc không chính thống của mình tí nữa thì để xảy ra hoả hoạn, vội hỏi - Lại làm thịt nướng?

- Không phải, hoàng hậu nương nương nói là tổ chức hội hoa viên.- tiểu thái giám đáp lời, khoé miệng không kìm được nụ cười.

- Hội hoa viên? – hoàng đế hơi bồn chồn nhưng cũng yên tâm hơn, hội hoa viên thì hội hoa viên, chỉ cần không đốt hoa viên là được!

- Vâng, nghe nói còn có chân giò gì đó nữa, gọi là “hẹn ước hoa hồng”, tất cả cung nữ trong nội cung bất luận già trẻ đều có thể tham gia. Còn có rất nhiều quan lại, tài tử nổi tiếng của kinh đô, và cả các thương gia giàu có được mời đến tham gia. Nô tài thật không hiểu nổi một hội hoa viên đang yên đang lành là thế lại còn lôi chân giò vào làm gì? - Gần hai năm ở bên hoàng đế khiến Tiểu Hỉ nói chuyện trở nên tuỳ tiện rất nhiều.

- Chân giò? - Sắc mặt của hoàng đế cũng đầy vẻ nghi hoặc, thầm nhủ chắc Vinh Nhi không đến mức không có khuôn phép thế này đâu?! Tổ chức hội hoa viên còn treo chân giò lên làm gì? Để cuối cùng thì nướng lên ăn? Không thể thế được, Vinh Nhi từ trước đến nay luôn hám tài, còn lâu mới cho bọn họ ăn miễn phí, không khéo lại dùng để bán ấy chứ!

- Ngươi, mau đi, xem hoàng hậu làm gì trong hoa viên! – Hoàng đế bỗng vội nói, đột nhiên nhớ tới thái độ ngọt ngào của hoàng hậu tối qua đối với mình. Nàng hết sức nịnh nọt lấy lòng mà hoàng đế thấy linh tính bất an, hi vọng Vinh Nhi đừng gây ra sự cố gì nữa.

Tiểu Hỉ vâng lệnh hoàng thượng, ba chân bốn cẳng đi luôn.

Hoàng đế tạm thở phào một hơi, định tiếp tục xem bản tấu nhưng làm thế nào cũng không xem tiếp được, lại nghĩ mấy hôm nay bận rộn quá không tài nào tranh thủ thời gian chơi với hai đứa con một trai, một gái của mình. Dù sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, vậy thì người làm hoàng đế cũng tự thưởng cho mình một hôm, dứt khoát bế đám trẻ đi chơi cho rồi. Hai đứa bé ba bốn tuổi, đang ở thời kì ham chơi, nhìn như một cặp tiên đồng ngọc nữ, khiến ai nhìn cũng thích. Đặc biệt là hoàng tử, bé tí tuổi mà lại mang vẻ người lớn, nói với mẫu hậu một cách nghiêm túc: “mẹ ơi, mẹ đừng cứ nhìn thấy là cắn vào mặt con, toàn nước bọt trên mặt bẩn lắm. còn nữa, mẹ cứ ăn đi, mẹ ăn nhiều sẽ mọc thêm thịt, khi đó phụ hoàng không cần mẹ nữa đâu!”

Cứ nghĩ đến đó là hoàng đế đột nhiên cười thành tiếng, đi đến tẩm cung của hai đứa trẻ lại phát hiện ra số người bên trong ít đến tội nghiệp, hoàn toàn không có vẻ náo nhiệt thường ngày, tìm một lúc lâu mới tìm thấy được một thái giám đang quét tước cung.

- Người đi đâu hết rồi? – hoàng đế nói.

- Bẩm hoàng thượng, hầu hết các cung nữ đều tham gia hội hoa viên của hoàng hậu nương nương – lão thái giám đáp.

- Còn các thái giám? - Hoàng đế chau mày đáp.

- Đều đến ngự hoa viên giúp đỡ rồi. Nương nương nói hôm nay là ngày nghỉ, ai làm thêm sẽ được trả gấp đôi tiền công.

Hoàng đế trợn tròn mắt tức giận, vội hỏi tiếp:

- Thế hoàng tử và công chúa đâu?

- Bẩm hoàng thượng, đều được hoàng hậu nương nương đưa đến phủ của nhị vương gia rồi. - Lão thái giám bình tĩnh trả lời.

- Lão nhị? Đưa chúng tới đấy làm gì?

- Nương nói mai là ngày nhị vương gia tục huyền nên cho mượn hoàng tử và công chúa làm hoa đồng.

Hôm trước lão nhị đến hỏi mình để mượn người thì Vinh Nhi nhất quyết không cho, làm bản thân mình phải chịu mang tiếng không nể mặt anh trai, còn nàng thì... Nói cho mượn là cho mượn luôn, làm đấng quân vương một nước ngôn nhị bất tín! Đúng là đồ quá đáng!

- Hoàng hậu chẳng phải nói không hay sao? Sao lại đồng ý cho mượn rồi? - Hoàng đế hỏi tiếp.

Từ sau khi đại hôn của mình và Vinh Nhi dùng hoa đồng đi trước, thì những người giàu có, quý phái ở Phồn Đô khi kết hôn cũng học theo, đều tìm những bé trai, bé gái quý tộc xinh đẹp làm hoa đồng, không những yêu cầu thân phận của đứa trẻ phải tôn quý còn muốn phải xinh xắn, đáng yêu nữa chứ, cứ theo yêu cầu này thì hai đứa trẻ nhà mình đúng là không có gì để phàn nàn.

- Nương nương vốn dĩ khôngđồng ý nhưng khi nhị vương gia cuối cùng ra giá một vạn lượng thì nương nương đổi ý kiến.

- Hả? hoàng đế mở to mắt. Chỉ một vạn lượng mà đem bán hai đứa con của mình? Còn tiểu công chúa thì sao? Chẳng phải công chúa cũng nói không đi sao? Sao lại ngoan ngoãn đi rồi?

- Nương nương hứa sẽ chia lại cho công chúa ba phần lợi nhuận... - lão thái giám còn muốn nói nữa nhưng khi ngẩng đầu lên chỉ còn thấy một góc áo của hoàng đế, còn người thì đã đi xa rồi.

Bên ngoài ngự hoa viên, cờ bay phấp phới, từ bên trong thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng sáo. Ngoài cửa bày một dãy bán đủ mọi thứ, từ khăn voan che mặt khi vào hội hoa viên, lệnh bài bằng gỗ khắc hình hoa. Trông coi các sạp hàng đa số là thái giám, cũng có một số cung nữ lớn tuổi, trước mỗi sạp hàng đều treo hai chữ ‘ngự phê’ to tướng.

Tiểu Hỉ vẫn đứng ngoài tranh cãi cái gì đó với cung nữ canh cửa, thấy hoàng đế đến liền kể một cách oan ức:

- Hoàng thượng, bọn họ bắt nô tài mua vé, nói là chỉ có cung nữ mới được miễn phí đi vào, còn đàn ông đều phải mua vé. Nhưng, nhưng... hoàng thượng, nô tài nào được gọi là đàn ông...

Hoàng đế dở khóc dở cười, chưa kịp nói gì thì có một đám người nhìn thấy hoàng đế đến, vội quỳ xuống hành lễ. Hoàng đế khoát tay cho bọn họ đứng dậy, chưa mở miệng thì nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang bước từ từ vào trong hoa viên.

- Tố Nhi! Dừng lại!

Cung nữ đó đành đứng lại, quay đầu nhìn hoàng đế cười hì hì:

- Nô tì thỉnh an hoàng thượng.

-Thỉnh an? – hoàng đế hừ một tiếng lạnh lùng. – Ngươi đừng cùng chủ nhân của mình lừa trẫm là đươc! Chủ nhân của ngươi đâu?

Tố Nhi chỉ cười:

- Hì hì, hì hì, nương nương...

- Đi đâu rồi? - hoàng đế chau mày.

Tố Nhi vội đáp:

Nương nương ở trong hoa viên.

- Bên trong tổ chức gì vậy?

- Hội vui hoa viên!

- Hội hoa viên?

- Vâng, nương nương nói cũng có thể gọi là đại hội giới thiệu bạn đời. Cung nữ chưa kết hôn trong cung quá nhiều, cứ để như thế cũng không tốt, không có lợi cho sự khoẻ mạnh của sinh lí. Hơn nữa nương nương nói chúng ta có thể nhân cơ hội này mà thu một ít tiền vé vào cửa, dù sao ngự hoa viên cũng để không, cho nên...

- Hội giới thiệu bạn đời? – Hoàng đế nghi ngờ - Nếu là hội giới thiệu bạn đời thì chủ nhân của ngươi còn vào bên trong làm gì?

Tố Nhi không dám trả lời, tự nhủ, tôi dám nói sao? Nói là vợ của ngài thấy hay hay, muốn xem sức hấp dẫn của mình thế nào nên đeo mạng che mặt đi vào, giả vờ làm thiếu nữ chưa chồng? Nói xong ngài lại chẳng lột da mặt tôi ra? Tôi đã ngu đến mức đấy đâu!

Hoàng đế thấy Tố Nhi cúi đầu không trả lời, linh cảm không tốt lại dâng lên, ngài nhíu đôi mắt bồ câu tuyệt đẹp của mình vào:

- Hử? Tố Nhi? Vinh Nhi rốt cuộc vào đấy làm gì?

- Công chúa, công chúa nói muốn thị sát dân tình...

Hoàng đế hừ một tiếng, nhấc chân đi vào trong vườn, nhưng vừa đi được mấy bước lại quay lại, giật một cái mạng che mặt màu đen trên tay cung nữ, hỏi:

- Đều phải mang cái này?

Cung nữ vừa nói vừa run lẩy bẩy:

- Vâng!

Hoàng đế cúi đầu nhìn bộ quần áo thường ngày của mình rồi đeo mạng che mặt lên, gằn giọng nói:

- Vinh Nhi, tốt nhất là nàng đừng để ta bắt gặp, nếu không tối nay chúng ta không xong với nhau đâu!

Ngoại truyện 3: Nếu Nam Cung Việt và Sở Dương...

Đêm tối, những cơn gió nhẹ nhàng thổi đến làm người ta cảm giác thoải mái không lời nào tả được.

Lúc này vốn dĩ là thời gian vạn vật đều im lặng nghỉ ngơi. Trong bóng đêm, một khu nhà đang tắm mình dưới ánh trăng êm dịu. Đứng từ bên bờ tường nhìn xuống, sân ở bên trong rất sâu, lầu các san sát, chắc là một gia đình phú quý ở vùng quê này.

Trên đầu bờ tường có một bóng đen đang ngồi xổm, quay ra mé ngoài tường khẽ giọng nói cái gì đó. Giọng điệu của người đấy có phần bồn chồn, mà nhiều hơn hết là sự bất đắc dĩ:

- Nàng mau lên, không mấy người canh gác nhìn thấy bây giờ!

Bóng người nhỏ bé ở phía dưới dường như hơi do dự, ngẩng mặt lên hỏi nhỏ:

- Anh đã nhìn kĩ chưa? Có chó không?

Nam Cung Việt càng không biết làm sao mới được, đành nói:

- Đã nói mấy lần rồi, không có! Nàng rút cuộc có đi hay không, không đi thì thôi! - Rồi làm ra vẻ định nhảy từ trên tường xuống.

Sở Dương đứng phía dưới vội thì thào:

- Đi, đi! Anh đừng vội vội cái gì mà vội, thế có xứng đáng với ánh trăng đẹp thế này không?

Vừa nói vừa lùi ra sau mấy bước, lại chạy mấy bước lấy đà, đến chân tường thì đột nhiên triển khai lực nhảy vọt lên, nhảy không phải là thấp, cũng được gần ba thước, tay đã gần chạm được vào bờ tường rồi, chỉ tiếc tường của những nhà giàu thường xây cao hơn nhà bình thường nên thiếu tí nữa thì được!

- Bà nó chứ!- Sở Dương khẽ chửi một câu, phủi đất bám trên mông rồi làm lại từ đầu.

Nam Cung Việt khoanh tay ngồi trên bờ tường, bình tĩnh nhìn cô cứ làm đi làm lại dưới chân tường. Anh quả thực chẳng biết cáu bẳn nữa, nhớ lại ngày đầu không hiểu sao lại dạy cô khinh công, giờ thì hối hận đến mức chỉ muốn tự tát cho mình mấy cái, học khinh công là để đi ăn trộm sao? Hơn nữa, có bao giờ thấy có ng nửa đêm dùng tường bao quanh nhà người ta để luyện khinh công không? Lại thêm, sao cô ấy có thể ngốc đến thế?

Ngày kìa, lúc leo lên cây để luyện khinh công, sơ ý đến mức đạp gẫy cả một cành cây to bằng cổ tay! May mà anh kịp phản ứng, ngay lập tức tóm lấy cô nếu không thì cái mông nhỏ đấy còn dùng được nữa? Lại nói, cô như thế là luỵen khinh công sao? Ngày bình thường một tí có giẫm cũng chẳng làm gãy nổi càng cây to bằng cổ tay chứ ít gì!

Ngày hôm kia thì nói là muốn lên nóc nhà luỵện lòng can đảm, cuối cùng sau khi anh đưa cô lên thì cô khôngđộng đậy gì, cứ nằm bò cả tiếng đồng hồ, đến đứng cũng chẳng dám đứng! Anh lên xem cô ra sao thì cô còn cứng miệng nói thực ra muốn đi lại nhưng vì phát hiện đang nắng đẹp nên muốn nằm phơi nắng một tí. Nhưng thế cũng gọi là phơi nắng sao? Ngày bé, anh từng nhìn thấy mẹ mình nằm phơi nắng trên bãi cát, mà bà đâu có như cô, tay chân bám chặt vào kèo nhà, mông thì chổng lên. Lại nói, có kiểu phơi nắng gì mà phơi đến mức tứ chi đều cứng đờ ra không? Bế xuống đất xong lại phải xoa bóp một hồi thì cô mới động đậy được!

Còn hôm qua nữa, haiz, thôi, chẳng nhắc đến làm gì!

Nam Cung Việt bất giác lắc đầu mà thở dài, với tư chất này còn đòi học “lăng ba vi bộ”? Đúng rồi, cô vãn chưa nói cho anh biết rốt cuộc “lăng ba vi bộ’ là gì?

(là một bộ pháp khinh công của phái Tiêu Dao trong truyện “Thiên long bát bộ” của Kim Dung)

Cô chạy lấy đà ở phía dưới đến mấy lần rồi, kết quả càng nhảy càng thấp, cuối cùng, đến nhảy lên cũng không nhảy nổi! Sở Dương hai tay chống đầu gối, khom người đứng thở hồng hộc một hồi lâu, rồi ngẩng đầu lên, hùng hổ hét khẽ với anh:

- Anh có lương tâm không? Không biết đường kéo em một cái sao?

Nam Cung Việt tí nữa thì ngã lăn xuống tường, tứckhông còn gì để nói, nghĩ thầm trong bụng không hiểu lúc đầu ai nghiêm mặt nói không được giúp cô thế? Con ng này sao quay mặt một cái đã không chịu nhận nữa? Thôi vậy, kìm chế, kìm chế, Nam Cung Việt hít sâu mấy cái, nhảy xuống tường, bế ngang người Sở Dương rồi lại nhảy lên.

Vừa lên bờ tường, cô lập tức phấn khởi, háo hức hỏi:

- Ôi! Đúng là giàu thật! Trộm không về không! Chúng ta lấy cái gì đây?

Nam Cung Việt ngớ người ra:

- Nàng nói cái gì?

- Tai anhcó vấn đề à? Em nói là trộm về không!

Sở Dương nói đoạn lấy một tay nải màu đen bằng vải lẫn da từ trong ng ra, giơ lên vẫy vẫy với Nam Cung Việt, sau đó lại lôi ra một miếng vải đen

nhỏ, buộc trên đầu như khăn cuốn đầu, thắt nút ở ngay dưới lỗ mũi.

Nam Cung Việt nhíu mày khi thấy dáng vẻ kì quái của cô, hỏi:

- Nàng làm gì thế?

Sở Dương sững người:

- Làm gì là làm gì? Trộm chẳng phải đều hoá trang thế này sao? - Rồi đột nhiên khẽ hét lên.- Á! Sai rồi, con bà nó, xem nhiều truyện tranh Nhật Bản quá, không phải thế này, phải bịt mặt chứ!

Nói xog liền cởi miếng vải đen gần giống khăn quấn đầu ra, bịt lên mặt như thể khăn mặt, chỉ có đôi mắt to, sáng long lanh đang chớp chớp trong bóng đêm lộ ra ngoài.

- Nàng vui lắm à? – Nam Cung Việt hỏi.

- Ừ. -Sở Dương vội vàng gật đầu, kéo tay áo Nam Cung Việt định nhảy xuống sân.

Nam Cung Việtkhôngđộng đậy, nhìn chằm chằm vào cô:

- Nàng học khinh công là vì cái gì?

Sở Dương nghĩ rồi đáp:

- Thì để chạy nhanh một chút, nhảy cao một chút, đúng thế đó! Không phải sao?

Nam Cung Việt gật đầu:

- Cũng tạm được. sau đó thì sao?

- Sau đó? sau đó thì để đi ăn trộm chứ sao nữa? Chạy nhan như thế, nhảy cao như thế, không làm trộm thì đúng là phí phạm của trời!- Sở Dương nói như thể đấy là lẽ tất nhiên.- Hơn nữa, một hiệp khách giang hồ như anh, nói trắng ra, ở quê của em cũng chỉ là phần tử có đời sống không ổn định của xã hội: thứ nhất không có nghề nghiệp, thứ hai không có thu nhập. Anh trợn mắt cái gì? Có trợn mắt thì sự việc vẫn là như thế, đại hiệp chẳng phải lấy của kẻ giàu chia cho ng nghèo sao? Em chẳng có lí tưởng cao đẹp như thế, cũng chẳng có mưu cầu cao như thế, chỉ mong bản thân ăn no mặc ấm là được!

Nam Cung Việt nổi nóng, cố kìm lửa giận lại:

- Sao nàng biết ta cứ phải làm trộm mới nuôi sống nàng được?

Sở Dương lườm anh một cái sắc bén, thầm nghĩ, nếu không thì chỗ vàng bạc của anh từ đâu đến, em không vạch trần anh ra lại còn vất bỏ thước đo đạo đức trong tim mình để cùng anh làm một đôi “vợ chồng ăn trộm”, còn anh thì thế đấy, lại giả vờ trong sáng nữa!

Nam Cung Việt không ngừng lẩm bẩm trong đầu: mình không thèm kém hiểu biết như nàng ấy, nàng ấy chỉ là một đứa trẻ, mình không nổi nóng với nàng ấy, phụ nữ mà, đều như thế cả, bố nói không sai, phụ nữ chỉ nịnh là được, nếu không thể kiềm chế nổi thì cứ đánh mấy át vào mông...

Sở Dương thấy Nam Cung Việt không nói gì, tưởng mình nói khiến anh đuối lí liền cười hì hì, đang định giáo dục thêm mấy câu nữa thì thấy Nam Cung Việt đột nhiên nhấc cô lên, “xoẹt” một cái nhảy vào trong sân, lách người trốn sau bóng cây.

Sở Dương nổi giận, khẽ hét:

- Làm gì thế? Cần anh phải giúp sao? Em không biết tự mình nhảy xuống chắc? Thật đúng là, không nhún lên được thì chẳng lẽ cũng không nhảy xuống được à? A...

Tiếng nói đột nhiên bị mắc lại, có tiếng bước chân từ xa vọng đến, hai người canh gác nhà cầm đèn lồng đi qua con đường nhỏ bên cạnh. Ánh nến leo lét hắt đến, soi rọi hai bóng đen mờ mờ tỏ tỏ rất đáng sợ.

Một lúc sau, ánh đèn lồng mới đi xa, mất hút nơi cuối đường.

Sở Dương liền đẩy Nam Cung Việt đứng trc mình ra, đôi môi đỏ thắm khẽ mở, hơi thở không ổn định, vừa ngượng vừa tức mà nói:

- Anh làm gì vậy? Có kiểu nhân cơ hội mà ăn đậu phụ thế này không?

Nam Cung Việt không nói gì, miệng khẽ mỉm cười, chờ cô nói xong mới khẽ đáp:

- Lúc nãy chẳng phải có ng đến sao? ta sợ nàng nói lung tung. Hơn nữa thính lực của nàng cũng không tốt, chờ đến khi nàng phát hiện ra thì người ta đã đến tới trc mặt nàng rồi.

Sở Dương không biết nói sao, lườm anh một cái mà nghĩ tuyệt đối không được nhìn vẻ ngoài đàn ông mà lầm chết! Nhớ ngày đầu Nam Cung Việt của cô trong sáng như một đứa trẻ mà sao giờ cũng học được thói nguỵ biện?

- Sau này chỉ cần nói trước với em là được rồi!

Nam Cung Việt gật đầu, bỗng nhiên khẽ nói:

- Lại có người đến!

- Hả? – Sở Dương sững người, sau đó lại thấy môi của Nam Cung Việt lại ép xuống.

Một lúc sau...

- Người đâu? Người đâu? – Sở Dương kéo cổ áo Nam Cung Việt, tức giận hỏi.

Anh cười:

- Rẽ vào đường ở mé bên kia trước khi tới đây rồi.

... ...

- Phía trước là lầu gì? – Sở Dương hỏi.

Nam Cung Việt xốc tay nải sau lưng lên, liếc mắt qua, nói với giọng điệu không hài lòng:

- Chắc là lầu thêu của tiểu thư?

Không thể trách anh không hài lòng được, ai có thể ngờ rằng đường đường một Nam Cung Việt thiếu hiệp lại ăn trộm tiền của người ta, không những thế còn làm chân lon ton cho vợ mình nữa chứ!

- Đi xem xem sao! – Sở Dương kéo Nam Cung Việt đi về phía đó.

- Đi xem cái đấy làm gì? Nàng không trộm đồ nữa sao?

- Ngốc! Hái hoa chứ sao nữa!

- Nàng hái hoa? Nàng đi hái hoa?- Nam Cung Việt tí nữa thì cắn vào lưỡi, nhớ lại “kì tích hái hoa” ngày xưa của cô.

- Trời ơi, không hái được thì cũng có thể nhìn được mà! Đúng thật là! Zai đẹp thì anh không cho em hái, đến cả mĩ nữ thì chắc cũng phải cho em được nhìn chứ? – Sở Dương nói đoạn kéo tay Nam Cung Việt, nấp chỗ này, né chỗ kia, vòng vèo mãi mới đi đến trc lầu.

- Ta không đi! Muốn đi thì nàng tự đi!

- Đi đi!

- không đi! – Nam Cung Việt lạnh lùng đáp, giọg điệu có vẻ như đã nổi giận rồi.

- Hôm nay là sinh nhật của em đấy!

- Còn sinh nhật nữa? Cả năm nay nàng có cả thảy tám cái sinh nhật rồi!- Nam Cung Việt giận dữ.

Sở Dương hất tay Nam Cung Việt ra, tức giận đùng đùng nói:

- Anh không đi thì em tự đi! – nói rồi nhẹ chân chạy lên lầu.

Nam Cung Việt không thèm đoái hoài đến cô, xị đứng ở chỗ cũ nhìn cô, nhìn cô nằm bò trc cửa sổ nhà ng ta, nhấp nước bọt vào tay để đục lỗ trên giấy dán cửa, sau đó ghé mắt vào nhìn. Anh không khỏi lắc đầu, không hiểu bản thân sao lại thích một người như thế này, do đầu óc trong một lúc choáng váng ư? Nhìn một lúc lâu mà không thấy cô động đậy, anh có phần bồn chồn, định thần lại, chăm chú nghe động tĩnh bên đó. Không nghe không sao, nghe xong mặt anh ngay lập tức đỏ bừng lên, lông mày nhíu lại.

Sở Dương lúc này vẫn nỗ lực nhìn vào trong, con bà nó, tối thế không biết, cái gì cũng không nhìn thấy. Cô tiểu thư đó ở đâu? Loáng

thoáng có tiếng động nhưng không nghe rõ lắm, đúng thật là, đang yên đang lành bỗng làm cái phòng to như thế làm gì? Cô đang nghĩ xem có nên nhảy qua cửa sổ vào trong hay không thì phát hiện có thêm một người xuất hiện sau lưng.

Nam Cung Việt kéo Sở Dương lại, không để ý đến sự kinh ngạc của cô mà cứ thế ôm lấy cô rồi đi vội ra ngoài.

- Này, này, anh làm gì đấy? – Sở Dương cố hạ thấp giọng, kinh ngạc hỏi, cái tên này, trúng phải tà gì thế không biết?

- Quay về!

- Làm gì thế? em còn chưa nhìn...

- Nàng! nàng có còn là nữ nhi không? – Nam Cung Việt nổi cáu, không ngờ cô ấy lại dám nói chưa nhìn đủ.

- Anh mà không biết em là nữ nhi hay không à? – Sở Dương tò mò đáp.

Nam Cung Việt nghẹn lời, người phụ nữ này, đúng là hết thuốc chữa rồi! Cô lại dám khiêu khích anh? Trong lòng đột nhiên thấy nóng nực, những tiếng động lúc nãy dường như lại vang bên tai, Nam Cung Việt quay đầu liếc nhìn lầu thêu ở phía xa. Đây là lầu thêu kiểu gì thế? Rồi anh lại cúi đầu nhìn Sở Dương ở trong lòng mình:

- Không biết! Xem ra phải quay về để xác định lại mới được!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay