Vòng bảy người - Chương 49 - Phần 1

Chương 49: Âm dương song phân, bảy hồn đồng đạo

7:17 Mộ phần công chúa

Ba người Khỉ Còi tiến vào huyệt, bọn họ cảm thấy phảng phất như thời gian đã bất động vậy. Trang trí ở mộ đạo này đơn điệu đến cơ hồ không có gì, mà ngay cả bích họa cũng không có một bộ nào. Bên trong thông đạo chật hẹp cái gì cũng không có. Trong không gian bất động, phảng phất như ngay cả thời gian cũng đình chỉ.

Khỉ Còi nói: “Chỗ này thật là phần mộ hoàng thân quốc thích sao? Sao cảm giác như là tầng hầm Đông Bắc vậy.” Hắn nói xong một câu, sẽ sinh ra tiếng vọng cổ quái, tựa như bên trong phần mộ này còn có một người dùng âm điệu cổ quái lặp lại lời hắn vậy.

Lão Cửu nói: “Đích xác, cùng nơi lúc đầu tôi tiến vào không giống, cũng không có dầu hỏa... Chúng ta không phải đã đi nhầm rồi chứ.”

Khỉ Còi thuận thế quay đầu lại muốn hỏi Diệp Vỹ, nhưng phát hiện Diệp Vỹ không thấy đâu nữa. Hắn liền vội vàng kéo Lão Cửu nói: “Chết tiệt, tên mắt cá chết kia không thấy đâu nữa!”

Thình lình từ phía sau truyền đến thanh âm cực kỳ trầm thấp, Diệp Vỹ lạnh nhạt nói: “Cậu gọi ai là mắt cá chết?”

Khỉ Còi nhìn phía sau, nhưng vẫn không thấy Diệp Vỹ. Hắn hỏi: “Anh ở đâu?”

“Cúi đầu.”

Khỉ Còi theo hướng nhìn lại, phát hiện nửa thân thể Diệp Vỹ bị kẹt trên mặt đất, nhưng biểu tình của gã vẫn là dáng vẻ chuyện không liên quan đến mình.

Khỉ Còi cùng Lão Cửu vội vàng quay đầu lại, muốn kéo Diệp Vỹ lên, nhưng Diệp Vỹ lại ngăn cản nói: “Đừng tới gần.”

Lão Cửu kéo Khỉ Còi, Diệp Vỹ tiếp tục bình thản nói: “Các cậu đi ngược về sẽ chạm đến cơ quan, đến lúc đó tôi sẽ bị cắt thành hai nửa.”

Khỉ Còi nhìn gã hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”

Diệp Vỹ ngẩng đầu nhìn bốn phía, gã nói: “Các cậu đi về phía trước một thước, đừng tới gần.”

Khỉ Còi cùng Lão Cửu lui về phía sau, Diệp Vỹ hít một hơi, sau đó hai tay gã cũng không chống đỡ hai bên, mà gian nan chống phía sau, từng chút từng chút hướng lên trên. Đợi sau khi gã đi ra, gã mới thở hổn hển gọi Khỉ Còi và Lão Cửu nói: “Các cậu sang đây, tôi có thứ này cho các cậu xem.”

Khỉ Còi bọn họ đi trở về, chợt nghe được một tiếng rắc, nơi vốn là khe hở đó liền không thấy đâu nữa. Lão Cửu cùng Khỉ Còi nhìn dưới mặt đất, trán đã che kín mồ hôi lạnh, phản ứng của Diệp Vỹ cũng không quá lớn, gã móc ra một sợi dây nói: “Các cậu nhìn xem.”

Lão Cửu nhìn sợi dây nói: “Đây là dây đeo đồng hồ, hơn nữa nhìn qua còn rất cao cấp.”

Diệp Vỹ lắc lắc dây đồng hồ, lạnh nhạt nói: “Đồng hồ Casio. Các cậu từ phương diện này thu được gợi ý gì?”

Khỉ Còi và Lão Cửu cúi đầu, Khỉ Còi nói: “Đeo đồng hồ thế này ít có khả năng là con gái dùng, cũng ít có khả năng là người già dùng. Hơn nữa nhìn chú Ân cũng không giống người có đồng hồ đắt tiền...”

Lão Cửu nói: “Còn lão Triệu và Cố Lão trước đó cũng đã vòng về rồi. Bọn họ cũng không phải là người có thể dùng đồng hồ đắt tiền thế.” Hắn nhìn hai người còn lại nói: “Các người đừng hoài nghi tôi, tôi chưa từng tới đây.”

Khỉ Còi cau mày, hắn nói: “Hiện tại chúng ta vẫn như cũ chỉ biết trong đội ngũ Trần Như Lan bọn họ chỉ có sáu người, có thể là người thứ bảy kia không?”

Lão Cửu nói: “Không biết, nhưng khả năng không lớn, bởi vì người thứ bảy đến đây mới xuất hiện trừ phi là trước đó đã tham dự, nếu không tại nơi gà cũng không đẻ trứng này làm sao bỗng dưng mọc ra một người?”

Khỉ Còi gật đầu nói: “Vậy bọn họ có sáu người, hai người đã chết, hai người đã trốn, còn hai người vào được, Trần Như Lan cùng chú Ân cuối cùng tiến vào mộ thất. Nhưng vấn đề là, dây đồng hồ này không phải thứ bọn họ sẽ dùng. Còn có người thứ ba cũng tới?”

Lão Cửu nói: “Đúng vậy, bất quá Trần Như Lan không đi đến cuối cùng.” Đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn hai người nói: “Chính là nói kỳ thật cuối cùng không tiến vào cổ mộ ngược lại là tôi?”

Diệp Vỹ lúc này mới mở miệng nói: “Trần Như Lan cùng ông già kia là dựa theo tuyến đường này đi hướng vào trong. Các cậu nhìn kỹ, nơi này có dùng bút xóa làm ký hiệu.” Nói xong gã chỉ vào một dấu vết màu trắng ở vách tường bên cạnh nói: “Đích xác có ba người tiến vào, cậu xem Trần Như Lan dùng số 3 và một dấu mũi tên biểu thị nhân số và phương hướng của bọn họ.”

Khỉ Còi nói: “Người thứ ba rốt cuộc là ai?”

Thình lình bên trong hành lang tối tăm sâu thẳm truyền đến tiếng bước chân giống như có người vội vã chạy trốn. Thanh âm kia vô cùng rõ ràng, bọn họ ngừng thảo luận, mở to mắt nhìn chằm chằm sâu bên trong hành lang nọ, nhưng khi tiếng bước chân càng ngày càng tới gần, thanh âm lại biến mất.

Tiếp theo đó bọn họ cảm giác sâu bên trong hành lang hình như đã xẹt qua vài bóng người, nhưng tốc độ cực nhanh khiến bọn họ không kịp đếm xem tới cùng có bao nhiêu.

Khỉ Còi nuốt nước bọt nói: “Má ơi, thật sự có người đó!”

Diệp Vỹ giấu dây đồng hồ vào túi áo, nói: “Tiếp tục đi, sắp 8 giờ rồi.”

Sau khi bọn họ vừa di chuyển vào sâu bên trong, nơi vốn là cơ quan nọ lại đột ngột mở ra, sau đó trên mặt đất ở phiến đá kia lộ ra một đôi chân mang giày đế vải dày màu đen. Cặp chân kia bước ra dấu chân vừa nhỏ vừa sâu.

Sau khi ba người Diệp Vỹ ra khỏi hành lang, tiến vào một gian mộ thất tương tự hưởng đường, bọn họ rốt cuộc cảm giác được nơi này đã có một tia khí phái của phần mộ hoàng gia. Bởi vì không gian rốt cuộc không còn chật hẹp như trước nữa.

Bên trong đại đường này, chung quanh có rất nhiều phù điêu, những pho tượng với đủ loại tạo hình, có vài pho tượng diện mục dữ tợn, chúng nó lẳng lặng canh giữ hai bên hưởng đường này. Diệp Vỹ nói: “Đây là bố cục điển hình của mộ thất Nam triều, Nam triều thời kỳ này vật phẩm khắc đá tùy táng phát triển cực kỳ huy hoàng, rất nhiều đồ vật đều dùng đá làm ra. Hơn nữa ý nghĩa phi phàm.”

Lão Cửu nhìn bốn phía nói: “Nhưng nơi này có quá hoang vu không? Làm tôi cảm giác không giống mộ thất lắm.”

Diệp Vỹ dừng bước, gã nói: “Không, không phải bởi vì hoang vu, mà là vì vị công chúa này cũng không phải là công chúa thật sự. Mà mộ này cũng không nơi thật sự vì an táng nàng mà xây nên.”

Khỉ Còi nói: “Mau, tìm kiếm, nhìn xem Trần Như Lan có để lại ký hiệu gì ở đây không.”

Diệp Vỹ cầm đèn pin, gã thong thả chiếu thạch bích bốn phía, bích họa bốn phía cũng dần dần chiếu vào mắt ba người, trong bích họa không thứ gì miêu tả cảnh tượng về cuộc sống, mà là rất nhiều tổ hợp đồ án cực kỳ máu me khủng bố, có vài phù điêu như là người Maya hiến tế, trong đó rất nhiều cảnh tượng là người ngồi ngay ngắn trên vị trí cao, mà phía dưới lại là đủ loại chém giết quy mô lớn thảm không nỡ nhìn.

Ngay khi Khỉ Còi cùng Diệp Vỹ nghiên cứu nội dung trong phù điêu, Lão Cửu lại thống khổ ngồi xổm trên mặt đất, Khỉ Còi vội vàng kéo hắn dậy, Lão Cửu cắn răng cầm tay Khỉ Còi, Khỉ Còi hỏi hắn làm sao vậy, hắn nhìn thông đạo kia nói: “Có cái gì đó... đã đến gần.”

Khỉ Còi khẩn trương hỏi: “Cái gì?”

Lão Cửu kéo tay Khỉ Còi nói: “Không biết, nhưng theo bản năng tôi cảm thấy sợ hãi, tựa như lúc đầu trước khi tôi chết. Có thể là mấy thứ kia...”

Diệp Vỹ nhìn thông đạo nọ, gã mở to đôi mắt không hề sáng bóng kia nói: “Không có đường lui nữa, trở về so với chết còn thảm hại hơn.”

Lão Cửu gian nan đứng thẳng người dậy, hắn nói: “Chúng nó... tới cùng muốn làm gì?”

Diệp Vỹ nói: “Cắn nuốt chúng ta.”

Khỉ Còi nói: “Cậu chịu được không?”

Lão Cửu cười khổ nói: “Không chịu được cũng phải chịu.”

Diệp Vỹ cấp tốc di chuyển đèn pin, giống như muốn đem tất cả phù điêu đều xem qua một lượt, cuối cùng gã dừng đèn pin trên một bức bích họa trong đó, gã nói: “Nàng chính là vì nguyên nhân này mới được phong làm công chúa.”

Lão Cửu cùng Khỉ Còi theo ánh sáng nhìn lại, trên thạch bích nọ vẽ một hình ảnh cực kỳ khủng bố, một nữ nhân không đầu cầm đầu lâu nhìn về hướng một nam nhân ngồi trên vị trí cao ném qua, nam nhân hiển nhiên vô cùng sợ hãi. Mà phía sau nữ nhân phảng phất có thể nhìn thấy bảy con mắt.

Diệp Vỹ nói: “Cũng bởi vì sự tình này, cho nên nàng mới có thể được Tống Minh Đế Lưu Úc phong làm công chúa. Nhưng sau khi Lưu Úc lên ngôi hoàng đế cá tính liền hoàn toàn vặn vẹo, cực kỳ tàn bạo thậm chí còn giết chết cả em trai đồng sinh cộng tử với mình. Quả thực giống như đã phát điên, có người nói ông ta bị ác quỷ nhập vào.”

Khỉ Còi nhìn hình ảnh kia, liền cảm thấy nhiệt độ bốn phía giảm xuống rất nhiều, hắn nói: “Vậy chủ nhân của phần một này chính là nữ nhân không đầu kia? Nàng và Lưu Úc có quan hệ gì?”

Diệp Vỹ nhìn bích họa, gã chỉ vào một bức bích họa cuối cùng nói: “Nàng là nữ quỷ xuất hiện trong mộng của Lưu Tử Nghiệp kia, mà một đao cuối cùng nọ cũng là nữ tử này chém chết. Nàng đã trợ giúp Lưu Úc giết chết trở ngại lớn nhất, do đó Lưu Úc mới có thể đăng cơ xưng đế.”

Khỉ Còi nhìn giữa bích họa kia, kẻ trên thượng vị hoảng sợ vạn phần, thân thể hắn bị vô số quỷ hồn quấn lấy, nữ quỷ không đầu một đao chém chết hắn. Hình ảnh dừng ở một khắc nữ tử kia vung đao, loại phản quang này chiếu ra tử khí cùng âm trầm xuyên thấu qua thạch bích thanh lãnh, Khỉ Còi vuốt cổ, hắn phảng phất như có thể cảm giác được sau lưng một nữ nhân không đầu đang đứng, cầm trong tay cự đao, lạnh lùng không nói gì mà đứng phía sau hắn. Khi hắn mất tự nhiên quay đầu lại, hắn cảm thấy thạch điêu mặt sau hình như có thứ gì đó mờ mờ ảo ảo. Hắn cầm đèn pin lặng lẽ đi tới.

Diệp Vỹ không phát hiện cử động của Khỉ Còi, vẫn hết sức chăm chú nhìn từng bức phù điêu này, còn Lão Cửu lại không rên một tiếng nhìn chằm chằm theo Diệp Vỹ, ánh mắt tràn ngập cổ quái.

Hắn cười lạnh hỏi: “Chỉ nhìn bích họa thôi anh đã biết nhiều như vậy?”

Diệp Vỹ ngừng động tác, gã nói: “Cậu quên rồi sao, tôi từng nói tổ tiên chúng tôi có ghi lại chuyện liên quan đến sự kiện kia.”

Lão Cửu cẩn thận thăm dò: “Các anh có quan hệ thế nào với Tương tộc?”

Diệp Vỹ quay đầu, con ngươi màu đen của gã nhìn chằm chằm Lão Cửu thật lâu, gã mở miệng nói: “Không có quan hệ gì.”

Đang lúc hai người giằng co, Khỉ Còi bên cạnh đã quay về hướng bọn họ hô: “Hai người lại đây nhanh, nơi này hình như có vấn đề.”

7:35 Động Đăng Tiên

Ngoài động gió tuyết điên cuồng tàn sát bừa bãi, bầu không khí trong động cũng có thể nói là rơi xuống điểm đóng băng.

Chu Quyết trước hết liếc mắt sang một bên, cậu nhìn Tam Béo nói: “Tam Béo thế nào rồi?”

Trần Hạo nói: “Phỏng chừng lúc té xuống va đập hôn mê, anh đã kiểm tra không có vấn đề gì lớn.”

Trần Hạo nhìn phía trên nói: “Lâm Húc đâu?”

Ánh mắt Chu Quyết tối sầm lại, cậu nói: “Ông ấy muốn em cùng xuống đây, nhưng chính ông ấy...”

Trần Hạo phảng phất như đã hiểu được ý tứ của Chu Quyết, anh khoát tay áo nói: “Chúng ta không thể chờ nữa, phải đi vào thôi, nếu không sẽ không kịp thời gian. Chúng ta có thể để lại ký hiệu cho ông ấy ở đây.” Nói xong cầm lấy trang bị liền muốn tiến vào.

Chu Quyết kéo Trần Hạo, cậu hô: “Anh Trần.”

Trần Hạo quay đầu, Chu Quyết tranh đấu nói: “Anh không có chuyện gì gạt em chứ?”

Trần Hạo thoáng nhíu mày, anh nói: “Tại sao em lại hỏi vậy?”

Chu Quyết nói: “Trước khi em bị Lâm Húc đẩy xuống. Em đã nhìn thấy một quái nhân đầu tóc rối bù. Anh còn nhớ nằm trong quan tài vốn của Thúy Nương là thi thể chị gái anh, vậy thi thể của Thúy Nương...”

Bả vai Trần Hạo thoáng run lên, nhưng rất nhanh anh đã nói: “Đừng suy nghĩ nhiều. Chúng ta không có thời gian suy nghĩ những sự tình không cần thiết khác.”

Chu Quyết cảm giác được anh qua loa lấy lệ và giấu giếm, ngũ tạng trong lòng cuộn lên, cậu buông tay Trần Hạo, nắm chặt hai đấm cuối cùng thấp giọng hỏi: “Chúng ta có thể sống sót ra ngoài không?”

Trần Hạo dừng bước, anh nói: “Anh không biết, nhưng anh hy vọng có thể.”

Chu Quyết dõi theo bóng lưng của anh thật lâu, Trần Hạo lại nói: “Chúng ta không có đường lui nữa.”

Lúc này Tam Béo phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, hắn gian nan chống đỡ thân thể hỏi: “Đây là đâu? Lão Nhị?”

Chu Quyết nói: “Động Đăng Tiên.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay