Lạc chốn phù hoa (Tập 1) - Chương 08 - Phần 02

2.

Đây là lần đầu tiên trong đời Tô Mạt đi dạo cửa hàng đồ hiệu ở quê nhà. Cô nhớ trước đây chưa có những cửa hàng này, hai năm nay mới mọc lên nhiều.

Tô Mạt căn thời gian, vào cửa hàng nào cũng liếc qua rồi ra ngoài. Cô hết chê váy áo quá sặc sỡ lại chê vải mỏng, hở nhiều. Đến cửa hàng cuối cùng, Tô Mạt mới dừng lại. Trong đống váy áo giảm giá treo trên móc, cô phát hiện thấy bộ váy cô mặc thử hôm gặp Châu Viễn Sơn lần đầu. Bộ váy cũng vừa vặn còn số nhỏ.

Ban đầu, cô nhân viên bán hàng tỏ thái độ không mấy mặn mà. Thấy Tô Mạt xem xét kĩ lưỡng, cô ta mới đi đến giới thiệu: “Từ trước đến nay, nhãn hiệu của chúng tôi chưa giảm giá bao giờ. Lần này là do nhà thiết kế số một của công ty bên Milan kết hôn mới có hoạt động giảm giá. Rất nhiều người nhân dịp này mua sắm đồ.”

Tô Mạt không muốn thể hiện mình “gà mờ”: “Sao tôi nhớ hồi trước đi shopping cũng thấy các cô giảm giá?”

Cô nhân viên hơi ngượng ngùng: “Vậy à? Chị nhìn thấy ở đâu ạ?”

“Có lẽ nhà thiết kế ở Milan thường xuyên ly hôn.” Tô Mạt đáp.

Thấy không còn sớm, cô liền cầm váy, đi vào phòng thử đồ, nhân tiện trang điểm thêm. Tiếp theo, cô bảo nhân viên tìm đôi giày thích hợp. Cảm thấy cổ áo hơi trễ, cô lại mua áo khoác ngắn khoác bên ngoài.

Tô Mạt đứng trước gương, ngó trái ngó phải, vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó. Cô nhân viên đưa đến hộp đựng đồ trang sức, Tô Mạt mới nhớ ra. Cô chọn một bộ hoa tai và dây chuyền đơn giản, sau đó chọn một cái ví cầm tay. Cuối cùng, cô không nói một lời, trực tiếp cà thẻ thanh toán.

Nhìn thấy con số trên máy tính của thu ngân, Tô Mạt không tránh khỏi cảm giác xót ruột, thầm hít một hơi sâu. Nhìn tấm thẻ ngân hàng xa lạ, cô như trong giấc mộng. Nhưng khi người xung quanh dồn ánh mắt ngưỡng mộ về phía mình, trong lòng cô cũng thấy xốn xang.

Tô Mạt tỏ vẻ thản nhiên như không, bỏ thẻ ngân hàng vào ví. Mặc dù trên tấm thẻ mãi mãi viết tên của người khác, còn là người mà cô không muốn đối mặt nhưng vào thời khắc này, cô vẫn không thể kìm nén sự hưng phấn từ đáy lòng.

Tầm chạng vạng, Tô Mạt đến địa điểm hẹn đúng giờ. Vừa vào cửa, cô liền nhìn thấy Vương Cư An và mấy đồng nghiệp ngồi ở một chỗ không xa.

Đây là đại sảnh rất lớn. Mọi người cầm ly rượu đế cao, mỉm cười gật đầu, hạ thấp giọng nói, nỗ lực khiến bộ dạng của bản thân cũng có phong cách như âm nhạc cổ điển du dương và cách bài trí trang nhã của nơi này.

Nhân viên phục vụ ở cửa lễ phép giơ tay về phía Tô Mạt. Tô Mạt nhất thời không hiểu ý, đối phương chỉ tay vào chiếc áo khoác trên người cô. Tô Mạt liền cởi áo khoác, đưa cho người nhân viên treo lên mắc.

Tô Mạt đi vào hội trường. Xung quanh có không ít đàn ông dõi mắt về phía cô khiến mặt cô nóng ran. Dù trong lòng không thoải mái, cô vẫn phải giữ nguyên tư thế, cằm hơi nghếch lên, khóe miệng để lộ ý cười, hai mắt nhìn thẳng.

Ở bên này, Vương Cư An đang trò chuyện với người bên cạnh đột nhiên dừng lại, tựa vào thành ghế, quan sát Tô Mạt.

Tô Mạt càng lúng túng, vội vàng điều chỉnh ánh mắt.

Khi Tô Mạt đến nơi, Triệu Tường Khánh lập tức đứng dậy, giúp cô kéo ghế. Vương Cư An giới thiệu: “Đây là Tô tiểu thư, kỹ sư phụ trách phần kỹ thuật của dự án lần này.”

Mấy người bên đối phương lịch sự gật đầu chào hỏi Tô Mạt. Cô nói ngay: “Xin lỗi các vị, tôi đến muộn.”

Đối phương mỉm cười. “Không sao, phụ nữ đến muộn một chút cũng là bình thường, chúng tôi có thể đợi.”

Cuộc trò chuyện sau đó không liên quan đến dự án. Tô Mạt biết đây là cuộc gặp gỡ không chính thức. Vương Cư An chỉ để lão Triệu và trợ lý Hồ đi cùng, gọi cô đến để làm “bình hoa”. Vì vậy cô không cần nói nhiều, chỉ yên tĩnh ngồi một bên là được.

Sau khi thưởng thức nửa ly rượu, một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh nói chuyện với Tô Mạt về kiến thức chuyên ngành.

Người này họ Phan, nói năng từ tốn, nhã nhặn. Ông ta cho biết thời trẻ từng làm nghề chế tạo máy móc, cũng coi như cùng nghề với Tô Mạt. May mà Tô Mạt có sự chuẩn bị kĩ lưỡng, hai người trò chuyện ăn ý. Sau đó, người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực, tán thưởng: “Nghe danh không bằng gặp mặt, Tô tiểu thư đúng là tài sắc vẹn toàn.”

Tô Mạt hơi chột dạ khi nghe câu này. Cô chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu, đâu đến nỗi được coi trọng như vậy.

Hai người lại cụng ly. Sau khi uống một ly rượu vang, người đó nhích chân sang bên này, chạm vào chân Tô Mạt ở dưới gầm bàn. Thấy cô không có phản ứng, ông ta lại chạm lần thứ hai. Đến lần thứ ba, ông áp cả đùi vào chân cô. Tô Mạt không thể nhẫn nhịn, đứng dậy, cười cười. “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Lúc quay lại, cô kéo ghế ra xa. Đối phương biết ý, không dám tiếp tục sàm sỡ.

Ngày hôm sau là buổi đấu thầu, trên màn hình công bố bảy công ty tham gia đấu thầu, trong đó có An Thịnh. Tô Mạt cảm thấy lo lắng, kỹ thuật của dự án lần này mới nghiên cứu chế tạo ở trong nước không bao lâu, sao đột nhiên xuất hiện ba, bốn công ty cùng lĩnh vực?

Ai ngờ đến lúc mở hồ sơ thầu tài chính, tình hình ngay lập tức trở nên rõ ràng. Hai nhà thầu báo giá quá cao nên tương lai mờ mịt. Hai công ty khác tuy báo giá thấp nhưng không hề có tiếng tăm trong ngành. Một nhà thầu đưa ra giá thích hợp nhưng khởi đầu quá muộn, thiếu hiệu ứng nhãn hiệu sản phẩm. Do đó, người trúng thầu nhiều khả năng là An Thịnh hoặc công ty ô tô Bắc Trung.

Cả nhóm không hẹn cùng thở phào nhẹ nhõm, chỉ có Vương Cư An vẫn trầm mặc, dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Triệu Tường Khánh phân tích: “Bốn công ty bị loại cũng là điều bình thường. Trong đó có một công ty báo giá như chúng ta nhưng chất lượng sản phẩm không bằng, một công ty khác chất lượng ngang bằng chúng ta nhưng giá cao hơn hẳn. Hai công ty còn lại cũng vậy thôi.”

Đồng nghiệp ở phòng Nghiên cứu phát triển không hiểu: “Phó phòng Triệu, sao tôi cảm thấy anh nói câu này cũng bằng không. Chắc chắn họ không bằng chúng ta nên mới bị loại khỏi cuộc đấu thầu.”

Tô Mạt hỏi: “Phó phòng Triệu, sao anh có thể khẳng định hai công ty báo giá thấp hơn chúng ta, chất lượng sản phẩm không bằng chúng ta?”

Triệu Tường Khánh thản nhiên như không: “Rất đơn giản, một trong hai công ty là do sếp tổng sắp đặt. Có lẽ công ty còn lại cũng làm nền cho Bắc Trung. Đây là quy tắc ngầm trong ngành.”

“Vì vậy công ty ô tô Bắc Trung mới là đối thủ đáng gờm?” Tô Mạt hỏi.

Trợ lý Hồ đáp: “Đối với bọn họ, chúng ta cũng là đối thủ mạnh nhất. Chúng ta có ưu thế riêng, hàng ngoại nhập, kỹ thuật tiên tiến. Người dân trong nước sùng bái bọn Tây như sùng bái Thượng Đế. Chỉ sợ lúc mở hồ sơ đấu thầu kỹ thuật, chúng ta không có ưu thế nổi trội hơn.”

Vương Cư An lắc đầu. “Sản phẩm của họ đúng là có giá thấp hơn chúng ta nhưng kỹ thuật của chúng ta tốt hơn. Tuy nhiên, đối với chủ thầu, chất lượng sản phẩm chỉ là thứ yếu. Điều bọn họ quan tâm là vụ làm ăn này mang lại bao nhiêu lợi ích cho bọn họ?”

Trợ lý Hồ ngẫm nghĩ, đưa mắt nhìn Tô Mạt rồi nói với Vương Cư An: “Thật ra... bên Phan Tổng cũng không phải không có điểm đột phá.”

Nghe câu này, Tô Mạt toát mồ hôi lạnh. Cô giả bộ không hiểu ý, trong lòng thầm nghĩ: quần áo và đồ trang sức đắt tiền không phải tự nhiên mà có.

Trợ lý Hồ cười cười. “Tôi nói như vậy cũng chỉ vì công ty. Công ty tốt, mọi người mới tốt.”

Triệu Tường Khánh quan sát sếp tổng trước tiên, sau đó liếc nhìn Tô Mạt rồi lại nhìn Vương Cư An, không nói một lời.

Vương Cư An ngồi xuống sofa. “Nếu đã có điểm đột phá thì phải thử xem sao. Không thể để mất cơ hội, bởi một khi mất đi, sẽ khó lòng tìm lại.”

Anh ta vừa thốt ra lời, cả đám đều im lặng. Có người cúi đầu, giả vờ không nghe thấy, có người không kiêng dè nhìn Tô Mạt, đợi cô tỏ thái độ.

Tô Mạt cúi đầu, cọ mũi chân trên tấm thảm. “Tôi đến An Thịnh làm việc, nhận mức lương bình thường. Xin trợ lý Hồ yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực trong lúc trình bày hồ sơ kỹ thuật. Còn về phương diện khác, không nằm trong phạm vi chức trách của tôi.”

Vương Cư An bỗng hỏi một câu: “Trợ lý Tô, trước đây làm công việc bán hàng, cô chưa từng gặp tình cảnh tương tự?”

Tô Mạt lặng thinh.

Vương Cư An nói tiếp: “Những ngày qua cùng ăn mấy bữa cơm, tôi phát hiện lão Phan có sở thích nghiên cứu giáo lý đạo Phật. Con người là như vậy, càng lớn tuổi càng cần tín ngưỡng, càng trở nên mê tín.”

Tô Mạt cũng nhớ ra, tay họ Phan từng vô tình đề cập, lúc mới đến Giang Nam, ông ta có nghe nói chùa Tây Sơn có một hòa thượng già xem bói rất linh nghiệm nhưng vẫn chưa có duyên gặp mặt nên ông ta cảm thấy đáng tiếc. Lúc đó, Tô Mạt còn nghĩ, tôi đã gặp vị hòa thượng đó từ bao nhiêu năm trước nhưng chẳng thấy linh nghiệm gì cả. Bởi vì cô có ác cảm với tay họ Phan nên không muốn nói chuyện nhiều với ông ta.

Lúc này, Tô Mạt không kìm được, tiếp lời: “Tín ngưỡng không nhất định đều là mê tín. Con người cần tín ngưỡng, cũng có khả năng bởi vì tôn giáo có thể chạm tới chỗ pháp luật chịu chết, ví dụ nội tâm và lương tri.”

Vương Cư An liếc nhìn cô, tiếp tục: “Lão Phan muốn đi tìm vị trụ trì ở chùa Tây Sơn xem bói nhưng mãi vẫn chưa gặp được người.” Anh ta quay sang trợ lý Hồ: “Tiểu Hồ có lắm chiêu, chi bằng cậu giúp người ta đi cầu vị hòa thượng đó. Nếu cậu làm được, không biết chừng vụ này thành công, kỹ sư Vương sẽ không bạc đãi cậu.”

Trợ lý Hồ không ngờ sự việc chuyển biến nhanh như vậy. Anh ta trợn mắt, chỉ vào mình. “Tôi ư? Từ trước đến giờ tôi chưa tiếp xúc với vị hòa thượng, đạo sĩ nào.”

Triệu Tường Khánh không nhịn được cười. “Bảo cậu đi thì cậu cứ đi, nhiều lời như vậy làm gì?”

Trợ lý Hồ hết cách, đành phải lên chùa hai chuyến.

Lần thứ nhất, anh ta mua các loại đồ chay tươi ở quán cơm chay cao cấp của địa phương, xách lên chùa. Người ta không nhận, để hết đồ ăn ở bên ngoài.

Lần thứ hai, anh ta lại mua đồ chay khô cao cấp, còn nhét ít tiền vào trong, kết quả bị đuổi ra khỏi chùa.

Trợ lý Hồ quay về, liên tục thở dài. “Đến mặt mũi vị hòa thượng già thế nào tôi cũng chẳng biết. Mấy tên tiểu hòa thượng ở đó không phải loại vừa, nóng tính chết đi được.”

Triệu Tường Khánh ban đầu còn cười ngoác miệng, sau cất giọng lo lắng: “Ôi giời, làm thế nào bây giờ? Tiểu Hồ giải quyết không xong, nếu không giành được hợp đồng, kỹ sư Vương hỏi đến thì cậu biết ăn nói thế nào?”

Trong khi đó, Tô Mạt lặng lẽ ra ngoài mua ít đồ chay đơn giản xách lên chùa, tìm đến gian nhà ở hậu đường. Quả nhiên có hai tiểu hòa thượng ngăn cô lại, một hòa thượng nói: “Sư phụ trụ trì tuổi tác đã cao, người không được khỏe, mấy năm nay sư phụ không tiếp khách, càng không xem bói cho thiên hạ. Thí chủ hãy về đi.”

Tô Mạt cất giọng mềm mỏng: “Phiền sư phụ chuyển lời giúp, tôi họ Tô, là họ hàng của sư ông. Bố mẹ tôi nghe nói sư ông bị ốm nên bảo tôi đến thăm. Hai mươi năm trước, bố mẹ tôi từng dẫn tôi đến thăm sư ông. Lúc đó, sư ông còn lấy một quả đào trên bàn thờ đưa cho tôi, không biết sư ông còn nhớ không.”

Thấy cô nói đâu vào đấy, tiểu hòa thượng không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào trong báo cáo.

Tô Mạt đợi một lúc, tiểu hòa thượng đi ra ngoài. “Sư phụ mời thí chủ vào nội đường nói chuyện.”

Từ ngôi chùa trở về, Tô Mạt kể lại chuyện gặp sư trụ trì với mọi người. Ban đầu, Vương Cư An còn không tin nhưng anh ta vẫn hẹn Phan Tổng. Lão Phan ra vẻ, nói trong quá trình bỏ thầu không tiện tiếp xúc quá nhiều, sợ người khác dị nghị. Vương Cư An đề cập thẳng, là đi chùa bái Bồ Tát, tuyệt đối không nhắc đến chuyện công việc, đối phương mới đồng ý.

Ngày hôm sau, Vương Cư An cùng Triệu Tường Khánh và Tô Mạt, Phan Tổng dẫn vợ và con gái cùng lên chùa bái Phật.

Gặp Tô Mạt, Phan Tổng trò chuyện tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Triệu Tường Khánh cười, nói: “Tất cả nhờ Tô Mạt, vị trụ trì gặp cô ấy liền nói cô ấy có duyên với Phật. Nhờ cô ấy nên chúng tôi cũng được thơm lây.”

Phan Tổng nhìn Tô Mạt bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Tiểu hòa thượng đưa mọi người vào nội đường. Sư trụ trì ngồi hóng mát trên ghế mây dưới giếng trời, tay cầm quyển kinh Phật.

Tô Mạt không yên tâm, tiến lên phía trước, nói nhỏ với sư trụ trì: “Sư ông cứ nói với bọn họ vài câu tốt đẹp là được, không cần hao tổn tâm trí, sư ông tránh đừng để mệt mỏi quá.”

Hòa thượng già lên tiếng: “Người xuất gia không thể nói dối, có sao ta sẽ nói vậy.”

Tô Mạt nói: “Vậy hai mươi năm trước sư ông xem bói cho con, chắc sư ông không phải có sao nói vậy chứ?”

Hòa thượng già ngẫm nghĩ một hồi: “Cháu gái nhà họ Tô, lúc đó ta đã nhìn ra cuộc hôn nhân đầu của cháu không quá ba thu, ta đã dùng ngón tay giơ số ba, lẽ nào bố mẹ cháu không hiểu?”

Nghe câu này, Tô Mạt hết sức ngạc nhiên. Cô thầm nghĩ: thảo nào sau này bố mình thường nói, vị hòa thượng giơ động tác tay ok với ông.

Sư trụ trì không nhiều lời, đưa mắt quan sát mọi người. Thấy ông già yếu bệnh tật nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, mọi người không dám xem thường, để mặc ông nhìn đi nhìn lại. Sau đó, hòa thượng già mỉm cười, chỉ tay vào Triệu Tường Khánh. “Người này tướng mạo có phúc.”

Triệu Tường Khánh rất mừng rỡ. Nhưng trước mặt sếp tổng, anh ta không tiện tỏ thái độ quá lộ liễu, chỉ nói: “Ôi giời, lão thần tiên, tôi chỉ làm thuê cho người khác, sắp bốn mươi mà vẫn chưa kiếm được vợ. Tôi còn đang nản lòng đây này.”

Hòa thượng già đáp: “Vạn sự không cần vội vàng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.”

Tô Mạt ở bên cạnh không kìm được, khẽ ho một tiếng, hòa thượng già mới đưa mắt về phía gia đình Phan Tổng, phất tay. “Tướng mạo của ba thí chủ này cũng có phúc.”

Nghe ông nói vậy, gia đình Phan Tổng đều cười ngoác miệng. Cuối cùng, sư trụ trì nhìn Vương Cư An, vẻ mặt hết sức nghiêm túc: “Thí chủ vào đây, tôi xem cho thí chủ trước.”

Mọi người kinh ngạc, Tô Mạt định nhắc nhở nhưng hòa thượng già vẫn chỉ tay vào Vương Cư An. “Tôi nhất định phải xem cho thí chủ trước.”

Phan Tổng ở bên cạnh cất giọng khách khí: “Vương Tổng, mời anh xem trước, đây cũng là duyên phận.”

Vương Cư An không tin mấy trò bói toán nhưng nhìn thấy vẻ kiên quyết của sư trụ trì, anh ta đành làm theo lời ông.

Hòa thượng già đưa Vương Cư An vào phòng, lại gọi Tô Mạt vào mài mực.

Vương Cư An quan sát xung quanh. Đây là căn phòng cũ kĩ, trên giường mắc màn màu xanh, bên tường là một đống sách, trong đó có vô số kinh thư. Vị trí phía nam đặt một bàn thờ, trên đặt tượng Bồ Tát bằng sứ, lư hương bằng gốm, ba đĩa hoa quả. Giữa căn phòng có một chiếc bàn vuông cũ. Trên bàn xếp một hàng văn phòng tứ bảo(33).

(33) Văn phòng tứ bảo gồm bút, mực, giấy, nghiên.

Hòa thượng già quan sát Vương Cư An một lúc, lắc đầu. “Đầy vẻ tà ác.” Ông hỏi ngày sinh tháng đẻ của anh ta, bảo Tô Mạt viết ra giấy, sau đó đối chiếu. Ông lại rút từ đống sách một cuốn sách cũ nát, xem đi xem lại, tính tính toán toán, thần sắc hơi kỳ lạ.

Vương Cư An mất hết kiên nhẫn nhưng vẫn không tỏ thái độ, chỉ nói: “Sư phụ, có gì ông cứ nói thẳng, tôi nghe là được chứ gì!”

Hòa thượng già lẩm bẩm: “Chỉ sợ thí chủ không hiểu. Con người này, con người này không sang cũng giàu, một đời chìm nổi, nếu không làm thương nhân cũng là đạo tăng.” Ngừng vài giây, ông cất giọng nghiêm túc: “Tôi thấy thí chủ cũng có huệ căn(34), có muốn xuất gia làm hòa thượng không?”

(34) Huệ căn: Trong Phật giáo chỉ những người có tư chất có thể lĩnh hội Phật lý một cách thấu đáo.

Vương Cư An hơi ngây người, sau đó bật cười, trong đầu thầm nghĩ: vị hòa thượng già này suốt ngày rú rú ở chùa, không hiểu sự đời và nhân tình thế thái. Anh ta cố tình pha trò: “Sư phụ, có câu nói một đời trôi nhanh như bóng câu qua khe cửa. Nếu không vui chơi thỏa thích, đến lúc già chỉ còn nước đau lòng. Tôi thấy thần sắc của sư phụ đau khổ, chứng tỏ lòng trần chưa hết, sư phụ có muốn nuôi tóc hoàn tục không?”

Sư trụ trì thở dài, lẩm nhẩm: “Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị Không, dị vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa(35)...” Hòa thượng vừa niệm vừa vuốt râu, sau đó nói với Vương Cư An: “Còn một câu cổ xưa, nói ra sợ khiến thí chủ chán ghét, chê cười: “Gieo nhân thiện sẽ được quả thiện.” Thí chủ, thí chủ hãy về đi.”

(35) “Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị Không, dị vi thị giả danh, dịch thị trung đạo nghĩa” là câu trong Trung quán luận của Bồ Tát Long Thọ. Có nghĩa: Các pháp do duyên sinh, tôi nói đó là Không, cũng gọi là giả danh, cũng chính là trung đạo nghĩa.

Tiếp theo, sư trụ trì mời gia đình Phan Tổng vào phòng, vẫn là Tô Mạt mài mực viết chữ. Hòa thượng già không xem kĩ như vừa rồi, quả nhiên chỉ chọn mấy câu tốt lành tặng bọn họ. Phan Tổng vô cùng cảm kích, nói sẽ cúng thêm nhiều tiền. Trước khi ra về, cả nhà còn khấu đầu quỳ lạy trước Bồ Tát.

Đợi khách đi hết, Tô Mạt cũng vái ba vái, cảm ơn sư trụ trì, đồng thời nhắc ông chú ý giữ gìn sức khỏe. Cô cố kìm nén lòng hiếu kỳ nhưng vừa ra đến cửa, cô lại bị hòa thượng già gọi lại.

Hòa thượng già lấy một quả đào trên bàn thờ, đưa cho cô.

Tô Mạt đứng ở cửa nhận quả đào. Khi quay người, cô thấy Vương Cư An đang ở ngoài gọi điện thoại. Anh ta nói: “Vương Tiễn, mấy hôm nay mày biến đi đâu hả? Ở nhà? Nhà nào? Mày chạy về đây làm gì...”

Tô Mạt liền quay lại, hỏi sư trụ trì: “Lúc xem cho người kia, con thấy sư ông vê vê râu, không biết có ý gì?”

Hòa thượng già chưa hiểu ra, ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Cháu gái nhà họ Tô, vê râu là động tác theo thói quen của ta. Nhưng người này...” Ông lắc đầu, nghiêm túc hạ giọng thốt ra bốn từ.

Tô Mạt nghe xong, bất giác sững sờ.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay