Quân Khu Nam Đồng - Chương 09
3
Hôm sau, Việt thảo luận rất lâu với Hòa về chuyện nên lùi hay nên tiến. Việt nói sau khi suy nghĩ, nó thấy ý kiến của Khanh cũng có lý. Hòa đang tắc tị, không biết phải làm thế nào để tấn công tiếp, tặc lưỡi tán thành. Nó hỏi Việt: Để bày tỏ mong muốn có một tình bạn chân thành và hiểu biết lẫn nhau, Việt muốn viết thư theo giọng văn của “tiều phu” gửi cho “sơn nữ” hay vẫn dùng giọng văn cũ? Nghe giọng tưng tửng của Hòa, Việt cảnh giác. Nó suy tính: Nếu nói viết theo giọng “tiều phu”, nhỡ Hòa nói “văn tiều phu giống văn mày, mày tự đi mà viết” thì chết. Hơn nữa, mình đang là một trang công tử hào hoa, văn chương lãng mạn, nay lại viết thư cho Hương bằng ngôn ngữ của một anh hái củi ở chốn thâm sơn cùng cốc thì không được. Việt bảo Hòa cứ viết theo giọng văn cũ, nhưng không đề cập tới tình yêu nữa, thay vào đấy bày tỏ tình bạn và xin kết bạn. Hòa đề nghị Việt gạch mấy cái đầu dòng xem nó muốn bày tỏ gì thì Việt lại giở bài cũ: “Mày muốn viết gì thì viết, làm sao nó chấp nhận kết bạn với tao là được”. Việt chỉ có mỗi một đề nghị: Bức thư mở đầu bằng “Mười rưỡi đêm buồn bã”, giống thư Hưng Sứt viết cho Yến, còn lại Hòa toàn quyền sáng tác.
Đang giữa trưa, trời nắng chang chang, Hòa loay hoay mãi mới tìm được cách phù hợp với cái mở đầu oái oăm này. Nó thấy dù có lãng mạn, nhưng chẳng trung thực tí nào.
“Mười rưỡi đêm buồn bã,
Mọi hôm vào giờ này tôi đã ngủ, nhưng hôm nay trước trang giấy trắng tôi bồn chồn thao thức. Ngoài trời gió nổi, trong lòng tôi mưa lất phất bay. Mưa bay trên những núi đồi chập trùng ý nghĩ, mưa bay trên những cánh đồng bát ngát ước mơ… Trằn trọc bên chăn gối băn khoăn không ngủ được, mực chảy theo hàng viết mấy chữ gửi Hương…
Tôi nên bắt đầu từ đâu? Tôi cũng không biết nữa. Cháy bỏng trong lòng tôi lúc này là ước muốn vượt qua những hàng rào trong không gian ngăn cách, vượt qua những đại dương mênh mông sâu thẳm, vượt qua những đường giới hạn ở chân trời hay những dòng dung nham nóng bỏng đang tuôn trào từ độ sâu mười ba ngàn thước trong lòng đất để hái cho mình một đóa hoa thơm ngát, chân thành: Đóa hoa Tình bạn.
Từ ngày gặp Hương, tôi thấy cuộc sống trở nên tràn đầy ý nghĩa, như đang bước lạc vào một khu rừng lộng lẫy sắc hương. Ở nơi đó, trong những giấc mơ lấp lánh ánh sao, tôi bồi hồi, mê mải viết lên lớp lớp mây trời một bài ca về tình bạn. Xuân vui sang đâu có đợi chờ Đông tuyên bố cắt đôi bờ giới hạn? Lòng chân thật đâu cần thêm năm tháng, đâu chịu xếp hàng trước biên giới thời gian? Tôi tha thiết, khát khao tình bạn, lòng rực hồng như nắng rạng đông, ý hồn nhiên xua đuổi những chiều buồn, sự thao thức đẩy lùi đêm vắng lặng… Hương có thể cùng Việt chia sẻ tình bạn đó không Hương?”.
Cuối cùng bức thư cũng hoàn thành. Việt xem xong bảo: “Được đấy. Đọc cứ như thơ. Mày sản xuất tiếp chục cái nữa nhé. Mỗi ngày mình sẽ gửi một thư để xem nó chống cự được bao lâu?”. Đang dòng cảm xúc, trong hai ngày, Hòa sản xuất luôn chín lá thư nữa để cho Việt dùng dần, mặc dù nó cũng chẳng hiểu những dòng chữ linh tinh đó có thể hạ gục một người con gái hay không?
4
Thêm hai tuần, Mai Hương nhận đủ mười thư nhưng vẫn không trả lời. Mỗi lần gặp Việt, Mai Hương toét miệng ra cười rồi lẩn mất. Việt đứng ngồi không yên. Tất cả thư từ qua lại với Mai Hương, kể cả các bản nháp, nó nhờ Hòa giữ vì sợ bố mẹ bắt được. Sáng sáng nó lấy lại thư, đọc đi đọc lại trong giờ học, rồi viết ra giấy vô số gạch đầu dòng, để đến thời điểm thích hợp đưa Hòa chuyển hóa thành thư… Kết quả là từ lúc viết cho Mai Hương lá thư đầu tiên đến nay, nó nhận được chục điểm 1 và điểm 0. Hòa nhắc Việt: “Yêu thì yêu nhưng vẫn phải học. Yêu kiểu mày đúp mẹ nó mất”. Nhưng sao mà học được khi Mai Hương vẫn không trả lời. Khanh thì thầm: “Trông là biết nó đang say đắm trong tình yêu. Mắt nó long lanh thế kia… chỉ không biết nó yêu mày hay yêu ai thôi”, làm Việt càng sốt ruột.
Tối Chủ nhật, Việt, Hòa và Khanh ngồi nói chuyện ở bể nước Nhà 2. Việt than thở đã gửi cả chục cái thư cho Mai Hương, nhưng vẫn không tiến lên được bước nào. Khanh góp ý:
– Hôm qua tao có đọc mớ thư mày viết. Tao thấy trong thư toàn nói chuyện trên giời, chưa có chuyện dưới đất, nó không trả lời cũng chả trách được.
Việt hỏi ngay:
– Chuyện gì là chuyện dưới đất?
Khanh giải thích:
– Bày tỏ tình cảm với những thứ “mây”, “gió”, “trăng”, “sao”… là chuyện trên trời. Gặp nhau là chuyện dưới đất. Mày chưa có bức thư nào hẹn gặp nó cả. Người ta nói chuyện tình yêu là chuyện hẹn hò. Mày phải viết thư hẹn gặp nó. Nhưng đừng dùng chữ “xin gặp”. Ông anh tao nói bọn con gái thấy người ta cầu cạnh hay kiêu lắm. Phải hẹn theo kiểu thông báo. Ví dụ: Bẩy giờ tối mai mày sẽ tới gặp nó trước cửa Nhà B6 khu Kim Liên. Bố bảo nó cũng không dám để mày đến đó, đứng lù lù cho cả tập thể Nhà B6 ra xem mặt… Con gái khi yêu buồn cười lắm, mình mà không đẩy vào tình huống buộc phải trả lời, dù nó thích mình rồi, nó vẫn tìm cách lẩn tránh.
Việt tán thành ngay:
– Được đấy. Hòa sản xuất giúp tao ngay một cái thư hẹn gặp. Nếu nó không trả lời tức là đồng ý. Tao sẽ đến đứng lù lù cả tối ở cầu thang nhà B6 Kim Liên.
Hòa nói:
– Có một cái thư hẹn gặp lúc bẩy giờ thì cần gì tao viết, mày tự làm lấy đi.
– Nhưng các thư trước đây mình gửi cho nó đều rất lãng mạn, nên bức thư quan trọng, đánh dấu cuộc hẹn hò đầu tiên cũng cần được viết thật văn hoa.
– Thì mày cứ viết bẩy giờ tối mai muốn gặp… à, sẽ tới gặp nó ở đầu cầu thang nhà B6 khu Kim Liên, rồi thêm mấy câu văn hoa vào, đại loại như “Hương ơi Hương, hãy đừng tàn nhẫn nhé, bởi đêm mai tôi sẽ đứng mãi không về, đứng cho đến khi sương rơi trên người tôi trắng xóa và hướng tất cả tình cảm của mình vào thương nhớ gọi tên Hương”.
Hòa ngứa mồm nói chơi mấy câu, không ngờ Việt bê nguyên câu đó vào bức thư hẹn gặp Mai Hương thật, không thèm quan tâm tới chuyện đầu cầu thang Nhà B6 làm gì có sương rơi.
Sáng thứ Hai, Hòa kiếm được hai quả muỗm. Nó cho Việt một quả. Lúc ở dưới sân trường đợi chào cờ, Việt tình cờ gặp Mai Hương. Nhìn Việt cầm quả muỗm, Mai Hương xòe tay. Việt phấn khởi tặng ngay. Lúc tặng nó lấy luôn bức thư hẹn gặp ở cầu thang Nhà B6 gói quả muỗm. Hòa đưa nốt quả của mình cho Việt: “Mỗi đứa một quả cho nó có đôi”. Một lúc sau Việt đến kể: “Mai Hương tham quá mày ạ. Tao đã cho một quả rồi, thấy tao có quả mày cho, lại đòi xin nốt. Tao không cho. Nó đòi cái gì mình cũng thực hiện ngay thì… yếu đuối quá”. Hòa nói: “Chắc nó xin cho cái Mai Liên. Có một quả muỗm nó xin mà mày không cho là làm nó mất mặt”. Việt ngập ngừng rồi thú nhận: “Lúc đó có… Áo Hồng ở đấy”.
Cuối giờ học, Mai Liên đứng lấp ló ở chân cầu thang, chờ Việt xuống đưa cho một mảnh giấy nhỏ xíu, trong viết nguệch ngoạc mấy chữ: “Tối mai gặp Hương ở đầu Nhà B8 khu Kim Liên”. Mai Hương chỉ dịch điểm hẹn từ cầu thang nhà B6 ra đầu Nhà B8. Việt phấn khởi ra mặt, luôn miệng khen Khanh quá giỏi, đúng là cố vấn ái tình, chỉ tư vấn một câu mà có hiệu quả ngay. Chẳng hiểu sao hôm nay Khanh lại khiêm tốn một cách không ngờ: “Cái này giống như mày bị viêm họng, đã uống kháng sinh bẩy ngày. Nay tao cho mày súc miệng thêm bằng nước muối. Mày khỏi bệnh, cứ nghĩ do nước muối, thực ra chủ yếu do kháng sinh uống trước kia nó ngấm vào”. Việt không đồng ý, nó cho rằng Hương mới là người được uống kháng sinh và khỏi viêm họng, chứ không phải nó.
Tối hôm đó mùng Một, trời tối đen, nhưng trong lòng Việt đầy sao lấp lánh. Chiều muộn có một trận mưa khiến đêm hẹn hò mát lạnh. Hai đứa lững thững đi dạo, nói với nhau đủ những chuyện linh tinh, chẳng đâu vào đâu mà không đứa nào thấy chán. Lúc chia tay, Việt lấy hết can đảm nắm tay Mai Hương. Mai Hương lặng yên, nhìn xuống trong giây lát rồi nhẹ nhàng rút tay về, khẽ nói: “Việt viết thư đề nghị làm bạn nên Hương mới gặp. Việt làm thế, lần sau Hương không gặp nữa”. Việt ngượng ngùng, hứa từ nay sẽ sửa chữa. Mai Hương yên lặng, quay đi. Việt sợ Mai Hương giận, vội vã cam kết nếu sau này tay nó còn tự động cầm tay Mai Hương lần nữa thì nó sẽ tự nguyện chặt một tay, chặt hết tay nó sẽ chặt đến chân. Việt về tới khu Nam Đồng đã gần nửa đêm nhưng Hòa và Khanh vẫn ngồi tán chuyện ở bể nước Nhà 2, chờ Việt báo cáo kết quả.
Nghe tới đoạn Việt cam kết, Khanh bò ra cười:
– Cứ đà này, chẳng mấy chốc mày sẽ cụt hết tứ chi.
Hòa phản đối:
– Làm sao hết tứ chi được. Chặt hết hai tay rồi, lấy đâu tay đụng vào nó nữa mà mất chân?
Khanh hỏi:
– Nhỡ nó chặt hai chân mình trước thì sao?
Hòa cười:
– Theo tao mày cứ đụng, rồi đưa dao xem nó có dám chặt không?
Khanh tỏ vẻ hiểu biết:
– Trong tình yêu, mình có thể nuốt lời một số chuyện lỡ cam kết cũng không sao. Đứa nào lúc yêu chẳng thề thốt và bốc phét quá đà.
Việt lắc đầu:
– Không được. Đã hứa thì không được nuốt lời. Nhưng tao không hứa sẽ chặt chân, tay khi… đụng vào những chỗ khác.
Nhưng lần gặp sau, tay Việt vẫn còn nguyên vẹn dù cầm tay Mai Hương rất lâu, vì Mai Hương chủ động đặt tay vào tay nó. Tối đó Mai Hương ra chỗ hẹn muộn, mắt đỏ hoe. Mai Hương kể chị gái biết chuyện Mai Hương đi chơi với Việt nên cấm. Chị bảo không được chơi với bọn Quân khu Nam Đồng, một lũ thanh niên ngỗ ngược, chuyên gây gổ đánh nhau. Mai Hương bênh Việt, cãi lại thì chị cầm thanh tre đánh. Mai Hương giơ tay đỡ, thanh tre quệt vào làm chảy máu ngón tay. Việt cầm thật chặt bàn tay Mai Hương, cảm thấy còn đau hơn cả mình bị đánh. Nó hỏi: “Người ta nói về bọn Quân khu Nam Đồng và Việt như thế thì Hương nghĩ thế nào?”. Hương bảo mặc kệ. Người ta càng nói, Hương càng thấy quý Việt hơn. Đối với Hương, Việt là người tử tế, đàng hoàng, quả cảm và nghĩa hiệp, lại có… một tâm hồn lai láng văn chương. Nghe Mai Hương khen tới đâu, Việt nở từng khúc ruột ra tới đó, nhưng tới đoạn “tâm hồn lai láng văn chương” thì nó hoảng. Nó về bắt Hòa cam kết sẽ viết thư tình hộ tới tận lúc hai đứa chúng nó lấy nhau.