Công chúa cầu thân - Chương 32 - Phần 2

Tôi trả lời nhạt nhẽo: “Nếu anh ấy yêu ta, biết ta gặp phải chuyện không may sẽ chỉ thấy thương tiếc hơn; còn nếu anh ấy không yêu ta, ta hà tất phải để ý đến cảm giác của anh ấy làm gì?”

Hắn đờ ra một lúc.

Tôi cười, kéo hắn đến bên tấm thảm, đẩy nhẹ hắn ngồi xuống đó, đứng vào chính giữa hai đùi hắn, “Nhắm mắt lại đi, được không?” Tôi dịu dàng hỏi.

“Ngươi?” Hắn vừa mở miệng đã bị tôi dùng ngón tay chặn lấy môi.

“Suỵt--- đừng nói gì, nhắm mắt lại đi.”

Nhãn thần của hắn lộ ra nét nghi hoặc, đồng tử vốn lạnh lẽo đã bắt đầu mơ màng, có vẻ ngẩn ra đờ đẫn nhìn tôi. Tôi nở nụ cười dịu dàng với hắn, “Nếu như ngươi sợ thì thôi bỏ đi vậy.”

Tuy ánh mắt hắn vẫn lóe lên tia do dự, nhưng vẫn nhắm mắt lại.

Tôi cười lạnh, tuy hắn nắm thóp được tôi, tính được sự nhát gan của tôi, nhưng đâu nghĩ tới tôi không hề sợ chết. Tôi nhấc mạnh chân lên, đạp mạnh xuống phần háng của hắn.

Chân mới xuống nửa chừng, hắn đã mở bừng mắt, ánh sáng mắt vụt lóe lên, hai tay vội che lại phần thân dưới. Tôi cười thầm, lực chân không giảm mà tay đã co thành nắm đấm vụt vào mũi hắn.

Đau quá! Tôi không nén được hít một hơi, nhìn thấy kiệt tác của mình, lại thầm tán dương chính mình, tốt! Một đấm là thấy máu!

Đôi mắt xanh thẫm của hắn dường như biến thành màu đen, bên trong trào lên sự giận dữ điên cuồng, hai cặp lông mày đậm đã xoắn tít lại, một tay đã tóm chặt lấy cổ tôi. Tôi mạnh mẽ nhìn thẳng lại hắn, thấy mũi hắn đã rỉ máu, tôi nhịn không được lại muốn cười, có lẽ tôi đã điên rồi, giờ phút này lại có thể quên cả sợ hãi!

“Ngươi giết ta đi, có giỏi thì giết ta thử xem!” Tôi khiêu khích.

Hằn nhìn tôi chòng chọc, nghiến răng nói: “Chết? Quá dễ dàng, có một số chuyện còn kinh khủng hơn cả chết.” Hắn nhìn tôi, bỗng cười lớn, ánh mắt mang sát ý rõ hơn, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, hòa trộn với máu đỏ tươi, hệt như ác quỷ trong địa ngục.

“Nếu ta thả ngươi vào trong doanh trại, ngươi nói xem những thằng đàn ông đó sẽ làm ngươi ra nông nỗi nào, hả? Nói ta biết.”

“Vậy ngươi hãy nói ta biết trước, bị một con chó điên cắn chết và bị mười con chó điên cắn chết, có khác gì nhau?” Tôi cười lạnh, hỏi.

Hắn im bặt, tay càng xiết chặt hơn.

Tôi cười nói, “Thôi thì chết nhanh hơn chút, ngươi nói xem? Nặc Đốn Vương tôn quý của ta!”

Hô hấp càng lúc càng khó khăn, tôi cố gắng giữ nụ cười trên mặt, nhưng sau đó thì há hốc mồm ra, muốn hít thở nhiều không khí hơn nữa, hai tay lại túm chặt lấy tay hắn, muốn cật lực kéo ra.

Không ngờ, tôi lại chết theo kiểu này.

Trong tích tắbuông tay ra, tôi mềm nhũn đổ xuống đất.

“Thế nào? Cảm giác sắp chết ra sao hả?” Hắn hỏi.

Tôi sờ sờ vào cổ họng, ra sức hít hơi, không nói nổi lời nào.

“Vương!” Ngoài lều vang đến tiếng nói cấp bách, “Đại Liên Na công chúa xảy ra chuyện rồi.”

Nặc Đốn Vương toàn thân rúng động, nhưng vẫn giữ giọng lạnh lùng, “Cô ta thì có thể xảy ra chuyện gì?”

“Quân y nói, nói, công chúa bị sẩy thai rồi.” Người ngoài kia thấp giọng đáp.

Sẩy thai! Trong đầu tôi vụt lướt qua hình ảnh Đại Liên Na nôn khan ở doanh trại quân Ngõa Lặc, và cả nét sợ hãi hoang mang của A Nhã Kỳ khi ở chỗ bà Ô Vân. Cô ta quả nhiên đang có thai, xem ra thì chắc là của Nặc Đốn Vương rồi! Cô ta cố ý uống thuốc cho ra thai sao? Tôi ngước lên nhìn Norton, hắn đang quay lưng lại với tôi, sống lưng càng ưỡn thẳng hơn, tay xuôi theo thân người đã co thành nắm đấm, nắm rất chặt, các ngón tay đều trắng bệch cả...

Hồi lâu sau, hắn mới lạnh lùng cất tiếng, “Sẩy thì sẩy rồi, có cần phải hoảng hốt thế không?”

Giọng nói ngoài kia như do dự một lúc, sau đó lại cất lên một cách bất an, “Quân y nói công chúa chảy máu nhiều quá, e rằng...”

Trong lều Đại Liên Na, ánh đèn có phần u ám, tôi theo sau Nặc Đốn Vương bước vào, A Nhã Kỳ đang phủ phục bên người Đại Liên Na khóc rấm rứt.

Tôi thấp giọng hỏi cô, “Sao lại ra thế này?”

A Nhã Kỳ ngước lên nhìn tôi, lại cúi đầu xuống tiếp tục khóc, không chịu nói gì.

Norton bước lên, đá một bên, nắm lấy cánh tay Đại Liên Na kéo lên khỏi giường, lạnh lẽo hỏi, “Là vì đứa con của ta, hả?” Giọng nói lạnh lẽo nhưng không che được sự tức giận.

A Nhã Kỳ cuống quýt nhào đến, khóc lóc, “Thả công chúa ra, công chúa không chịu nổi, không chịu nổi.” Hai tay níu lấy tay Nặc Đốn Vương, liều mạng kéo tay hắn ra.

Norton không đếm xỉa gì đến, tiếp tục đá cô nàng ra một bên, nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch của Đại Liên Na, hằn học hỏi, “Nói đi chứ, ngươi chẳng phải ghê gớm lắm à? Trong một lúc uống hết bao nhiêu thuốc, là vì không cần đứa trẻ này, đến tính mạng mình cũng không thiết mà.”

Đại Liên Na chẳng nói chẳng rằng, mím chặt đôi môi, nhưng khóe mắt lại rơi ra một giọt lệ.

“Đủ rồi! Đã thế này rồi mà ngươi còn muốn đòi mạng cô ấy sao?” Tôi hét lên, giằng tay Đại Liên Na ra khỏi tay hắn, để cô nằm lại xuống giường.

Norton đờ ra, nhìn tôi chằm chằm, giống như không hề quen biết vậy.

“Mau đưa bà Ô Vân đến đây, bà ấy chắc sẽ có cách hơn là quân y.” Tôi nói với A Nhã Kỳ, thấy cô ta vẫn còn chần chừ, lại cuống lên, “Mau đi đi! Còn đứng ngẩn ra ở đó làm gì, muốn dọn xác công chúa các ngươi à?”

A Nhã Kỳ như giật mình choàng tỉnh, vội vã chạy ra ngoài.

Norton lúc này như đã bình tĩnh trở lại, liếc tôi một cái, rồi cười hỏi, “Ngươi lại tội nghiệp cô ta rồi? Ngươi đã quên chính cô ta hại ngươi à.”

“Chưa quên”, tôi nhạt nhẽo nói.

“Vậy còn cứu làm gì?”

“Không phải tôi muốn cứu cô ta, tôi làm gì có bản lĩnh đó, tôi chỉ tội nghiệp thôi, đứng trên góc độ cùng là phụ nữ với tội nghiệp cô ta.”

Rèm mi dài của Đại Liên Na khẽ run run, nước mắt không trừng trào ra.

Nhìn thấy bà Ô Vân theo A Nhã Kỳ vội vã bước vào, tôi lẳng lặng lui ra ngoài. Đối với Đại Liên Na, tôi vừa ghét vừa hận, nếu không bị cô ả lừa gạt, quân Ngõa Lặc đã không bị bọn Tây La Minh đánh lén, sẽ không bị thương vong nhiều chiến sĩ đến thế, tôi cũng sẽ không bị rơi vào chốn này, sẽ không...

Nhưng tất cả những chuyện này, thật sự đều oán trách cô ta ư? Dù sao cô ta cũng vẫn là một người con gái đáng thương, thân là công chúa của Hách Liên, nhưng lại mang trong mình đứa con của Tây La Minh, cô ta hận hay yêu Nặc Đốn Vương? Nếu là hận, thì sao lại cam tâm bán mạng cho hắn? Nếu là yêu, thì sao lại nỡ lòng vứt bỏ tính mạng bản thân không nuối tiếc và cho ra cả đứa con đang mang trong bụng?

Nặc Đốn Vương từ trong lều Đại Liên Na bước ra, sắc mặt hơi tái, lạnh lùng nhìn tôi một cái, không nói lời nào mà quay người bỏ về căn lều trại của mình. Nhìn theo bóng hắn phảng phất sự cô đơn, tôi chỉ thấy trong lòng rối bời, nếu nói Đại Liên Na yêu hắn là sự bất hạnh của cô ta, vậy còn hắn thì sao? Trong tim hắn cũng có vị trí dành cho Đại Liên Na chăng? Tôi không nghĩ ra, cứ luôn nghĩ tình yêu rất đơn giản, yêu chính là yêu, không yêu thì là không yêu, tại sao khi đến hai người họ lại trở thành phức tạp thế này?

Bước đến trước cửa lều của Nặc Đốn Vương, tôi hơi chần chừ một lúc, nghiến răng, cuối cùng cũng vén tấm trướng bước vào.

Một luồng hơi rượu xộc thẳng đến, Nặc Đốn Vương đang ngồi một góc lặng lẽ uống rượu, thấy tôi bước vào, hắn nở một nụ cười mỉa mai.

“Nếu lo lắng thì hãy đến chỗ của cô ta đi.” Tôi hờ hững nói.

Hắn liếc tôi một cái, nét cười bên khóe môi càng đậm, nói, “Người con gái như ngươi, không thể hiểu nổi ngươi đang nghĩ những gì?”

Tôi lặng lẽ nhìn hắn, nhẹ nhàng đáp, “Ta yêu Thừa Đức, hận ngươi,ận cả Đại Liên Na, ta biết rất rõ chuyện này. Nếu có thể, ta nghĩ ta bây giờ có thể một dao giết chết ngươi.”

“Vậy còn lo gì đến chuyện giữa ta và cô ả?” Hắn hỏi.

“Không phải ta đang lo chuyện của hai ngươi, mà ta thấy tội nghiệp tình yêu.” Tôi đáp.

“Tình yêu?” Hắn cười, giọng có vẻ chua xót, “Ngươi tưởng giữa ta và cô ả có tình yêu à? Ha ha ha, ngươi thật ngây thơ!” Giống như nghe được chuyện nực cười, hắn lấy tay chùi nước mắt vì cười, nói, “Người tình của cô ta sớm đã bị phụ vương cô ta giết chết rồi, và ta, trước giờ cũng chưa từng yêu cô ta, cô ta chẳng qua là đồ chơi của ta, là dụng cụ mà ta có thể lợi dụng thôi.”

Tôi nhìn dáng vẻ như nửa điên nửa tỉnh của hắn, cảm thấy hơi sợ hãi, bản thân cũng ăn đấm đủ rồi, quan tâm mấy chuyện vớ vẩn này làm gì? Nghĩ đến đây, tôi bèn đứng dậy, định bước ra ngoài.

“Ngươi yêu hắn thật chứ? Nếu hắn không phải là hoàng tử Ngõa Lặc, ngươi vẫn yêu?” Hắn đột nhiên hỏi.

“Phải, tôi yêu anh ấy, cho dù anh ấy là ai đi nữa.” Tôi trả lời.

“Nếu hắn từng lợi dụng ngươi, lừa gạt ngươi thì sao? Ngươi vẫn yêu hắn như trước chứ?”

Tôi ngừng lại, ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp, “Phải, tôi yêu anh ấy, chỉ cần anh ấy yêu tôi, cho dù là anh ấy lợi dụng, lừa gạt tôi, chỉ cần anh ấy đừng làm tổn thương tôi, tôi vẫn sẽ yêu anh ấy. Tình yêu, không chỉ là đòi hỏi, lợi dụng tôi một lúc nhưng không hề làm tổn thương tôi, thì sao lại không thể?”

Hắn cười, “Lợi dụng, lừa gạt không bị coi là làm tổn thương à?”

“Không hẳn thế, không ai có thể có lý do đòi hỏi đối phương phải dâng hiến tất cả. Cùng lúc với việc bạn tận hưởng tình yêu của anh ấy dành cho bạn, thì bạn cũng phải trả như thế mới đúng, cho dù là bạn tự nguyện cho, hay là bị anh ấy lấy đi trong vô thức. Nếu không, đó chỉ có thể gọi là được cưng chiều, được cưng chiều như vật cưng.”

“Ngươi đúng là một người con gái kỳ lạ.” Hắn cười nói, “Xem ra ta thật không thể thả ra rồi, người con gái như ngươi, quả là hiếm thấy.”

Tôi rùng mình một cái, kiềm chế không để bản thân quay lại nhìn hắn, lạnh lùng đáp: “Tùy ngươi thôi.”

“Những thứ hắn có thể cho ngươi, ta cũng có thể cho như vậy.” Hắn trầm giọng nói.

“Ngươi không thể.” Tôi đáp, chân không dừng lại, thoăn thoắt bước ra ngoài. Con người luôn thèm khát đồ của kẻ khác, mà không thấy được những thứ quanh mình là tốt, e rằng hắn cũng vậy mà thôi. Bây giờ bỗng nhiên hiểu ra, khi mấy người đàn ông cùng theo đuổi một phụ nữ, có thể thứ họ muốn tranh chấp hoàn toàn không phải người phụ nữ đó, mà là một thứ ý chí nào đó.

Cũng không biết hôm nay là ngày gì mà bầu trời thật u ám, thảo nguyên không ánh trăng có vẻ hơi đáng sợ. Đi loanh quanh trong khu vực đóng quân, vẫn không biết phải nên đi đâu, chạy không thoát, nhưng lại không muốn quay trở về căn lều của hắn. Giờ đây Thừa Đức đang làm gì? Có phải là đang nghĩ cách cứu tôi hay không? Anh thực sự toàn tâm toàn ý yêu tôi chứ? Không hề lừa gạt, cũng không giấu giếm chút gì? Anh cũng là người của hoàng gia, tình yêu của anh cũng có thể đơn giản như tình yêu của tôi chứ?

Bỗng thấy mình lúc này thật tức cười, tự dưng lại đa cầu đa sảm như thế, có giống như Phùng Trần Sở Dương đâu?

“Phấn chấn lên nào! Phùng Trần Sở Dương! Mày là người kiên cường nhất nhất mà!” Tôi nắm tay lại tự động viên mình, nhưng khẩu khí thì thế mà trong lòng lại ủ rũ chán chường, “Thừa Đức, em nhớ anh, thật sự, rất... nhớ anh...” Tôi lẩm bẩm.

Đột ngột, sau lưng một bàn tay thò ra bịt lấy mũi miệng tôi, chưa đợi tôi chống cự lại đã kéo vào một góc khu

“Đừng lên tiếng, tôi đến để cứu cô.” Người sau lưng tôi thấp giọng nói nhỏ vào bên tai tôi, giọng rất trầm, nhưng không phải Thừa Đức.

Tôi cố kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, gật gật đầu. Người đó buông tay ra, tôi vội quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc trang phục người Tây La Minh, khuôn mặt hơi quen, nghĩ một lúc mới nhớ ra anh ta chính là người cùng tôi đi theo Đại Liên Na ra ứng tiếp quân lính của tộc nhân hôm đó.

“Thừa... đại tướng quân đâu?” Vốn muốn hỏi Thừa Đức, nhưng chợt phát hiện ra gọi tên anh như thế thật kỳ cục, nên gượng gạo đổi thành đại tướng quân.

“Người đang ở trong đại quân, đại quân ta đã bao vây nơi này rồi, đại tướng quân sợ cô gặp nguy hiểm nên bảo chúng tôi nhân lúc hỗn loạn cứu cô ra.” Anh ta thấp giọng nói.

Trong lòng tôi trào lên niềm vui mừng khó tả, lần trước sau khi Thừa Đức chạy thoát, Nặc Đốn Vương cũng ra lệnh đổi nơi đóng quân, tôi đang đau buồn nghĩ liệu quân Thừa Đức có tìm thấy được nơi này không, không ngờ họ đã đến rồi.

“Các anh đến bao nhiêu người?” Tôi thì thầm hỏi.

“Mười người, đều được chọn lựa kỹ càng trong đại quân, cô nương yên tâm, bảo đảm cô sẽ được an toàn.” Anh ta đáp.

Tôi cười khẽ, biết anh ta đã hiểu lầm ý tôi hỏi, tôi đâu phải sợ họ không cứu nổi mình, tôi chỉ muốn thưởng thức một chút màn kịch hay đêm nay, dù sao tôi đã phải chịu khổ ở đây mấy ngày nay rồi, nói gì thì nói cũng phải hưởng thụ một chút rồi mới đi chứ!

“Bọn họ đâu?” Tôi lại hỏi.

“Đã ẩn nấp xung quanh đây cả rồi, chỉ cần đợi tín hiệu của tôi là đến

“Họ có sợ chết không?” Tôi hỏi tiếp.

Anh ta nhìn tôi một cái, trong mắt đầy ắp sự kiên định và kiêu ngạo, thấp giọng đáp, “Ở đây đều là tử sĩ của đại quân, chuyện này xin cô nương đừng lo.”

“Vậy được! Chúng ta tạm đừng đi, tặng quà cho đại tướng quân rồi hãy chạy, tên Nặc Đốn Vương kia hôm nay uống rượu, e rằng giờ đây đã say túy lúy rồi...” Tôi ghé vào tai anh ta thì thầm, dần dần sắc mặt anh hiện lên nét vui mừng, nhìn tôi như có vẻ không tin tưởng lắm, ánh mắt lại lóe lên tia nghi hoặc.

Sau vài tiếng rít khe khẽ như tiếng côn trùng, vài bóng người nhanh nhẹn từ tứ phía vụt đến. Anh ta thì thào với họ vài câu, mấy người này lại tản ra xung quanh, mất hút trong bóng đêm...

Vài khắc sau, vài mũi hỏa tiễn từ trời hạ cánh xuống, rất chuẩn xác hạ xuống trên nóc lều của Nặc Đốn Vương, đồ vật toàn bằng lông thú, gặp lửa liền bén lấy nhanh chóng...

Nhìn thấy đám binh sĩ Tây La Minh hỗn loạn, tôi vừa cười vừa vỗ vào vai anh lính bên cạnh, nói, “Được! Quá chuẩn! Đến tôi còn không thấy rõ hỏa tiễn từ đâu bắn ra nữa là...”

Anh ta thấy tôi tán dương thì có vẻ ngượng ngùng cười cười.

Một tên nhóc Tây La Minh thấy chúng tôi mặc quần áo quân Tây La Minh vẫn ôm thùng nước đứng đó thì quất một ngọn roi đến, mắng mỏ, “Còn không mau đi dập lửa”. Anh lính kia thấy thế liền vội dùng thân người che chắn cho tôi, cùng lúc lông mày chau lại, muốn nhào đến giết béng tên lính thối kia cho xong. Tôi quýnh lên liền đưa mắt ra hiệu cho anh ta, kéo anh ta dừng lại, giờ vẫn chưa phải lúc động thủ mà.

Lửa phía bên kia vẫn chưa dập tắt, căn lều trại phía Đại Liên Na đã khét lẹt mùi khói, tiếp đó, từng mảnh vải bắt đầu bén lửa cháy lên. Tôi và mấy người lính Ngõa Lặc vội vội vàng vàng chạy đến dùng thùng nước “dập lửa”, nhưng cuối cùng vẫn “không cẩn thận” làm lửa bén khắp nơi, thế là, lửa cháy càng lto hơn.

Tiếp ngay sau đó, chỉ thấy mặt đất cơ hồ cũng rung lên, tiếng hét “giết” vang vọng, càng lúc càng gần, kỵ binh của Ngõa Lặc đã sắp đến rồi, tôi quăng luôn thùng nước trong tay, kéo anh lính bên cạnh hét, “Mau lên, chúng ta phải tìm một chỗ an toàn để ẩn náu! Đao kiếm không có mắt đâu!”

Mặt anh ta cuối cùng cũng nở một nụ cười, cũng quăng thùng nước trong tay đi, nói một câu “đắc tội rồi” rồi kẹp luôn tôi vào nách, gầm lên một tiếng, dẫn gần mười người chạy khỏi nơi đóng quân.

Đại doanh của Tây La Minh đã chìm trong biển lửa, cục diện trở thành tướng tìm không ra quân, quân cũng chẳng tìm ra tướng, đồng thời tình hình bắt đầu rối loạn, ai nấy đều hốt hoảng, nhất thời chẳng ai quan tâm tới ai nữa.

Tôi lại lần nữa bị người ta kẹp vào nách, chỉ nghe thấy bên tai tiếng gió lào xào, thỉnh thoảng ngọn cỏ trên đồng lại xước qua mặt, không nhịn nổi cảm thấy ủ rũ, sao đám cao thủ võ công đều thích mang người ta bay như thế này nhỉ? Thế nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đắc ý, Nặc Đốn Vương à Nặc Đốn Vương, chắc ngươi không ngờ rằng ta lại chơi ngươi một vố thế này nhỉ, còn tiếc cho ngươi đã xem ta là người hầu nữa, nếu không sao ta có thể ghi nhớ lều trại của các ngươi rõ ràng thế được! Có điều không biết vì sao, khi chỉ cho họ biết lều của Đại Liên Na, trong lòng tôi thoáng chút bất nhẫn, cũng có chút do dự, nhưng nghĩ lại cô ta rất có khả năng là điểm yếu của Nặc Đốn Vương, tôi liền cứng rắn hẳn, trên chiến trường tôi tội cho họ, họ có tội nghiệp tôi bao giờ chưa? Thôi thì mạnh ai nấy lo mạng mình vậy.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay