Sau Khi Giết Ông Xã Trong Game 5 Lần - Chương 70

Sau Khi Giết Ông Xã Trong Game 5 Lần
Chương 70
gacsach.com

Dương Dương xoa eo lát đã: 【 Hình ảnh 】 Tấm hình này, mọi người đứng ra thừa nhận xem, là ai gửi cho em ấy?

Ảnh 18+.

Nghiên cứu kỹ càng, cũng không thể đưa hết nồi cho mình Tần Lộ Dịch gánh được, dù sao ban đầu quả thực là “dân mạng nhiệt tình” mở đầu.

Mọi chuyện phải nói tới hai hôm trước.

Tần Lộ Dịch thật sự không thích up weibo, nhưng thói quen xem weibo thì vẫn luôn có. Với chuyện mỗi ngày đều có thể nhận được rất nhiều bình luận và @, có thời gian rảnh, hắn cũng sẽ nhấn vào xem một hai cái.

Một hôm, hắn bị một weibo @ điên cuồng.

Mâm gà bự: Vị trí giữa người yêu với nhau. 【 Hình ảnh 】 【 Hình ảnh 】 @ người mà mấy thím muốn @ đi...

Bình luận bên dưới phần lớn đều @ nửa kia của mình, còn lại là vài bình luận quái dị.

Sữa ngọt: Mị... hiện trường ngược chó cỡ lớn này mị không có ai để @, mị liền @ chồng chồng kiểu mẫu trong lòng mị vậy... @Louie_ Lộ Dịch.

Ví dụ như vậy có vài cặp CP người thật hoặc CP trong phim đều bị @ mấy lần, dưới lầu bình luận cũng tiếp tục một mảnh @.

Tần Lộ Dịch nhìn kĩ hai bức hình của chủ weibo, đúng là khoa học dạy tư thế cơ thể mới mẻ, hắn ngồi trên ghế sô pha trong căn tin công ty, xem nhẹ nhân viên ngẫu nhiên đi ngang qua nhìn lén, nghiêm túc mang theo thái độ học tập lưu ảnh vào trong điện thoại.

Cuộc họp buổi chiều kết thúc sớm hơn dự tính, Tần Lộ Dịch nhìn đồng hồ mới hơn bốn giờ, đủ để hắn tới đơn vị của Quý Dương đón người về, nên nhắn WeChat cho Quý Dương, nói sớm cho cậu một tiếng. Quý Dương trứng lười, đến giờ chưa đi thi bằng lái, nên tài xế công ty Tần Lộ Dịch sáng hôm nào cũng phải qua tiện đưa Quý Dương đến chỗ làm luôn.

Cách xử lý với bên ngoài của Quý Dương, cứ nói bao đi nhờ xe lâu dài, phối với cái mặt giản dị tự nhiên của cậu, còn coi là thật, không ai nghi ngờ.

Tục tưng Dương Dương: Không cần không cần, đồng nghiệp của anh cùng đường nhà mình, anh đi nhờ xe anh ấy là được.

Tục tưng Dương Dương: Chờ chắc chết mất.

Tần Lộ Dịch: Hay anh nói một tiếng với cấp trên của anh, hôm nay tan ca sớm chút?

Quý Dương đúng giờ 9 giờ đi 5 giờ vềm, chính hắn cũng hơi tí là tăng ca đến đêm khuya, hai người hiếm khi có một buổi tối nhàn rỗi một ít. Tần Lộ Dịch ước gì có thể bay qua đón người về.

Tục tưng Dương Dương: 【 Nghiêm túc lắc đầu 】 Không được, anh phải đúng giờ giữ gìn toàn bộ chuyên cần nữa, không thì mấy hôm sau sao xin nghỉ với lãnh đạo chứ.

Tần Lộ Dịch: Có phải anh chê em rồi không?

Tục tưng Dương Dương: 【 Té hộc máu 】

Bắt đầu từ lúc cậu đi làm, tập trung vào công việc, Tần Lộ Dịch liền thường xuyên nói ra cái giọng chua ghen cộng thêm nghi ngờ mị lực của bản thân có phải suy giảm rồi hay không. Quý Dương cạn lời, phải đi dỗ dành người trước đã.

Tục tưng Dương Dương: Anh không có! Hôn em hôn em hôn em, không phải là anh sợ em kẹt xe à, với lại hôm nay anh đã hẹn người ta rồi.

Tục tưng Dương Dương: 【 Trái tim đều cho em 】 Chờ anh về nhé...

Tần Lộ Dịch đều có thể gọn gàng nhanh chóng mà giải quyết những chuyện khác, chỉ hết cách với cái miệng mật ngọt của Quý Dương, cuối cùng chỉ có thể theo cậu.

Trên đường về quả nhiên bắt đầu kẹt xe, Quý Dương trò chuyện với đồng nghiệp trên xe.

“Tiểu Quý, có bạn gái chưa?” Đồng nghiệp nam lớn hơn Quý Dương năm tuổi, đã kết hôn sinh con, bình thường rất quan tâm Quý Dương.

“Chưa,” Nhưng đã có bạn trai, Quý Dương còn chưa nói mấy chữ sau, đồng nghiệp nam đã tiếp lời cảm thán một tiếng.

“Ai, chưa có là được rồi, thừa dịp trẻ tuổi hưởng thụ thêm mấy năm, đừng kết hôn sớm như anh, bây giờ vay nhà vay xe con đi học, nghĩ lại cũng đau đầu,” Anh ta nói: “Đơn vị này của mình, vẫn phải có tiềm lực phát triển.”

“Em cũng thấy vậy,” Quý Dương đầy mặt mơ ước: “Em chỉ muốn học nhiều thêm vài thứ, rồi sang năm có thể thăng chức chẳng hạn.”

Đồng nghiệp nam thấy vẻ mặt đơn thuần của cậu, coi cậu thành sinh viên tốt nghiệp bình thường, nhớ lại mình năm đó, trong mắt không khỏi thêm một phần yêu mến cậu.

Hoàn toàn không biết cậu nhóc nhìn như đơn giản này lại là người tùy theo lòng mình trải nghiệm cuộc sống, cũng vì thái độ Quý Dương quá nghiêm chỉnh, nhìn ra khuôn ra dạng.

Thực sự kẹt xe, may mà mắt thấy tới giao lộ. Quẹo qua một bên thì tốt hơn, nhưng Quý Dương ngại làm phiền người ta, chủ động yêu cầu xuống xe tại chỗ, để đồng nghiệp nam đi trước.

Không ngờ cậu vừa xuống xe, Tần Lộ Dịch đã đứng ở cách đó không xa, khóe miệng hơi mím.

Quý Dương đeo cặp bước nhanh tới, giương mắt liền cho người ấy một nụ cười, từng chút tách đi chút không vui khi không thể đón người trong lòng Tần Lộ Dịch, hai người vươn tay mười ngón nắm chặt nhau cùng đi về phía trước.

“Khoảng thời gian này anh biểu hiện tốt, tới Tết anh tranh thủ không cần tăng ca, có thể về nhà ăn Tết với ba mẹ anh.” Quý Dương tự mình trù tính kỹ càng, vẻ mặt chủ ý nhỏ: “Mai là ngày cuối, anh sẽ có thể toàn bộ chuyên cần, thêm sáu trăm đồng đó.”

Tuy kiếm được sáu trăm đồng này hết sức vất vả, phải biểu hiện nổi trội suốt ba tháng liền mới được gởi một ngàn tám, cuối cùng chia đều coi như là một tháng thêm sáu trăm, còn chưa đếm đúng. Nhưng Quý Dương rất hưởng thụ cảm giác thỏa mãn khi mục tiêu sắp hoàn thành này, cả người đều lan tỏa sức sống ra ngoài.

Không biết còn tưởng là 60 ngàn.

“Tết năm nay chắc em có thể rảnh hơn năm ngoái một chút, trong tháng giêng nhất định có thể quay về với anh,” Tần Lộ Dịch bỏ tay Quý Dương vào trong túi áo khoác của mình, nhìn mặt Quý Dương bị lạnh hơi đỏ, duỗi tay xoa xoa: “Vừa lúc bàn bạc xác định chuyện kết hôn với ba mẹ luôn.”

Sinh nhật của Tần Lộ Dịch vào tháng năm, thêm non nửa năm nữa là tới tuổi có thể nhận chứng rồi.

Bắt đầu từ đầu năm nay, trên người Tần Lộ Dịch liền trào ra cảm xúc như hận gả này, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt theo thời gian, hận không thể ùng ục ùng ục nổi bong bóng.

Hai người sống đến giờ, dù tuổi còn nhỏ, nhưng đã rất giống vợ chồng già. Nhắc tới chủ đề kết hôn cũng có vẻ đương nhiên.

“Chỗ tụi em có phong tục nào không?” Quý Dương sợ lạnh, dựa vào lòng Tần Lộ Dịch, hai người dính sát nhau đi: “Chỗ tụi anh có rất nhiều phong tục hỗn tạp, nhưng đều là phong tục kết hôn của nam nữ, có lẽ mình cũng không cần rắc rối thế, nhận chứng cái là xong.”

“Ngay cả lễ cưới mà anh cũng không cho em làm ư?” Tần Lộ Dịch lập tức tủi thân.

Lần này gộp thêm tủi thân không cho đón người lúc nãy, Quý Dương cảm thấy mình thua thiệt người này không ít.

“Anh chỉ là thấy vậy thôi,” Cậu nhìn vẻ mặt Tần Lộ Dịch: “Nhưng mà! Nhìn hết trên niềm vui của cục cưng em đấy!”

Quý Dương vội lượn về, trong lòng nhảy bùm bùm.

Tần Lộ Dịch trạng thái đóa hoa nhõng nhẽo này đúng là trăm năm mới gặp, trái tim Quý Dương tức thì bắt đầu phồng lên, cậu duỗi tay đặt trong túi Tần Lộ Dịch ra, thừa dịp trước khi vào thang máy thì ôm eo người ta.

Giữa hai người không có xưng hô thân thiết nào cả, Tần Lộ Dịch ngoại trừ vào lúc hai người làm tình mới nói Quý Dương tới mức đỏ mặt, những lúc khác miệng lưỡi trơn tru hoàn toàn không bằng Quý Dương.

Lúc này bị một tiếng cục cưng của cậu khiến cho lòng mềm thành một cục bông, hắn cúi đầu, trán áp lên Quý Dương: “Mai em phải đi nước M một chuyến, ở đó mấy ngày, anh ở nhà ngoan ngoãn tí, được không?”

Tần Lộ Dịch vậy mà không thừa thế truy kích, mà là rộng lượng thả cho cậu một con ngựa, nhưng lại lộ vẻ mặt đáng thương trước khi chia xa.

Quý Dương không khỏi cảm thấy bản thân thua thiệt bé thành thật này lên đỉnh điểm, gật đầu liên tục cùng Tần Lộ Dịch về nhà.

Cậu còn chưa biết tất cả đều là tâm cơ của đối phương.

Cảm giác thua thiệt này vẫn kéo dài đến sau khi hai người tắm xong, Tần Lộ Dịch lấy điện thoại ra tràn đầy tinh thần nghiên cứu hỏi Quý Dương, có sẵn lòng thực hành vài cái không, Quý Dương không nỡ từ chối.

Từ đầu giường thực hành tới cuối giường, từ cuối giường thực hành đến bên bồn tắm, rồi từ bên bồn tắm thực hành tới ghế sô pha phòng khách, Quý Dương bị biến thành một bãi bùn nhão, khóc mấy lần, hai tay mềm nhũn muốn đánh mặt Tần Lộ Dịch cũng không có sức nâng lên được.

Tần Lộ Dịch ôm Quý Dương, hôn hai ba cái trên cái mặt đỏ bừng của cậu, thấp giọng hỏi Quý Dương mệt mỏi mắt cũng không mở ra được: “Em là ai của anh?”

Quý Dương mơ màng còn tưởng là chưa để yên, kiếm lời hay nói: “Là, là chồng.”

Chờ nói xong mở mắt ra phát hiện đã không còn là lúc mặc người xâu xé vừa nãy nữa, tức thì hung dữ: “Phi! Em là đồ lừa đảo, em đừng ngủ chung giường với anh nữa.”

Bây giờ từ xương tới thịt cậu đều tựa như không phải của mình, bình thường muốn duỗi chân đạp người cũng lười động đậy, nếu không tuyệt đối sẽ đá chết người.

Tần Lộ Dịch sung sướng cười nhẹ vài tiếng, ôm người vào toilet rửa sạch, sau đó đưa Quý Dương lên giường khô ráo nằm ngủ.

Tình hình trước khi Quý Dương đi trễ mất toàn bộ chuyên cần là chuyện như thế đấy.

Dân mạng tuy không biết, nhưng có thể ảo tưởng mà.

Chỉ là sau khi Quý Dương up weibo đó liền đủ nói rõ vấn đề.

Lạnh da lạnh da: Dương Dương cậu cuối cùng cũng rõ tụi tui muốn gì rồi! Đợi chủ đề 18+ dưới weibo này đúng là không dễ mà. 【 Cười đáng khinh 】

Mì thịt bò canh chua: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha, tui từng thấy weibo này! Rất nhiều người @ Lộ Dịch, thì ra Lộ Dịch nhìn thấy thật, còn lưu lại để thực hành? Vậy sau này tui phải @ cậu ấy chịu khó @ tí vậy.

Nét mặt Trùng Khánh: Một lần nữa chứng minh Louie quả nhiên là bự tốt còn lâu, Dương Dương có thể nói là tính phúc vô cùng viên mãn khiến người ghen tỵ. Thức ăn cho chó này có thể 666 x2.

Một lọ niềm vui: @Louie_ Lộ Dịch, qua đây quỳ ván chà quần áo đi ha ha ha.

Quý Dương nằm nhoài ở góc bàn ăn căn tin, xem bình luận bên dưới tất cả đều cười ha ha. Chính cậu thì đang rầu chuyện xin nghỉ, lúc nãy đồng nghiệp có nói với cậu, ngành họ bình thường ở lại tăng ca toàn là những người mới không có lý lịch như họ. Cái khác thì được, chứ nếu không thể về nhà ăn Tết, Quý Dương sẽ sầu chết mất.

Nhưng giờ phút này ở thành phố J, nhà Quý Dương.

Dì Trần sát vách dắt cháu gái mới một tuổi sang chơi, cháu gái ngủ, bà liền ngồi nói chuyện với mẹ Quý Dương trên ghế sô pha.

“Lúc trước Thành Thực đổi nơi công tác, đổi công ty, tiền lương tăng không ít, với lại điều kiện gia đình bên nhà bạn gái cũng tốt, trong nhà hai phòng hai xe, sau này nếu có cưới, bên chúng tôi cũng không có gánh nặng gì,” Nói một chuỗi dài như vậy thật ra chỉ là vì dẫn dắt mấy chữ sau: “Ai, Dương Dương nhà chị sao rồi, tìm được công việc chưa?”

Quý Dương nhỏ hơn Lý Thành Thực một tuổi, thường bị lấy ra so sánh, dì Trần gì cũng tốt, chỉ có điểm này là không sửa được. Mẹ Quý Dương thì lại không có tính như thế, bình thường chỉ nói Quý Dương có bạn trai, về phần bây giờ Quý Dương sống thế nào thì cơ bản không nhắc tới.

“Công việc mới khoảng nửa năm, còn đang ổn định, lý lịch của nó trong đơn vị cũng không nhiều, hai hôm trước còn nói với tôi là muốn đi học lại nữa,” Mẹ Quý Dương đặt mắt trên đan len: “Mình là cha mẹ, cũng không thể can thiệp nhiều, cứ để nó từ từ mà tính thôi.”

“Tiêu dùng ở thành phố A cũng không thấp, Dương Dương nó xài tiền rất nhiều nhỉ?”

“Nó hả, từ nhỏ đã bị chiều hư, cũng không biết gì là tiết kiệm,” Mẹ Quý Dương vẫn là thái độ nhẹ như gió mây: “Nhưng dù sao trong nhà cũng không trông chờ nó làm việc nuôi gia đình, cũng không sao cả.”