Săn đuổi - Chương 23 - Phần 1

CHƯƠNG 23

Cách Frankfurt tám mươi cấy số về phía Nam, tài xế của Morton rẽ khỏi xa lộ, lái băng vào vùng nông trại Hussen trải dài trước mắt. Mười lăm phút sau, chiếc Mercedes dừng lại trước một hàng rào bằng lưới thép cao nghệu. Tại nhiều chỗ cách khoảng đều nhau, có những tấm bảng hình tam giác gắn vào hàng rào sắt. Lời thông báo viết bằng nhiều thứ tiếng chính gồm cả tiếng Ả Rập, nội dung như sau: "Xin đừng sờ tay. Có điện cao thế". Bên dưới các tấm bảng là những dấu hiệu chỉ sự nguy hiểm thường thấy: một cái sọ trắng hếu và hai ống xương đan chéo nhau.

Ba cảnh sát viên trang bị súng tự động từ trong trạm gác xấy bằng gạch chắc chắn bước ra. Một người bước tới trước, trong khi hai người kia đứng gần đấy. Anh ta xem thẻ vào cổng do người tài xế đưa ra, rồi mở cửa sau khám xét Morton rất kỹ. Người cảnh sát khám xong, gật đầu ra dấu với hai đồng sự. Họ hạ súng xuống, rồi một người bước vào trạm gác. Một lát sau, hai cánh cửa mở rộng ra.

Chiếc xe tiến vào từ từ. Hai bên đường, mặt đất đều dăng dầy dấy kẽm gai. Dấy kẽm gai chạy đến tận một bức tường cao hơn và khó leo hơn cả bức tường Bá Linh nữa.

Chạy một đoạn, lại một bức tường chắn ngang, có hai cánh cửa sắt nặng nề. Lại ba người cảnh sát khác hiện ra, lại kiểm soát, rồi hai cánh cửa mở cho chiếc xe chạy vào. Qua khỏi cửa là một vùng đất rộng giống như vùng Morton đã đi qua khi nãy.

Một nhóm đàn ông, ăn mặc đồng phục màu xám, đang cày cấy trên cánh đồng. Những người lính gác bồng súng canh chừng họ.

Kế đó Morton trông thấy những sân ten nít, sân bóng chuyền và một sân bóng đá. Sau khi nghỉ ngơi thì chơi banh. Cho họ hoạt động như thế với hy vọng moi được những điều bí mật trong họ, những điều khiến người ta phải hỏi tại sao. Tại sao họ ít khi tỏ ra có thiện cảm như thế và tại sao lại đi giết người một cách bình thản như thế? Tại sao lại bạo hành có ý đồ và thản nhiên như thế? Tại sao lại hành động như đóng kịch trên sân khấu thế? Tại sao, tại sao và... tại sao?

Người Đức đã xấy dựng chỗ này để nhằm tìm ra câu giải đáp ấy. Đấy là phòng thí nghiệm-đồng-thời-là-nhà-tù về tội phạm học đầu tiên của châu Âu.

Morton nhìn vào tờ giấy tóm tắt trong tập hồ sơ để trên đầu gối ông. Hiện tại có chín mươi bảy con người cả đàn ông lẫn đàn bà nguy hiểm nhất đã bị quản thúc trong một khuôn viên gồm năm trăm mẫu đất. Ba trăm cai ngục được chọn lựa kỹ càng để canh gác họ. Những bác sĩ làm việc nghiêm chỉnh. Có năm mươi người cả thảy, mỗi người đều là chuyện gia về tâm thần học, tâm lý học, xã hội học. Tờ giấy đã giải thích rằng công việc của họ là nghiên cứu phương thức bạo hành nằm đằng sau những hành động khủng bố của chúng. Công việc nghiên cứu là làm sao để cho người ta thấy khó mà cướp máy bay, khó mà bắt cóc một kỹ nghệ gia, khó mà gài chất nổ trong tòa đại sứ hay là bắt con nít trên xe làm con tin. Rất là Đức.

Chiếc xe đậu lại trước một tòa nhà màu hung. Một bảng hiệu gắn vào tường bên cạnh bộ cửa đôi ghi hàng chữ: "Khu quản lý". Hai bên, vươn lên những tháp canh tù trông thật uy nghi.

- Tôi đợi ông ở đấy.

Đấy là câu nói đầu tiên của người tài xế nữ từ khi rời Frankfurt đến nay.

- Cám ơn cô.

Morton bước ra khỏi xe, xếp tập hồ sơ lại, ông bước lên tầng cấp ở khu quản lý. Tòa nhà có lối kiến trúc theo kiểu nhà tù, đâu đâu cũng có vẻ dữ dằn. Khi ông đến cửa, một người đàn ông thấp, dáng bè bè, ra mở cửa. Anh ta trông chẳng khác nhà tù mấy. Anh mặc bộ đồ bằng vải tuýt, có gắn bảng tên trên túi áo.

- Ông là Morton phải không?

- Phải!

Bỗng anh ta cười, nhưng Morton vẫn bình tĩnh. Anh ta lại nhìn chằm chằm vào ông, rồi nói bằng tiếng Đức:

- Sehrgut.

Morton nhìn vào bảng tên của anh ta, ông hỏi: - Ông có nói tiếng Anh được không, thưa ông Vogel?

- Dĩ nhiên là được chứ. Tôi là bác sĩ Vogel, phó giám đốc.

- Tốt quá, thưa bác sĩ. Vậy ta nói tiếng Anh nhé?

- Được, nếu ông thích thế.

- Tôi thích thế.

- Ông cho tôi xem giấy phép. - Vogel nghiêm túc hỏi.

Morton đưa tập hồ sơ cho anh ta. Vogel lật ra xem.

- Trước hết là ông phải gặp ngài Giám đốc cái đã.

- Tiếng Anh của ông ấy ra sao?

- Tuyệt lắm, thưa ngài Morton. Ông ấy đã học tại đại học George Washington hai năm.

Họ lặng lẽ đi qua những cánh cửa đóng kín, đằng sau cửa vang lên tiếng đánh máy. Qua khỏi đó, đến một dãy phòng cửa mở rộng. Trong mỗi phòng đều sơn màu trắng thật đều, trong phòng có một bàn làm việc và nhiều ghế tựa. Phòng nào cũng hôi mùi thuốc sát trùng.

- Đấy là những phòng khám bệnh à? - Morton hỏi.

- Vâng, vâng... - Vogel đáp.

Họ dừng lại trước một cánh cửa có chữ: "Giám đốc". Vogel gõ nhanh lên cửa rồi mở ra.

Ông giám đốc ngồi sau một chiếc bàn rộng bao quanh có nhiều kệ dày sách báo. Cảnh tượng này nhắc Morton nhớ đến phòng làm việc của Bitburg.

- Xin cám ơn bác sĩ Vogel.

Ông giám đốc đứng dậy vừa gật đầu chào ông phó. Ông quay qua phía Morton, nhưng đợi cho đến khi Vogel đã ra khỏi phòng mới lên tiếng nói. - Tôi đã biết tiếng ông rồi, thưa ông Morton.

Ông rời khỏi bàn. Hai người bắt tay nhau.

- Rất sung sướng được gặp ngài, thưa ngài giám đốc.

- Tôi là bác sĩ Schmeissner, tôi cũng rất sung sướng được gặp ông. Washington đã giúp tôi biết cách sống hòa đồng nhau.

Ông ta cười, mặt mày rạng rỡ. Cặp lông mày ông ta rậm, vừng trán cao và mái tóc thưa đen. Ông ta bước đi khập khiễng, chắc là vì thương tích trong chiến tranh. Ông ta trông cũng gần đến bảy mươi tuổi.

- Xin mời ông. - Bác sĩ Schmeissner chỉ về phía những chiếc ghế bành kê quanh một bàn cà phê. Trên bàn đã có sẵn bình cà phê, tách, lọ đường để trên cái khay.

Hai người ngồi đối diện nhau.

- Ông dùng cà phê?

- Xin cám ơn. Cho tôi cà phê đen, không có đường.

- Có dân Ả Rập ở đấy. Chúng tôi phải nhập cà phê của họ từ Damascus hay từ Teheran vào đấy.

Bác sĩ Schmeissner rót cà phê ra tách.

- Cho họ uống cà phê của họ, phải chăng để giúp họ ý thức được tại sao họ lại làm như thế phải không? - Morton hỏi.

Bác sĩ Schmeissner liếc nhìn ông, cố đánh giá câu hỏi.

- Bất cứ việc gì cũng giúp họ được hết. Cảnh sát ở đấy tránh không được tạo ra những tiền lệ. Chúng tôi lo chăm sóc thực phẩm cho họ, lo những tiện nghi về thể thao cho họ. Nghĩa là tất cả những gì để giúp chúng ta tìm hiểu được nội tâm của họ. - Ông ta đưa cho Morton một tách cà phê. - Ví dụ chúng tôi tìm xem những dị đồng và dị biệt trong phương pháp chữa trị bệnh tâm thần cho họ. Khi họ nói đến "Chủ nghĩa anh hùng cách mạng", họ muốn nói đến cái gì đấy? Những nhà xã hội học đã cố tìm ra mức độ di truyền đã dẫn họ đến chủ thuyết khủng bố ngay từ ban đầu. Chắc ông biết trên chín mươi phần trăm tù nhân ở đấy đều phát xuất từ những gia đình tan vỡ chứ? Là một bác sĩ tâm thần tôi rất lưu tâm đến việc này.

Morton để chiếc tách xuống bàn:

- Không phải tất cả những tên xuất thân từ những gia đinh tan vỡ mới ném lựu đạn đâu. Bọn theo Raza đều thích bạo hành, chúng ao ước được đứng trong hàng ngũ của hắn vì hắn hứa hẹn sẽ tạo nên một xã hội mới, lý tưởng. Một xã hội như ở đấy sẽ không bao giờ có cả.

Bỗng trong phòng trở nên im lặng nặng nề. Khi bác sĩ Schmeissner cất tiếng nói, giọng ông vẫn bình thuờng.

- Theo tôi thì tất cả đều tùy vào hoàn cảnh. Trên cương vị của ông thì giết bọn khủng bố là điều tiên quyết. Còn trên cương vị của tôi, thì trên hết là phải tìm hiểu chúng.

Morton nhìn viên giám đốc. Khi ông lên tiếng, giọng ông rất dịu dàng:

- Thưa bác sĩ, tôi kính trọng cương vị của ngài. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ hiểu hết tầm quan trọng của việc này. Nhưng bấy giờ thì tôi chưa chắc được. - Ông uống hết tách cà phê rồi lấy tập hồ sơ lên. - Bấy giờ tôi muốn gặp cô ta. Ngài có máy cát xét cho tôi mượn đấy chứ?

- Có.

Bác sĩ Schmeissner đứng lên, khập khiễng đi đến bàn làm việc, lấy ra một máy cát xét bỏ túi đưa cho Morton. Ông bỏ máy vào túi, trong túi ông đã có sẵn hai cuộn băng thu lời của hai phụ nữ làm việc cho Raza.

Bác sĩ Schmeissner dẫn ông ra khỏi văn phòng, đi lui lại theo hành lang rồi bước qua một chiếc cầu rào giậu kín đáo. Khi đi, ông ta vẫn nói thao thao, nét mặt tràn trề tin tưởng.

- Chúng ta phải xem mình là những kẻ giả kim. Chúng ta đang tìm kiếm "linh hồn" của những người này. Nhờ thế mới hiểu được những động cơ tâm lý đã dẫn dắt họ hành động.

Một lính gác mở cánh cửa sắt ở cuối chiếc cầu. Họ đi vào nhà tù.

Morton quay qua bác sĩ Schmeissner. - Tôi đã đọc nhiều tài liệu viết về đời tư của cô ta rồi. Nhưng chắc ngài còn có điều gì cần cho tôi biết thêm chứ?

Ông giám đốc cười, đáp:

- Điều quan trọng là có chuyển biến nơi cô ta. Điều đáng chú ý nhất là cô ta đã sống "hòa đồng" theo như các bác sĩ nghiên cứu về hành vi cho biết. Bản chất khủng bố trong người cô ta đã biến thành tính tự vệ trong cuộc sống mới. Cô ta đã sống bình thường với bạn bè trong tù.

Họ đi vào một hành lang ngắn. Đi được nửa đường, có một lính gác đứng canh ngoài một cánh cửa. Có một lỗ để nhìn vào ở trên cửa sắt. Bác sĩ Schmeissner áp một con mắt nhìn qua lỗ nhìn. Rồi ông ta bước sang một bên và ra dấu cho Morton nhìn vào.

Cô ta đứng nơi cửa sổ, quay lưng lại phía ông. Cô ta cao hơn là ông tưởng, cô ta mặc một chiếc áo blu dông đan màu đỏ, bên ngoài chiếc áo dài màu xanh. Mái tóc đen tuyền lấp lánh trong ánh nắng đang chiếu qua cửa sổ. Trong phòng có nhiều chiếc ghế bành bọc da kê sát vào tường, ở giữa có một chiếc bàn, trên bàn có một bình hoa tươi.

Morton đứng nhìn cô ta một hồi lâu rồi quay qua ông bác sĩ: - Tôi vào trong một mình được rồi.

Ông giám đốc gật đầu.

- Được. Tôi về lại văn phòng đấy.

Bác sĩ Schmeissner khập khiễng bước đi, người lính mở cửa ra. Morton bước vào trong phòng.

- Xin chào Shema.

Cô em gái của Nadine quay lại nhìn ông.

Trong phòng phát sóng của pháo đài ngầm, Raza mải mê ngồi trước máy phát thanh.

Trởi còn sáng sớm ngoài sa mạc Li Bi, không khí trong hầm vẫn còn lạnh. Nhưng không phải vì thế mà Nadine run lẩy bẩy. Chính nét mặt của Raza đã làm cho chị run. Chưa bao giờ chị thấy hắn khủng khiếp như thế.

Nadine nhìn bàn tay hắn một lần nữa lại đặt lên bàn phím của máy phát thanh, rồi dừng lại. Rồi một lát sau, bàn tay lại đưa lên, nhưng lần này hắn sờ vào cái máy liên lạc của con heo Do Thái hắn lấy được ở Athens.

Suốt thời gian trên chuyến bay về Li Bi và đáp xe từ phi trường Tripoli về, hắn đã xem cái máy nho nhỏ này như một quả bom. Bấy giờ cái máy đang nằm bên cạnh cái tủ phát thanh, chỗ mà hắn đã để từ một giờ nay rồi.

Hắn đã hân hoan lắm mà, hắn đã đọc cho chị nghe nội dung các bức fax của Faruk Kadumi và Rachid Harmoos xác nhận vi rút bệnh than B.C đã đến nơi đến chốn an toàn rồi. Raza đã tuyên bố không có gì ngăn chặn hắn được nữa. Nadine còn nhớ là hắn rất vui vẻ. Hắn mời chị vào phòng máy để xem hắn mở cái máy liên lạc, tìm hiểu bí mật của cái máy, để rồi hắn có thể dùng máy này chống lại bọn Do Thái.

Vào phòng máy, một ngọn đèn trên thùng máy nhấp nháy. Hắn chửi thề, chạy đến bấm số gọi cho máy phát tin đặt ở Afghanistan. Một tiếng kêu chói tai phát ra. Khi hắn tìm ra nguyên nhân tiếng kêu đó, hắn hét lên thật dữ, giọng hét của hắn như giọng một con thú bị đau đớn tột cùng.

Khi chị chạy đến để an ủi hắn, hắn đẩy chị sang một bên.

Raza bấm số gọi thêm hai lần nữa. Lần nào giọng kêu ré cũng vang lên khắp cả phòng truyền tin.

Bấy giờ đã một giờ qua rồi, giọng nói của hắn vẫn còn vang lên bên tai chị:

- "Máy chuyển tiếp đã bị chặn lại rồi. Chỉ có bọn Do Thái và bọn CIA mới biết cách chặn lại mà thôi".

Cố giữ cho bàn tay khỏi run, hắn đã bật nút cái máy liên lạc lên. Tin nhắn cho Gabriel gọi đến Ha Zoafim đã được thay bằng một tin thật quá đỗi bất ngờ, đến nỗi Raza đã nhích người lui tránh xa cái máy như thể nó là hiện thân của quỷ sứ.

Nadine chạy đến, tắt cái máy liên lạc của tên Do Thái đi.

Từ lúc ấy cho đến giờ Raza không nói năng gì hết. Hắn ngồi như bức tượng tạc ra từ đá ngoài sa mạc. Nadine nhìn hai bàn tay hắn. Hai bàn tay lại nhích lần đến chiếc máy liên lạc tí hon. Môi hắn mấp máy, nhưng không thốt nên lời.

- Đừng! - Chị khóc. - Mưu mẹo đấy. Máy sẽ báo cho bọn Do Thái biết chỗ của anh đang ở đấy!

Hắn quay nhìn chị. - Tôi biết rồi. - Hắn nói nho nhỏ.

Cặp mắt hắn nheo lại ti hí, làm cho mặt hắn không còn chút sinh khí nào. Chưa bao giờ chị thấy hắn như thế. Dường như ma quỷ đang nhập vào người hắn. Bàn tay Raza lại lần đến cái máy liên lạc. Cái máy lạnh ngắt. Mấy ngón tay hắn lần đến nút mở.

- Đừng, anh! - Nadine khẩn khoản nói.

Hắn bấm nút. Cả phòng máy vang lên giọng nói như hồi nãy:"Khalih Raza! Chúng tao sẽ tìm chỗ mày ở. Mày sẽ bị tiêu diệt".

- Tắt đi anh! - Nadine thét lên. - Tắt đi anh!

Chị khóc nức nở trong khi Raza lấy cái máy MRT của Costas liệng vào góc phòng. Im lặng một chốc, rồi lời cảnh báo lại vang lên. Raza nhảy phốc đến, lượm cái máy nhận tin lên rồi tắt đi.

Hắn nhìn chằm chằm cái máy, cố lấy lại bình tĩnh.

- Đừng khóc nữa. - Hắn gay gắt ra lệnh. - Không có gì phải sợ hết. Bọn Do Thái chắc đã tìm ra thi thể của thằng gián điệp rồi cho nên chúng biết anh đã giữ cái máy liên lạc này. Chắc cái máy liên lạc với vệ tinh của chúng ở trên bầu trời Negev. Nhưng nếu chúng tưởng chơi cái trò nhắn tin trẻ con như thế này để hòng làm anh sợ, thì chúng lầm to!

Nadine lau nước mắt. - Có lẽ đấy là máy phát, phải không?

Raza xoay cái máy trong tay, cẩn thận không đụng đến núm bật.

- Không có núm phát. Nếu máy không có núm phát, thì nó không thể báo cho vệ tinh vị trí máy ở đâu được. Cho nên không có gì phải sợ hết.

- Hủy nó đi, anh. - Nadine van nài.

Raza nhìn chị:

- Đừng có ngốc, đấy là một vũ khí. Khi đã tìm ra...

Chuông điện thoại trên tủ máy reo vang làm cho Nadine giật mình. Chị nhấc máy lên nghe một chốc, rồi lặng lẽ đưa điện thoại cho Raza. Hắn để cái máy liên lạc bên cạnh tủ máy.

Lần này, giọng của Vị lãnh đạo Hồi giáo Muzwaz không chào mừng kiểu cách nữa. Giọng của ông ta khô khan, chắc nịch:

- Chúng tôi quá thất vọng vì sự việc đã xảy ra. Chúng ta đã mất mát rất nhiều ở Athens. Mà không phải chỉ có thế.

Raza thở thật sâu nhiều lần, cố giữ giọng thật bình tĩnh.

- Thưa Đức Ông, tên gián điệp Do Thái đã bị giết. Tôi lại còn biết nhiều chuyện qua hắn, những chuyện rất có giá trị, Và mọi việc tiến hành đúng kế hoạch.

- Thế tại sao người của anh ở Luân Đôn không giết tên giao hàng như chúng ta đã thỏa thuận phải làm như thế...

- Ngài lầm rồi! Tôi đã nhận được tin xác nhận rồi! - Raza cắt ngang lời của Đức Ông.

Giọng nói trở nên gay gắt:

- Chúng tôi đã nói chuyện với người em tin cẩn ở Luân Đôn.

- Thế là anh ta lầm! Tôi đã nhận lời xác nhận cách đấy một giờ mà.

Giọng của lão già trở nên lạnh lùng: - Đừng ngắt lời tôi. Anh hãy lắng nghe và tỏ ra biết kính trọng.

Raza ra dấu cho Nadine đi chỗ khác. Hắn không muốn người nào nghe được cách người ta nói với hắn như thế. Hắn sẽ không quên, hay là không tha thứ nỗi nhục nhã này. Khi thời cơ đến, cái lão lãnh đạo Hồi giáo này sẽ biết tay. Cái giọng nói lạnh lùng xa xa lại cất lên bên tai hắn.

- Cách đấy một giờ, người em trai chúng tôi ở Luân Đôn đã gọi đến chúng tôi. Anh ấy vừa nhận được một cú điện thoại của tên giao hàng phân trần lý do chỉ có hai chai đến mà thôi. Chúng tôi đã ra lệnh cho người em canh chừng tên giao hàng, vì những người thu hàng đã đến lấy hàng ở căn phòng ấy. Vì họ làm việc cho em út của chúng tôi, chúng tôi tiên đoán là sẽ không có gì sai trái ở đấy. - Vị lãnh đạo Hồi giáo ngưng một chút để ho rồi nói tiếp. - Anh có hoàn toàn bảo đảm cái người mà anh tín nhiệm cử đến Luân Đôn để làm việc, có thể nào hắn không làm tròn nhiệm vụ của hắn không?