Vòng bảy người - Chương 48 - Phần 1

Chương 48: Mỗi người một ngả

4:20 Âm dương đạo.

Trần Hạo lim dim mắt nhìn thi thể giăng khắp nơi này, anh lắc đầu nói: “Không, đây không phải là thi thể, đây là cây.”

Tam Béo lấy tay dựng một cái mái che nắng nói: “Làm sao có thể được? Cây gì mà như vậy?”

Diệp Vỹ buông tay nói: “Cây Hoàng Tuyền...”

Trần Hạo kiểm tra xong hành lý, anh nói: “Đúng vậy, năm đó trong truyền thuyết thần thoại, trong Trảm Mộc Đoạn Thiên Đạo từng nói rằng sử dụng bậc thang gỗ, có thể thông suốt thiên giới, rồi sau đó Thiên Đế hạ lệnh chặt đứt tất cả thần mộc, chặt đứt liên hệ giữa người phàm và thượng thiên. Nhưng thông đạo của địa phủ lại không bị chém đứt, mà thi mộc chính là bậc thang hướng đến địa phủ, do đó nó được gọi là cây Hoàng Tuyền. Nói chung chỉ có ở khí hậu cận nhiệt đới gió mùa ẩm ướt của châu Á mới có thể sinh trưởng, bởi vì nó cần rất nhiều hơi nước, nhu cầu lượng chất dinh dưỡng cực lớn, chỉ sinh trưởng ở nơi có lượng lớn thi thể thối rữa tồn tại. Cảnh nội phía tây Tương[1] nghe nói còn có người từng nhìn thấy loại cây hi hữu này.”

[1] Tên gọi khác của tỉnh Hồ Nam.

Trần Hạo nhìn Chu Quyết nói: “Thanh âm này chính là những cây bắt đầu nảy mầm này phát ra, chính giữa trống rỗng. Đây là thủy môn hóa mộc môn.”

Dần dần thế mưa càng ngày càng nhỏ, mà giữa tiếng khóc la khủng bố nọ, cây Hoàng Tuyền dần dần sản sinh biến hóa quỷ dị, nó bắt đầu bành trướng, giống như được nạp khí, từng khối màu xám trắng phủ kín toàn bộ thạch bích.

Khỉ Còi nói: “Con mẹ nó thật buồn nôn, quả thực giống như là một khối bệnh vảy nến lớn.”

Lão Cửu nói: “Như vậy căn bản cũng bò không lên được, chúng ta khẳng định sẽ ngã chết.”

Diệp Vỹ nhìn những khối thi thể này, ánh mắt hưng phấn nói: “Bắt đầu rồi.”

Gã vừa dứt lời, giữa những khối đá bành trướng kia cư nhiên chậm rãi lộ ra rất nhiều dây leo màu xanh tím, tốc độ dây leo lên dốc cực nhanh quả thực làm cho người ta tán thưởng không thôi, mà đồng thời theo dây leo sinh trưởng, đầu cành cũng nở ra một đám nụ hoa, toàn bộ bên trái đều là màu trắng, mà bên phải còn lại là hoa màu đen. Giống như một vách tường hoa thật lớn do hai hàng hoa trắng đen tạo thành.

Lão Cửu nói: “Đây là ý tứ gì?”

Lâm Húc kinh thán: “Những thứ này... Lộ tuyến lúc đầu Thúy Nương mang nhóm bọn ta đi toàn bộ đều là hoa màu trắng. Đây... là hoa dẫn đường?”

Trần Hạo nói: “Đến lúc rồi, phải bò được lên trên, chờ tất cả hoa đều nở sẽ có phấn hoa bay ra, nó có độc.”

Nói xong anh bắt đầu chuẩn bị dụng cụ, anh ném cho mỗi người một bộ dụng cụ leo núi và dây thừng, anh nói: “Diệp Vỹ, nhớ kỹ canh giờ.”

Người nọ cười cười nói: “Cậu cũng đừng cản trở.”

Nhưng Trần Hạo cũng không nói giỡn anh nắm trang bị không buông tay, anh nói: “Đáp ứng tôi, phải mang theo bọn họ còn sống ra ngoài.”

Diệp Vỹ tiếp nhận dụng cụ, trong ánh mắt của gã xuất hiện một tia do dự, bởi phần do dự này càng khiến lực đạo trong tay Trần Hạo càng thêm nặng, Trần Hạo nói: “Ít nhất Khỉ Còi bọn họ có quyền sống sót.”

Diệp Vỹ quay đầu lại nhìn Khỉ Còi đang cắm đầu sửa sang lại trang bị một chút, gã tiếp nhận dụng cụ, nhưng cũng không hứa hẹn gì với Trần Hạo. Trần Hạo la lớn: “Diệp Vỹ!”

Diệp Vỹ ngẩng đầu, gã chỉ yên lặng nói một câu: “Tôi biết.”

Chu Quyết cầm dây thừng, cuối cùng cậu nhìn thoáng qua Lão Cửu và Khỉ Còi, trong ánh mắt Lão Cửu tràn ngập hưng phấn, hắn phảng phất như không hề để ý đến tử vong của chính mình, chỉ vì có thể tiếp cận chân tướng mà hưng phấn. Tâm Chu Quyết như bị mũi khoan đâm vào đau đớn. Cậu biết Lão Cửu đã không bình thường nữa, nhưng cậu vẫn như cũ hy vọng bọn họ còn có một ngày gặp lại nhau, cậu hy vọng đến lúc trở về trường học, trở về ký túc xá. Bốn người bọn họ vẫn như cũ sẽ vì ai đi múc nước, ai đi ký tên mà tranh giành ầm ĩ. Vì nhìn nữ sinh dưới lầu giặt quần áo trở về mà chế giễu nhau. Cậu hy vọng có thể trở lại quá khứ...

Tam Béo vỗ Chu Quyết một cái, hắn nói: “Đi thôi, nếu không sẽ không kịp nữa.”

Chu Quyết cố nén kỳ vọng trong lòng, cậu hô: “Lão Cửu, Khỉ Còi! Các cậu phải sống sót ra ngoài!”

Khỉ Còi cúi đầu, hắn nặng nề gật đầu. Chu Quyết phát hiện hắn cư nhiên đã rơi lệ, Khỉ Còi luôn mặt mày kiên nghị, phảng phất như không sợ trời không sợ đất đã khóc. Khỉ Còi rất nhanh dùng mu bàn tay lau mặt, hắn hít mũi nói: “Lão Nhị, Tam Béo, các cậu cũng phải còn sống trở về!”

Nói xong hắn cũng không quay đầu lại mà xoay người rời đi.

Khi mọi người đều tự đi hướng tới những vị trí bất đồng, Lão Cửu rốt cuộc buông xuống tất cả ngụy trang, trong ánh mắt của hắn lộ ra sự bình tĩnh và bi ai. Hắn chỉ nhàn nhạt nói: “Các bạn, vĩnh biệt...”

Hoa nở cũng không nhanh lắm, nhưng cây Hoàng Tuyền sâu bên trong những đóa hoa này lại khiến người ta sợ hãi cực kỳ, phảng phất như phía dưới những đóa hoa này chính là thi thể thật sự. Những đóa hoa quỷ dị này phảng phất như chính là nở trên thi thể vậy. Hai nhóm người bắt đầu chia nhau hướng về hai bên trái phải thạch bích bò đi, gian nan nhất phải tính đến Lâm Húc và Tam Béo, mà danh tự Khỉ Còi quả nhiên không phải nói suông, xoẹt xoẹt xoẹt vài cái tìm được cảm giác rồi, bò so với khỉ còn nhanh nhẹn hơn, hắn thậm chí còn có thể lực kéo lên một người khác. Rõ ràng tiến độ của bọn họ so với nhóm Trần Hạo mau hơn nhiều.

Trong quá trình này mọi người một câu cũng không nói, dần dần khoảng cách giữa hai nhóm người càng kéo càng xa, chờ bò đến trung gian, bọn họ phát hiện mưa đã tạnh, trèo lên càng thêm dễ dàng.

Hai tổ đội ngũ dọc theo những đóa hoa trên cây Hoàng Tuyền này dẫn dắt hướng lên trên, lấy hình chữ Y bắt đầu theo hai bên trái phải thạch bích tách ra.

Chu Quyết bò được một nửa đã thở hồng hộc, cậu chợt nghĩ tới một vấn đề vô cùng quan trọng, cậu hỏi: “Chúng ta làm thế nào đồng bộ được với Khỉ Còi bọn họ?”

Trần Hạo nhìn sắc hoa bốn phía nói: “Canh giờ. Anh cùng Diệp Vỹ đều biết canh giờ lúc nào thì tiến hành.”

Chu Quyết hỏi: “Lúc nào?”

Trần Hạo nhìn đồng hồ nói: “Bây giờ là 4 giờ 40 phút, thuộc về giờ dần, chúng ta còn thời gian hơn bảy tiếng nữa, phải hợp lại thành công lúc 12 giờ trưa. Nếu không hết thảy đều uổng phí.”

Chu Quyết cắn răng nhìn thạch bích tràn đầy dây leo xanh tím, cậu hỏi: “Thất bại sẽ ra sao?”

Trần Hạo cúi đầu, anh nhìn cánh tay mình nói: “Anh cũng không biết.”

Chu Quyết không tiếp tục hỏi nữa, cậu nắm chắc dây thừng trên tay, dây leo này cắt tay cậu đầy vết máu, nhưng kỳ quái chính là cậu phát hiện chính cậu không hề có cảm giác đau đớn.

Chu Quyết nắm chặt hai đấm tay liều mạng bò hướng lên trên, trong lòng cậu, vẫn có một loại sợ hãi nói không nên lời, cậu cảm thấy có khả năng chính cậu đã chết. Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, cậu vẫn muốn tiếp tục sống.

Thình lình Tam Béo bò trên đầu ngừng lại, Chu Quyết thiếu chút nữa đụng trúng hắn, cậu hỏi: “Cậu làm sao vậy, tiếp tục bò đi.”

Tam Béo mở miệng hỏi: “Anh Trần, phía dưới thật là gỗ, không phải thi thể sao?”

Trần Hạo nói: “Đúng, trong tư liệu của Như Lan cho thấy một bức ảnh thực vật chính là cái này, tôi cũng từng nghe nói tới.”

Trên mặt tam Béo co rút một chút, hắn nói: “Nhưng phía trước tôi cảm giác gỗ nọ hình như lay động một cái, không, không phải là chỉ bành trướng gì gì đó, mà là nó cứ thế run lên một cái! Tôi nghĩ phía dưới có một vật sống đang bò.”

Trần Hạo quay đầu lại nhìn một chút, những bông hoa cổ quái này càng ngày càng dày đặc, trên thi mộc màu xám có vẻ tái nhợt như tang lễ, xem chừng không bao lâu nữa sẽ nở ra toàn bộ.

Trần Hạo nói: “Mặc kệ, mau trèo đi. Chờ hoa nở rồi chúng ta sẽ phiền toái! Phấn hoa sẽ làm người ta sinh ra ảo giác!”

Chu Quyết quay đầu lại nhìn Lâm Húc rơi ở phía sau cùng của đội ngũ một chút, cậu hô: “Ông Lâm, ông đi được không! Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa!”

Lâm Húc không trả lời, mà đem tất cả khí lực đều dùng vào việc leo lên, thình lình Lâm Húc bỗng dưng hú lên quái dị, cả người đều lơ lửng treo ngược trên thạch bích, ông ta chỉ có thể liều mạng kéo lấy dây thừng, ông quay về phía mọi người nói: “Có cái gì túm lấy ta!” Ông lung lay muốn đổ dựa vào một tay kéo dây thừng, cơ hồ tùy thời sẽ té xuống.

Trần Hạo quay đầu, anh phát hiện giữa dây leo cư nhiên có một đôi tay, Trần Hạo kéo mạnh cánh tay của Lâm Húc, cái tay nọ liền từ trong dây leo rút về, Lâm Húc thở hổn hển nói: “Tay kia! Phía dưới có cái gì đó!”

Trần Hạo nhìn hoa mọc càng ngày càng dày đặc, anh nói: “Đừng quản nhiều như vậy, bò mau.”

Trần Hạo đẩy Lâm Húc hướng lên trên, anh thúc giục mọi người tiếp tục bò đừng quay đầu lại, mà tại một khắc khi anh hướng giữa đám dây leo nhìn lại, từ trong dây leo lại mạnh mẽ vươn ra một đôi tay. Trần Hạo nhìn nó nói: “Còn chưa tới lúc, còn chưa tới... Vẫn chưa thể...”

Cánh tay kia phảng phất như có cảm ứng, nó yên lặng rút về giữa đám dây leo hỗn độn, giữa dây leo đan chéo phức tạp kia phát ra thanh âm sột soạt, Trần Hạo chợt cảm giác được trên tay một trận đau đớn bứt rứt, anh bưng cánh tay mình, tận lực không để mọi người nhìn ra.

Mà đồng thời khi mọi người ở đây tiếp tục trèo hướng lên trên, phế thành Tương tộc ban đầu kia cũng bắt đầu tràn ngập một luồng sương mù dày đặc đỏ tươi như máu, giữa sương khói đẫm màu máu kia, cổ thôn của Tương tộc bắt đầu sụp đổ, từ dưới nền đất truyền đến tiếng lèo xèo làm cho lòng người ngứa ngáy, thình lình vốn là thôn xóm thoáng cái ầm ầm sa vào lòng đất, cả thôn xóm trở thành một hố cực lớn, tiếp theo giống như suối phun, lượng lớn Tương trùng từ dưới đất tuôn ra, trùng này cùng sương mù màu đỏ dung hợp, không ngừng hướng về phía thạch bích lan tràn, tiếng chuông cổ quái như hồi chuông báo tử không ngừng gõ vang.

Diệp Vỹ quay đầu nhìn lại phía dưới, trên khuôn mặt tái nhợt của gã lộ ra một phần lo âu. Ánh mắt của gã cực kỳ bất an, Khỉ Còi hỏi làm sao vậy, gã chỉ nhìn thạch bích nói: “Tiếp tục, phải bò được lên trên. Chúng ta không còn đường lui nữa.”

Lão Cửu bưng ngực nói: “Mấy thứ kia... đã theo tới... Chúng nó muốn mạng của chúng ta...”

Đội ngũ này của bọn họ tương đối nhanh hơn nhiều so với tổ của Trần Hạo. Rất nhanh cũng đã bò đến vị trí hai phần ba. Tới nơi này rồi, đá tảng khô ráo, hoa cũng có vẻ thưa thớt hơn, cơ hồ nhìn không thấy loại cây Hoàng Tuyền màu xám trắng kia nữa. Nhưng đá tảng khô ráo ngược lại so với dây leo trơn ướt kia bò tốt hơn nhiều.

Đang khi ba người sắp bò đến đỉnh, bọn họ phát hiện phía bên phải thạch bích lăn qua một tảng đá thật lớn, Diệp Vỹ rất nhanh di chuyển thân thể, tảng đá nọ dọc theo thạch bích một đường lăn xuống. Diệp Vỹ nhìn bốn phía nói: “Chất liệu của tảng đá nọ không phải trên thạch bích này, hẳn là cẩm thạch.”

Nói xong gã chậm rãi tới gần phía bên phải, Diệp Vỹ kéo dây leo ra, phát hiện cư nhiên có một phiến cửa đá, gã nhìn bên mép đường hầm nói: “Cái này đúng rồi, đây mới là thông đạo chân chính của mộ phần công chúa, lúc đầu Lâm Húc bọn họ tiến vào chỉ là đạo động mà thôi.”

Thông đạo cũng không lớn như trong tưởng tượng của bọn họ, chỉ là so với cửa nhà bình thường hơi lớn hơn một chút, bên cạnh cánh cửa có dấu vết bị cạy mở, Diệp Vỹ vướt bên mép nói: “Cửa này vốn là dùng da thú phong trụ, xem ra Trần Như Lan quả nhiên đã thật sự lựa chọn vào nơi này.”

Cổng của thông đạo có một khối cẩm thạch ngay ngắn điêu khắc thành, phía trên có rất nhiều hoa văn và đồ án đan xen phức tạp. Diệp Vỹ dùng ống tay áo lau đi tro bụi trên cửa, gã một bên vuốt ve cánh cửa, một bên nói: “Nơi này viết cực kỳ rõ ràng tên của chủ mộ và phong hào của nàng, đồ đằng phượng hoàng bên cạnh cũng đã tượng trưng cho địa vị hoàng tộc của nàng, nàng quả thật là một công chúa.”

Khỉ Còi nói: “Nàng là ai?”

Diệp Vỹ vuốt cái tên kia nói: “Công chúa Tương Linh, bất quá phong hào này là sau khi nàng chết mới được truy phong. Từ tên đến xem nàng hẳn là thi nhân đại tông chủ môn đã làm phép sống lại trong Tương tộc.

Diệp Vỹ thử đẩy phiến cửa đá nọ, nhưng cửa đá không nhúc nhích tí nào.

Khỉ Còi đẩy gã ra nói: “Để tôi!”

Nhưng mặc cho Khỉ Còi dùng bao nhiêu sức lực, cánh cửa nọ cũng không mảy may di động. Khỉ Còi sĩ diện không nén được giận, cả người hắn dán trên cửa dùng hết toàn lực vừa đẩy vừa kéo, nhưng căn bản một chút tác dụng cũng không có.

Thình lình Khỉ Còi chợt nhảy ra, hắn nói: “Không đúng! Bên trong cánh cửa có động tĩnh!”

Diệp Vỹ cũng dán lên cánh cửa nghe ngóng, bên trong quả nhiên truyền đến tiếng hít thở phì phò, gã nói: “Không có khả năng, ngoại trừ nhóm đến năm năm trước kia, hẳn là không ai vào nữa.”

Khỉ Còi nói: “Cho dù đi vào, không ăn không uống đến giờ còn có thể gọi là người sao?”

Lão Cửu lắc đầu nói: “Nhưng các cậu đã quên, bên trong sách đích xác còn có một người ở lại mộ phần công chúa.”

Diệp Vỹ dừng một chút, gã nói: “Là người chết đầu tiên - thầy lang?”

Khỉ Còi dán lên cánh cửa, hắn nói: “Hình như không có thanh âm gì nữa... Chẳng lẽ đã đi rồi?”

Hắn lại thử đẩy vài cái, Khỉ Còi rốt cuộc tức giận nói: “Diệp Vỹ, cửa này mở thế nào?”

Diệp Vỹ khoanh tay trước ngực, gã nhìn chăm chú Khỉ Còi dùng một loại phương thức rất miệt thị lắc lắc đầu, sau đó gã nhìn bao quát bốn phía nói: “Nhìn thấy cái hõm kia không? Cơ quan này rất thường thấy trong mộ đạo.”

Khỉ Còi gật đầu, Diệp Vỹ tiếp tục nói: “Tìm bốn cây gậy đồng thời cắm vào trong bốn hõm này, sau đó đẩy cửa hẳn là có thể mở ra.”

Khỉ Còi đỏ mặt trừng mắt liếc gã, từ trong balo lấy ra một cây gậy leo núi, đem nó bẻ thành bốn khúc đưa cho Diệp Vỹ. Diệp Vỹ nhìn gậy, khóe mắt co quắp một chút, Lão Cửu ở bên cạnh nói: “Lúc đầu cậu ấy đánh anh tuyệt đối là thủ hạ lưu tình rồi, nếu không anh hiện tại cùng cây gậy này không khác gì nhau.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay