Săn đuổi - Chương 05 - Phần 1

CHƯƠNG 5

Đã đến giờ phút trời tối nhất ở sa mạc Li Bi, những vì sao cuối cùng đã biến mất, ánh sáng lờ mờ chưa thấy xuất hiện ở chân trời.

Bóng tối mù mịt bao trùm xuống đầu Nadine, trời lạnh ngắt, Dân Bedouin gọi giấy phút này là thời khắc của tử thần, lúc ma quỷ vẫn còn gieo rắc những nỗi kinh hoàng trong đêm, trước khi rút về mồ mả dưới cát, chị biết sa mạc nằm lòng, cũng như chị đã biết rõ về mẹ chị, và cũng như Raza biết rõ về chị.

Chị cảm thấy sự hiện diện của hắn ta ở đấy, hắn chắc đang đứng một mình đâu đó, thu mình lại như một con báo ngoài sa mạc đang rình mồi, cái đầu của hắn như tạc ra từ đá cứng đang nghiêng nghiêng tới trước để nghe ngóng, cặp mắt đen nhánh lim dim để thấy rõ những gì không ai thấy nổi.

Năng lượng trong người hắn tỏ ra trong bóng tối như một vật có thể sờ mó được, có sức lôi cuốn người ta, như là hắn đang đứng trước đám đông kêu gọi, xách động mọi người vậy, chị thấy hắn như có một năng lực thật siêu phàm, Raza hiện đang sử dụng năng lực này để làm cho những người lính mới phải khiếp sợ.

Hắn lặng lẽ đếm chúng khi chúng chạy vào vị trí, cứ mười hàng gôm, năm mươi tên, không có tên nào quá hai mươi tuổi, vài đứa chưa đến mười bốn tuổi, Số này mới tuyển ở các trại tỵ nạn tại Li Băng, có vài đứa đã từng giết người, tất cả đều tỏ ra hăng hái trong việc giết chóc này lắm.

Hắn đã hứa với chúng rằng trong trại huấn luyện này chúng sẽ học được cách giết người mà chúng không bao giờ tưởng tượng ra được, nhưng vấn đề là không phải giết bằng dấy thắt cổ, bằng dao, bằng đặt bảy mìn, bằng bom hay bằng súng đạn, mà chủ yếu là chúng phải giết người với tinh thần hoàn toàn có kỷ luật, và như thế là khi đứng nơi thao trường, chúng không được động đậy.

Trong tuần lễ khi mới đến, những anh lính mới này đã phải đứng im lặng chú ý hàng giờ rồi, những ai nhúc nhích là sẽ bị phạt bằng cách mang bao cát nặng trên vai đi giữa nắng trưa.

Những ai gục xuống, sẽ bị kéo đầu dậy, buộc phải tiếp tục đi, nếu gục nữa, sẽ bị đánh đập rất tàn nhẫn, đêm qua, Raza đã nói cho chúng biết rằng những hình phạt nhẹ nhàng đã qua.

Những anh lính mới về trại với tâm trạng ấm ức bết an, bấy giờ hắn đang chờ đợi có ai vi phạm đầu tiên, tiếng giày di động trên sườn đá,tay thay đổi vị trí trên khẩu Kalashnikov, miệng mím chặt lại để khỏi run, hắn có thể nghe những tiếng động nhẹ nhàng nhất, chờ đợi, hắn thích thú trước nỗi run sợ của mọi người do hắn gấy nên, hắn thích thú vì hắn đã có quyền, thích chi được nấy.

Raza liếc nhìn về phía Nadine đang đứng, chị cao so với phụ nữ người Palestine, mái tóc dày màu hung quấn chặt dưới chiếc mũ lưỡi trai biệt kích, và thân hình kín đáo dưới bộ áo quần lao binh, khuôn mặt chị, nước da tai tái và có nét xinh xắn như một công chúa của vua Ai Cập.

Chắc chị đang chăm chú nhìn tới trước, Mặc dù không thấy được chị, nhưng hắn chắc thế nào chị cũng đứng như thế, vì hắn đã nói cho chị biết chị phải đứng như thế nào ngoài thao trường rồi, nadine vẫn răm rắp tuân lệnh hắn.

Người em gái của chị, cô Shema, đã từng làm công việc rhư chị, Vì thế mà hắn đã chọn cô để mang những lệnh bí mật nhất của hắn đến cho các tên đứng đầu các chi bộ ở khắp châu Âu.

Hắn đã cho Shema ăn mặc đúng vai, ra lệnh cho cô ở tại những khách sạn hạng nhất và đi máy bay hạng nhất, cô ta đã đóng vai cô con gái có học được cưng chiều của một triệu phú A Rập rất hoàn hảo, cô ta đã chuyển giao những chỉ thị của hắn ở trong các bảo tàng viện và trong những phòng trưng bày hội họa.

Thế rồi cô gái đã quên mất vai trò của mình, cô xía vào các khẩu phần ăn uống kham khổ của những "Cảm tử quân" khi cô về lại căn cứ, cô phàn nàn về nhiệm vụ đứng quân anh gác và làm những công việc lặt vặt khác.

Vì Shema làm tốt công việc, cho nên hắn chỉ cảnh cáo cô ta, cho cô biết với tư cách như thế, cô sẽ không được tha thứ đâu, thế rồi, khi hắn thấy cô ta tỏ ra kiêu ngạo với hắn trước những người khác, hắn bèn trừng phạt cô ta bằng phương pháp hắn đã dùng đối với các phụ nữ dưới quyền hắn.

Hắn giao Shema cho một phụ tả của hắn để ngủ đêm, anh chàng phụ tá này là người Sudan, đen nhẻm, anh ta rất sợ bản tánh tàn bạo và tính bạo dâm của hắn.

Sáng hôm sau, Shema đến tìm hắn để xin tha thứ, hắn lặng lẽ, lạnh lùng nhìn cô ta, cô ta đứng yên trước mặt hắn như một kẻ biết ăn năn hối lỗi, Sau một hồi, hắn nói với cô rằng hắn cho cô một dịp may cuối cùng nữa.

Sự thực là hắn không có người để chuyển những lệnh mới đến cho một tổ chức đánh bom ở Đức, hắn bảo Shemai bay từ Cairo thẳng đến Munich, nhưng cô ta lại bay đến Franfurt.

Khi cơn giận về việc bất tuân của cô đã giảm bớt hắn mới nhớ ra Sheme rất thích khung cảnh những đồng quê trù phú, vì cô ta là một cư dân ngoài sa mạc, cho nên hễ có dịp là cô lại thích đi xe lửa để ngắm cảnh.

Điều mà cô ta không ngờ đến, là một tên trong toán của Nidal đã giết một tùy viên văn hóa của Israel ở Bonr, một giờ trước khi chuyến bay của cô hạ cánh.

Mạng lưới mật vụ của Đức đứng ở ga xe lửa Munich, khi xe lửa đến, họ bắt ngay cô ta, Máy vi tính của họ liền nhận diện ra cô ta ngay, Shema bị buộc tội, kết án tòng phạm vào vụ sát nhân, mà thật ra cô ta không dính dáng gì tới vụ này hết, người Đức kết án cô năm mươi năm tù, như thế cô còn phải ở tù thêm bốn mươi tám năm nữa.

Khi Raza nói cho Nadine biết những gì đã xảy ra, chị hết sức sững sờ, hắn nhún vai rồi cho biết, làm cách mạng thực sự thì phải chấp nhận hình phạt như thế, hắn thoáng thấy nét căm hờn trong đôi mắt to màu xanh lơ của chị, nhưng rồi tất cả đều qua mau, hắn lại đề bạt chị lên, nhắc cho chị nhớ chị phải thi hành những gì hắn yêu cầu.

Khi biết chắc Nadine vẫn còn đứng như thế, Raza lại, càng thấy phấn khích thêm, hắn đưa mắt quan sát những hàng lính mới, hắn đã nói với họ rằng chỉ có rắn, thằn lằn, bò cạp mới có thể không tuân lệnh hắn ở đấy mà thôi.

Nadine cảm thấy uy tín của hắn tỏa ra khắp nơi, như đang cọ xát vào người chị, Và bỗng nhiên chị thấy người nổi hứng lên, ngoài thằng con trai đã hiếp chị năm chị mười hai tuổi, thì chỉ có Raza là người duy nhất chị biết mà thôi, Lần đầu tiên hắn sờ mó chị tính đến nay đã sáu tháng rồi.

Sau khi hắn đã nói cho chị biết chuyện xảy ra cho Shema, Raza đã đi xa thêm một chuyến khác, trước khi đi, hắn bố trí cho chị công việc trong bệnh viện của trại ở đấy ít có việc làm, vì những "Cảm tử quân" hết sức khỏe mạnh, chị dành thì giờ đọc sách trong thư viện, thư viện này nằm trong tòa vila, có rất nhiều sách về cách mạng.

Một buổi tối, chị đến đấy, đang đọc lướt một số sách thì chị quay lại, thấy Raza đang đứng sau chị, cúi người nhìn chị, hắn mỉm cười, hỏi chị có tìm ra cái gì hay ho không, vừa hỏi hắn vừa sờ vào cánh tay chị.

Không có người đàn ông nào sờ chị như thế, hắn cố ý sờ, thật lâu và rất dâm dật, chị đứng trân người ra, không biết làm gì, hắn vẫn cười vừa áp sát vào người chị, thoa hai cánh tay, thoa cổ chị, chị nhắm mắt lại, thấy hơi thở tăng nhanh Rồi không nói một lời, hắn đè chị xuống nền nhà, cơ thể nặng nê của hắn như muốn đè bẹp cả người chị.

Và khi hắn đã cưỡng đoạt được chị, chị lại tự nhủ phải làm như thế để có thể cứu Shema, khi đã thỏa mãn thú tính xong, hắn nằm lăn sang một bên trên sàn nhà lát gạch men mát lạnh, rồi hắn nhìn chị, hắn nói rất dịu dàng rằng kể từ lúc ấy chị là vợ hắn.

Kể từ đó hắn làm tình với,chị bằng những phương pháp chị không tưởng tượng ra nổi, thoạt tiên khi hắn cưỡng đoạt chị, chị cảm thấy bị hành hạ quá thể, Rồi cơn đau đớn qua đi, chị thấy như mình phải thi hành một nhiệm vụ, mà nếu chị iàm hắn được thỏa mãn,thì chị có thể thuyết phục được hắn dùng quyền lực của hắn để cứu được Shema.

Khi tên làm bom của hắn bị bắt ở Paris, Raza liền giữ ba nhà ngoai giao ở Tòa Đại sứ Pháp tại Beirut, trong khi Paris đang thăm dò, thì Raza đưa ra một con tin, ngày hôm sau tên làm bom trở về, tuy nhiên, hể bất cứ khi nào chị hỏi hắn có thể cứu được Shema không, thì Raza chỉ nhún vai từ chối.

Nadine định sẽ hỏi lại hắn khi hắn thật bình tĩnh, khi người hắn còn căng thẳng thì hắn như kẻ bị ma ám vậy.

Bóng tối đang tan đi, trời vẫn chưa hoàn toàn sáng, nhưng vẫn đủ cho Raza thấy anh lính mới đổi tay cầm súng, anh ta sắp hàng ở sau cùng, và chắc vì thế mà anh tưởng không ai thấy, Raza bước qua sườn núi đá, đi băng qua các hàng lính mới, hắn lôi anh thanh niên ra phía trước rồi xô nhào anh ta xuống đất.

- Chấn chỉnh lại hàng ngũ! - Raza la lên.

Những anh lính mới vội vã sắp lại hàng ngũ.

Nadine thấy bầu trời chuyển sang màu xám, màu của đá phiến, anh thanh niên quỳ chống hai tay trên mặt đất trông như con vật, đầu anh nhìn qua nhìn lại như muốn tìm cách để thoát, hay là tìm ai để nhờ họ cứu, hàng trăm con mắt nhìn đăm đăm ra phía trước, không khí im lặng nặng nề bao trùm lên mọi vật.

Raza lôi anh ta đứng dậy, hắn nắm đàng sau cổ áo của anh lôi mạnh lên cho đến khi người anh chới với khỏi mặt đất, anh lính mới vùng vẫy vì nghẹt thở, Raza từ từ quay quanh để cho mọi người đều thấy khuôn mặt hãi hùng khốn khổ của anh thanh niên.

Anh ta e không quá mười sáu tuổi, nadine nghĩ thế, chị nhìn thấy có cái gì đấy trong đôi mắt của Raza, và mặc dù đã cố trấn tĩnh, chị vẫn thấy người run lên.

- Hãy nhìn vào nó, hỡi các bạn, hãy nhìn vào nó! - Raza ra lệnh.

Hắn nắm cái mặt của cậu bé, quay ngược lại để xem một chốc, rồi hắn thả mấy ngón tay ra như là hắn vừa chạm vào vật dơ bẩn, hắn nhìn ra đoàn quân, những hàng người im phăng phắc, họ nhìn chăm chú vào hắn, hắn hỏi lớn:

- Luật lệ thứ nhất ở thao trường này là gì?

- Không ai động đậy cho đến khi có lệnh! - Cả thao trường đông thanh đáp, chậm rãi, sợ sệt.

- Và tại sao lại thế?

- Để tập cho chúng ta có kỷ luật! - Tiếng la lớn thêm, cả quyết.

- Và tại sao nữa?

- Để đánh bại kẻ thù! - Hàng trăm giọng nói đồng thanh la lên.

- Kẻ thù của chúng ta là ai? - Raza hỏi với giọng sôi nổi vì hận thù chồng chất.

- Là những tên phục quốc Do Thái! Và những kẻ ủng hộ chúng! - Tiếng trả lời vang lên như sấm dậy khắp thao trường.

Nadine thấy nỗi khiếp sợ hiện rõ trên khuôn mặt anh thanh niên, Môi anh mấp máy, nhưng không thốt được nên lời.

- Chúng ta phải làm gì với kẻ thù? - Raza phồng mang trợn mắt vẻ rất giận dữ.

- Giết chúng! Giết chúng! Giết chúng! - Cả thao trường la lên.

Raza cảm thấy hết sức căng thẳng, hết sức kích đông, hắn phải ra vẻ mặt sắt đá để duy trì trật tự, anh lính mới treo tòn ten trong nắm tay của hắn.

Raza thả anh ta xuống đất, mở rộng lòng bàn tay, đưa cao lên, cả thao trường im phăng phắc, hắn đưa mũi giày trận gí lên người lính mới, đưa mắt nhìn hàng quân.

- Một người động đậy khi hắn được lệnh đứng yên, xem như nguy hiểm hơn cả kẻ thù nữa, vì chúng ta đã đặt hết sinh mạng vào tay hắn. - Mặt Raza trông thật man rợ. - Một kẻ phản bội người đã tin tưởng hắn, tất sẽ phản bội tất cả chúng ta! - Hắn lại đá nhẹ vào anh lính mới.

- Nói đi!

- Dạ đúng, thưa đồng chí chỉ huy! Ngài đã nói đúng. Nhưng tôi chỉ ao ước nắm vững tay súng để phục vụ ngài mà thôi. - Chú bé lắp bắp nói.

Raza lại đá chú, chú bèn im lặng.

Nadine âm thầm van xin: Đừng xin xỏ, dù sao thì cũng đừng xin.

- Xin ngài vui lòng, thưa đồng chí chỉ huy. - Chú bé van xin.

- Xin hứa là sẽ không bao giờ bất tuân lệnh nữa. Tôi sẽ là "Cảm tử quân" ưu tú nhất của ngài, tôi xin ngài, xin ngài hãy tin đi.

Raza bước lui, hắn tháo khẩu UZI trên vai xuống, ấn nòng súng vào đầu chú bé rồi kéo cò, hắn bắn hết cả ổ đạn cho đến khi cái đầu của chú ta nát bét.

Khi Raza bắn xong, mặt trời cũng vừa lên, hắn quay mặt lại nhìn ánh hồng đang lóe lên ở phương đông, trải ánh sáng lên cát và đá chạy dài bất tận, rồi mặt trời lên rất nhanh trên bầu trời.

Những đụn cát khô cằn và những mương rãnh nguy hiểm chạy dài hàng chục cấy số là nơi hắn dùng để thử nghiệm, ơ đấy hắn đã huấn luyện những người khác theo ước muốn của hắn.

Hàng ngàn người đã trải qua trong những căn Têu được giấu kín trong trại nằm xa khỏi thao trường.

Hàng tấn chất nổ Semtex được chở đến chất ở pháo đài dưới cát, rồi chở đi chất nổ được cất ở hầm sâu dưới cát, có cửa sắt nặng khóa kín.

Vào một ngày nào đó, hắn sẽ có đủ chất nổ để phá hủy cả một thành phố nhỏ hay tiêu diệt hết cả phi cơ trên thế giới, những tên chế tạo bom cho hắn làm việc rất giỏi.

Nhưng rồi ra tài năng của họ cũng không được dùng nữa, vì có thứ đã được chế tạo trong Hầm ngầm gần một bén tòa vila. ở đấy, vi rút bệnh than B.C đã được chế tạo sẵn sàng rồi.

Nghĩ đến điều đó, hắn thấy kích thích cả người hơn cả, sự kích thích của nhục dục nữa, hắn cảm thấy quá tuyệt vời, hắn mong mỏi đến cái ngày hắn sẽ lao vào hành động không chút ngân ngại, cái viễn cảnh đó làm cho hắn điên cuồng lên, chỉ có giết chóc mới làm cho hắn hả dạ mà thôi.

Raza quay người lại, hắn cố tình đứng lên trên xác chết. Hắn yên lặng khiến cho cả thao trường đều hướng về hắn, khi hắn cất tiếng nói, giọng hắn bay đến tận người đứng xa nhất cũng nghe rõ.

- Kẻ thù của các bạn rất nhiều và rất mạnh, Một số là anh chị em của các bạn, nhưng chúng đã bị những lời hứa hẹn hão huyền mua chuộc, hứa sẽ có tiền bạc, sẽ có một cuộc sống dễ dãi hơn, lại còn đồ giải khát và thịt băm viên, video để xem radio rẻ tiền để nghe những lời láo khoét và những điều dơ bẩn.

Hắn hước qua xác chết, rồi bắt đầu rảo bước, những vị tu sĩ đã dặn rằng nói năng chỉ đơn giản thôi vì cuộc chiến Hồi giáo vốn là đơn giản, một cuộc thánh chiến là lao vào cõi chết, đó là con đường đi đến chốn tử đạo vinh quang.

Hắn không tin họ, nhưng hắn đã trả nợ miệng rồi, hắn đã nói láo rồi, tiền bạc họ tung ra cho hắn, hắn có thể hoàn tất những mục tiêu mà ngay cả hắn, hắn cũng thấy khó khăn.

- Kẻ thù của chúng ta muốn hủy hoại những giá trị của các bạn, làm giảm sút đức tin của các bạn, để cầm tù các bạn, để làm cho đạo Hồi suy yếu.

Ayatollah Muzwaz đã nói: phải cá nhân hóa cuộc chiến đấu này ra, phải làm cho mỗi người cảm thấy bản thân họ bị đe dọa, phải làm cho mỗi người cảm thấy đấy là cuộc chiến của họ.

Raza cười trông thật lễ phép, hắn biết cách xử sự không thua gì các tu sĩ Hồi giáo, hắn biết tâm lý của đám đông, biết cách làm cho họ có lý tưởng, và biết cách thúc đẩy thái độ một mất một còn nơi họ để họ không còn thái độ lưng chừng, mà phải dứt khoát. Hắn lại nói tiếp:

- Các bạn phải chiến đấu chống kẻ thù không như trước nữa! Các bạn phải tỏ ra cho chúng thấy các bạn không có lòng trắc ẩn, vì chúng không có lòng trắc ẩn! Hãy tiêu diệt chúng trước khi chúng tiêu diệt các bạn! Các bạn phải được chuẩn bị để nhân danh công lý mà giết người! Và các bạn phải chuẩn bị để mà chết!

Raza nhìn vào mặt họ, ánh mắt cảnh cáo họ, Mặt trời đã xua tan mùi đêm của sa mạc hết rồi, đã làm cho bầu không khí được trong sạch như đấng Ala đã muốn rồi.

Hắn nói tiếp với đám lính mới:

- Mỗi bạn ở đấy đều có một điểm chung, đó là các bạn điều là nạn nhân, nạn nhân của bọn theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái.

Nạn nhân của bọn phản bội đã ủng hộ chúng, Mỗi bạn điều có một quyền hạn, có một bổn phận thiêng liêng, là phải chống lại tên bạo chúa để bảo vệ gia đình mình, nhà cửa mình, đất đai mình.

Nadine nghe những lời giận dữ nổi lên từ trong đám lính mới, trong những giờ khắc yên lặng trong tối tăm, khi hai người đã mệt nhoài vì làm tình, hắn nói với chị rằng việc khơi dậy lòng căm giận là rất cần thiết, Một người giận dữ không suy nghĩ, mà chỉ làm theo lệnh mà thôi.

Raza chỉ vào cảnh tượng trước mắt, Mới trước đó một chốc, trời đang còn mờ nhạt, nay đã biến sang cảnh rất sinh động, một chiếc cầu vồng ngũ sắc ấm áp vui tươi bắc ngang bầu trời.

- Nadine biết mỗi một trò bịp trong bản tiết mục của hắn, nhưng không hiểu sao đã bao nhiêu lần lồi, hể hắn bày trò ra là chị lại bị sức mê hoặc của hắn cuốn hút.

- Đấng Ala đã cho chúng ta mặt trời để sưởi ấm, - Hắn lại nói, - và để giữ cho đức tin của chúng ta nóng hổi, sinh động, ngay cả trong đêm trường lạnh lẽo.

- Nhờ ơn đấng Ala! - Cả thao trường đồng thanh đáp lời.

- Nhờ ơn đấng Ala! - Cả thao trường đông thanh đáp lời.

Hắn thấy những cặp mắt của đám lính sáng quắc, những khuôn mặt của chúng đằng đằng sát khí.

- Đấng Ala đã cho chúng ta thực phẩm, những kẻ thù chúng ta lại không muốn thế, chúng cướp đất của chúng ta và đuổi dân tộc chúng ta đi, chúng đã dựng nên những con rối để cai trị những vùng đất chúng ăn cướp dần của chúng ta.

Khi chúng ta chống lại thì chúng phái tàu thủy và máy bay giội bom để hăm dọa chúng ta, chúng gởi lính tráng đến để bảo về bọn phục quốc Do Thái! Bấy giờ thì đấng Ala đã cho biết viêc này phải chấm dứt! Cho nên các bạn phải nhân danh ngài để chấm dứt việc này.

Đám lính mới lại đồng thanh ngợi ca đấng Ala, Lời lẽ của hắn nói ra như là thuốc kích thích tình dục, đã hứa hẹn họ chốn thiên đàng ở bên kia chốn khó khăn trước mắt này.

Như Nadine đã biết công việc của hắn sẽ làm, lại một lần nữa Raza quay mặt nhìn vào chốn mênh mông hoang dã, chạy dài tới tận chân trời, hắn kéo cái khăn trùm đầu che mặt hắn, cái "Kaffiyeh" bằng vải ca rô.

Hắn nhắc chị nhớ đến một lời tiên tri xuất phát từ cửa miệng của đấng Ala, hắn đã nói với chị rằng đức tin là chính, không phải đức tin ôn hòa trong các nhà thờ Hồi giáo, mà là tín điều cực đoan không khoan nhượng của hắn, theo tín điều này thì giết chóc là con đường dẫn đến tự do, dẫn đến công lý.

Và hắn cũng thuyết phục chị phải chấp nhận việc đem thanh niên đi vào chỗ chết là rất cần thiết, Raza quay lại, mặt hắn bình tĩnh và quả quyết, hắn thả cái "Kaffiyeh" xuống, cái khăn trùm dầu là đặc ân duy nhất cho hắn theo tục lệ của sa mạc này, trong lúc mọi người mặc áo quần lao binh, thì hắn mặc áo len đen cổ tròn, mặc quần đen, ống bỏ vào giày trận.

- Các bạn hãy ghi nhớ ngày hôm nay. - Raza la lên. - Vì hôm nay là ngày trước giờ phán xét.

Ngày mai kẻ thù của chúng ta sẽ thấy được sức mạnh của chúng ta, ngày mai chúng sẽ biết khả năng của chứng ta, biết được công lý của chúng ta, chúng ta sẽ trả thù những gì chúng đã lãm cho chúng ta, Và ngày mai sẽ là mới bắt đầu mà thôi!

Raza quay lại nhìn thẳng vào Nadine, chị gật đầu, nhìn vào mắt hắn, ngày mai chắc sẽ có "chuyện" xảy ra, không phải gã nói khoa trương đâu, mà thực đấy.

Raza bắt đầu đi từ từ vào trong đám lính mới, thỉnh thoảng dừng lại nhìn vào mặt người này rồi nhìn vào người khác, chị đã thấy hắn làm như thế nhiều lần rồi, như thế mới làm cho họ gắn bó với hắn thêm lên, chị nhìn hắn dừng lại trước hai cô gái Hy Lạp, cô Anna và Zelda, đang đứng riêng ra ngoài đám lính mới và nhân viên thường trực của trại.

Suốt một tuần rồi, hai cô không rời khỏi chiếc hầm xấy dưới đất đã được dùng làm phòng thí nghiệm và phòng phát sóng, Mặt cô Hy Lạp nữa là Lila luôn luôn ở trong phòng phát sóng.

Nadine rất ngạc nhiên, Lila nói năng đâu có trồi chảy? Cô ta nói năng rất lúng túng khi gặp phải trường hợp bị kích thích hay đang lúc giận dữ, Sao cô ta làm xướng ngôn viên được nhỉ? Khi chị hỏi Raza thì hắn cười một cách bí hiểm, nadine đã thừa biết nụ cười ấy rồi, nụ cười là một lời cảnh cáo cho chị biết đừng hỏi nữa.