Âm mưu của hoa mỹ nam - Chương 02 phần 1

Chương 2

Uông Thiên Lam và chị gái cùng chen chúc trong một căn phòng bếp nho nhỏ, làm công việc mà cô ngại nhất... bổ hoa quả.

“Chị, việc hằng ngày chị vẫn đưa cơm trưa đến cho Cao đại ca, tại sao lại chưa nói qua với em bao giờ?” Nói ra thật xấu hổ, cô cũng mới biết cách đây không lâu, thì ra Uông Thiên Hồng ngoại trừ đưa cơm cho Cao Khoát cùng bản thân chị ấy, còn đi một chuyến đến văn phòng luật sư đưa cơm cho Cao Dương.

Càng hổ thẹn hơn là, qua hỏi thăm cô mới biết chị mình đã đưa cơm như vậy nhiều năm rồi.

“AA? Chị chưa nói với em sao?”

“Không có, em vẫn nghĩ chị chỉ đưa cơm cho Cao Khoát sau đó liền trở về nhà.”

“Ừm!” Uông Thiên Hồng không yên lòng trả lời, ánh mắt chuyên chú nhìn những miếng hoa quả được cắt thành lát rồi để vào trong hộp thủy tinh.

Cũng đúng thôi! Mọi chuyện của chị ấy cũng không phải xin phép cô thì mới được làm, huống hồ gì chị ấy rất quan tâm đến hai anh em nhà họ Cao, đưa cơm cho cả hai thì cũng chả có gì kì lạ, mà phải là lẽ đương nhiên!

Uông Thiên Lam nghĩ như vậy, nhưng trong lòng cảm thấy có chút gì đó là lạ, hình như có chuyện gì đó cô không biết, vốn tưởng rằng chị cô chỉ đối với một mình Cao Khoát là đặc biệt, không ngờ đối với Cao đại ca cũng như thế, thật sự làm cho người ta có chút không ngờ nha...

“Chị a, tâm tình chị đang tốt lắm sao?” Chị cô hôm nay tự nhiên vừa cắt hoa quả vừa phân tâm tươi cười kìa!

“Tốt lắm nha!” Uông Thiên Hồng lơ đãng trả lời, sau đó bắt đầu rửa dao bổ hoa quả rồi thu dọn vỏ trái cây.

Tâm tình của cô đúng thật là đang tốt lắm, từ ngày hôm đó Cao đại ca chính miệng nói với cô anh ấy thích cơm trưa cô làm, cả người cô liền cảm thấy vô cùng an tâm, vô cùng vui vẻ, tâm tình sung sướng đã hơn mấy ngày nay.

Uông Thiên Lam đoạt lấy túi rác trong tay chị mình... Cô đang bị sự toàn tâm toàn ý toát ra từ người chị ấy làm cho sợ hãi nha. “Được rồi, được rồi, việc còn lại em giúp chị làm nốt nha, lúc nữa em có việc ra ngoài, thuận tiện đi vứt rác luôn...”

Cô đột nhiên muốn nói gì nhưng lại thôi, trong lòng tự trách... mấy ngày hôm nay cô hình như thường xuyên ra ngoài.

“Không cần đâu! Chị làm được, em với Cao nhị ca có hẹn với nhau rồi nhanh đi chuẩn bị đi, chị sẽ chờ đến lúc đưa nước quả đến chỗ Cao đại ca thuận tiền xuống lầu vứt rác luôn.”

Cao gia và Uông gia hai nhà ở ngay cạnh nhau, việc đi lại khá là thuận tiện.

“Thì ra làm nửa ngày nay, chị muốn làm nước hoa quả cho Cao đại ca nha, không phải là cho mình ăn hử?” Sao hôm nay Cao đại ca ở nhà mà cô cũng không biết, thế nhưng chị cô lại biết rất rõ a.

“Nhiều hoa quả như thế, có dứa, táo, dưa gang, một mình chị sao ăn hết được?” Uông Thiên Hồng cười nói, “Em cũng không cần lo cho chị! Đi chơi với Cao nhi ca thật vui đi, nhớ là chụp ảnh nhiều đem về cho chị xem nha!”

Nói mấy câu liền đụng đến đúng chỗ tự trách của Uông Thiên Lam, liền thấy trên mặt cô tràn ngập xấu hổ. “Chị, tối nay em không về đâu, chị ở nhà một mình, thật sự không sao chứ?”

Càng nghĩ càng thấy lo lắng... trước kia ra ngoài với Cao Khoát đều là đi trong ngày, lần này cái tên kia lại cầu sống cầu chết với cô, vì cậy cô mới đồng ý sau khi đi ngắm cảnh đêm với hắn sẽ đi đến suối nước nóng hoạt động hai tư giờ ngủ một đêm.

Nhưng để chị cô ở nhà một mình, cô cảm thấy bất an a.

“Chị lớn lắm rồi nhá, làm sao có thể không tự lo được cho mình!” Uông Thiên Hồng cố tình nâng mặt, muốn bày ra khí phách của chị cả, đáng tiếc vẻ mặt mềm mại trời sinh đã làm bại lộ ý đồ của cô.

“Nhưng em không muốn để chị ở nhà một mình, không có ai nói chuyện cùng, ngộ nhỡ thật sự xảy ra chuyện gì...”

“Tốt lắm! Em đừng lo lắng khẩn trương làm gì. Một mình chị thật sự có thể mà, Cao đại ca từng nói, nếu khi em không ở nhà, có chuyện gì đều có thể đi tìm anh ấy, em sẽ không phải là không tin cả Cao đại ca chứ?”

“Đương nhiên không phải.” Lần đầu tiên, Uông Thiên Lam bị chị mình bắt bẻ cho không còn lời nào để nói.

“Thế thì đừng nói nhiều như vậy, nhanh đi chuẩn bị cho tốt đi, đừng có sợ chị ở nhà một mình cô đơn nhàm chán nữa. Cao đại ca đã đưa chìa khóa nhà anh ấy cho chị rồi, nếu chị nhàm chán sẽ đi tìm anh ấy. Cảm thấy cô đơn, anh ấy lúc nào cũng có thể nói chuyện cùng chị. Nếu chị ở nhà một mình buổi tối mà sợ, Cao đại ca ở ngay dưới lầu, chẳng những lúc nào chị gọi đều có thể đến, thậm chị bảo chị ôm chăn gối đến nhà anh đấy ngủ đất cũng có thể nha!” Khóe miệng Uông Thiên Hồng không tự chủ được mỉm cười ngọt ngào.

Mà đây cũng chính là nguyên nhân chính làm cho tâm tình Uông Thiên Hồng gần đây vô cùng tốt – Cao đại ca ngay cả chuyện em gái của cô không ở nhà, sợ cô sẽ cô đơn cũng đều biết, còn quan tâm đến cô, nói bất cứ khi nào cô gọi anh sẽ đến, Cao đại ca thật sự rất rất tốt với cô a!

Rất nhanh túm lấy em gái đẩy vào trong phòng ngủ, Uông Thiên Hồng trở lại phòng bếp, vừa khẽ ngân nga hát vừa dọn dẹp nhà bếp thật sạch sẽ, làm xong cũng là khoảng chín giờ, cô liền vui vẻ một tay cầm hộp thủy tinh đựng đầy hoa quả một tay cầm túi rác trên đường đi sang nhà bên cạnh.

Sau khi nghe chị mình nói một phen, Uông Thiên Lam vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng lại không nghĩ ra được.

Mãi đến khi Uông Thiên Lam đã chuẩn bị xong hành lí, người cũng đã vừa ngồi vào trong xe của Cao Khoát, cô rốt cuộc mới dường như là nghĩ thông suốt cái gì đó kêu ra tiếng.

“Em đang gào cái gì mà như quỷ khóc to đến thế? Thiếu chút nữa dọa anh sợ đến đạp phải chân ga.” Nếu đâm vào xe của hàng xóm láng giềng, lúc trở về nhất định sẽ bị mắng đến nổi u trên đầu.

Uông Thiên Lam nghiêng mắt trừng anh một cái, “Không chịu nổi một chút sợ hãi liền ngạc nhiên như thế, anh cũng là đàn ông sao?”

Cao Khoát không giận ngược lại còn cười, cố ý nháy mắt mấy cái, “Anh có phải là đàn ông hàng thật giá thật không, em không phải biết rõ nhất sao?”

Cô giơ tay đánh lên khuôn mặt tên đàn ông khiến người ta chán ghét đang dần dần tiến sát đến muốn hôn trộm mình. “Nhiều lời quá mức, nhanh lái xe đi!”

Đẩy người nào đó sang một bên, Uông Thiên Lam vừa bực mình vừa buồn cười nhìn nhà trọ phía ngoài cửa sổ, ánh mắt phức tạp chăm chú nhìn căn hộ của Cao Dương.

Cô rốt cục cũng nghĩ ra là chỗ nào không đúng - chị cô cư nhiên có chìa khóa Cao gia nha!

Cao Dương là người như thế nào, cô cũng hiểu rất rõ, từ lúc bắt đầu quen biết anh ấy liền đối với cô và chị cô vô cùng chăm sóc, nhưng anh ấy dù sao cũng không phải là anh ruột của hai chị em cô, Cao Dương cũng là một người đàn ông nha!

Để cho chị cô và Cao Dương cùng sống trong một mái nhà, cô nam quả nữ, như vậy có thật sự đúng không?

Đi vào trong phòng khách quen thuộc, Uông Thiên Hồng cất chìa khóa đi, đặt hoa quả đã bổ sẵn ở trên bàn, giống như trước kia, hai bàn tay nhỏ cẩn thận dán vào hai chân, mở miệng gọi một tiếng, “Cao đại ca, em mang nước quả đến rồi!”

Không đợi người nào đó đáp lại, cô chính là động cũng không dám đứng tại chỗ.

Mãi đến khi... “Thiên Hồng, pha giúp anh một chén trà nóng mang vào thư phòng.”

Cô lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi… thật tốt quá, xem ra cô không có quấy rầy lúc người ta tăng ca rồi.

“Trà nóng đến đây.” Uông Thiên Hồng cẩn thận mang trà vào thư phòng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là Cao Dương đang vùi đầu vào bàn đầy giấy tờ.

Trong lòng hô to một tiếng, ngay cả cái chén cũng đưa tới trước mặt, thấy Cao Dương ngay cả một con mắt cũng chưa nhìn cô một lần, xem ra thời gian cô đến vẫn là không đúng rồi, đúng lúc quầy rầy anh.

Rón ra rón rén đi tới gần cửa, Uông Thiên Hồng định đi ra không dấu vết, nhưng bàn tay vừa chạm vào cánh cửa, phía sao lại truyền đến một tiếng nói trầm thấp mang ý cười… “Thiên Hồng, em muốn đi như thế sao?” Bóng hình xinh đẹp đi từng bước đều cẩn thận, cẩn thận kia, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái, rất khó làm cho người ta không khỏi bật cười.

“Cao đại ca không phải đang làm việc sao? Em không nên ở đây quấy rầy anh, cho nến định đi về trước...”

“Em không phải là mang hoa quả đến cho anh sao? Đâu rồi?” Cao Dương bỏ kính mắt xuống, trên mặt mang theo một chút mệt mỏi, khiến Uông Thiên Hồng nhìn thấy thực đau lòng, “Xem nhiều tài liệu như thế, anh nghĩ cũng nên nghỉ ngơi một chút.”

Uông Thiên Hồng nghe vậy rất nhanh lấy hộp hoa quả ngoài phòng khách vào, đặt trên bàn của Cao Dương.

Mà cô vẫn tùy ý để cho Cao Dương kéo vào ngồi trong lòng mình như thế.

“Cao đại ca, em đứng hoặc ngồi bên cạnh là tốt rồi.” Cho dù vẫn thường thường ngồi trên đùi Cao đại ca ở văn phòng, nhưng Uông Thiên Hồng cẫn không có thói quen ngồi như vậy.

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào nhỉ, mỗi khi chỉ có cô và Cao Dương, cô luôn để anh tùy ý kéo đến bên người, chỉ có thể nói, động tác này hình như đã thành thói quen của Cao Dương.

Nếu là dựa vào lòng anh, cô cảm thấy rất tốt, nhưng ngồi ở trên đùi anh, hình như rất rất là vượt mức nha! Cao đại ca không cảm thấy có chút không thoải mái nào sao?

“Thiên Hồng, có thể lấy cho anh một miếng táo không?” Cao Dương luôn có thể chọn đúng lúc cắt đứt xấu hổ của cô.

Uông Thiên Hồng lập tức bỏ qua ngượng ngùng, nghe lời dùng dĩa ăn đưa lên một miếng táo, nhưng thấy ánh mắt mệt mỏi của anh, cô đau lòng nói: “Công việc hôm nay của anh còn bao lâu nữa mới có thể làm xong?”

“Không xác định, có khả năng tới nửa đêm!”

Vẫn còn muốn làm à! Vậy chẳng phải sẽ mệt chết sao? “Cao đại ca không phải bắt đầu làm từ sáng sao? Như thế không phải là cả một ngày đều làm việc à?” Cô bắt đầu lo lắng Cao Dương có phải ngay cả bữa sáng cũng ăn trong thư phòng hay không nữa.

“Tài liệu trong tay anh bây giờ rất quan trọng... Tuần sau sẽ có phiên tòa, anh phải chuẩn bị chu đáo...”

Cao đại ca luôn luôn vì khách hàng, thường thường làm việc vài đêm cũng không đi ngủ nghỉ ngơi cho tốt, nhưng lại có chú ý chăm sóc chính anh đâu?

Uông Thiên Hồng chuyên tâm suy nghĩ, cũng không quên hành động đang làm dở, bàn tay nhỏ bé cầm dĩa vẫn không ngừng đút táo vào miệng người nào đó.

“Thiên, Thiên Hồng...” Bắt lấy bàn tay thực sự rất nhỏ đang liên tiếp đưa táo của cô. Cao Dương nuốt xuống miệng đầy táo, “Em đang suy nghĩ gì thế?”

Cô gái nhỏ này nhất định lại đang phiền não cái gì rồi, bằng không sẽ không quên anh chỉ mở miệng, còn chưa có ăn xong táo nha.

“Em nghĩ, anh luôn vì công vệc mà quên chăm sóc cho bản thân mình, giống như trưa này em đưa cơm trưa đến, Cao nhị ca nói anh mãi đến ba giờ chiều mới có thời gian ăn, em chỉ lo lắng anh làm việc đến nửa đêm, nhất định sẽ đói bụng, nhưng lúc đó đã muộn, anh phải đi đâu ăn?”

Cao Dương nhíu mày, thuận thế tiếp lời cô: “Là thế này, trước kia việc ăn uống trong nhà đều cho A Khoát phụ trách, dù sao A Khoát vẫn thường nửa đêm không ngủ được, lúc anh đói bụng, sẽ gọi nó nấu mì...”

“Nhưng hôm nay Cao nhị ca đi chơi với Lam Lam rồi, tối nay sẽ không về!”

“Đúng vậy.” Con ngươi đen mang theo ý cười, nhìn cô gái nhỏ trúng kế lộ ra biểu tình buồn rầu, “Em thật ra đang nhắc nhở anh, tiểu tử A Khoát kia đã có bạn gái, nên đã quên mất người anh này, từ nay trở đi sẽ không có ai ở nhà nấu đồ ăn khuya cho anh...”

Cô lập tức xung phong nhận việc nói tiếp, “Nếu anh nửa đêm đói bụng, em có thể chuẩn bị đồ ăn khuya giúp anh.”

“Nhưng như vậy phải lên nhà đánh thức em, không tiện cho lắm.”

“Làm sao mà không tiện, nếu anh chỉ lo lắng việc này, vậy đêm nay em ngủ ở đây thì được rồi.”

“Ngủ ở nhà anh?” Cao Dương cao giọng nói, nhìn ra được anh đang thực vừa lòng với đề nghị này của Uông Thiên Hồng.

“Ừ.” Cô gật đầu thật mạnh, tiếp theo còn nói: “Cao đại ca không cần lo lắng em sẽ ầm ĩ đến anh, em sẽ vẫn ở trong phòng khách, nếu như anh đói đụng, nói cho em biết một tiếng là được rồi.”

Tình cảnh này, thật giống như là con thỏ nhỏ màu hồng vô cùng ngây thơ vội vàng muốn đem chính mình đưa đến cửa để cho con sói hoang lớn nào đó miệng đang dính đầy nước miếng ăn cho đỡ thèm.

“Như vậy không tốt đâu! Tuy rằng hai nhà chúng ta ở gần nhau như vậy, nhưng em chưa từng không ngủ ở nhà lần nào, nếu như Thiên Lam biết được, nhất định sẽ thực lo lắng cho em, sẽ lo lắng em không ngủ ở nhà sẽ không quen.

Vừa nhìn thấy bộ dáng tựa hồ thực khó xử của Cao Dương, Uông Thiên Hồng lập tức nói: “Vậy không nói cho Lam Lam em qua đêm ở đây là được rồi a!”

“Nói như vậy...” Anh ra vẻ như là thực miễn cưỡng liếc nhìn cô, thỏa hiệp nói: “Được rồi!”

“Vậy em đi xuống bếp xem có cái gì thích hợp làm thức ăn khuya không nha.” Nếu không có, cô còn có thể về nhà lấy trước.

Uông Thiên Hồng nhanh như chớp chạy ra ngoài, tốc độ quá nhanh rồi, căn bản không nhìn thấy trên mặt người đàn ông phía sau kia đang tươi cười vô cùng thâm ý.

Chẳng qua là cho dù cô có thật sự chú ý tới, chỉ sợ với kinh nghiệm sống rất ít kia, cũng không thể nhìn ra hàm nghĩa sau nụ cười ấy, không cẩn thận còn có thể nghĩ là có chuyện gì mà làm cho anh cười vui vẻ như vậy ấy chứ!

Chuẩn bị xong hết thảy, Uông Thiên Hồng lấy chăn gối nhà mình mang đến, vì không muốn quấy rầy Cao Dương đang làm việc, cô đơn giản ngồi ở phòng khách xem ti vi, đương nhiên để âm thanh mức nhỏ nhất.

Xem xem xem, Uông Thiên Hồng làm tổ trên sô pha còn quăng chân lên trên ghế, tiếp theo là đắp chăn, như vậy mới thật thoải mái a!

Đúng rồi! Uông Thiên Hồng cả người đang cuộn lại xem ti vi trên sô pha phi thường thoải mái hắt xì một cái, mà vậy cũng không xong, hai mí mắt lập tức cũng bắt đầu nặng trĩu.

Không biết bắt đầu từ khi nào, chương trình trên ti vi rốt cuộc không còn hấp dẫn nổi ánh mắt của cô nữa rồi...

Công việc của Cao Dương rất nhanh làm xong, đang chuẩn bị đi ra báo cho cô biết buổi tối mà ngủ ở phòng khách có vẻ không tốt cho lắm, không dự đoán được sẽ chứng kiến một màn bông hồng nhỏ nằm trên sô pha, tâm tư không hề phòng bị, khóe miệng vẫn mang theo ý cười tiến vào mộng đẹp mất rồi.

***