Thời gian tươi đẹp (Tập 1) - Chương 13 phần 1

Chương 13

Một tháng sau.

Ngày mai là Ba mươi Tết, tòa văn phòng tràn ngập không khí vui vẻ rộn ràng. Lâm Thiển mặc bộ đồ công sở, đi giày cao gót, tới Trung tâm phục vụ khách hàng trước. Tất cả vẫn bình thường, đơn đặt hàng tăng ổn định, cô phát biểu mấy câu khen ngợi và khích lệ nhân viên mới hài lòng rời đi.

Đích đến tiếp theo của Lâm Thiển là bộ phận Quản lý thông tin. Nơi này không phải do cô phụ trách, nhưng là bộ phận trọng tâm của công ty, có liên quan mật thiết đến công việc của cô. Trò chuyện vài câu với Giám đốc bộ phận, Lâm Thiển kết thúc bằng lời chúc năm mới rồi quay về văn phòng ở tầng ba.

Bây giờ đã hết giờ làm, ngày mai bắt đầu kỳ nghỉ dài, nhưng ngoài hành lang vẫn đầy nhân viên đi lại. Nhìn thấy Lâm Thiển, họ đều mỉm cười chào hỏi: “Giám đốc Lâm!”, “Giám đốc Lâm! Chúc mừng năm mới!”

Lâm Thiển gật đầu với bọn họ. Cảm giác làm lãnh đạo thật tuyệt, cô như cá gặp nước. Phải công nhận người chọn cô vào vị trí này có con mắt tinh tường.

Cây cối ngoài cửa sổ đã nhú chồi non, thời tiết không còn giá lạnh như giữa mùa đông. Lâm Thiển ngắm cảnh sắc bên ngoài, trong lòng có chút cảm khái.

Kể từ hôm nhận được văn bản bổ nhiệm, cô chuyển trọng tâm công việc sang chuẩn bị thành lập công ty mới Vinda. Dần dần, cô cũng biết một số nội tình, ví dụ trước khi tiếp quản Ái Đạt, Lệ Trí Thành đưa ra yêu cầu với bố, anh sẽ dùng 10% cổ phần Ái Đạt để đổi lấy quyền sở hữu nhãn hiệu con Vinda. Lúc bấy giờ, chứng kiến Vinda thất bại thảm hại ở thị trường nước ngoài, các cổ đông không nghĩ ngợi, lập tức đồng ý.

Lệ Trí Thành đúng là người đàn ông thâm sâu như đáy bể.

Hơn một tháng nay, anh thể hiện rõ tài năng điều hành công ty. Ngoài việc tách nhãn hiệu Vinda, anh còn tiến hành thanh lọc Ái Đạt. Sau khi việc tiêu thụ sản phẩm qua thương mại điện tử ổn định, Lệ Trí Thành, Cố Diên Chi và Lưu Đồng lập tức đưa ra phương án điều chỉnh cơ cấu mới.

Tập đoàn Ái Đạt vốn to lớn cồng kềnh được cải cách triệt để. Trụ sở tập đoàn chỉ giữ lại bộ phận quan trọng như sản xuất, mua sắm, dịch vụ sau bán hàng…đồng thời khống chế mọi mạng lưới tiêu thụ cuối cùng. Các sản phẩm con đều thành lập phòng ban độc lập, hạch toán độc lập, tự chịu trách nhiệm lỗ lãi, mối quan hệ tương tự công ty mới Vinda và tập đoàn Ái Đạt.

Phương án cải tổ vừa được công bố, ngày hôm sau đã bắt tay thực thi, thái độ vô cùng cương quyết, không cho bất cứ ai cơ hội phản đối.

Vấn đề quản lý nội bộ mà Lâm Thiển lo lắng trước đó được Lệ Trí Thành dùng phương thức quyết đoán mạnh mẽ giải quyết một cách triệt để. Bộ phận nào thừa nhiều người, xa rời thị trường, không có năng lực, mời nghỉ việc. Nhân viên có thực lực, đầy sức sáng tạo, ý tưởng mới mẻ, nghe nói Lệ Trí Thành cam kết sẽ phân chia lợi nhuận hậu hĩnh.

Muốn “trị quốc” phải “tề gia” trước, thời kỳ khẩn cấp nên dùng phương thức khẩn cấp. Nếu nói “tề gia” là bước thứ hai trong ván cờ do Lệ Trí Thành sắp đặt, Lâm Thiển không thể không thừa nhận, anh đã nhìn thấy hiệu quả ban đầu. Trong quá trình không ngừng cải tổ công ty, Ái Đạt như được thổi một luồng sinh khí mới, đồng thời cũng nằm trọn trong bàn tay khống chế của Lệ Trí Thành.

Ngoài ra, uy danh của vị Boss cứng rắn này ngày càng tăng cao trong toàn thể công nhân viên. Nhắc đến Boss, mọi người đều cảm thấy kính sợ. Nghe nói một số cô gái trẻ còn tự xưng là “Trái vải[1]”, thành lập fanclub của Lệ Trí Thành.

[1] “Trái vải” âm Hán Việt Lệ Chi, đồng âm với tên “Lệ Trí”.

Công ty mới chính thức thành lập vào mười ngày trước, Tiết Minh Đào được bổ nhiệm làm giám đốc, Giám đốc bộ phận Thông tin Kỹ thuật của Ái Đạt trước kia làm phó giám đốc. Còn Lâm Thiển làm giám đốc phụ trợ, quản lý Trung tâm phục vụ khách hàng và các bộ phận Nhân sự, Hành chính, Tài vụ.

Quả nhiên công ty mới tràn đầy sức sống, lượng tiêu thụ trên trang chủ cửa hàng Flagship vẫn ở mức cao, quản lý nội bộ cũng đơn giản hiệu quả. Dù quy mô chỉ khoảng một trăm nhân viên, Vinda cũng trở thành nơi mang lại lợi nhuận lớn nhất của Ái Đạt.

Lâm Thiển đi về văn phòng. Vừa tới gian ngoài, cô chợt bắt gặp thần sắc nghiêm túc, ẩn hiện vẻ xúc động của mấy người nhân viên.

Nhìn thấy cô, một nhân viên đứng dậy nói nhỏ: “Giám đốc Lâm, Lệ tổng đến rồi, đang ở trong văn phòng chị.”

Lâm Thiển đứng trước phòng làm việc của mình, nhẹ nhàng gõ cửa. Đợi bên trong vang lên tiếng nói quen thuộc “Vào đi”, cô mới đẩy cửa bước vào.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, Lệ Trí Thành đang ngồi ở ghế của Lâm Thiển, quay lưng về phía cô, ngắm nhìn ánh chiều tà bên ngoài cửa sổ.

Một tháng qua, Lâm Thiển gặp anh không ít lần, nhưng đều là vì công việc. Có lúc cô báo cáo tình hình kinh doanh hay cùng tham gia thảo luận với anh. Có lúc, cô chỉ liếc nhìn gương mặt trầm tĩnh không biểu cảm của anh qua đám đông.

Lâm Thiển đã quen với việc bắt đầu ngước nhìn anh từ phía xa như những nhân viên khác. Người đàn ông thật thà, hiền lành như khúc gỗ mà cô nhầm tưởng trong ký ức đã hoàn toàn biến mất.

Lệ Trí Thành bây giờ không còn xa lạ, bởi đây mới chính là con người thật của anh.

Bình thường, Lâm Thiển bận tối mắt tối mũi, nên hiếm khi nhớ tới anh. Tuy nhiên, cũng có khi kết thúc một ngày làm việc, ngồi trong văn phòng ngắm rèm cửa có sắc màu ấm áp và khung cửa uốn lượn, cô mới chợt nhớ ra, căn phòng này là anh chuẩn bị cho cô, rất hợp tâm ý của cô. Có thể thấy anh bỏ không ít tâm tư.

Không ngờ loại người như Lệ Trí Thành cũng dành tâm tư cho phụ nữ. Thỉnh thoảng Lâm Thiển có chút áy náy và mềm lòng. Hồi tưởng mới thấy, hôm đó chắc anh định tỏ tình với cô, rồi đưa cô đi thăm quan văn phòng mới, kết quả bị cô từ chối thẳng thừng. Giờ nghĩ lại, cô thừa nhận mình đối xử khá tàn nhẫn với anh.

Nhưng mỗi khi nghĩ tới điều này, Lâm Thiển đều tự nhủ: Mọi chuyện đã trở thành quá khứ. Bây giờ cô là quân tiên phong của anh, được gửi gắm trách nhiệm nặng nề. Cô phải cố gắng hơn nữa.

Lâm Thiển ngồi xuống phía đối diện Lệ Trí Thành, mỉm cười: “Lệ tổng, sao hôm nay anh lại đến đây?” Ngữ khí của cô khách sáo như không thể khách sáo hơn, nghiêm chỉnh như không thể nghiêm chỉnh hơn.

Nhưng trong con mắt của Lệ Trí Thành, khi anh quay đầu nhìn Lâm Thiển, bộ dạng của cô rất sinh động.

Lúc này, anh cách cô rất gần. Trông anh không khác một tháng trước là bao, khi cô vẫn còn ở bên anh, vẫn là gương mặt tuấn tú với đường nét cương nghị, vẫn là đôi mắt đen trầm tĩnh đó. Tim Lâm Thiển đột nhiên đập nhanh một nhịp, trong lòng xuất hiện cảm giác như bãi đất bằng bỗng dưng mọc lên vài ngọn cỏ, không còn yên tĩnh.

Nhiều lúc, chỉ khi một người nào đó ngồi trước mặt bạn, khi bạn nhìn rõ gương mặt của người đó, bạn mới phát hiện, bất kể bao lâu không gặp, ảnh hưởng của người đó đối với bạn, cảm giác phức tạp mà đối phương mang đến cho bạn thật ra luôn tồn tại, chưa từng tan biến.

“Tôi đến xem tình hình tiêu thụ của Vinda.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp, đồng thời cúi đầu lật giở tập văn bản trên bàn làm việc của Lâm Thiển. Ánh hoàng hôn hắt vào gương mặt nghiêng của anh, khiến người đàn ông này đẹp đẽ như một bức họa.

Lâm Thiển: “Vậy ạ? Để tôi báo cáo qua với anh.”

“Ừ.”

Hai người im lặng vài giây rồi Lâm Thiển bắt đầu lên tiếng. Trong lúc báo cáo, cô không nhịn được, lại một lần nữa liếc Lệ Trí Thành.

Hình như anh mới vừa cắt tóc, kiểu tóc ngắn hơn trước một chút, để lộ vầng trán rộng. Trước kia Lâm Thiển đã phát hiện, đôi mắt của anh ta to hơn, sâu hơn những người đàn ông khác. Vào thời khắc này, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi. Có phải thời gian gần đây anh quá vất vả? Trên người anh tỏa ra mùi rượu nhàn nhạt, tư thế tựa vào thành ghế thoải mái và lười nhác hơn bình thường. Trưa nay anh có bữa cơm xã giao? Dù sao cũng là người đứng đầu công ty nên chắc chắn anh thường xuyên phải tiếp quan chức nhà nước và các đối tác làm ăn. Chậc chậc, thật khó tưởng tượng bộ dạng của anh bên bàn tiệc rượu.

Nhanh chóng báo cáo xong, Lâm Thiển hỏi thăm dò một câu: “Lệ tổng, tình hình công ty nhìn chung là vậy, anh có chỉ thị gì không?”

Lệ Trí Thành xem tài liệu, bình thản trả lời: “Không.”

Lâm Thiển chẳng biết nói gì hơn. Một vị Boss lớn như anh không đi văn phòng giám đốc cũng như phó giám đốc, chạy đến chỗ của nhân vật thứ ba như cô làm gì? Vừa rồi cô còn tưởng, anh có nhiệm vụ riêng cho cô.

Hai người lại lặng thinh. Dù Lệ Trí Thành không lên tiếng, chỉ chăm chú xem tài liệu, nhưng Lâm Thiển vẫn cảm nhận thấy sự tồn tại rõ rệt của anh.

Cuối cùng Lâm Thiển cũng nhấp nhổm không yên. Phát hiện cốc trà trước mặt anh trống không, cô liền đứng dậy: “Tôi đi rót thêm nước cho anh…”

“Không cần…” Lệ Trí Thành cắt lời cô, ngữ khí nhàn nhạt: “Tôi hơi mệt, em cứ ngồi bên cạnh tôi là được.”

Lâm Thiển ngây người. Vài giây sau, mặt cô nóng ran.

Cảm giác quen thuộc lại dội về. Cô tưởng rằng, chuyện của cô và anh đã trở thành quá khứ.

Câu nói của anh rõ ràng chỉ là vô ý, tại sao cô cảm thấy hình như anh lại muốn tấn công cô?

Tuy nhiên, trong hơn một tháng qua, Lâm Thiển làm việc độc lập, lãnh đạo mấy chục nhân viên, tâm lý cũng trưởng thành không ít. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Đến đâu hay đến đó, Lâm Thiển tiếp tục ở bên cạnh anh.

Yên lặng nửa tiếng đồng hồ, Lâm Thiển thấy vô vị, bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Người xưa có câu “Hồng tụ thêm hương[2]”, theo cách nói của anh, chẳng lẽ có cô ở bên cạnh trong lúc đọc tài liệu khô khan, anh cũng cảm thấy dễ chịu?

[2] Hồng tụ thêm hương chỉ thời xưa, lúc thư sinh học tập có cô gái trẻ trung xinh đẹp ở bên cạnh.

Stop, cô đang nghĩ gì thế?

Tâm lý của cô đâu có vững vàng như cô tưởng. Chỉ vì ở nơi xa “hoàng đế”, làm lãnh đạo một tháng nên rất oai phong, bây giờ “hoàng đế” xuất hiện, vẫn có thể khiến cô hỗn loạn chỉ bằng một câu nói.

Con người Lâm Thiển một khi càng gặp khó khăn càng hăng hái, nên lâm vào tình huống bối rối, cô sẽ tìm cách che giấu. Thế là cô mở miệng: “Lệ tổng, tình hình tập đoàn gần đây thế nào rồi?”

Lâm Thiển đã chọn đúng đề tài gợi chuyện, bởi Lệ Trí Thành buông tài liệu trong tay, ngẩng đầu nhìn cô, khóe mắt ẩn hiện ý cười: “Cho tới ngày hôm qua, việc cải tổ công ty và điều chỉnh nhân viên đã hoàn tất.”

Lâm Thiển thốt lên: “Tốt quá!” Điều đó có nghĩa Lệ Trí Thành đã hoàn tất việc chỉnh đốn nội bộ, giải quyết bài toàn khó nhất của Ái Đạt.

Vừa định nói câu gì đó thể hiện sự khâm phục của mình, ai ngờ Lệ Trí Thành nhìn cô chăm chú, đồng thời chuyển đề tài: “Vì vậy, bây giờ tôi có thể tập trung tinh lực, theo đuổi mục tiêu khác mà tôi muốn.”

Lâm Thiển gật đầu: “Đúng, chúng ta có thể…”

Còn chưa dứt lời, cô chợt bừng tỉnh…Không đúng…Mục tiêu khác mà anh muốn?

Lâm Thiển liền cúi thấp đầu. Chẳng biết có phải cô quá nhạy cảm hay không?

Tuy nhiên, câu nói này tựa như một lời tuyên chiến: Bởi vì tôi đã hoàn toàn khống chế cục diện của tập đoàn nên bây giờ tôi có thời gian để…đối phó em?

Trong lúc tâm trí của Lâm Thiển rối bời, Lệ Trí Thành tựa hồ chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cầm tài liệu, chỉ tay vào một số thông số, hỏi cô chi tiết.

Trong lòng Lâm Thiển lại có chút nghi hoặc, lẽ nào điều anh ám chỉ là công việc? Cô lập tức lấy lại tinh thần, giải thích cụ thể với Lệ Trí Thành.

Một lúc sau, có người gõ cửa đi vào.

Là trợ lý mới của Lệ Trí Thành, tên Tưởng Viên, một chàng trai trẻ được điều từ bộ phận Trị trường sang. Lúc Lâm Thiển rời khỏi Ái Đạt, trợ lý của anh rõ ràng là Dương Hi Như do Cố Diên Chi sắp xếp. Không hiểu tại sao anh lại đổi thành Tưởng Viên.

Có mặt người thứ ba, Lâm Thiển bất giác thở phào nhẹ nhõm. Anh chàng Tưởng Viên rất nhanh nhẹn và được việc. Anh ta rút từ cặp tài liệu hai tấm vé, đặt lên bàn trước mặt Lệ Trí Thành: “Lệ tổng, đây là vé vào cửa trà hội đêm Giao thừa của Hội quán Dung Nhã do Khang tổng của Minh Thịnh bảo người đưa đến.” Anh ta âm thầm quan sát nét mặt Boss: “Anh có đi không? Tôi sẽ chuẩn bị xe trước.”

“Cứ để ở đó.” Lệ Trí Thành lên tiếng, Tưởng Viên mỉm cười với Lâm Thiển rồi đi ra ngoài.

Lệ Trí Thành tiếp tục xem tài liệu, không để ý đến tấm vé, Lâm Thiển tò mò liếc qua. Ai cũng biết Hội quán Dung Nhã là địa danh nổi tiếng ở thành phố Lâm, tọa lạc trong khu vực phố cổ. Hội quán yên tĩnh cổ kính, bất luận về ẩm thực hay biểu diễn hí khúc cũng là nét đặc sắc của vùng Tây Nam. Vé vào cửa bình thường rất khó mua, Lâm Thiển từng đi xem vài lần, rất thích nơi này. Trà hội đêm Giao thừa càng khó kiếm vé, vậy mà hai tấm vé này là phòng VIP, Lâm Thiển chỉ nhìn thôi cũng đủ thèm thuồng.

Không ngờ Khang tổng lại tặng cho Lệ Trí Thành, xem ra hai người có mối quan hệ không tồi.

Đang chìm trong suy tư, một giọng nói thanh lạnh vang lên bên tai cô: “Em có muốn đi không?”

Lâm Thiển giật mình, ngẩng đầu nhìn anh.

“Hôm qua tôi chơi cờ năm tiếng đồng hồ với Khang tổng, thắng được hai tấm vé này.” Lệ Trí Thành cất giọng bình thản: “Em cùng đi với tôi nhé?”

Tim Lâm Thiển lại bắt đầu đập thình thịch, cô nhất thời im lặng. Có lẽ đoán ra tâm tư của cô, Lệ Trí Thành nói: “Em đừng nghĩ nhiều, thích thì đi, coi như đây là phần thưởng cuối năm tôi dành cho phó tướng.”

Nghe anh nhắc đến hai từ “phó tướng”, không hiểu sao Lâm Thiển lại đỏ mặt. Mặc dù anh nói rất tự nhiên, lý do cũng rõ ràng, giống như anh đang nói với “phó tướng” Lâm Thiển, chứ không phải cô gái Lâm Thiển.

May mà cô chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, bởi vì: “…Lệ tổng, cảm ơn anh. Tôi rất thích buổi trà hội, nhưng tôi đã đặt vé đi Mỹ vào tối nay.”

Buổi tối trước hôm Tất niên, cả thành phố Lâm lung linh rực rỡ. Lúc Lệ Trí Thành đến viện điều dưỡng, đã hơn tám giờ. Trợ lý Tưởng Viên đi theo sau, tay cầm túi quà biếu chủ tịch.

Từ Dung hết sức vui mừng khi con trai xuất hiện. Biết gần đây anh tiến hành cải tổ tập đoàn, ông cảm thấy được an ủi. Ban đầu Lệ Trí Thành đưa ra ba điều kiện với bố, thứ nhất là lấy cổ phần đổi quyền sở hữu Vinda, thứ hai là trong thời gian anh nhận chức, không một ai được phép nhúng tay vào tập đoàn, bao gồm cả người bố này.

Hai bố con ngồi uống trà ở sân trước.

Từ Dung nói: “Bây giờ tập đoàn đã được anh cứu sống, bố rất vui. Bố sẽ không nói dài dòng, tương lai còn nhiều khó khăn, càng thuận buồm xuôi gió, anh càng phải thận trọng. Người đứng đầu của Tân Bảo Thụy và Tư Mỹ Kỳ không phải nhân vật đơn giản.”

Lệ Trí Thành: “Con biết.”

Từ Dung lại hỏi: “Bước tiếp theo, anh định thế nào? Đã có kế hoạch chưa?”

Lệ Trí Thành gật đầu.

Từ Dung tỏ ra hứng thú: “Anh định làm gì?”

Lệ Trí Thành hiển nhiên không muốn đi sâu vào đề tài này, anh chỉ trả lời ngắn gọn: “Bố sẽ thấy ngay thôi.”

Từ Dung cười híp mắt. Trước đó Lệ Trí Thành bày ra chiêu “giương đông kích tây”, khiến người biết rõ nội tình đều chấn động. Hôm nay nghe ngữ khí chắc chắn và quyết đoán của con trai, Từ Dung bụng bảo dạ: Lẽ nào nó lại gây nên “cuộc chiến” một mất một còn trong ngành?

Nhưng người con trai này rất kín miệng, anh không muốn nói, người khác không có cách nào cậy mồm. Từ Dung thở dài: “Ngay cả bố, anh cũng không tiết lộ. Vậy bố hỏi anh, sau này anh lấy vợ, anh có nói với vợ không?”

Bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào đều quan tâm đến chuyện chung thân đại sự của con cái, Từ Dung cũng không ngoại lệ. Bây giờ sự nghiệp của con trai đã tạm ổn nên ông nhắc đến đề tài này một cách tự nhiên.

Ông còn tưởng Lệ Trí Thành sẽ không trả lời, ai ngờ trầm mặc một lát, không biết nghĩ đến chuyện gì, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười.

Từ Dung rất bất ngờ, hỏi ngay: “Sao vậy? Anh có bạn gái rồi à?”

Lệ Trí Thành ngước nhìn bầu trời: “Con đã bày toàn bộ kế hoạch trước mặt cô ấy.”

“Sau đó thì sao?”

Lệ Trí Thành đáp khẽ: “Cô ấy không dám xem.”

Từ Dung hơi ngẩn người, bật cười thành tiếng rồi vỗ vai con trai: “Có nghĩa anh vẫn chưa theo đuổi thành công, anh định thế nào?”

Lệ Trí Thành cúi đầu nhìn đồng hồ, đồng thời cất giọng thản nhiên: “Ngày mai là Tất niên, cô ấy một mình ra nước ngoài đón Tết. Đối với con, có lẽ đây là cơ hội tốt.”

Từ Dung không hiểu ý, kết quả lại nghe con trai nói tiếp: “Tối mai con không thể cùng bố đón Giao thừa. Con đã đặt vé đi Mỹ, chuyến bay hai tiếng đồng hồ sau.”

Mỗi người trải qua tối Ba mươi trong hoàn cảnh khác nhau.

Ninh Duy Khải cùng vợ về ngôi nhà lớn của Chúc gia ăn cơm tất niên. Vào khoảnh khắc đón Giao thừa, anh ta ôm vợ đứng bên cửa sổ ngắm nhìn pháo hoa, lại một lần nữa đưa ra lời hứa yêu nhau trọn đời.

Trần Tranh vẫn ở quán bar sôi động, bên cạnh là cô gái xinh đẹp gợi cảm. Anh ta nheo mắt theo dõi cảnh ăn chơi sa đọa trước mặt. Hôm nay anh ta chỉ muốn buông thả bản thân, tận tình hưởng lạc.

Tiết Minh Đào vẫn ở công ty làm thêm. Cố Diên Chi xuất quỷ nhập thần, đi nước ngoài du lịch. Cao Lãng trực ở phòng bảo vệ, vô cùng phấn khởi khi nghĩ đến khoản tiền thưởng trong thẻ ngân hàng.

Tuy nhiên, mọi người đều nghĩ tới một vấn đề, mình phải làm gì…trong năm mới.

Mình phải tiếp tục bảo đảm vị trí đầu ngành của Tân Bảo Thụy, tiêu diệt mọi khả năng tấn công và thách thức. Mình phải trả thù thằng bộ đội và con bé đó, thù này không thể không báo. Mình không hiểu chuyện đại sự, nhưng mình sẽ đi theo tiểu đoàn trưởng, làm tốt công việc được giao, tiết kiệm tiền gửi về cho bố mẹ…

Dục vọng vĩnh viễn là cái hố không bao giờ lấp đầy trong mỗi con người.

Còn vào thời khắc này, sau mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, Lâm Thiển kéo hành lý, đứng trước một căn hộ ở khu vực phía Đông Manhattan. Cô cũng nhủ thầm: Sang năm, mình sẽ càng mạnh hơn, có thể củng cố vị trí lãnh đạo cao cấp ở trong công ty.

Có điều bây giờ, cô phải đi thăm ông anh “máu lạnh” trước.

Chuông kêu một hồi nhưng không ai trả lời.

Lâm Thiển nhún vai. Hôm nay không phải ngày cuối tuần nên Lâm Mạc Thần đi làm cũng là chuyện bình thường. Do muốn gây bất ngờ và không định làm phiền anh trai, cô chẳng thông báo trước rằng mình sang bên này.

Lâm Thiển rút chìa khóa, mở cửa vào nhà.

Một tiếng sau, Lâm Thiển nằm trong bồn tắm, bên tay là ly rượu vang. Sắc rượu đỏ tươi trong ly pha lê óng ánh, phản chiếu sao trời bên ngoài cửa sổ, tạo thành cảnh tượng thảnh thơi dễ chịu.

Điện thoại di động của cô không ngừng rung, toàn bạn bè và đồng nghiệp gửi tin nhắn chúc mừng năm mới. Ngay cả kẻ thù không đội trời chung Trần Tranh cũng nhắn tin, chúc cô năm mới ước gì được nấy, thăng quan tiến chức, bên dưới đề Trần Tranh – Tư Mỹ Kỳ. Có lẽ anh ta gửi một nội dung cho cả đám người, Lâm Thiển cười tủm tỉm, không để ý đến anh ta.

Bởi vì đang ở nước ngoài nên cô không hồi đáp phần lớn tin nhắn, chỉ gửi lời chúc đến mấy vị lãnh đạo. Nhưng đến lượt Lệ Trí Thành, cô lại hơi do dự.

Không hiểu tại sao, nghĩ đến vẻ mặt của anh hôm qua, khi hỏi cô có cùng đi xem hát hay không, trong lòng cô lại trở nên hỗn loạn.

Lâm Thiển ngẫm nghĩ, bắt đầu soạn thảo tin nhắn: Lệ tổng, chúc anh năm mới toại nguyện, Ái Đạt đạt thành tích tốt. Trà hội đêm Giao thừa chắc chắn rất hay, chúc anh vui vẻ.

Chưa đầy một phút sau, Lệ Trí Thành nhắn lại: Tôi không đi.

Lâm Thiển ngẩn người nhìn tin nhắn. Nhớ đến gương mặt trầm mặc của anh lúc đó, cô bỗng cảm nhận được sự hụt hẫng của anh, điều này khiến cô hơi áy náy.

Đúng lúc này, tầng dưới vang lên tiếng nói chuyện. Lâm Thiển bỏ điện thoại sang một bên, ra khỏi bồn tắm.

Lâm Mạc Thần hôm nay bận tối mắt tối mũi. Anh không có ý định đón Tết âm lịch. Đón Tết kiểu gì chứ, một mình ăn uống, hay là đi quán bar kiếm phụ nữ như những người đàn ông độc thân khác ở Mỹ? Anh không đến nỗi vô vị như vậy. Hơn nữa, các cô gái ở quán bar rất xấu.

Cho tới lúc này, công việc của anh vẫn chưa kết thúc. Lâm Mạc Thần mời mấy đối tác về nhà. Mọi người không khách sáo, ra ngoài ban công nhà anh uống trà, thảo luận dự án đầu tư gần đây.

Trò chuyện khoảng nửa tiếng đồng hồ, một đối tác người da đen đột nhiên ngây ra, hỏi Lâm Mạc Thần: “Jason, cậu có nghe thấy tiếng động gì không?”

Nghe anh ta nói vậy, tất cả mọi người đều im lặng. Sau đó, quả nhiên tầng hai vang lên tiếng bước chân loẹt xoẹt.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nghe tiếng bước chân, Lâm Mạc Thần đã nhận ra là ai. Anh mỉm cười, nụ cười thân thiện và vui vẻ hiếm thấy, đối tác nữ ngồi bên cạnh lập tức mở miệng suy đoán: “Jason, lẽ nào nhà anh có đàn bà?”

Lâm Mạc Thần: “Là em gái tôi.”

Anh vừa dứt lời, một cô gái trẻ từ cầu thang đi xuống, mỉm cười chào hỏi mọi người: “Anh! Chào các anh chị!”

Đàn ông đều là động vật yêu bằng mắt, mà ở phố Wall đàn ông chiếm phần đông. Lúc này, bất kể người da trắng, da vàng hay da đen, chỉ cần là đàn ông, đều dồn ánh mắt về phía Lâm Thiển.

Cô gái người Hoa ngoài hai mươi tuổi chỉ mặc quần bò và áo thun có mũ màu đen đơn giản, dưới chân là đôi dép lê. Mái tóc ướt xõa xuống bờ vai, gương mặt trắng ngần ửng đỏ. Tuy không phải giai nhân tuyệt sắc nhưng ngũ quan thanh tú của cô toát lên vẻ phong tình riêng biệt, hết sức sinh động.

Lâm Mạc Thần hết nhìn em gái lại đảo mắt qua đám đàn ông. Anh hơi chau mày, đứng dậy nói: “Có người nhà tới thăm, hôm nay chúng ta thảo luận đến đây thôi.”

Thái độ đuổi khách rất dứt khoát.