Giả Tiên Nô - Chương 08 phần 2

Chương 8.2

Hồng Tụ nheo mắt lại, cố gắng nở nụ cười: “Xin thế tử tự trọng.”

“Ừ, trái lại hôm nay lại hơi có chút nóng nảy? Vậy thật đúng lúc, ta cũng không thích loại nha hoàn nhẫn nhục chịu đựng, tính nết hiện giờ có chút thích hợp với khẩu vị của ta.” Hắn kéo nàng vào trong lòng ngực.

Mà nàng không chút suy nghĩ dùng tất cả sức lực của mình đẩy hắn ra, hắn nhất thời không để ý bị đẩy vào trong xe ngựa, phát ra tiếng vang, làm cho hoa nương cùng khách khứa trong và ngoài đều nhìn về phía hắn, cũng có người dựa vào vài phần men say, nhìn hắn chỉ trỏ giễu cợt.

Hắn có khi nào chịu qua loại sỉ nhục này? Sau đó Chu Trấn Bình đứng vững, thẹn quá hóa giận xông về phía Hồng Tụ tính kéo nàng lên xe ngựa, thật bất ngờ lại bị nàng né tránh, thậm chí khuỷu tay cũng bị nàng nắm lấy, bẻ ra sau lưng.

“A!” Hắn bị đau kêu lên đau đớn.

“Thế tử, xin lỗi nô tỳ thất lễ.” Gương mặt nàng rất bình tĩnh mà nói.

“Ngươi, đây chỉ là thất lễ thôi sao? Quả thực là tội đáng chết vạn lần! Ngươi dám động đến ta, có tin là ta sẽ làm cho cả Doãn phủ phải trả giá lớn hay không?!” Hắn gào thét, khí thế lấn người.

Hồng Tụ nghe vậy, không khỏi có chút do dự, bản thân mình làm vậy rốt cuộc có nên hay không.

Gia nói qua, nàng là thê tử của người, đương nhiên không thể để cho người khác mạo phạm, nhưng cha hắn lại là vương gia, một khi trách tội xuống dưới, có phải thật sự liên lụy Doãn phủ hay không?

Nàng nghĩ kĩ, đang muốn buông tay ra, lại nghe một giọng nam vang lên.

“À? Muốn toàn bộ Doãn phủ trả giá lớn? Ta cũng thật muốn nhìn xem Vương gia làm sao cho ta một lời giải thích.”

Hồng Tụ quay đầu: “Nhị gia.”

“Buông hắn ra, Hồng Tụ.” Doãn Thiếu Trúc vẻ mặt bình tĩnh, trên mặt hắn phát ra sự tà ác khiến người khác phải run sợ.

“Vâng.” Nàng buông tay ra, lập tức lui ra phía sau một bước.

Chu Trấn Bình bị buông ra, quay đầu gào thét, đã thấy Doãn Thiếu Trúc gần ngay trước mắt, thân hình cao lớn từ trên nhìn xuống hắn chằm chằm, khiến cho hắn giống như bị một con sư tử nhìn chòng chọc mà không dám làm bậy.

“Doãn phủ xưng bá một phương, ngay cả Vương gia cũng phải nhường, ngươi một thế tử Vương gia nhưng lại như vậy ra uy, nếu ta đem việc này báo cho Vương gia, không biết hắn xử trí ngươi như thế nào?” Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng được phát ra từ từ giữa các kẽ răng, mỗi chữ mỗi câu đều như đao như kiếm, làm cho Chu Trấn Bình thoáng chốc trắng mặt.

Hắn không khỏi lui ra phía sau từng bước, khí thế giảm vài phần, nhưng ngoài miệng lưỡi vẫn như trước, không buông tha cho người: “Tốt, hôm nay ngươi dám đối xử với ta như vậy, nhưng ngàn vạn lần đừng để rơi vào tay ta, nếu không ta chắc chắn cho ngươi biết, hôm nay làm nhục ta như thế, cho dù ngươi dâng lên toàn bộ tài sản của Doãn phủ, ta cũng sẽ không tha!”

“Đừng ngu ngốc nữa, không có ngày như vậy đâu.” Doãn Thiếu Trúc nở nụ cười lạnh: “Ta thà rằng tự tay hủy đi sản nghiệp, cũng không có khả năng dâng đến trước mặt ngươi.”

“Doãn Thiếu Trúc, ngươi nhớ kỹ cho ta!”

“Nhớ kỹ như thế nào? Muốn ta cho ngươi một trận sao?” Nói xong, hắn đi nhanh về phía trước.

Chu Trấn Bình thấy thế, nhanh chóng xoay người nhảy lên xe ngựa, gào thét: “Đi, còn ở đây làm gì?!”

Mã phu nghe vậy, lập tức điều khiển xe ngựa rời đi.

Doãn Thiếu Trúc lộ ra sát khí trừng mắt nhìn hắn rời đi, cho đến khi phát hiện Hồng Tụ đề phòng canh giữ bên cạnh hắn, hắn mới tức giận liếc ngang: “Đây là thế nào? Sợ ta nhất thời không khống chế được xông lên, phân hắn thành tám miếng?”

“Thay vì thêm một chuyện, không bằng bớt đi một chuyện.”

“Vậy cũng phải tùy tình huống.” Hắn hừ lạnh,“Hồng Tụ, ta nói cho ngươi, có vài loại người không cần phải chịu đựng, nhịn sẽ chỉ làm đối phương được đằng chân lân đằng đầu, nếu lần sau hắn dám can đảm mạo phạm ngươi nữa, không cần khách khí, ngươi chỉ cần vứt tay hắn đi là được, nếu Vương gia trách tội, còn có anh trai ta gánh vác.”

“Nếu cánh tay là nhị gia muốn ta ném xuống, vì sao là gia gánh vác?” Hồng Tụ nheo mắt nhìn hắn.

Doãn Thiếu Trúc nghe vậy, cười ha ha:” Nha đầu thông minh, vừa nghe là biết ta đang nói cái gì, nếu là Mật Nhi, khẳng định nàng ấy sẽ ngây ngốc mà không dám.”

“Đúng rồi, như thế nào mà nhiều ngày rồi không thấy Chu Mật?”

“Nàng ấy à.” Hắn cười ha ha, đột nhiên thu lại nụ cười, lộ ra vẻ mặt ngoan độc: “Ta nhốt nàng tại Tẩm Trúc đường.”

“Vì sao?”

“Bởi vì nếu ta không nhốt nàng ấy trong viện của ta, rất có thể ta sẽ lỡ tay bóp chết nàng.” Nghĩ đến nha đầu kia lấy tiền của hắn làm tuyết vung ra, hắn thường xuyên nằm mơ thấy chính mình cắt nàng thành mười tám đoạn, để phòng tỉnh lại, ác mộng trở thành sự thật.

Nhìn sắc mắt nghiêm trọng của Doãn Thiếu Trúc, Hồng Tụ đổ mồ hôi lạnh, trong thâm tâm vui mừng thời điểm năm đó chính mình gặp gia mà không phải nhị gia.

“Đúng rồi, ngươi làm sao có thể ở trong này? Ngươi không phải là cùng đại ca ở trong Lao Nguyệt các vẽ tranh?”

“Nô tỳ phải về phủ lấy bản khắc.”

“Thật đúng lúc ta cũng muốn hồi phủ một chuyến, ta đưa ngươi đi.” Doãn Thiếu Trúc mới nói hết, xe ngựa của Doãn phủ đã dừng lại ở cửa, hắn dẫn đầu lên xe ngựa, vẫy tay về phía nàng.

“Không cần.” Nàng đột nhiên lắc đầu.

Ngồi chung một xe ngựa với gia, đó là gia yêu thương nàng mới cho phép, hành động ấy đã xem như là vượt qua khuôn phép, có thể nào lại ngồi chung với nhị gia?

“Thôi, đi lên, ta không có nhiều tính nhẫn nại đâu.” Doãn Thiếu Trúc trầm mặt xuống, thúc giục.

Nhìn vẻ mặt tà ác của hắn, Hồng Tụ lại do dự gật đầu: “Vâng.” Nàng nhanh chóng tiến vào, ngồi đối diện với vị trí của hắn, xe ngựa lập tức lao về phía trước.

“Đã nhiều ngày, ngươi đều cùng ngủ với đại ca của ta ở Lao Nguyệt các?”

Hồng Tụ sợ run, lộ ra khuôn mặt đỏ hồng, nghĩ kĩ muốn như thế nào giải thích: “Cái kia là... Ách...”

“Được, cũng là đã ngủ cùng một chỗ, đại ca của ta có hứa hẹn gì với ngươi không?”

“Đã có...” Mặt của nàng càng cúi càng thấp, ngay cả lưng cũng cong xuống, thậm chí có ý đồ đem chính mình thu càng nhỏ như không thấy.

“Đại ca của ta từ trước đến nay rất thích khiêu khích người khác, muốn ở lại bên cạnh hắn, thì phải lọt vào mắt hắn mới được.” Doãn Thiếu Trúc khoanh tay trước ngực, giống như nhắm mắt dưỡng thần: “Tính tình và sức khỏa của huynh ấy không tốt, cần ngươi chăm sóc nhiều.”

“... Nhị gia cho rằng ta là nha hoàn, xứng đôi với gia sao?” Nói quanh co nửa ngày, Hồng Tụ mới cẩn thận mở miệng hỏi.

“Không xứng.”

Nhất thời bả vai của nàng sụp xuống: “Cũng là như thế, nhị gia vì sao...”

“Chỉ cần là đại ca chọn, ta cũng không ý kiến.” Hắn chậm rãi mở mắt ra, màu mắt vẻ mệt mỏi, làm người ta khó có thể bỏ qua uy hiếp: “Đại ca là người làm theo thói quen, từ trước đến nay không ai có thể thao túng hắn, hơn nữa sức khỏe của huynh ấy không tốt, cho nên huynh ấy muốn làm cái gì, chúng ta đều tùy huynh ấy, chỉ cầu huynh ấy vui vẻ là tốt.”

Thế này nàng mới hiểu được: “Nhị gia đối với gia thật tốt.” Nàng ở bên cạnh gia, tiếp xúc cũng không nhiều với hai vị gia khác, cùng lắm mơ hồ biết được tình cảm của ba người Doãn gia này rất tốt.

“Có thể không tốt với huynh ấy sao)? Ai bảo xương cốt của huynh ấy kém như vậy?” Doãn Thiếu Trúc nhịn không được thở dài: “Khi còn bé, huynh ấy luyện võ liền ngất, học cưỡi ngưạ cũng cưỡi đến ngất, nhưng kỳ quái là, một ngày huynh ấy cao hứng muốn đọc sách, đọc một mạch ba ngày ba đêm cũng không ngất, chuyện này thật là ngạc nhiên.”

Hồng Tụ không khỏi bật cười, hoài nghi gia từ nhỏ thông minh hơn người, có lúc lựa chọn tính ngất cũng là trời cho.

“Bởi vì sức khỏe của huynh ấy không tốt, ta chỉ có thể mệt mỏi gánh vác sản nghiệp, thuỷ vận, thuế nông nghiệp, thuyền nghiệp, tiền lương thực, dệt tơ tằm, tửu lâu, hoa lâu, trà lâu... Thật sự là gặp quỷ! Ta một người làm việc của ba người, bốn, năm ngày cũng không cần ngủ, vì sao lớn như vậy, chưa từng bệnh qua?!” Doãn Thiếu Trúc thở dài đến tức giận: “Ta luôn hy vọng đại ca có thể chia bệnh cho ta, làm cho ta có thể lấy cớ tranh thủ thời gian, đáng tiếc dường như ông trời đối nghịch với ta vậy, ngay cả phong hàn ta cũng chưa nhiễm qua.”

“Ta cũng không có.”

“À, thật sự?”

“Ta lớn như vậy, từ khi có ấn tượng tới nay, chưa từng sinh bệnh.”

“Như vậy thật tuyệt vời?” Doãn Thiếu Trúc cảm thấy hứng thú nhất mày. Hắn sở dĩ có được thân thể khỏe mạnh, là vì sau khi đại ca ra đời, xương cốt không tốt, cho nên cha mẹ sinh hắn ra bồi bổ thân thể của hắn, làm cho thân thể hắn tốt vô cùng: “Là trời sinh số mệnh nha hoàn, cho nên mới đặc biệt khỏe mạnh sao?”

“Không biết nha, nhưng mà lúc còn nhỏ, cha ta thích làm đủ loại thuốc cho ta ăn, có lẽ là như vậy, cho nên ta mới không sinh bệnh.”

“Hóa ra cha ngươi là đại phu?”

“Hẳn là không phải đâu?”

“Hẳn là không phải?”

“Bởi vì từ khi ta có ấn tượng cho tới nay ta chưa từng thấy cha ta chữa bệnh bao giờ, cha vẫn trông coi bên cạnh nương.” Nàng hồi tưởng, cho tới bây giờ mới phát hiện cha đối nương tình ý sâu đậm: “Cha ta có khi đã quên ta, nếu ta không gọi ông ấy, ông ấy sẽ không quay đầu, ta thường bị nương mắng đấy.”

Doãn Thiếu Trúc khẽ nhếch mày, nhớ tới từng nghe đại ca nói qua thân thế của nàng.

“Quần áo của cha ta lúc nào cũng vá rồi lại vá, đó là bởi vì cha ta muốn cho nương ta có việc để làm, cho nên đem quần áo xé rách là muốn nương vá lại, về sau quần áo của mình vá khắp nơi, ông ấy liền xé của ta, muốn nương ta vá... Ta hiện tại mới biết được, ông ấy muốn cho nương ta vướng bận, đừng bỏ chúng ta lại, nhưng mà cuối cùng nương cũng đi rồi...” Mà ông ấy cũng không cần nàng.

Năm ấy, vì chôn cất nương, nàng bán vào Doãn phủ, nhưng nàng thật sự rất sợ cha không cần nàng, quả nhiên, mới có vài ngày mà ông ấy đi không chút lưu luyến nào, hình như ông ấy không có nàng thì cũng chẳng sao, làm cho nàng rất thương tâm.

“Khá là si tình.”

“Nha?” Doãn Thiếu Trúc thấp gọi.

“Sẽ không thấy nhiều điều quan trọng khác.” Cha rất si tình, mới có thể đã quên ông ấy còn có cái nữ nhi, nàng tuyệt đối không muốn giống ông ấy, không muốn phạm sai lầm mà ông ấy đã mắc phải.

Cũng bởi vì như thế, gia đối xử tốt với nàng như vậy nàng vẫn xem nhẹ, cũng không để tâm suy nghĩ, chỉ sợ chính mình lún quá sâu, nhưng trên thực tế, lòng của nàng đã sớm cho hắn.

Doãn Thiếu Trúc không có trả lời, nghĩ có lẽ vì nguyên nhân như thế, nàng mới có thể biến những thâm tình của đại ca xem thành sỏi đá mà ngu ngốc không nhận ra.

Có lẽ nên tìm thời gian, đem chuyện này nói cho đại ca, muốn hắn đừng hiểu sai về Hồng Tụ nữa thì tốt.

Hồng Tụ xuống xe ngựa đầu tiên, lơ đãng nghiêng đầu tìm kiếm, liền nhìn thấy cạnh tường có một hình ảnh quen thuộc đang ngồi, không khỏi kinh ngạc.

“Chu Mật?”

Thân hình bé nhỏ kia nghe tiếng nhìn về phía nàng: “Hồng Tụ.”

“Ngươi ở nơi này làm cái gì? Tuyết rơi, ngươi sao không lấy ô để che?” Hồng Tụ chạy nhanh về phía nàng.

Sau khi Doãn Thiếu Trúc nghe thấy, vô cùng tức giận, quay sang lấy ô của mã phu, lập tức đi nhanh đuổi kịp.

“Ta không còn cách nào khác trở về lấy ô, bởi vì nơi này có người.” Chu Mật dùng hai tay che đầu người kia, không cho tuyết làm người kia đông cứng.

“Nàng ngốc?! Quay đầu đi lấy ô đâu cần tốn nhiều thời gian? Thế nào lại cùng ở trong này chịu lạnh cơ chứ?!” Doãn Thiếu Trúc thấp giọng bảo,“Còn nữa, chẳng phải ta muốn nàng đợi ở Tẩm Trúc đường, không cho phép bước ra nửa bước sao?!”

Chu Mật nghe vậy, khiến cho gương mặt vui mừng trong nháy mắt ủ rũ: “Ô ô ô... Nhị gia mắng ta...”

“Không được khóc!”

“Ô... Oa... Nhị gia dữ với ta!”

“Nàng!”

Hồng Tụ không có cách nào mà nhìn hai người như thế, quay đầu nhìn về phía đàn ông đang dựa vào tường mà ngồi, nhẹ đẩy tuyết trên mặt hắn xuồng, bất ngờ mở to mắt.

“... Cha?!”