Âm mưu của hoa mỹ nam - Chương 02 phần 2

Lông mi nhẹ nhàng khẽ động một chút, phát hiện ánh sáng trắng vô cùng chói mắt xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, thì ra đã là buổi sáng rồi!

Cảm giác vừa ngủ dậy này thật đúng là thoải mái! Nhẹ nhàng hắt xì một cái, chủ nhân của hai mắt lúc này mới thỏa mãn mở mắt ra.

Chớp chớp, lại chớp chớp, lúc này mới phát hiện thì ra có thể ngủ thoải mái như vậy, là vì cô đang nằm thoải mái trên giường...

AAA? Trên giường!

Cô không phải là ngồi trên sô pha xem ti vi sao? Uông Thiên Hồng bị tự mình dọa cả người nhổm dậy, chăn bông trên người vì động tác của cô mà rơi xuống dưới thắt lưng, lành lạnh, cô cúi mắt xuống, muốn kéo cao chăn lại, không ngờ ngay sát bên cạnh mình lại có một người đang nằm!

Dọa người!

Hai tay đúng lúc che lại cái miệng nhỏ nhắn cơ hồ muốn thét chói tai, Uông Thiên Hồng phát hiện người nằm trên giường cùng với cô... Không đúng, phải nói là người đàn ông nằm trên giường cùng với cô, dĩ nhiên là Cao Dương!

Mãi đến khi xác định mình không có đánh thức người đàn ông hai mắt vẫn nhắm lại kia, cô lúc này mới buông tay, một đôi mắt tràn ngập kích động nhìn xung quanh, cẩm thận cẩn thận hồi tưởng lại, cô đến tột cùng vì sao lại ngủ trong phòng Cao đại ca đây?

Cô rõ ràng là đang xem ti vi, còn định tối nay sẽ giúp Cao đại ca chuẩn bị đồ ăn khuya, vì sao lúc sau lại... Kỳ quái?

Vì sao cô một chút ấn tượng trong trí nhớ cũng không có?

Ngu ngốc! Cô nhất định là ngủ mất!

Thực không xong a, vậy chẳng phải là không có ai chuẩn bị đồ ăn khuya cho Cao đại ca sao! Nghĩ đến đây, cô không dấu được áy náy cùng đau lòng, vụng trộm thở dài, liếc mắt nhìn Cao Dương một cái.

“Nhưng mà mình vì sao lại ngủ trên giường Cao đại ca nhỉ?” Rõ ràng cô đang làm tổ trong phòng khách, Cao đại ca lại đang làm việc, sẽ không phải là chính cô mơ mơ màng màng chạy đến phòng của anh ngủ chứ?

Cô lặng lẽ nhìn người đàn ông vẫn say ngủ như cũ, trong lòng thầm nghĩ, sẽ không có khả năng là Cao đại ca ôm cô vào phải không?

Cao Dương nhắm mắt ngủ say, cúc trên áo sơ mi không biết vì cái gì lại cởi ra ba cái, lồng ngực cường tráng còn thêm chút khêu gợi ý tứ hàm xúc như ẩn như hiện, những thứ này Uông Thiên Hồng đều chưa nhìn thấy bao giờ.

Cô vẫn biết Cao Dương rất tuấn tú có khí chất, cá tính trưởng thành chững chạc cùng với dáng người cao ngất thường làm cho mỗi khi hai nhà bọn họ cũng đi du lịch, gặp được rất nhiều phụ nữ cố ý tiếp cận làm quen với anh.

Chỉ là không nghĩ tới khi anh bỏ kính ra, đồng thời cũng làm tiêu tan một chút khí chất nhã nhặn thường ngày, người này ngủ say mà tóc có hơi chút hỗn loạn, hơn nữa ánh mắt có thể nhìn thấy nửa thân trên trần trụi cùng lồng ngực cường tráng, bộ dáng của Cao Dương thoạt nhìn rất rất lười biếng lại mê người,

Thật sự là một bức tranh họa mỹ nam cực đẹp nha! Thì ra tư thế ngủ của Cao đại ca cũng thật đẹp như vậy.

Mặt nóng lên, Uông Thiên Hồng không biết vì sao lại bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng, tầm mắt dời khỏi trên người mỹ nam đang ngủ, cô thật cẩm thận xốc chăn bông, chuẩn bị bò xuống giường.

Thật bất ngờ, một cánh tay thình lình vươn ra vừa vặn ôm lấy trọn vẹn thắt lưng của cô, một lực đạo mạnh mẽ nhanh chóng kéo cô lại, làm cho cô ngã vào trong ngực người nào đó

“Vì sao mỗi lần anh nhìn thấy em, em luôn chuẩn bị muốn chạy là sao đây?” Tiếng nói lười biếng, bên trong loại mang theo chút cảm xúc bất mãn vang lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bị anh quay lại, thoáng chốc một nụ cười mang chút lười biếng pha mê người ánh vào đồng tử của cô.

“Buổi sáng tốt lành, Thiên Hồng.” Đáy mắt lóe lên hai đốm lửa nhỏ kỳ dị, anh cố ý thu lại hai tay một chút nữa, đem thân thể mềm mại chặt chẽ dán trước khuôn ngực cứng rắn của mình.

Thân mật gần sát như vậy, làm cho trái tim trong lồng ngực cô nhảy lên điên cuồng. “Buổi sáng, buổi sáng tốt lành, Cao đại ca.” Thực không xong rồi, ánh mắt của cô căn bản là không biết nên nhìn đi đâu!

Không phải không phát hiện bộ dáng đỏ mặt ngượng ngùng của Uông Thiên Hồng, khóe môi Cao Dương cong lên, đem khuôn mặt đang bối rối không biết làm thế nào cho phải kia nâng lên, nhẹ nhàng in trên đó một nụ hôn. “Thiên Hồng, anh đói bụng rồi, có thể làm bữa sáng giúp anh được không?”

Hô hấp cứng lại, trừng mắt nhìn ngũ quan vô cũng tuấn mỹ hoàn hảo kia, Uông Thiên Hồng mở lớn mắt... vừa rồi Cao đại ca nói cái gì, cô hoàn toàn không nghe thấy, chỉ nhớ rõ cỗ cảm xúc ôn nhu ấm nóng vừa thoáng qua trên hai má vừa rồi.

Cho tới nay, cô đều coi động tác hôn nhẹ của Cao đại ca trong văn phòng của anh là để biểu đạt ý tứ cảm tạ đối với người thân, nhưng lúc này đâu, cô lại không có cách nào giải thích vì sao anh lại hôn cô, hay là khi cô đang mê muộn nhìn ánh, anh vì mới tỉnh ngủ nên liền hôn cô một cái?

Lần đầu tiên, cô nói không nên lời, không hiểu tâm hoảng ý loạn trong ngực mình bây giờ là có ý nghĩa gì?

“Thiên Hồng, đi làm bữa sáng cho anh ăn có được không em?”

Hơn nửa ngày sau, cô mới chậm rãi mở miệng, “Làm... làm bữa sáng?” Cô bé nào đó giống như con chim anh vũ chỉ biết lặp lại lời của con người, cho thấy hiển nhiên cô bé này vẫn đang bị kinh ngạc quá mức vây bên trong.

Nhìn cô không có kinh hoảng thét chói tai, cũng không có lấy bàn tay ‘hầu hạ’ mặt anh như khi mấy người phụ nữ bị hôn trộm, Cao Dương có thể khẳng định, cô gái này cũng không chán ghét nụ hôn của anh.

“Ừ.” Anh vỗ nhè nhẹ mông của cô một chút, cô bé ngốc còn đang lăng lăng nhìn lập tức giật bắn mình, “Trước khi ra phòng bếp nhớ phải đi đánh răng trước, cả rửa mặt nữa nha, ngăn tủ phía dưới toilet có bàn chải đánh răng mới đấy, em tự đi lấy đi.”

“Nga!” Như là đột nhiên lấy lại tinh thần, trên mặt Uông Thiên Hồng biểu hiện tâm trạng hoàn toàn không biết cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hồng cả lên, đã quên hỏi anh vì sao mình lại ngủ trên giường của anh, càng quên hỏi bữa sáng anh muốn ăn gì, liền vội vội vàng vàng xông ra ngoài.

Cao Dương ngồi nửa người dậy, đem cúc áo trên người cài lại cho tốt... thật không uổng công anh hi sinh mỹ nam sắc của mình, quả nhiên làm cho cô gái nhỏ kia hiểu được cái gọi là nam nữ khác nhau, chẳng qua lát nữa anh hẳn vẫn nên trang phục chỉnh tề mà đi ra ngoài, dù sao hợp lúc sắc dụ là một chuyện tốt, nhưng làm quá mức lại dọa người ta chạy mất, vậy là không tốt.

Kết quả trộm hương như vậy mặc dù không làm cho anh phi thường vừa lòng, nhưng vẫn thuộc phạm vi đạt yêu cầu.

Lấy điện thoại di động cạnh giường đến, anh ấn một dãy số quen thuộc.

Điện thoại vừa được thông, mở đầu chính là ai đó liên miên niệm Tam tự kinh không ngừng...

Cao Dương không nhanh không chậm mở miệng, “Có thể thanh nhàn định khí mắng chửi người ta như thế là biết cậu đã ngủ đủ giấc rồi đấy... Đúng, chính là người anh thối nát cả nhà đều đáng chết quăng xuống địa ngục trong miệng cậu đây, anh tìm cậu là muốn nói cho cậu biết, không cần biết cậu dùng phương pháp gì, miễn sao phải giữ Thiên Lam ở ngoài đó một tuần, đúng, cậu ở cùng cô ấy... Vì sao hử? Anh đây nói cho cậu biết, thật vất vả cậu mới có cơ hội ở cùng Thiên Lam để hai người bồi dưỡng tình cảm, cậu chẳng lẽ không hi vọng rèn sắt phải thừa dịp còn nóng, muốn có nhiều thời gian một mình thân thiết với Thiên Lam sao?”

Khóe miệng Cao Dương mang theo một nụ cười xảo trá, lấy cặp kính mắt kia xuống, một chút cũng không giống Cao Dương nhã nhặn mà người ta quen biết kia, trong mắt anh hiện lên những tia sáng giảo hoạt không ai bằng.

“Nếu muốn như thế, chỉ cần theo đúng lời anh nói mà làm. Bên phía công ty của Thiên Lam anh sẽ thay cô ấy xin phép, trong tuần này, Thiên Lam hoàn toàn giao cho cậu, đúng, cậu dùng phương pháp nào anh cũng không hỏi, nếu muôn ở lâu thêm vài ngày, liền phải dựa vào bản lĩnh của cậu rồi.” Ngắt điện thoại, Cao Dương đã thành công làm cho Uông Thiên Hồng thoát khỏi cánh chim bảo vệ của người nhà.

Mặc quần áo chỉnh tề xong, anh tiếp thục đeo cặp kính mắt không số kia vào, để che đi cảm xúc ánh lên trong mắt mình.

Vừa đi vào phòng bếp, đập vào mắt là hình ảnh Uông Thiên Hồng một tay cầm trứng, ngây ngốc đứng trước bếp ga. Cảnh này làm cho nụ cười trên khóe miệng Cao Dương dường như càng rõ ràng... xem ra rốt cuộc con cá nhỏ trong lòng anh đã bắt đầu vì hành vi càng thâm thân mật của hai người mà phân tâm rồi.

Rốt cuộc Cao đại ca vì sao lúc ấy lại hôn cô nhỉ?

Một ngày qua, vấn đề này vẫn không ngừng quay quanh trong ngực Uông Thiên Hồng, đã vài lần cô muốn vọt tới trước mặt Cao đại ca để hỏi.

Nhưng cô hiểu, chỉ cần vừa thấy vẻ mặt ôn nhu của Cao đại ca, cùng với khi dung nhan tuấn lãng kia sẽ lộ ra nụ cườu nhẹ nhàng đối với cô, trong mắt cô thật giống như ngoại trừ ánh sáng phát ra từ người Cao Dương, tất cả những việc khác, những vấn đề thắc mắc muốn hỏi, tất cả liền tự động biến mất.

Anh trai hôn em gái thì hình như không giống cho lắm, không phải sao? Anh ấy cũng thường làm vậy trong văn phòng còn gì!

Nhưng vấn đề ở chỗ, mỗi khi nhớ tới nụ hôn sáng sớm ngày hôm qua kia, nghĩ đến hình ảnh khuôn mặt mê người khi ngủ của Cao Dương, còn có cảnh tượng lúc anh bá đạo ôm cô không cho cô xuống giường, ảnh hưởng lợi hại hơn nữa chính là trái tim nhảy lên không ngừng của cô, làm sao cũng không có biện pháp trấn định xuống được.

Lam Lam gọi điện thoại cho cô, nói cái gì là bị Cao nhị ca dùng thủ đoạn bỉ ổi bắt cóc, muốn ở đó mấy ngày sau mới có thể về nhà, hại cô muốn tìm người nói ra hoang mang trong lòng cũng không biết tìm ai để kể đây.

Tim đập thật sự rất nhanh, Uông Thiên Hồng lúc đầu chỉ định xuống lầu mua lọ dầu vừng, hồn nhiên không thấy các hàng xóm láng giềng làm sao lại tập trung hết ra cửa khu nhà ở, mà cô đành phải ngây ngốc đứng bất động ở gần cầu thang lên lầu.

Xì xầm, xì xầm...

Mấy giọng nói thảo luận đằng trước thật sự có điểm ầm ĩ, làm cho Uông Thiên Hồng vốn không cố ý nghe thấy cũng nổi lên lòng hiếu kì – dù sao mọi người đều bị chặn ở đầu cầu thang không thể động đậy, cô chỉ cần đơn giản kéo dài lỗ tai nghe nguyên nhân tranh cãi ầm ĩ đằng trước là được.

“Tôi đã nói rồi mà! Bây giờ mấy người trẻ tuổi thật không muốn sống nữa rồi, một ngày hai mươi tư giờ lại dùng nó thành như bốn tám giờ, mới chợp mặt chưa đến một tiếng đồng hồ đã coi như ngủ đủ, nghỉ ngơi đủ rồi, khó trách không sống được lâu, một mạng tám mươi tuổi bị dùng như vậy chỉ cần nửa thời gian đã dùng xong rồi!”

“Hiện giờ mấy tiểu tử đều thích liều mạng, ba bữa luôn ăn không đúng giờ, mệt cũng không ngủ cho tốt, lại thích ăn cái gì mà đồ ăn nhanh, thật sự là chết nhanh thì có!”

“Ngay cả con của dì ta cũng là một ví dụ rõ ràng, kì thực mới hai mươi tuổi, tiền đồ rộng mở còn chưa có bắt đầu, lại bởi vì hay thức đêm chơi game, kết quả bởi vì lạm dụng quá độ làm cho đầu óc vất vả đến mắc bệnh, cả đời này đại khái liền xong rồi!”

“Cái này thật đúng là thảm quá mức!”

Mọi người không nhịn được cùng nhau thở dài.

“Mấy bác rốt cuộc đang nói gì vậy a? Vì sao lại đụng đến cả đoản mệnh cùng đầu óc vất vả đến mắc bệnh?”

“Uông tiểu thư, cháu cũng đi ra?” Tám phần là do nghe thấy tin tức đáng sợ mà A Thủy bá nói, cho nên đi ra xem đây mà.

“Vâng.” Kỳ thật cô đi ra là để mua dầu vừng, “Cháu nghe thấy mấy người đang nói cái gì mà ăn uống không đúng giờ lại thường liều mạng, rốt cuộc là có chuyện gì a?”

“Còn không phải chính là tin tức này chứ gì a!”

Lập tức có một tờ báo đưa đến tay Uông Thiên Hồng, trên đó có một dòng tiêu đề cực lớn viết - người làm việc thích liều mạng, thật sự liều chết mệnh!

Nội dung trong đó là có một doanh nhân còn thật sự công tác thành công, bởi vì quá mức cố gắng làm việc, mỗi ngày chỉ ngủ ba giờ, hơn nữa ăn uống cũng không đúng giờ, dẫn đến không đủ dinh dưỡng, kết quả là ngày người này vừa được bổ nhiệm làm quản lí, liền chết bất đắc kỳ tử trong văn phòng của chính mình, làm cho người ta tiếc hận.

Uông Thiên Hồng càng tiếp tục đọc, khuôn mặt nhỏ nhắn càng mất dần huyết sắc.

Trưởng lão của nhà trọ là A Thủy bá liền đứng ở cầu thang tầng cuối cùng, như là sợ Uông Thiên Hồng không nghe thấy, còn cố ý đề cao âm lượng. “Uông tiểu thư, cháu xem xem, hiện tại mấy người trẻ tuổi cũng chỉ coi trọng tiền tài, chẳng xem trọng sức khỏe của chính mình, đây chính là lí do vì sao bọn ta đều đã làm gia gia rồi còn phải con bà nó cảm khái như vậy!”

“Trong khu nhà trọ này của chúng ta cũng có không ít thanh niên trẻ tuổi đầy hứa hẹn đâu, như là cháu của a thẩm ở lầu hai kia đang làm kế toán, còn có anh em nhà họ Cao trên lầu, đều là những phần tử tinh anh! Lúc nào cũng đều chỉ biết vùi đầu vào công việc thôi... nha? Uông tiểu thư, cháu sao lại chạy nhanh vậy? Lời của ta còn chưa nói xong mà!”

Không có ai biết Uông Thiên Hồng vì sao lại đột nhiên giữa lúc này thần sắc kích động quay đầu chạy đi!

Đám người lề mề ở đây, nào gia gia, bà bà, đương nhiên sẽ không bởi vì thiếu một người nói mà tan cuộc, tiếp thục phát huy công lực thất chủy bát thiệt, ở đoạn đường cạnh cầu thanh dưới lầu đó vang lên tiếng thảo luận chuyện trên trời dưới đất không ngơi nghỉ.

Nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng đột nhiên chen vào – “Xin hỏi các vị rốt cuộc sao lại đứng ở đây thảo luận?”

“Ta không biết, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy mọi người đều đứng ở chỗ này, vậy nên ra đây xem nha!”

“Ta cũng không biết, là có người ở bên ngoài nhà của ta nói chuyện, cho nên ta đi xem nha!”

“Ta thấy Kì bà cùng A Thủy bá ở đây ồn ào gì đó, cho nên qua góp vui chút a.”

“Ta nghe thấy giọng A Thủy bá, ở chỗ này kêu la ‘ai nha ai nha’ không ngừng, cho nên mới đi ra xem có chuyện gì mà?” Sau đó liền gia nhập thảo luận.

Nói như vậy, là A Thủy bá lên tiếng trước, ngay sau đó là Kì bà yêu chõ mõm vào đi theo phụ họa, mới có hiện tượng chật chội rầm rộ ở cầu thang hiện tại a?

Ngoài cửa nhà trọ lầu một, một gã đàn ông ngồi trước ghế đá tiệm tạp hóa, mang theo kính râm đang phơi nằng, hắt xì một cái, tiếp tục dùng giọng nói không hứng thú hỏi, “A Thủy bá, báo người đang cầm là tin tức đã phát tuần trước rồi nha! Nó đã là chuyện cũ, bá không có việc gì lại lấy chuyện cũ ra rêo rao ở đầu cầu thang rồi lại muốn cảm khái cái gì?”

Là chuyện của tuần trước sao? A Thủy bá sờ sờ đầu - việc này hắn không chú ý tới nha!

“A cái này ta đâu có biết, ta vừa bước ra khỏi cửa một bước, liền phát hiện ta tờ báo này.” Vừa thấy tin tức quá khủng khiếp thế kia, đương nhiên sẽ lập tức phát huy tinh thần trách nhiệm của trưởng lão, mang tin tức cấp báo cho các hộ gia đình biết thật tốt.

Vậy rốt cuộc là ai đã để tờ báo cũ này ở dưới đất? Chỉ sợ đúng là không có ai biết đâu!

***

Mà đến tột cùng Uông Thiên Hồng vội vàng bay nhanh về nhà, ngay cả dầu vừng cũng không mua là vì cái gì?

Dùng tốc độ tên lửa đơn giản thu thập vài bộ quần áo, sau đó mang rau xanh, hoa quả còn lại trong tủ lạnh đơn giản đóng gói lại, cuối cùng kiểm tra lại toàn bộ chốt cửa của căn nhà, xác định tất cả đều đã khóa cẩn thận, mang theo đầy đủ những vật vừa thu dọn, Uông Thiên Hồng khóa cửa nhà mình lại.

Hiện tại cô cũng mặc kệ việc Cao đại ca vì sao hôn mình, quan trọng là, cô quyết định sẽ chăm sóc Cao đại ca thật thật tốt – cái tin tức kia quả thật dọa cô rất sợ, cái gì mà bệnh trong đầu, chết bất đắc kỳ tử, nghe thôi đã dọa chết người ta!

Công việc của Cao đại ca hình như cũng muốn mạng người như vậy (ý nói vất vả), cô nhớ rõ anh từng nói thứ tư phải mở phiên tòa, vậy có nghĩa là anh phải bận rộn vài buổi tối nữa, điều này sao có thể?

Cô một mình ở nhà ngoại trừ công việc, lại không có việc gì khác, không bằng liền tạm thời chuyển đến phòng Cao đại ca, chờ sau khi Lam Lam về cô sẽ về nhà, như vậy có thể chăm sóc cho Cao đại ca, làm cho cô có thể yên tâm.

Cho nên khi Cao Dương lộ ra nụ cười vô cùng tự tin đi về nhà, tất cả mọi việc đều như dự tính của anh, chờ đợi anh là một bàn bữa tối phong phú mà dinh dưỡng, cùng với Uông Thiên Hồng đang mặc một cái tạp dề, ở trong nhà bận rộ như một cộ vợ bé nhỏ đáng yêu trước bàn ăn.

~ HẾT CHƯƠNG 2 ~