Giả Tiên Nô - Chương 08 phần 1

Chương 8.1

Vừa tỉnh lại, Hồng Tụ cảm thấy chính mình như bị một sợi dây tháo ra rồi buộc chặt lại nhiều lần, toàn thân đau nhức giống như bị sét đánh vậy, cảm giác này, nàng càng khắc cốt ghi tâm hơn so với lúc vừa mới bắt đầu học võ.

Mở mắt ra, nhìn về phía bên giường, người nọ sớm không ở bên cạnh, khẽ sờ vị trí hắn ngủ, cũng không thấy một chút độ ấm nào, lại nhìn về hướng cửa sổ, giật mình thấy ánh mặt trời như đã sắp gần trưa, Hồng Tụ sợ tới mức vội vàng đứng dậy, mặc quần áo, tiện tay buộc mái tóc mình lại, sau đó liền chạy ra bên ngoài.

Gặp hạ nhân trong Lao Nguyệt Các, nàng vội hỏi: “Gia, người đang ở đâu?”

“Gia ở phòng khách vẽ tranh.”

“Cám ơn.” Nàng lập tức chạy tới ngay khách phòng, đẩy cửa mở, liền nghe thấy một giọng nói nhỏ

“Đóng cửa lại.”

“Vâng.”

Hồng Tụ thuận tay đóng lại, bước vào phòng khách, nhìn hướng bên phải liền thấy một nữ tử trên giường, lộ ra bộ ngực, trang phục cơ hồ không đủ che thân.

“Gia, người đang làm gì?!” Nàng thét chói tai.

“Vẽ tranh.” Doãn Tử Liên chậm rãi trả lời, tay trái vận dụng ngòi bút nhanh như bay, con ngươi sắc bén như dao, không chút sắc dục, nhìn nữ tử trước mắt như phong cảnh chứ không phải là một người phụ nữ.

“Người!” Nàng buồn bực tiến tới che trước mặt nàng kia.

“... Tụ nhi?”

“Đừng vẽ.” Nàng mở hai tay ra, không cho phép hắn nhìn nữ tử bên ngoài, huống chi là tiếp cận nữ tử trần trụi này:

“Người vốn không cần nhìn người thật cũng có thể vẽ tranh, sao lại còn muốn nàng ta ăn mặc như vậy? Cho dù muốn vẽ, cũng là vẽ ta mới đúng, như thế nào lại vẽ nàng ta?” Chỉ mặc cái tiết khố, thành ra cái thể thống gì?!

Doãn Tử Liên lộ ra nụ cười, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, nữ tử kia lập tức nhanh chóng mặc áo rời đi.

“Nàng đang ghen sao?” Hắn gác bút cười hỏi.

“Hừ!”

Hắn kéo nàng vào trong lòng:

“Đó chỉ là vẽ tranh.”

“Xuân cung đồ?” Nàng hí mắt.

“Không phải sao?”

“Như thế nào không thấy nam tử ở đây?”

Doãn Tử Liên cười hí mắt, thích nhìn thấy nàng mở to miệng giận dữ chất vấn hắn để thấy được nàng thương hắn bao nhiêu:

“Ta biết nàng thức dậy nhất định sẽ tìm đến ta, làm sao có thể để cho một người nam nhân trần truồng xuất hiện ở trước mặt nàng?”

“Vậy người là có thể thoải mái nhìn thân thể nữ tử khác sao?!”

“Như vậy nàng có biết nàng so sánh ta với nam nhân khác khiến cho ta khó chịu bao nhiêu không.”

“A?” Nàng dừng lại, chớp mắt, không rõ trong lời nói của hắn có mấy phần là thật, mấy phần là giả:

“Ta không phải nói rồi sao? Nam nhân kia tục tằng như vậy, ta lại không thích! Mặc dù vẽ rất được nhưng ta thà rằng vẽ người.”

“Sao bây giờ không vẽ?”

“Đó là xuân cung đồ làm sao bây giờ?” Nói được như vậy thật thoải mái, giống như mười hai bức họa tội ác tày trời kia đều đã hoàn thành.

Hắn lại nhún vai: “Nàng đuổi người đi rồi, ta cũng không có cách nào.”

“Người có thể vẽ ta.” Nàng xoa thắt lưng.

Có sẵn một người ngay trước mặt, còn không biết tận dụng, chẳng phải là quá lãng phí?

“Không.” Hắn lắc đầu.

“Vì sao?” Nàng đổi khẩu khí.

“Nàng nói đi?”

“... Người không thích ta?” Nhanh như vậy? Qua một đêm, hắn liền trở mặt không cần nàng?

Doãn Tử Liên không khỏi trừng mắt:

“Nói đi đâu vậy? Bây giờ phải vẽ là xuân cung đồ, nàng nghĩ rằng ta sẽ vẽ nàng lên tranh, mặc cho nam nhân khác có ý phóng túng với nàng?” Đừng ngốc quá, hắn cũng không có khoan hồng độ lượng như vậy.

Hồng Tụ kinh ngạc phát ra một tiếng nhẹ, lập tức lại chớp nhanh mắt:

“Vậy người liền đồng ý làm cho ta vẽ người?” Làm cho hắn trở thành đối tượng để các thiên kim tiểu thư chưa lấy chồng có mơ tưởng phóng túng?

“Ngươi muốn vẽ cũng không phải đông cung đồ.”

Nàng mím môi, miễn cưỡng xem như có lý:

“Nhưng mà, trước đây người vẽ tranh, rất ít khi lấy vật thật để vẽ.”

“Vị cô nương vừa rồi kia là hoa nương của Túy Nguyệt Lâu, là một vị mà thế tử yêu thích.” Hắn giải thích đơn giản

“Đến lúc đó, đợi vẽ xong, nàng có thể làm bản khắc, chúng ta làm bộ sách bìa cứng đưa ra thị trường, tức chết hắn.”

Đôi môi hồng thắm của Hồng Tụ hé mở:

“Thì ra là thế...”

“Dù sao vô cớ bị người ức hiếp, làm cho hắn như vậy là còn tốt với hắn quá.” Hắn ‘hừ’ một tiếng.

“Ừ. Làm như vậy rất đúng!” Lúc này Hồng Tụ mới cười hì hì gật đầu: “Nhưng mà, gia hẳn đã nhớ rõ khuôn mặt của hoa nương kia rồi, không cần bảo nàng đến đây nữa, đúng không?”

“Quả thật là như thế.”

“Như vậy, tiếp tục vẽ đi.”

“Dù sao cũng làm cơm trưa cho ta ăn trước đi?”

“Được, ta đến phòng bếp chuẩn bị, thuận tiện lại sắc một thang thuốc cho người, sau khi ăn xong, người phải bắt đầu vẽ.” Nàng nói xong, bắt đầu tính thời gian.

“Thế nào lại nôn nóng như vậy?”

“Ta làm bản khắc cũng cần thời gian.” Hồng Tụ bấm đốt ngón tay:

“Bức tranh như thế, một ngày ít nhất gia cũng phải hoàn thành một bức, mà ta phải nghĩ biện pháp vượt qua tiến độ mới được.”

Động tác làm bản khắc của nàng không nhanh, hơn nữa phải đợi cho gia hoàn thành một bức trước rồi nàng mới có biện pháp khắc, muốn chuẩn bị xong bản khắc vào cuối năm, hẳn là không có khả năng, nhưng ít ra phải xong bức họa trước.

“Xem ra, tối hôm qua những gì ta dạy cho nàng, nàng tương đối không hài lòng.” Hắn bất ngờ nói.

Hồng Tụ thật sự không hiểu:

“Ta không hiểu ý tứ của gia..”

“Nàng không muốn ở chung phòng với ta nữ, cho nên mới cố ý để cho ta làm nhiều việc như vậy?”

Nàng nhịn không được trừng hắn: “Gia, xuân cung đồ, là người đồng ý, phải làm tranh khắc bản, cũng là người nói, việc này là ta muốn người làm sao?”

“Vậy coi như ta chưa nói.” Muốn nàng làm bản khắc, muốn nàng ở lại Lao Nguyệt Các, đều có dụng ý của hắn, nhưng cũng không muốn nàng bận bịu đến độ không rảnh để ý tới hắn.

“Không, ta cảm thấy làm tranh khắc bản vô cùng tốt, cho nên...” Nàng hơi đẩy hắn ra: “Từ hôm nay trở đi, chúng ta ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, làm cho kịp năm sau đưa ra thị trường đi.”

Doãn Tử Liên không khỏi bắt đầu hối hận chính mình tội gì lắm mồm như vậy.

“Đúng rồi, ta còn phải dành thời gian ra phố.”

“Để làm gì?”

“Tìm đại phu.” Nàng mất tự nhiên phồng quai hàm.

“Đề làm gì? Người nàng không thoải mái?” Hắn vội vàng muốn vén y phục của nàng lên để kiểm tra.

“Không phải!” Nàng giữ lấy tay hắn, xấu hổ đến ngay cả vành tai đều phiếm hồng: “Ta hỏi đại phu, dựa vào tình trạng của người, rốt cuộc có thể sinh hoạt vợ chồng hay không, nếu không sau này không được làm như vậy nữa.”

“... cơm trưa ăn sau đi.” Hắn đột nhiên kéo nàng trở về phòng.

“Vì sao?”

“Bởi vì ta cảm thấy rất nhiều việc phải có bằng chứng thấy tận mắt, còn dựa vào lời nói của người khác, căn bản chính là một phỏng đoán.” Đem nàng trở về phòng, đặt trên giường, Doãn Tử Liên cười đến âm nhu tà mị: “Chỉ có ta tự thể nghiệm, nàng mới có thể chân chính hiểu được, sức khỏe của ta không hề có vấn đề gì.”

“Đợi chút, đợi chút” Hồng Tụ cầu xin tha thứ, cũng rất nhanh âm thanh cũng không thể phát ra được, rốt cục hiểu được, cái gì gọi là tự chui đầu vào rọ.

Liên tục vài ngày kế tiếp, Doãn Tử Liên cùng Hồng Tụ đều ở trong Lao Nguyệt Các vẽ tranh.

Tại thư phòng, có hai cái bàn, hắn vẽ tranh, nàng làm bản khắc, hai người tập trung tinh thần, ít nói chuyện với nhau, nhưng cách một đoạn thời gian, luôn luôn xuất hiện

“Trời ạ, trời ạ, người như thế nào có thể vẽ ra loại tranh này?!” Hồng Tụ che đôi mắt sắc kêu lên, không dám nhìn bức tranh.

“Tư thế này cũng không tệ, lần khác chúng ta thử xem.”

“Người câm miệng cho ta!” Nàng trừng mắt nhìn vào tư thế đó, lại một lần nữa cảm thấy chính mình cũng sắp bùng nổ.

Doãn Tử Liên cười ha ha, căn bản không cho đó là cãi nhau.

Mỗi lần, khi nàng cảm thấy chính mình sắp sụp đổ, hắn còn có thể cho nàng kinh ngạc lớn hơn nữa, làm cho nàng khó mà tin được thì ra kỹ thuật trong phòng lại giống như một trò chơi xảo diệu lại không dễ dàng như vậy, chỉ là động tác của người trong tranh càng lúc càng quỷ dị, nàng cũng bắt đầu hoài nghi đây căn bản không phải là lạc thú khuê phòng, mà là khiêu chiến cực hạn!

“Oa, ta có nghe nhầm hay không, giọng nói thô lỗ lại hung hãn như vậy là của tiểu Hồng Tụ sao?”

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của Tống Nguyên Hi, Hồng Tụ không nói hai lời đem mấy bức tranh đặt ở dưới bản khắc, mới đứng dậy đi đến bên cửa, dịu dàng hạ thấp người.

“Kính chào đại nhân.”

“Nha, kém đi rất nhiều nha, xảy ra chuyện gì? Vừa mới nghe ngươi mắng đó, căn bản không xem chủ tử ra gì, nô tỳ hung hãn bậc này thì đến nha môn, ta có thể phán quyết.” Tống Nguyên Hi cười như vô lại, nghênh ngang đi vào.

“Nàng không phải gia nhân, là thê tử sắp cưới của ta.”

“Ờ?” Hắn đi đến trước bàn, thoáng nhìn bức tranh đang vẽ được một nửa của bạn tốt, không khỏi hơi che miệng: “Trời ạ, trời ạ, ngươi có thể nào lại vẽ ra loại tranh này?!”

Rốt cục hắn hiểu được Hồng Tụ mới vừa rồi là đang la thét gì, ngay cả hắn cũng bị dọa!

“Không được sao?”

“Này thôi...” Hắn híp mắt đánh giá bức tranh: “Ngươi vẽ mỹ nhân đồ phong cách thật hoa lệ thanh nhã, nhưng mà xuân cung đồ có vẻ yêu diễm dị thường, ta cảm thấy cũng khá tốt, nhớ rõ giữ lại cho ta hai bản.”

“Yên tâm, ta tính nhờ Tụ nhi làm bản khắc, đến lúc đó có thể thành sách đưa ra thị trường.”

“A” Tống Nguyên Hi kéo dài âm cuối, liếc về phía Hồng Tu đang có dáng vẻ không tự nhiên đứng bên cạnh cửa, nói: “Wa, phu xướng phụ tùy, cùng nhau làm chung đại tác phẩm xuân cung đồ, đây thật sự là một niềm vui lớn của nhân gian nha, Tử Liên.”

“Cũng không phải sao?” Doãn Tử Liên giương mắt, nhìn thấy Tống Nguyên Hi lặng lẽ nháy mắt, liền biết hắn có việc muốn nói cho hắn ta biết,”Tụ nhi, đi chuẩn bị trà Long Tĩnh thượng đẳng.”

“Vâng, ta đã biết.” Hồng Tụ nhanh chóng rời khỏi.

Nàng đi rất nhanh, không mất thời gian bao lâu đã vào phòng bếp của Túy Nguyệt lâu, sau khi đặn dò việc cho nữ đầu bếp xong, đột nhiên nhớ tới một chuyện, lại nói: “Đợi pha trà xong, lập tức đưa đến thư phòng đông sương của Lao Nguyệt Các.”

“Vâng.” Đầu bếp nữ trả lời.

” Nếu gia hỏi ta đi đâu, thì nói ta về phủ lấy bản khắc.”

“Đã biết.”

Gật đầu vừa lòng, nàng lập tức đi về hướng thiên viện của Túy Nguyệt Lâu mà rời khỏi đại sảnh.

Từ khi hai người bắt đầu vẽ tranh, nàng vẫn ở trong Lao Nguyệt Các, ngay cả bản khắc cũng bảo hạ nhân trong phủ đưa tới cho nàng, nhưng mà mới vừa rồi nàng quên tính, số lượng bản khắc thiếu mất một bản, đúng lúc nàng thừa dịp này trở về phủ một chuyến.

Dù sao, gia có đại nhân ở cùng, hẳn sẽ không có xảy ra chuyện gì. Suy nghĩ, vừa mới bước ra Túy Nguyệt lâu, liền thấy một chiếc xe ngựa dừng lại. Chu Trấn Bình xuống xe ngựa, nhìn thấy nàng, đầu tiên là sửng sốt, lập tức nở nụ cười.

“Như thế nào mà bây giờ ngươi đổi nghề thành hoa nương?”

Hồng Tụ chỉ có thể thầm than vận khí của mình không tốt, trên mặt vẫn giữ nụ cười duyên dáng: “Thế tử nói đùa, nô tỳ chỉ về phủ lấy vài thứ cho gia.”

“Phải không?” Chu Trấn Bình đánh giá nàng, chung quy cảm thấy giai nhân trước mắt hết sức mê người, gương mặt trắng hồng tinh tế, thân hình đầy đặn giống như đóa hoa xuân mới nở ngọt ngào phong tình, làm cho lòng ngực của hắn ngứa ngáy: “Mấy ngày trước đây phụ thân từ kinh thành trở về, dẫn theo một danh y, hắn đã chữa hết căn bệnh đau đầu nhiều năm của phụ thân ta.”

Hồng Tụ đề phòng nhìn hắn, cười nhạt: “Vương gia vạn phúc, đương nhiên sẽ gặp được quý nhân.”

“Chẳng lẽ, nàng không hy vọng tên danh y kia cũng có thể loại trừ hết độc trên người chủ tử nhà nàng sao?” Hắn bỏ lại mồi, chờ nàng mắc câu.

“Sức khỏe của gia gần đây vô cùng tốt, nô tỳ nghĩ rằng hẳn là không cần thiết.” Nàng hơi hạ thấp người: “Đa tạ thế tử quan tâm gia, nhưng nô tỳ có việc, cáo lui trước.”

“Ai quan tâm tới hắn?” Chu Trấn Bình giữ lấy cổ tay nàng. Ngày ấy giữ chặt nàng, liền cảm thấy da thịt của nàng thật nhẵn mịn, làm cho lồng ngực hắn ngứa ngáy, nay gặp lại, lại khó có thể nhịn xúc động muốn vuốt ve: “Ta quan tâm nàng, nàng còn nhớ rõ những lời mà ta đã từng nói với nàng?”