Vợ người du hành thời gian - Phần I - Chương 04 phần 3
Thứ Năm, 12/4/1984 (Henry 36 tuổi, Clare 12 tuổi)
HENRY: Clare và tôi đang chơi cờ bên đống lửa trong rừng. Đó
là một ngày mùa xuân đẹp trời, khu rừng sống động với lũ chim đang ve vãn nhau
và làm tổ. Chúng tôi đang né tránh gia đình Clare, họ đã ra ngoài dạo chơi từ
trưa. Clare đang bí nước, tôi đã ăn quân hậu của cô ấy từ ba nước trước, cô ấy
đã rơi vào thế bí nhưng quyết không đầu hàng mà không đánh trả.
Cô ấy ngước lên nhìn, “Henry, chú thích thành viên nào
củaThe Beatles nhất?”
“Dĩ nhiên là John.”
“Tại sao lại là dĩ nhiên?”
“Ringo cũng không tệ nhưng ông ấy khá u ám. Còn George thì
khá tân thời so với gu của chú.”
“Tân thời là gì?”
“Tín ngưỡng kì quái. Nhạc ầm ĩ nhàm chán. Những cố gắng thảm
bại để thuyết phục mọi người về tính vượt trội của tất cả mọi thứ liên quan đến
người da đỏ. Các loại y học trừ Tây y.”
“Nhưng chú cũng không thích Tây y.”
“Đó là vì các bác sĩ cứ không ngừng bảo chú bị điên. Nếu bị gãy
tay, chú sẽ rất chuộng Tây y.”
“Còn Paul thì sao?”
“Paul dành cho các cô gái.”
Clare mỉm cười e thẹn. “Cháu thích Paul nhất.”
“Vì cháu là con gái.”
“Tại sao Paul lại dành cho con gái?”
Cẩn thận nguy hiểm, tôi tự bảo mình, “Ừ thì, Paul
giống như Con bọ Hiền lành, cháu hiểu không?”
“Đó là điều xấu
sao?”
“Không hề. Nhưng
con trai thích những người thú vị hơn, và John là Con bọ Thú vị.”
“Nhưng chú ấy
chết rồi.”
Tôi cười. Cháu
vẫn có thể trở nên thú vị kể cả sau khi chết. Thậm chí, nó còn dễ hơn, vì cháu
không bị già đi, không béo lên và không rụng tóc.”
Clare ngân nga
đoạn dạo đầu ca khúc When I’m 64. Cô ấy di chuyển quân Xe lùi lại
năm ô. Giờ thì tôi có thể chiếu tướng, tôi chỉ ra cho cô ấy biết, cô ấy vội
vàng đi trở lại.
“Tại sao cháu thích Paul?” Tôi hỏi. Tôi ngước lên nhìn vừa
kịp lúc để thấy cô ấy đang đỏ mặt ngượng ngịu.
“Chú ấy thật... đẹp”, Clare nói. Có gì đó trong cách cô ấy
nói khiến tôi cảm thấy kì lạ khó tả. Tôi quan sát bàn cờ và nhận ra nếu Clare
lấy quân Mã ăn Tượng của tôi thì cô ấy sẽ có thể chiếu tướng. Tôi tự hỏi có nên
chỉ cho cô ấy biết. Nếu cô ấy còn nhỏ hơn một chút, tôi sẽ nói, nhưng 12 tuổi
đã đủ lớn để tự xoay sở cho chính mình. Clare đang mơ màng nhìn bàn cờ. Tôi
nhận ra mình đang ghen. Chúa ơi. Tôi không thể tin mình đang ghen với ngôi sao
nhạc rock tỉ phú đủ già để làm bố Clare.
“Hừm”, tôi nói.
Clare ngước lên nhìn, mỉm cười ngây thơ. “Chú thích ai?”
Em, nhưng tôi không nói. “Ý cháu là khi chú ở tuổi
cháu?”
“Ừm, phải. Chú ở tuổi cháu khi nào?”
Tôi nhẩm tính trước khi buồn rầu đáp. “Chú ở tuổi cháu vào
năm 1975. Chú nhiều hơn cháu tám tuổi.”
“Vậy là chú 20 tuổi ?”
“Không. Chú 36 tuổi.” Đủ già để làm bố cháu.
Clare nhíu mày. Toán không phải môn học ưa thích của cô ấy.
“Nhưng nếu chú 12 tuổi vào năm 1975 thì...”
“Ồ, xin lỗi. Cháu nói đúng. Ý chú là, chú hiện
tại 36 tuổi, nhưng ở đâu đó ngoài kia...” tôi khua tay về phía nam, “chú mới
20. Ở thời điểm này.”
Clare cố gắng để tiếp nhận thông tin này. “Vậy có hai chú?
Không hẳn. Lúc nào cũng chỉ có một chú. Nhưng khi du hành,
đôi khi chú đến nơi chú đã có mặt rồi, và phải, khi đó cháu có thể nói có hai
chú. Hoặc nhiều hơn.” .
“Tại sao cháu chưa bao giờ gặp nhiều hơn một chú?”
“Cháu sẽ. Khi chú và cháu gặp nhau ở hiện tại của chú việc
đó diễn ra khá thường xuyên.” Nhiều hơn chú muốn, Clare ạ.
“Chú đã thích ai ở năm 1975?”
“Không có ai cả. Ở tuổi 12, chú có nhiều thứ khác để lo
lắng. Nhưng khi 13 tuổi, chú đã rất thích Patty Hearst.”
Clare có vẻ khó chịu. “Bạn cùng trường với chú?”
Tôi cười. “Không. Cô ấy là một nữ sinh đại học người California bị bắt cóc
bởi những kẻ khủng bố chính trị tệ hại, chúng bắt cô ấy phải cướp nhà băng. Cô
ấy xuất hiện trên bản tin mọi tối trong suốt nhiều tháng liền.”
“Chuyện gì xảy ra với chị ấy? Tại sao chú thích chị ấy?”
“Cuối cùng họ cũng thả cô ấy ra, cô ấy kết hôn và sinh con,
giờ thì cô ấy đã trở thành một quý bà giàu có ở California. Tại sao chú thích cô ấy? Chú
cũng không biết. Nó không có logic gì cả. Chú nghĩ có lẽ vì chú biết cảm giác
của cô ấy, bị đem đi nơi khác và buộc phải làm những điều mình không muốn, rồi
sau đó lại có vẻ như bắt đầu thấy thích thú với nó.”
“Chú có làm những việc chú không muốn không?”
“Có. Thường xuyên.” Chân tôi tê cứng, tôi phải đứng dậy và
lắc cho đến khi nó ngứa ran. “Không phải lúc nào chú cũng an toàn và yên ấm như
khi du hành đến chỗ cháu, Clare ạ. Hầu hết chú xuất hiện ở những nơi chú phải
ăn trộm quần áo và đồ ăn.”
“Ồ.” Mặt cô ấy tối sầm lại, rồi cô ấy nhận ra nước đi của
mình và ngước lên nhìn tôi đắc thắng. “Chiếu tướng!”
“Giỏi lắm!” Tôi khen. “Cháu đích thị là nữ hoàng Cờ Vua.”
“Đúng vậy”, Clare nói, mặt đỏ bừng vì tự hào. Cô ấy bắt đầu
xếp lại bàn cờ. “Lại chứ?”
Tôi giả vờ liếc nhìn chiếc đồng hồ tưởng tượng trên tay.
“Được thôi.” Tôi lại ngồi xuống. “Cháu có đói không?” Chúng tôi đã ở ngoài này
được vài giờ đồng hồ và đồ ăn đã sắp hết. Tất cả những gì còn lại là chút mẩu
vụn của gói Dorito.
“Một chút.” Clare giấu các quân Tốt ra sau lưng; tôi gõ nhẹ
vào khuỷu tay phải của cô ấy và cô ấy chìa ra đưa cho tôi quân Tốt trắng. Tôi
bắt đầu bằng nước đi mở màn cơ bản, quân Tốt Hậu đi tới Q4. Cô ấy đáp trả bằng
nước đi cơ bản khác, Tốt Hậu đi tới Q4. Chúng tôi đi mười nước tiếp theo khá
nhanh, chỉ chạm chán chừng mực, rồi Clare ngồi trầm ngâm nghiên cứu bàn cờ một
lúc. Cô ấy lúc nào cũng thử nghiệm, luôn âm mưu nổi loạn. “Giờ chú thích ai?”
cô ấy hỏi mà không ngước lên nhìn.
“Ý cháu là ở tuổi
20? Hay 36?”
“Cả hai.”
Tôi cố nhớ lại
mình ở tuổi 20. Chỉ mờ ảo bóng dáng những người phụ nữ khác nhau, những bộ
ngực, chân, tay, da, tóc. Chuyện với họ tất cả là một mớ hỗn độn, và khuôn mặt
họ không còn dính với tên. Tôi rất bận rộn nhưng cùng khổ ở
tuổi 20. “Tuổi 20 không có gì đặc biệt. Không có ai cả.”
Tôi nhìn Clare
chăm chú. Mười hai tuổi có trẻ quá? Tôi chắc rằng 12 tuổi là quá trẻ. Thà mơ
tưởng đến ngôi sao đẹp đẽ, không thể với tới và an toàn như Paul McCartney còn
hơn là phải tranh đấu với ông già du hành thời gian Henry. Mà cô ấy hỏi vậy để
làm gì?
“Henry?”
“Sao?”
“Chú kết hôn
chưa?”
“Rồi”, tôi miễn
cưỡng thừa nhận.
“Với ai?”
“Với một phụ nữ
xinh đẹp, tài năng, thông minh và giàu sức chịu đựng.”
Mặt cô ấy buồn
thiu. “Ồ.” Cô ấy cắm quân Tượng mà cô ấy ăn của tôi hai nước cờ trước lên, và
quay nó dưới đất như một con cù. “Thích nhỉ” Cô ấy có vẻ thất vọng trước tin
này.
“Có chuyện gì
vậy?”
“Không có gì.”
Clare di chuyển quân Hậu từ Q2 đến KN5. “Chiếu tướng.”
Tôi di chuyển
quân Mã đến chắn trước Vua.
“Cháu có kết hôn
không?” Clare hỏi.
Tôi nhìn vào mắt
cô ấy. “Hôm nay cháu hỏi nhiều quá đấy.”
“Có sao chứ? Dù
sao chú cũng chẳng bao giờ nói cho cháu biết điều gì cả. Đi mà, Henry, hãy nói
với cháu rằng cháu sẽ không trở thành một bà cô già.”
“Cháu là một nữ
tu”, tôi trêu cô ấy.
Clare rùng mình.
“Trời, cháu hi vọng là không.” Clare ăn quân Tốt của tôi bằng quân Xe của cô
ấy. “Chú đã gặp vợ mình thế nào?” “Xin lỗi. Bí mật quốc gia.” Tôi ăn quân Xe
của cô ấy bằng quân Hậu của mình.
Clare nhăn mặt.
“Có phải khi chú đang du hành thời gian? Lúc chú gặp cô ấy?”
“Khi chú không
chõ mũi vào chuyện của người khác.”
Clare thở dài. Cô
ấy ăn một quân Tốt nữa bằng quân Xe còn lại của mình. Tôi bắt đầu hết Tốt để
cho cô ấy ăn. Tôi di chuyển quân Tượng bên cạnh quân Hậu đến KB4.
“Không công bằng
khi chú biết mọi thứ về cháu còn chú chẳng bao giờ nói với cháu về mình.”
“Đúng vậy. Không
công bằng.” Tôi cố tỏ ra hối lỗi và sốt sắng. “Ruth, Helen, Megan và Laura nói với
cháu mọi thứ, và cháu cũng nói với họ mọi thứ.”
“Mọi thứ?”
“Phải. Nhưng cháu
không kể cho họ về chú.”
“Ồ? Tại sao vậy?”
Clare có vẻ cảnh
giác. “Chú là một bí mật. Dù sao họ cũng sẽ chẳng tin cháu.” Cô ấy bẫy quân
Tượng của tôi bằng quân Mã của mình, ném cho tôi cái nhìn quỷ quyệt. Tôi nhìn
chăm chăm vào bàn cờ, cố tìm cách ăn quân Mã của cô ấy hoặc di chuyển quân
Tượng của tôi. Tình thế đang bí bách cho quân trắng. “Henry, chú có phải người
thật không?”
Tôi bị kéo lại
đôi chút. “Phải. Chú còn có thể là gì nữa?”
“Cháu không biết.
Một linh hồn?”
“Chú thực sự là
người, Clare ạ.”
“Chứng minh đi.”
“Chứng minh thế
nào?”
“Cháu không
biết.”
“Chú không nghĩ
cháu có thể chứng minh cháu là con người, Clare ạ.”
“Dĩ nhiên cháu có
thể.”
“Bằng cách nào?”
“Cháu có hình dáng
của con người.”
“Chú cũng có hình
dáng của con người.” Thật buồn cười khi Clare đề cập đến chuyện này. Vào năm
1999, tiến sĩ Kendrick và tôi đã xảy ra xung đột trong quan điểm về vấn đề này.
Kendrick cho rằng tôi là tiến thân của một giống loài mới của loài người, như
sự phát triển giữa người Cận Đại và người hàng xóm Neanderthal. Tôi cãi rằng
tôi chỉ là một mẩu của tập hợp hỏng, và sự bất lực trong việc sinh con đã chứng
tỏ tôi sẽ không trở thành một loài tiến hóa trung gian. Chúng tôi đã trích lời Kierkegaard
và Heidegger để tranh cãi với nhau. Trong khi đó, Clare đang nhìn tôi nghi
hoặc.
“Con người không
xuất hiện và biến mất như chú. Chú giống như con mèo Cheshire.”
“Có phải cháu
đang nói rằng chú là một nhân vật hư cấu?” Cuối cùng tôi cũng tìm ra nước đi
của mình: Xe của Vua đến QR3. Giờ thì cô ấy có thể ăn Tượng của tôi, nhưng đổi
lại cô ấy sẽ mất Hậu. Mất một lúc để Clare nhận ra và khi nhận ra, cô ấy lè
lưỡi về phía tôi. Lưỡi cô ấy vàng khè màu Dorito đã ăn.
“Nó khiến cháu
nghĩ đến những câu chuyện cổ tích. Nếu chú là thật, thì tại sao chuyện cổ tích
không thể là thật ?” Clare đứng dậy, vẫn quan sát bàn cờ, và nhảy quanh như thể
quần cô ấy đang bén lửa. “Cháu nghĩ mặt đất đang trở nên cứng hơn. Mông cháu tê
hết cả rồi.”
“Có thể chúng là
thật. Hoặc có thể một phần trong chúng là thật và người ta đã thêm thắt vào câu
chuyện.”
“Như kiểu Bạch
Tuyết thực ra bị hôn mê?”
“Cả công chúa ngủ
trong rừng nữa.”
“Và Jack, người
trồng đậu chỉ là một người làm vườn cực giỏi.”
“Và Noah là một
ông già kì quặc với một chiếc nhà thuyền và rất nhiều mèo.”
Clare nhìn tôi chằm chằm. “Noah là trong Kinh thánh. Ông ấy không phải trong chuyện cổ tích.”
“Ồ. Phải. Xin lỗi
cháu.” Tôi đang rất đói. Nell sắp rung chuông báo giờ ăn tối và Clare sẽ phải
quay vào nhà. Cô ấy ngồi lại xuống bên kia bàn cờ. Tôi có thể biết cô ấy đã mất
hứng thú với trận đấu khi cô ấy bắt đầu xây một hình chóp nhỏ bằng những quân
cờ ăn được.
“Chú vẫn chưa
chứng minh chú là thật”, Clare nói.
“Cháu cũng vậy.”
“Có bao giờ chú
tự hỏi liệu cháu có thật hay không?” cô ấy hỏi, vẻ ngạc nhiên.
“Có thể chú đang
mơ về cháu. Có thể cháu đang mơ về chú. Có thể chúng ta chỉ tồn tại trong giấc
mơ của nhau và mỗi buổi sáng sau khi thức giấc, chúng ta sẽ quên.”
Clare tư lự, và
đưa tay làm một động tác như để gạt đi ý tưởng kì cục này. “Nhéo cháu đi”, cô
ấy yêu cầu. Tôi nhoái người lại và véo nhẹ vào tay cô ấy. “Mạnh hơn!” Tôi véo
lại, đủ mạnh để lưu lại một vệt đỏ và trắng tồn tại trong giây lát rồi tan
biến. “Chẳng lẽ chú không nghĩ cháu sẽ thức dậy nếu thực sự lúc này cháu đang
nằm mơ? Dù sao thì, cháu không thấy như mình đang ngủ.”
“Còn chú không
thấy như một linh hồn. Hay một nhân vật hư cấu.”
“Làm sao chú biết
được? Nếu cháu đang tạo ra chú và cháu không muốn chú biết chú được cháu tạo
ra, thì cháu sẽ không nói cho chú, phải không?”
Tôi ngọ ngoạy
lông mày trêu chọc cô ấy. “Có thể Chúa đã tạo ra chúng ta, và Ngài không muốn
cho chúng ta biết.”
“Chú không nên
nói những điều như vậy”, Clare thảng thốt. “Hơn nữa, chú thậm chí không tin vào
Chúa. Phải không?”
Tôi nhún vai và
đổi chủ đề. “Chú thật hơn Paul McCartney.”
Clare tỏ vẻ lo lắng. Cô ấy bắt đầu đặt các quân cờ vào lại
trong nộp của chúng, cẩn thận chia quân đen, trắng. “Rất nhiều người biết đến
Paul McCartney - nhưng cháu là người duy nhất biết về chú.” “Nhưng cháu đã gặp
chú, và chưa bao giờ gặp Paul.”
“Mẹ cháu đã đến xem buổi hòa nhạc của The Beatles.” Cô ấy
đậy nắp bộ cờ rồi duỗi tay chân. “Nó diễn ra ở sân vận động Comiskey Park,
Chicago, mùng 8
tháng 8, năm 1965.” Tôi chọc vào bụng cô ấy và cô ấy cuộn tròn lại như con
nhím, cười khúc khích. Sau một hồi chọc léc và lăn lộn trên đất, chúng tôi nằm
xuống tay nắm chặt tay đặt ở giữa và Clare hỏi, “Vợ chú có phải người du hành
thời gian không?”
“Không. Tạ ơn Chúa.”
“Tại sao lại Tạ ơn Chúa? Cháu nghĩ nó sẽ rất thú
vị. Chú và vợ có thể đi cùng nhau.”
“Một người du hành trong gia đình là quá đủ rồi Clare. Nó
rất nguy hiểm.”
“Cô ấy có lo lắng về chú không ?”
“Có”, tôi nhẹ nhàng nói. “Cô ấy có.” Tôi tự hỏi Clare đang
làm gì vào lúc này ở năm 1999. Có thể cô ấy đang ngủ. Có thể cô ấy không biết
tôi đã biến mất.
“Chú có yêu cô ấy không?”
“Rất nhiều”, tôi thì thầm. Chúng tôi im lặng nằm cạnh nhau,
ngắm lá rụng, ngắm trời và chim. Tôi nghe có tiếng sụt sịt, liền liếc qua nhìn
Clare. Tôi ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt đang chảy dài trên má cô ấy.
Tôi ngồi dậy và cúi xuống. “Có chuyện gì vậy Clare?” Cô ấy chỉ lắc đầu và mím
chặt môi. Tôi vuốt tóc cô ấy và kéo cô ấy ngồi dậy, choàng tay qua người. Cô ấy
là một đứa trẻ, ấy vậy mà không chỉ là một đứa trẻ. “Có chuyện gì vậy?”
Cô ấy nói rất khẽ, tôi đã phải bảo cô ấy nhắc lại: “Cháu đã
nghĩ rằng, có thể chú sẽ kết hôn với cháu.”