Thời gian tươi đẹp (Tập 1) - Chương 03 phần 1

Chương 3

Đúng là Cố Diên Chi nghi ngờ tập đoàn có nội gián.

Nhưng khi chứng kiến biện pháp ứng phó của Boss nhà mình, anh ta vẫn giật mình kinh ngạc.

Ánh nắng mùa đông vừa trong lành vừa ấm áp chiếu vào phòng, Lệ Trí Thành mặc bộ đồ thể thao màu sáng, đứng trước bàn làm việc của Cố Diên Chi. Gương mặt anh hết sức trầm tĩnh. Tài liệu và đồ vật trên bàn bị dọn sang giá sách bên cạnh, thay thế vào đó là mười mấy đầu camera mini hình cái cúc màu đen bóng loáng. Trên tay Lệ Trí Thành là một thiết bị hình thù kỳ lạ. Anh hơi chau mày, chăm chú điều chỉnh máy móc.

Cố Diên Chi cầm một camera giơ lên trước mắt ngắm nghía: “Đừng nói với tôi, chú định dùng mấy thứ này để theo dõi tổ công tác đấy nhé?”

Lệ Trí Thành vẫn tiếp tục điều chỉnh thiết bị.

“Anh nói đã xếp đối tượng tình nghi vào tổ công tác.” Anh cất giọng hết sức bình thản.

Câu trả lời này coi như thừa nhận.

Từ trước đến nay Cố Diên Chi là người to gan hơn trời. Cũng phải thôi, bọn họ phải nhanh chóng tìm ra gián điệp nên không thể câu nệ tiểu tiết. Đoán Lệ Trí Thành không hiểu về quy định pháp luật có liên quan, anh ta thẳng thắn phát biểu: “Được. Nhưng tôi sẽ cử người đi giải quyết vụ này. Dù sao... cũng không phải hành vi hợp pháp, tôi và chú đừng nhúng tay vào.”

Lệ Trí Thành dừng động tác, nhướng mắt nhìn Cố Diên Chi: “Anh cho rằng tôi là một kẻ mù pháp luật?”

Cố Diên Chi ngẫm nghĩ, nghiêm túc trả lời: “Không chắc.” Nói xong anh ta phì cười.

Lệ Trí Thành ném tờ giấy xuống trước mặt anh ta.

Cố Diên Chi cúi đầu xem xét, thì ra là một bản vẽ mặt phẳng. Trên bản vẽ là tòa văn phòng độc lập và khu ký túc của nhân viên. Lệ Trí Thành đã đánh dấu nơi lắp đặt camera theo dõi, gồm phòng hội nghị, phòng làm việc, góc cầu thang hẻo lánh, lối ra vào... Những vị trí này không xâm phạm đời sống riêng tư của nhân viên. Tuy nhiên, do bố trí dày đặc, chỉ cần rời khỏi phòng ký túc, các thành viên thuộc tổ công tác sẽ ở trong tình trạng bị giám sát toàn diện.

“Chú không mù pháp luật, không mù một chút nào.” Cố Diên Chi đổi giọng khen ngợi Lệ Trí Thành, đồng thời chỉ vào thiết bị trên tay anh: “Đây là cái gì vậy?”

Lệ Trí Thành đặt thiết bị xuống bàn, bỏ hai tay vào túi quần: “Máy dò tín hiệu.” Thấy Cố Diên Chi vẫn không hiểu, anh giải thích: “Trong vòng bán kính máy quét, nếu có người sử dụng các thiết bị phát tín hiệu như điện thoại di động hay vô tuyến điện, nó sẽ dò ra và tự động cắt đứt tín hiệu sau 0,08 giây.”

Lần này Cố Diên Chi đã hiểu rõ vấn đề. Bởi vì anh ta ra lệnh, thành viên thuộc tổ công tác phải nộp hết máy di động, chỉ được sử đụng điện thoại cố định. Nếu nội gián lén lút ra ngoài gọi điện trong thời gian này, bọn họ có thể bắt quả tang ngay tại trận.

Biện pháp công nghệ cao này không gì đáng phàn nàn, chỉ có điều...

Cố Diên Chi trầm mặc trong giây lát, gật đầu đồng tình: “Rất tốt. Kể từ khi chú đến đây, công tác bảo mật của công ty chúng ta đã nâng cấp đến trình độ cuộc chiến gián điệp rồi.”

Câu nói này ít nhiều mang tính hài hước, tuy nhiên Lệ Trí Thành không hề có phản ứng. Anh vẫn cắm cúi sắp xếp lại đống “bảo bối” của mình.

Cố Diên Chi để mặc anh muốn làm gì thì làm, anh ta còn một cuộc họp. Vừa định đi khỏi văn phòng, anh ta chợt nghe thấy Lệ Trí Thành lẩm bẩm câu gì đó.

Ban đầu anh ta không nghe rõ, khi đi ra ngoài, anh ta mới có phản ứng, vừa rồi Lệ Trí Thành nói: “Binh bất yếm trá[1].”

[1] Binh bất yếm trá: Kẻ dùng binh cần sử dụng mọi thủ đoạn để đạt mục đích.

***

Lâm Thiển cũng đang âm thầm quan sát xem trong tổ công tác có nội gián hay không?

Đây là cuộc họp đầu tiên của tổ công tác. Mười người ngồi trong phòng hội nghị, đợi tổ trưởng hữu danh vô thực Cố Diên Chi xuất hiện.

Ngoài Lâm Thiển, tất cả đều là người “lõi đời” ở chốn công sở. Mọi người thân mật trò chuyện vui vẻ, Lâm Thiển cũng tự giới thiệu về bản thân. Chỉ có điều, cô thấy ai cũng bình thường, từ nữ chủ quản của bộ phận Hành chính ngoài ba mươi tuổi, nhân viên kỹ thuật trẻ tuổi của phòng Kỹ thuật đến tay giám đốc tuổi trung niên của bộ phận Quản lý sản xuất...

Cố Diên Chi và thư ký nhanh chóng đi vào, anh ta vẫn giữ dáng vẻ ngạo mạn của một vị Boss như thường lệ. Anh ta không dông dài, phát biểu vắn tắt và nhấn mạnh tình hình nghiêm trọng trước mắt. Anh ta cũng cho biết sẽ đích thân theo sát quá trình xử lý khủng hoảng. Sau đó, Cố Diên Chi động viên mọi người, nhấn mạnh chỉ cần thành công vượt qua khó khăn, mọi người sẽ là “công thần” của công ty.

Nghe xong, mọi thành viên thuộc tổ công tác đều lộ tâm trạng căng thẳng nhưng cũng tràn đầy tự tin.

Cuối cùng là tiết mục phân bổ nhiệm vụ.

Với tư cách tổ phó, chủ quản bộ phận Hành chính thay Cố Diên Chi phân công công việc. Có người phụ trách liên lạc với giới truyền thông, có người phụ trách làm việc với cơ quan nhà nước, người thì chịu trách nhiệm lên nội dung bản thảo...

Lâm Thiển là người cuối cùng được phân công, công việc của cô là... tạp vụ.

Buổi tối ngày đầu tiên, tổ công tác làm việc thâu đêm, thậm chí bao gồm cả Cố Diên Chi. Trải qua vô số cuộc tranh luận kịch liệt và không ngừng chỉnh sửa, đến khi trời sáng, phương án xử lý khủng hoảng sơ bộ về cơ bản đã được xác định.

Bất chấp sự phản đối của số đông, Cố Diên Chi kiên trì quan điểm Ái Đạt đứng ra xin lỗi đầu tiên, đồng thời thu hồi tất cả sản phẩm có vấn đề, chịu mọi tổn thất. Hơn nữa, ý tưởng của anh ta còn mở rộng hơn Lâm Thiển: Tuyệt đối giữ bí mật vụ này, tổ chức cuộc họp báo quy mô lớn chưa từng thấy, công khai thư xin lỗi với lời lẽ quyết liệt, mạnh mẽ... Phải làm đến mức kêu một tiếng thiên hạ kinh ngạc, người tiêu dùng chấn động, cũng khiến đối thủ cạnh tranh ngỡ ngàng, trở tay không kịp.

Lâm Thiển cảm thấy hơi kính nể Cố Diên Chi.

Theo phương hướng này, mỗi người đều bắt đầu bận tối mắt tối mũi.

Mười một giờ đêm ngày hôm sau, Lâm Thiển một mình làm thêm ở văn phòng.

Con người không phải sắt thép, đến tầm chạng vạng tối, cuối cùng Cố Diên Chi cũng cho tổ công tác về ký túc nghỉ ngơi, ngày mai tiếp tục chiến đấu. Bởi vì cần photo và đóng thành quyển tài liệu truyền thông dùng cho buổi họp báo, Lâm Thiển phải ở lại văn phòng.

Đêm mùa đông ở phương Nam buốt giá đến xương tủy. Phòng làm việc vừa rộng lớn vừa thông thoáng, mở điều hòa nóng cũng không có tác dụng. Chính vì vậy, người bảo vệ phụ trách tòa nhà này đã đốt than củi để mọi người sưởi ấm.

Người bảo vệ đó chính là cấp dưới của Lệ Trí Thành, đồng hương của Lâm Thiển, tên Cao Lãng. Hai ngày nay, anh ta giúp Lâm Thiển không ít việc, ví dụ gọi cơm hộp, lấy nước, đưa tài liệu...

Buổi đêm yên tĩnh, Lâm Thiển ngồi bên cạnh chậu than sưởi ấm hai tay. Bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ một màu u ám. Xung quanh vô cùng vắng lặng, chỉ có âm thanh trầm thấp từ máy photo, khiến phòng làm việc càng trở nên tĩnh mịch.

Một lát sau, có người đi vào văn phòng. Là Cao Lãng, anh ta cầm một cái túi nặng trĩu, đẩy cửa đi đến bên Lâm Thiển: “Sao cô vẫn chưa về?”

Lâm Thiển cười với anh ta: “Tôi sắp xong rồi.”

Cao Lãng chọn đồ trong túi đưa cho Lâm Thiển. Là bốn củ khoai lang tròn vo.

“Khoai ở quê tôi đấy, ngọt lắm. Chắc cô cũng đói bụng rồi? Cầm lấy nướng ăn đi. Cô đặt trên than củi, sẽ chín nhanh thôi.”

Lâm Thiển hết sức vui mừng, đúng là cô đang đói bụng. Cô liên tục nói cảm ơn, Cao Lãng nở nụ cười hồn hậu, anh ta không dám ở trong văn phòng lâu, liền quay người đi ra ngoài.

***

Vừa đến cửa tòa nhà văn phòng, Lệ Trí Thành liền ngửi thấy một mùi thơm phức. Anh ngoảnh đầu, bắt gặp Cao Lãng đang ngồi xổm trong phòng bảo vệ, há to miệng ăn khoai lang.

Lệ Trí Thành mở cửa đi vào, Cao Lãng nhảy dựng lên như tấm lò xo, anh ta vội nhét miếng khoai lang còn lại vào mồm: “Tiểu đoàn trưởng... À không, giám đốc!”

Lệ Trí Thành gật đầu. Anh cũng không lên tiếng mà thản nhiên ngồi xuống cạnh Cao Lãng, nhặt một củ khoai lang từ chậu than bóc ăn.

Nhanh chóng giải quyết xong một củ, Lệ Trí Thành ngẩng đầu nhìn Cao Lãng. Cao Lãng không hiểu ý, cũng mở to mắt nhìn anh.

Lệ Trí Thành hỏi: “Còn không?”

Cao Lãng cười: “Số còn lại tôi đưa hết cho Lâm Thiển rồi.”

Lệ Trí Thành ngẩng đầu quan sát tầng hai vẫn sáng đèn: “Cô ấy chưa về à?”

“Vâng, cô ấy chưa xong việc. Một cô gái trẻ đêm hôm vẫn phải lọ mọ như vậy. Giám đốc, anh có cảm thấy ông chủ công ty chúng ta bóc lột nhân viên quá đáng và hơi keo kiệt không?”

Lệ Trí Thành: “…”

Lâm Thiển một mình ngồi chờ photo tài liệu, cảm thấy vô vị, cô liền rút quyển tiểu thuyết trong túi xách ra đọc.

Một lúc sau, không khí lan tỏa mùi khoai lang nướng thơm nồng.

Chín rồi? Lâm Thiển vừa nghĩ vừa thò tay cầm củ khoai, trong khi vẫn dán mắt vào quyển sách. Khi củ khoai tròn nằm trong tay, cô mới có cảm giác nóng bỏng.

“Ôi!” Lâm Thiển vội ném củ khoai xuống đất, nhăn mặt, ra sức vẩy tay.

Nóng thật đấy!

Củ khoai nướng lăn lông lốc về phía cửa ra vào, đến chân một người. Người đó liền cúi xuống nhặt lên.

Lâm Thiển ngẩng đầu nhìn người vừa xuất hiện.

Hôm nay anh mặc áo phao đen, thân hình cao lớn nổi bật như cây trúc, đứng yên ở đó.

“Lệ Trí Thành, anh đến làm gì vậy?”

Lệ Trí Thành liếc Lâm Thiển, ánh mắt anh dừng lại ở ngón tay bị bỏng của cô. Sau đó anh đi tới, bỏ củ khoai lên bàn.

“Tôi đến lấy tài liệu cho Cố tổng.” Anh đáp.

Thật ra bản thân Lệ Trí Thành muốn xem tài liệu, hỏi Cố Diên Chi, Cố Diên Chi nói bây giờ văn phòng chắc không có người, cứ cầm chìa khóa tự mở cửa là được.

Lâm Thiển nhìn tấm thẻ đeo trước ngực anh, là thẻ ra vào chuyên dùng cho tòa nhà này. Thế là cô gật đầu, vừa định hỏi đối phương cần tài liệu gì, cô chợt nhớ ra, tay vẫn còn bỏng rát.

“Không được, tôi phải đi xả nước lạnh bây giờ.” Lâm Thiển đứng dậy.

Lúc này đã là nửa đêm, bên ngoài gió thổi lá cây xào xạc, các tòa nhà trong công ty đều tắt đèn, xung quanh tối om. Hành lang cũng tối như hũ nút.

Lâm Thiển đi ra ngoài cửa. Nhưng cô chợt khựng lại, ngoảnh đầu nhìn Lệ Trí Thành.

Anh vẫn đứng yên một chỗ bất động.

“Anh mau đi theo tôi.” Lâm Thiển điềm nhiên nói với anh.

Lệ Trí Thành nhướng mắt nhìn cô.

Lâm Thiển đưa ra lý do chính đáng: “Tuy Cố tổng sai anh đến lấy tài liệu nhưng ở đây có rất nhiều tài liệu cơ mật. Tôi không thể để anh một mình ở lại nơi này, anh hãy đi theo tôi.”

Lệ Trí Thành liếc cô, không nói một lời, đi thẳng ra ngoài văn phòng. Lâm Thiển lập tức đi theo anh.

Đầu hành lang là một dãy bồn rửa tay. Lệ Trí Thành đã bật ngọn đèn trên trần nhà, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống bồn rửa bóng loáng. Anh bỏ hai tay vào túi quần, đứng bên cạnh cô.

Lâm Thiển rất hài lòng, giơ tay mở vòi rồi đưa ngón tay bị bỏng xuống dưới làn nước.

“Ôi!” Lạnh quá.

Miền Nam không có hệ thống sưởi ấm, nước trong vòi chẳng khác nào nước đá. Lâm Thiển mới xối một lúc đã không chịu nổi. Cô rụt tay về, tắt vòi nước: “Lạnh quá, được rồi, tôi về bôi thuốc sau.”

“Tiếp tục xối nước.” Giọng nói trầm thấp mạnh mẽ vang lên bên tai cô: “Ít nhất năm phút.”

Lâm Thiển hơi ngẩn người, liếc anh một cái.

Anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thường lệ. Có lẽ bởi vì câu vừa rồi mang ngữ khí ra lệnh nên ánh mắt của anh tựa như thêm phần nghiêm nghị.

Tích cực thật đấy.

Lâm Thiển im lặng nhìn xuống tay mình. Sau đó, cô lại thò tay xuống dưới làn nước lạnh, nghiến răng chịu đựng.

Ánh mắt của Lệ Trí Thành âm thầm di chuyển từ mặt Lâm Thiển xuống bàn tay bị bỏng của cô. Dưới làn nước xối xả, ngón tay cô thon thả trắng trẻo, nơi bị bỏng đỏ hồng như được tô thêm màu sắc.

Quan sát vài giây, Lệ Trí Thành lại đưa mắt ra khu nhà xưởng rộng lớn ở bên ngoài.

Năm phút sau.

Lâm Thiển chốc chốc nhìn đồng hồ. Vừa hết thời gian, cô liền giơ tay tắt vòi nước, không nhiều cũng không ít hơn một giây.

Cô cúi đầu quan sát ngón tay mình rồi giơ lên cho anh xem, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào: “Cảm ơn anh, đúng là hiệu nghiệm thật đấy.”

Lệ Trí Thành bình thản gật đầu.

Lâm Thiển nói tiếp: “Hoàn toàn bị đông cứng nên tôi không còn cảm thấy đau nữa.” Nói xong, cô mỉm cười, quay người đi về văn phòng.

Lệ Trí Thành đứng yên một chỗ, nhìn cô vừa đi vừa thử cử động ngón tay. Gương mặt anh cuối cùng cũng ẩn hiện ý cười. Anh thong thả đi theo cô.

Quay về phòng làm việc, Lâm Thiển cẩn thận gọi điện thoại cho Cố Diên Chi: “Cố tổng, rất xin lỗi đã làm phiền giấc ngủ của anh. Tôi đang ở văn phòng, giám đốc Lệ Trí Thành vừa đến lấy tài liệu. Tôi muốn xác nhận với anh một chút.”

Ở đầu kia điện thoại, giọng nói của Cố Diên Chi vẫn hết sức tỉnh táo, còn mang theo ý cười khó đoán: “Giám đốc Lệ Trí Thành? Ừ, là tôi bảo cậu ấy đến lấy, cô đưa cho cậu ấy đi.”

Lâm Thiển sắp xếp tài liệu, đưa cho Lệ Trí Thành: “Tài liệu truyền thông vẫn đang photo, mấy phút nữa mới xong. Đợi tôi kiểm tra lại một lượt rồi đưa cho anh một bản. Anh ngồi chờ tôi một lát.”

Lệ Trí Thành im lặng ngồi xuống phía đối diện cô.

Căn phòng rất yên tĩnh, hai người ngồi một lúc, Lâm Thiển mở miệng trước: “Chúng ta ăn hết khoai lang đi.”

Lệ Trí Thành nhìn cô bằng ánh mắt trầm tĩnh. Tưởng anh không ăn, Lâm Thiển định nói một mình tôi ăn vậy, chợt nghe anh thốt ra một từ: “Ừ.”

Lâm Thiển chỉ có một ngón tay bị bỏng nên vẫn có thể bóc vỏ khoai như thường. Cô cẩn thận bóc hết vỏ, chợt phát hiện Lệ Trí Thành đã bắt đầu đánh chén.

Hai người ngồi đối diện nhau bên chậu than hoa. Anh lặng lẽ ăn khoai, bộ dạng rất nho nhã.

Về nguyên nhân tại sao anh rời quân đội đến doanh nghiệp làm việc, Lâm Thiển rất hiếu kỳ nhưng do cô và anh mới chỉ quen biết sơ sơ nên cô không tiện dò hỏi, chỉ tùy tiện mở miệng: “Anh có thích ứng với công việc mới không?”

Lệ Trí Thành dừng động tác: “Cũng tạm ổn.”

Lâm Thiển gật đầu, không tiếp tục hỏi thêm điều gì.

Lâm Thiển nhanh chóng ăn hết một củ khoai, cô đã no bụng. Thấy anh vẫn không ngừng ăn, cô nói: “Tôi ăn no rồi. Anh giải quyết hết số còn lại đi.”

Thế là Lệ Trí Thành trầm mặc ăn nốt hai củ khoai lang.

Lâm Thiển sắp xếp xong mọi tài liệu. Cô ngáp dài, đưa một quyển cho anh: “Đủ rồi đấy.”

Lệ Trí Thành một tay cầm tập tài liệu dày, anh đứng yên bất động, nhìn cô chăm chú.

Lâm Thiển chớp mắt: “Còn chuyện gì sao?”

“Tôi có thuốc trị bỏng.” Anh cất giọng lãnh đạm và rõ ràng.

Mấy ngày nay, “Thái tử” kiêm Tổng giám đốc công ty Tư Mỹ Kỳ Trần Tranh tự bỗng nhiên có tâm trạng thấy nóng ruột khó chịu.

Ví dụ vào thời khắc này, mí mắt phải của anh ta giật liên tục, cũng không rõ nguyên nhân vì sao.