Im lặng - Chương 2 phần 2

Hắn xin phép và dắt xe ra khỏi cổng, khẽ cúi đầu chào người đàn bà, lên xe rồ ga và rời khỏi ngôi nhà. Đã tới giờ hẹn với Liên. Liên là bạn gái của nạn nhân. Nghe nói họ đang hẹn hò trước khi nạn nhân chết. Hắn hẹn cô ta để tìm hiểu một vài vấn đề, mong có chút tiến triển khả quan hơn. Hắn nhấn thêm chút ga cho xe chạy nhanh hơn, trong đầu hắn vẫn không quên cái cảm giác lúc nãy.

Sau khi hầu như lật tất cả sách vở của nạn nhân, hắn vẫn không thấy chút manh mối nào. Hắn bắt đầu thu xếp lại sách vở lại chỗ cũ để rời khỏi căn phòng thì có một cuốn bị sách rơi xuống nền nhà. Hắn cuối xuống định nhặt lên thì ánh mắt của hắn liếc nhìn thấy dưới bàn nơi góc chân sát bức tường có một cục giấy nhỏ bằng nửa đầu ngón tay út bị vo lại. Hắn đưa tay nhặt lên, và nhẹ nhàng mở ra xem, mẩu giấy hình chữ nhật nhỏ gần như nhàu nát được mở ra, bên trong chỉ có ba chữ được viết bằng mực đỏ, các chữ đã bị nhàu theo tờ giấy nhưng vẫn đọc rõ được ba chữ: NHẬT KÍ MA. Bất chợt, từ đâu có một luồng gió lạnh ập vào phòng, trong khi ngoài trời nhiệt độ đang nắng nóng tới ba mươi mấy độ thì cơn gió này ở đâu ra? Xung quanh thì nhà cửa đã che khuất. Một hiện tượng hắn không thể nào giải thích được. Chưa hết, hắn kiểm tra nét chữ thì có thể đây là dòng chữ nạn nhân đã viết. Vậy những chữ cái viết hoa này có ý nghĩa gì chăng? Nó nói đến một cuốn nhật kí nào đó hay đây là ám hiệu chỉ một biệt hiệu của một người nào đó ẩn danh? Hay là... Nó ám chỉ... bí danh của hung thủ?

Hắn cho xe tấp vào một quán café, cho xe vào chỗ dừng và đi vào bên trong quán. Lúc này, trong quán chỉ có mấy bàn có khách, những khuôn mặt của những cô cậu non choẹt, tóc tai đủ kiểu. Nhiều cậu tóc tai đỏ vàng, tay thì cầm điếu thuốc phì phèo, khói thuốc tỏa xanh một góc. Gần đó, một bàn với vài cô cậu đang sát phạt nhau vài ván bài, lâu lâu lại văng ra vài câu tục tĩu. Lớp trẻ bây giờ, có một phần là cô ấm cậu chiêu, quý tử của nhà có tiền, theo thói đua đòi ăn chơi. Chúng cứ lao vào các cuộc chơi bời, không một chút bận tâm cho tương lai mà cũng có thể vì đã có bố mẹ chúng lo dùm rồi. Tất cả chúng như lạc phương hướng và không định hướng được giá trị của bản thân. Những thành phần này, họ cứ tưởng mình danh giá, đáng tự hào nhưng thực chất là một gánh nặng của xã hội này. Dũng nghĩ vu vơ và tìm cho mình một chiếc bàn, một góc yên tĩnh và ngồi vào ghế. Một nữ tiếp viên còn trẻ trong quầy đi ra, tiến về phía hắn đứng trước mặt và lịch sự hỏi:

- Dạ, anh uống gì ạ?

- À, cho một chai coca lạnh. Ừm! Anh có hẹn với Liên, hôm nay Liên có đi làm không em?

- Dạ, anh đợi chút. – Người tiếp viên nói xong và đi vào trong quán nơi quầy tiếp tân, nói to nhỏ với một cô gái và chỉ về phía hắn.

Một lúc sau, Liên đi ra với chiếc khay trên tay đựng một lon coca và một li đá. Trước đó, Dũng đã từng gặp Liên một lần, cũng chỉ là để hỏi về Lãnh – bạn trai của Liên và nạn nhân của vụ án. Liên có khuôn mặt dễ nhìn, làn da trắng mịn, dáng người cao. Tới nơi, cô gái miệng nở một nụ cười chào hắn và đặt lon coca và li đá lên bàn trước mặt hắn. Hắn chào lại và mời cô gái ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

- Em uống gì?

- Dạ không. Không biết hôm nay có chuyện gì anh muốn gặp em? – Cô gái vô thẳng vấn đề.

- À, anh muốn hỏi em thêm một vài vấn đề về Lãnh. Em không bận chứ? – Hắn đưa mắt dò hỏi cô gái.

- Vâng, anh cứ nói.

- Thật sự Lãnh không có thù hằn gì với ai chứ? Em nhớ kĩ lại thử xem? – Hắn hỏi vậy vì câu này hắn đã hỏi từ lần đầu gặp Liên và câu trả lời hôm đó là không. Cô gái nhìn hắn lắc đầu và nói:

- Thật sự là em không biết hết. Tụi em cũng chỉ mới quen nhau thôi anh. Lãnh là một người tương đối hòa đồng, theo như em biết thì trên trường lớp Lãnh không có gây sự với ai mà để cho người khác ghét. Còn việc Lãnh có gây sự với ai ở nơi nào khác không thì em không biết.

- Vậy trước khi gặp nạn, Lãnh có kể với em chuyện gì? Ý anh là những ngày trước đó.

- Không ạ, mấy ngày trước khi Lãnh đi, bọn em chỉ bàn chuyện thi đại học vừa qua và mấy chuyện lặt vặt giữa hai đứa.

- Nhật Kí Ma. Có để lại em ấn tượng gì không? – Dũng cố nhấn mạnh ba chữ: Nhật Kí Ma. Và cũng không biết sao mình lại hỏi câu hỏi này. Cô gái ngồi im, mắt cuối xuống. Sụt sịt như khóc. Có lẽ vì nhắc đến cái chết của người yêu làm cô gái buồn hay câu hỏi này sẽ hé lộ ra điều gì? Hắn thầm nghĩ và nhìn chăm chú vào cô gái mong đợi câu trả lời. Cô gái đưa tay gạt những giọt nước mắt trên má và trên mắt, ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt và chậm rãi nói:

- Có người nói, Lãnh chết là do ma ám. Em cực kì sợ ma anh à. Lãnh yêu em, Lãnh biết điều đó và chưa bao giờ Lãnh nói chuyện ma quỷ gì trước mặt em. Theo như em biết, Lãnh không có thói quen viết nhật kí và hình như cũng chưa bao giờ viết nhật kí. Cũng vì bọn em mới quen nhau nên em cũng chưa biết hết các mối quan hệ bạn bè của Lãnh cả, những gì em biết em đã nói hết với các anh rồi.

- Lãnh có nhiều bạn bè phải không em? – Dũng hỏi tiếp.

- Dạ, Lãnh hòa đồng nên có nhiều bạn bè. Ngoài bạn bè trên trường trên lớp thì Lãnh còn có bạn ở nhà. Nghe đâu cũng có vài người bạn trên Tân Sơn và Song Pha nữa. Nhưng em chỉ biết bạn trên trường của Lãnh thôi ạ.

Xem ra cũng chẳng khá hơn. Có thể thật sự, cô gái không biết nhiều về người mình yêu. Cô gái đã trả lời một cách rõ ràng, rằng cô ta không biết gì về ba từ: Nhật Kí Ma. Như vậy cũng xem như chẳng tiến triển gì nhiều. Hắn cám ơn cô gái, tính tiền và không quên lời dặn: Nếu nhớ ra điều gì thì hãy gọi cho hắn. Sau đó hắn rời khỏi quán café. Về nhà.

Như vậy không phải hôm nay không thu thập được gì. Với việc phát hiện ra mảnh giấy với ba từ: Nhật Kí Ma. Dũng có linh cảm có thể mấu chốt nằm ở đây. Theo như Liên thì nạn nhân không có thói quen viết nhật kí, với lại trong quá trình điều tra đội điều tra đã tìm kiếm nhưng không phát hiện ra bất kì cuốn nhật kí nào cả. Có thể đây chính là bí danh của hung thủ đã sát hại Lãnh. Nhưng việc tìm ra kẻ bí danh này không phải dễ dàng, có thể đưa ra giả thuyết như thế này: Lãnh đã có một mối quan hệ với một tổ chức tội phạm nào đó, và phát hiện ra một bí mật gì đó của bọn chúng. Và bọn chúng đã cử sát thủ đến để trừ khử nhằm bịt đầu mối. Nhưng Nhật Kí Ma là bí danh của sát thủ hay là tên của tổ chức đó? Trong tám năm làm điều tra dưới tỉnh, hắn nhớ là chưa bao giờ gặp bí danh này, cái này hắn cần kiểm tra lại hồ sơ lưu trữ để xác minh. Nhưng quan trọng hơn hết, hung thủ đã dùng hung khí gì và cách thức gì để thực hiện tội ác là như thế nào?

Ba mẹ hắn đã về, nhà không khóa cửa và chiếc honda đang dựng trong nhà. Hắn cho xe vào trong nhà. Không có ai ở phòng khách, nhà hình như mới lâu dọn vì nền nhà còn nhiều chỗ chưa khô hẳn, hắn cảm thấy trong lòng dễ chịu và mát mẻ khác xa với cái không khí oi bức ngoài kia. Hắn đi nhanh vào phòng làm việc cất chiếc cặp táp. Sau đó, hắn đi xuống nhà dưới, ở gian nhà bếp trên chiếc bàn ăn thức ăn đang được bày ra. Mẹ hắn bên bếp, hình như đang làm món chả ram mà hắn thích. Nhìn mẹ mồ hôi nhễ nhại do sức nóng của chiếc bếp ga mà hắn thấy lòng lao xao vô cùng. Hắn thầm cảm ơn người mẹ đã vì con cái mà chịu nhiều vất vả. Hắn bước tới chào mẹ và tỏ vẻ trách mẹ vì đang bệnh tật mà cứ ham việc, mẹ hắn chỉ tươi cười nhìn hắn. Hắn hỏi mẹ về căn bệnh, theo như những gì phía bác sĩ nói thì bệnh của mẹ hắn phải uống thuốc một thời gian xem kết quả thế nào, mẹ hắn cho hắn biết hôm nay sẽ ở lại, có thể mai mới về. Đìêu đó làm hắn rất vui, vì lâu lâu hắn mới được gần gũi bố mẹ. Sau cuộc nói chuyện ngắn, mẹ hắn kêu hắn tranh thủ đi tắm cho mát mẻ rồi ra ăn cơm. Lúc này ba hắn từ trong nhà tắm đi ra, hắn chào ông và đi vào phòng ngủ lấy đồ để đi tắm.

Bữa cơm trưa diễn ra với không khí ấm cúng của gia đình. Từ lúc học đại học cũng như đi làm Dũng luôn mong muốn có nhiều bữa cơm chung với gia đình. Hắn làm việc dưới tỉnh, nhà ba mẹ chỉ ở cách chừng bốn mươi cây số nhưng thường thường thì hắn mới về thăm gia đình hoặc là ba mẹ hắn thân chinh xuống thăm hắn, vì công việc của hắn rất bận rộn, đôi khi lại không có ngày nghỉ. Cho nên với những bữa cơm như thế này thì hắn rất trân trọng và biết ơn. Ba mẹ hắn lúc nào cũng thế, lo lắng và hỏi han nhiều chuyện, từ công việc cho tới cách ăn uống cách sinh hoạt cứ y như rằng trong mắt của hai người, hắn chưa bao giờ là lớn, là trưởng thành cả. Như mẹ hắn, căn bệnh dạ dày hành hạ bà nhiều, cũng tại vì ham tiếc công việc cũng như lo lắng cho gia đình mà không chịu đi chữa trị sớm, chỉ đợi đến khi nào hắn nặng lời thì mới chịu đi. Cái nghề giáo viên của ba mẹ hắn cũng bèo bọt, thấp thỏm với mức sống hiện tại. Nhiều lắm thì cũng chỉ dạy được vài năm nữa là về hưu. Lương hiện tại của hai người cộng lại thì cũng đủ trang trải ở nhà. Cũng không đến nỗi túng thiếu.

Cũng không ngoài dự đoán của Dũng. Người đàn bà bắt đầu gợi mở câu chuyện:

- Không biết khi nào ba mẹ mới có cháu mà bế đây? Con không định lấy vợ à? – Người đàn bà hỏi và liếc sang nhìn chồng và nhìn Dũng đợi câu trả lời.

- Mẹ à, chuyện đó từ từ rồi tính, con biết ba mẹ mong đợi nhiều. Nhưng giờ công việc của con bận quá. Con cũng chưa nghĩ tới chuyện này. - Hắn vừa nói vừa chậm rãi gắp một miếng thịt kho đặt vào chén mẹ mình. Người đang bà với những nếp nhăn rõ hằn trên đuôi mắt đặt chén cơm xuống bàn, nói như vẻ trách móc:

- Mẹ biết công việc của con bận, nhưng chuyện gia đình con phải tính. Con đâu còn trẻ nữa, đã ngoài ba mươi rồi còn gì. Giờ này, đáng ra cái tuổi của ba mẹ, nhiều người đã có cháu bế rồi, đằng này... Người đàn bà ngưng một chút vẻ ngậm ngùi rồi nói tiếp:

- Biết đâu lỡ một ngày mẹ mày mất đi mà chưa có cháu mà bế thì tủi lắm.

Người đàn bà như khóc. Bữa cơm trở nên thầm lặng và nặng nề hơn. Người chồng nhìn vợ cũng thấy tủi cho mình nhưng cũng thương người con, nên cũng mở lời khuyên nhủ:

- Mẹ con cũng chỉ vì muốn con có một mái ấm. Có dâu có cháu cho vui cái tuổi già. – Rồi quay ra người vợ đang sụt sùi mà nói:

- Thôi bà nó à, con nó cũng lớn rồi. Chắc nó cũng đã nghĩ. Việc nó cứ để nó biết mà nó liệu.

Bữa cơm trở nên thầm lặng hơn, ai cũng chẳng nuốt nổi. Thật ra, Dũng không phải là không nghĩ đến chuyện vợ con. Hắn cũng khổ tâm với chuyện này nhiều. Một phần thì công việc hắn quá bận rộn, với lại công việc của hắn có phần nguy hiểm nhất định, hắn sợ liên lụy tới vợ con. Với lại tìm một người phụ nữ mà chấp nhận hay thấu hiểu công việc của hắn không phải dễ. Đối với hắn, vợ chồng không phải là sự hợp nhau lại giữa hai người để làm một công việc là duy trì nòi giống. Vợ chồng là phải luôn đồng cảm, thấu hiểu và biết chia sẻ cho nhau. Hắn sợ sẽ không đem lại sự bình yên và hạnh phúc cho bất kì một người phụ nữ nào đến với hắn.

Bữa cơm kết thúc trong sự thầm lặng. Hắn phụ mẹ dọn dẹp những đồ trên bàn, trong lúc này hắn không thấy trách mẹ mình mà ngược lại hắn thấy mình lại thương mẹ hơn.

Hắn mời ba mẹ mình vào nghỉ trưa, sau đó tiến vào phòng làm việc vào trong và khép cửa lại. Nơi chiếc bàn đặt chiếc máy vi tính, chiếc cặp đựng tài liệu còn đặt đó. Hắn kéo chiếc ghế ra ngồi vào và giở cặp táp lấy tài liệu, hắn lôi những bức ảnh chụp tại hiện trường nơi mà Lãnh đã chết. Một xấp bức ảnh với các góc khác nhau của xác chết, hắn chăm chú săm soi vào các bức ảnh. Thật sự không có gì, những bức ảnh này hắn đã xem đi xem lại đến hàng trăm lần rồi, vẫn không phát hiện ra điều gì. Nhưng hắn tự hỏi cái không khí ớn lạnh và ảm đạm như có một cái gì đó bao trùm lên tại hiện trường vào ngày hôm đó là gì. Hôm đó, như thoang thoảng cái mùi thối rữa của xác chết, nó không rõ ràng nhưng chắc chắn là cái mùi đó, hắn không nhằm vào đâu được vì hắn đã tiếp xúc với cái mùi này nhiều rồi. Nhưng cái mùi đó ở đâu ra? Trong khi xác nạn nhân chưa bị thối rữa. Cũng có thể đó là một loại khí độc mà hung thủ đã dùng để giết nạn nhân? Nhưng xét nghiệm thì chẳng phát hiện ra cơ thể nạn nhân bị nhiễm gì cả. Lúc này, trong đầu hắn lại nhớ đến phát hiện hồi sáng về ba chữ: Nhật Kí Ma. Không chần chừ nhiều, hắn thu xếp tất cả các bức ảnh trên bàn lại cho vào cặp táp, khóa lại và xách ra khỏi phòng làm việc.

Bên ngoài phòng ba mẹ hắn đang nằm trên giường xem ti vi. Hắn tới thưa với ba mẹ mình rằng hắn sẽ lên cơ quan, có chút việc gấp. Ba mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi, có chuyện gì thì điện thoại. Tối hắn sẽ tranh thủ về sớm ăn cơm. Sau đó hắn thay vội bộ đồ, xách cặp, dắt xe và rời khỏi nhà.

Hắn muốn tới cơ quan để xác minh Nhật Kí Ma là ai? Là cái gì? Hắn đề ga cho xe chạy nhanh hơn. Trụ sở công an tỉnh vào giờ nghỉ trưa, tương đối yên tĩnh. Hắn nhanh chóng cho xe vào bãi, và di chuyển về phòng dữ liệu. Giờ này chắc đồng nghiệp trong đội điều tra cũng đang nghỉ, hắn muốn nhờ cấp dưới của mình kiểm tra trong hệ thống lưu trữ tài liệu trên máy vi tính của tỉnh, có hồ sơ nào liên quan đến bí danh: Nhật Kí Ma hay không? Còn phần hắn sẽ đích thân vào phòng lưu trữ hồ sơ của tỉnh để tìm kiếm.

Năm giờ ba mươi chiều.

Vẫn chưa phát hiện bất kì một dấu vết nào. Hắn gần như lục lọi khắp căn phòng lưu trữ này. Căn phòng lưu trữ với nhiều dãy kệ song song, trên đó sắp xếp hàng ngàn hồ sơ, từ vụ án lớn đến nhỏ, các năm được sắp xếp rõ ràng. Một mình hắn đúng là mò kim đáy bể, cho dù hắn đã khoanh vùng kiểm tra các vụ án từ mười năm trở lại đây nhưng vẫn chưa xong. Hồi nãy, cấp dưới hắn có điện thoại và cho hắn biết đã kiểm tra theo yêu cầu của hắn nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Nếu như hôm nay không có ba mẹ hắn ở lại thì hắn đã ở lại đây kiểm tra cho tới đêm rồi. Nhưng hắn không muốn làm ba mẹ mình buồn. Ngày mai hắn sẽ tiếp tục công việc. Hắn xếp tập hồ sơ đang cầm trên tay vào khay kệ và rời khỏi phòng lưu trữ.

Trong lúc hắn đang đi xuống nhà để xe thì trong đầu hắn chợt lóe lên một suy nghĩ, có khi nào mật danh: Nhật Kí Ma không phải xuất phát từ tỉnh này? Trước khi nạn nhân chết, nạn nhân đã vào Sài Gòn để thi đại học. Có thể, chính trong lúc này nạn nhân đã dính vào cái mật danh Nhật Kí Ma kia. Nghĩ tới đó, hắn móc điện thoại trong túi quần và bấm điện thoại.

- Alo... Alo, Bằng hả? Dạo này sao rồi, khỏe không?

- Dũng hả, lâu quá chưa gặp, tôi vẫn bình thường, sao hôm nay điện cho tôi thế, có chuyện gì không?

- À, tôi đang gặp chút rắc rối, anh có thể kiểm tra giúp tôi mật danh Nhật Kí Ma được không? Đang rất gấp... Okay... Cám ơn anh! Vậy tôi liên lạc lại sau ha! – Dũng nghe bên kia tiếng ok rồi cúp máy. Bằng là cán bộ công an đang công tác tại Sài Gòn, phụ trách bên bộ phận lưu trữ, bạn học thời đại học của hắn. Hắn cảm thấy có chút hi vọng cho vụ án. Còn giờ hắn phải về nhà, và đợi tin tức của Bằng.

Trời lúc này nắng đã tắt, bóng tối chập choạng trùm xuống thành phố. Ngoài đường, những bóng đèn điện đã sáng, những dòng xe cộ cũng đã tấp nập tạo nên những luồng ánh sáng di động trên đường bởi những chiếc đèn của xe gắn máy, xe ô tô. Cả ngày trời nắng, nóng bức nhiều người không có công việc thì như trốn cái nắng bằng cách ở lì trong nhà. Giờ này, khi mặt trời đã mất dạng và nhường chỗ cho màn đêm, không khí trở nên dễ chịu và mát mẻ hơn, lúc này người ta đổ ra đường, tới công viên, quảng trường hay bãi biển để hóng mát. Dũng chợt nghĩ, hắn sẽ về nhà nhanh và dẫn ba mẹ mình đi hóng mát ngoài bãi biển bù lại cho cái nóng bức trong ngày.

Đã hơn chín giờ tối.

Hồi chiều sau khi ăn tối xong. Hắn đã dẫn ba mẹ mình ra bãi biển để hóng mát. Nhìn vẻ mặt vui vẻ của ba mẹ thì hắn cũng vui lây. Ngày mai, ba mẹ hắn về sớm nên đã đi ngủ từ sớm, giờ này chắc cũng đã ngủ say. Hắn vẫn chưa muốn ngủ, đang ngồi nghiên cứu lại mớ tài liệu hỗn độn trên bàn, theo như những gì hắn đã thu thập được và giả thuyết thì mấu chốt của vụ án này nằm ở chỗ mật danh Nhật Kí Ma. Kết quả của việc tìm ra được mật danh này có ý nghĩa gì thì vụ án này sẽ có những tiến triển quan trọng. Mà sao giờ này vẫn chưa có kết quả từ Bằng? Đang nghĩ thì bất chợt chuông điện thoại của hắn đổ chuông. Hắn bấm máy và nghe. Đã có kết quả từ bạn hắn. Từ chiều đến giờ Bằng đã lục lọi nhưng chẳng thấy bất kì một vụ án nào liên quan đến cụm từ Nhật Kí Ma. Kết quả này làm hắn dao động vô cùng. Chẳng lẽ những giả thuyết của hắn đã sai? Ngoài những giả thuyết đó thì có cái gì hợp lí hơn nữa? Không sao, hắn vẫn còn hi vọng vào đống hồ sơ ở phòng lưu trữ của tỉnh sẽ cho hắn chút manh mối nào đó. Dù sao hắn cũng còn có cái để mà hi vọng, bằng không thì coi như vụ án này bế tắt hoàn toàn, lại phải bắt đầu lại từ đầu. Điều này không dễ dàng chút nào.

Đang trong dòng suy nghĩ thì bất chợt hắn thấy trong người cồn cào khó chịu, giống như có lửa đốt trong lòng. Mắt trái của hắn cứ giật liên hồi, có vẻ như có điều gì đó không lành chăng. Hắn đứng dậy, đi lại khắp phòng, dụi vào con mắt và xuống bếp uống một ca nước thì thấy đỡ hơn. Có lẽ do mất ngủ nhiều ngày nay nên hắn thấy mệt mỏi và buồn ngủ, hắn nhanh chóng đi vào phòng và đóng cửa lại.

sáu giờ sáng hôm sau.

Dũng mở mắt, thì nghe tiếng lục đục ngoài phòng, hắn đứng dậy thực hiện vài động tác thể dục theo thói quen rồi bước ra khỏi phòng. Ba mẹ hắn đã dậy từ lâu, hai người đang thu xếp đồ đạc chuẩn bị về nhà. Ba mẹ hắn muốn về sớm cho mát mẻ, vì nắng sớm chưa gắt. Nhìn mặt ba mẹ hắn thấy có vẻ mệt mỏi. Hỏi ra thì biết hôm qua hai người ngủ không được, cứ thao thức và cồn cào trong người, ba mẹ hắn nghĩ ở nhà chắc xảy ra chuyện vì điện thoại về không ai bắt máy. Hắn nghĩ ba mẹ mình hay lo lắng, giờ này có thể em hắn chưa ngủ dậy nên không bắt máy. Có thể đêm qua, vì lâu ngày lạ chỗ ngủ nên ba mẹ hắn không quen. Dù đã giải thích như vậy, nhưng ba mẹ hắn vẫn quyết định ra về sớm.

Hồi nãy mẹ hắn đã dậy sớm và nấu cơm cho hắn. Tuy nhiên ba mẹ hắn không cùng ăn mà đã về. Hắn tranh thủ ăn sáng, hôm nay hắn phải tiếp tục trở lại phòng lưu trữ để hoàn thành công việc dang dở hôm qua.

Nắng đã gắt hơn, hắn điều khiển cho xe chạy nhanh hơn chút nữa, cũng đã gần tới cơ quan. Hắn chợt nghĩ lại nỗi lo lắng của bố mẹ mình hồi sáng, rõ ràng đêm hôm qua hắn cũng có cảm giác cồn cào đó, cái cảm giác như bị lửa đốt trong lòng, mắt trái hắn giật liên hồi. Điều đó theo như ba mẹ hắn cho biết thì báo hiệu điều chẳng lành. Hắn lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra cho người thân của mình không? Hắn nghĩ tới cơ quan hắn sẽ điện thoại về nhà ba mẹ để hỏi thăm.

Hắn vừa cho xe vào nhà xe. Xách chiếc cặp táp chuẩn bị vào phòng lưu trữ thì chiếc điện thoại trong túi quần đổ chuông inh ỏi. Cuộc gọi đến của bác hắn, hắn bắt đầu lo lắng và bấm nghe.

- Alo... Alo. Dũng hả, có chuyện với thằng Hùng rồi con ơi.

- Chuyện gì bác? Em con sao ạ? Bác bình tĩnh đi ạ. - Hắn lo lắng cực độ, bác hắn như nấc lên trong điện thoại, ba mẹ hắn về tới nhà chưa? Rốt cuộc là em trai hắn bị gì, hắn chỉ nghe tiếng ai như khóc nấc lên bên kia điện thoại vọng lại...

- Thằng Hùng chết rồi!