Thời gian tươi đẹp (Tập 2) - Chương 25 phần 2

Ngày hôm sau, lúc Lâm Thiển tỉnh giấc, trời đã sáng. Ánh nắng ban mai lọt qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng, tạo thành sự tương phản rõ rệt trong căn phòng tối, như những sợi dây vàng rực rỡ và tĩnh mịch.

Lệ Trí Thành vẫn chưa tỉnh. Một cánh tay anh gối dưới đầu cô, cánh tay còn lại vòng qua eo cô, còn chân cô quất chặt vào người anh.

Khụ khụ khụ… Kích tình qua đi, hồi tưởng lại buổi tối hôm qua, Lâm Thiển có cảm giác chỉ là giấc mơ hoang đường và tươi đẹp. Sau lần đầu gần như hoàn hảo, Lệ Trí Thành nghỉ ngơi một lúc rồi ôm cô trò chuyện. Sau đó, anh lại muốn một lần nữa, mà lần thứ hai càng kéo dài và mãnh liệt hơn… Nghĩ đến đây, Lâm Thiển không khỏi xấu hổ, bởi đến giây phút cuối cùng, cô đã không còn là cô nữa. Còn anh vẫn là anh, người đàn ông trầm tĩnh, mạnh mẽ, kiệm lời nhưng cũng “thủ đoạn” vô biên, khiến cô chỉ còn nước buông hết áo giáp đầu hàng.

Lâm Thiển ngắm Lệ Trí Thành ở cự li gần. Gương mặt anh trong giấc ngủ đặc biệt thanh khiết ôn hòa, đôi lông mày đen nhánh như nét mực sinh động.

Tuy nhiên, diện mạo hiền lành hiếm thấy này chỉ là hình ảnh giả tạo. Mới trải qua một đêm, nhưng Lâm Thiển đã nhận thức sâu sắc một sự thật, người đàn ông như Lệ Trí Thành chắc chắn nắm quyền kiểm soát tuyệt đối khi ở trên giường.

Bình thường, anh ít nhiều cũng nhường nhịn cô, nhưng vào thời khắc thân mật này, anh hoàn toàn bộc lộ mặt đàn ông của mình, anh muốn chinh phục cô, từ thân thể đến trái tim, hết lần này đến lần khác.

Lâm Thiển có thể nhận ra, thực ra anh cũng rất dịu dàng. Khả năng kiềm chế của anh rất mạnh, anh luôn quan sát cảm nhận và phản ứng của cô, luôn để cô đạt khoái cảm trước, rồi mới giải phóng bản thân.

Hừm, cô là người lười nhác, cả đời này ở trên giường cũng không cầu mong vùng lên, cam tâm tình nguyện thuận theo là được.

Nằm một lúc, Lâm Thiển dè dặt rút chân ra ngoài, đồng thời kéo tay Lệ Trí Thành khỏi người mình. Ai ngờ bắp chân vẫn còn kẹp giữa hai đùi anh, anh đột nhiên tỉnh giấc, mí mắt từ từ mở ra, nhìn cô chăm chú.

Lâm Thiển khẽ khàng cất tiếng: “Chào buổi sáng…” Đáp lại cô là vòng eo bị siết chặt, Lệ Trí Thành lại kéo cô vào lòng.

“Chào buổi sáng.” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên bên tai. Lâm Thiển hơi hoảng hốt, bởi cô chợt nhớ đến khoảng thời gi­an trước khi đi công tác, hai người ngủ ở nhà cô, sáng nào Lệ Trí Thành cũng đòi hỏi một lần, dù cô chỉ dùng tay…

Bây giờ toàn thân cô dính nhơm nhớp, không rõ mồ hôi hay là thứ gì, quả thực không có một chút ham muốn. Thế là Lâm Thiển chớp mắt, giả bộ nôn nóng: “Anh mau buông ra để em đi vệ sinh đã.”

Lệ Trí Thành nhìn cô vài giây mới buông tay, nhưng không rõ vô tình hay hữu ý, anh thuận tay bóp mông Lâm Thiển một cái, khiến toàn thân cô tê tê. Cô trừng mắt với anh, xuống giường nhặt váy ngủ mặc vào người rồi đi nhanh vào nhà tắm.

Vào trong nhà tắm, Lâm Thiển vô thức khóa trái cửa, mở vòi hoa sen trong bồn. Toàn thân cô đau nhức rã rời, được tắm nước nóng đúng là dễ chịu thật.

Phụ nữ thường tắm rất lâu, hôm nay Lâm Thiển càng chậm như rùa. Trong lúc đang hưởng thụ, đột nhiên bên ngoài tấm rèm vang lên tiếng lạch cạch, cửa nhà tắm mở ra, sau đó một thân hình cao lớn từ từ đi vào.

Lâm Thiển vô cùng quẫn bách. Bây giờ cô mới nhớ ra đây là nhà ai, khóa trái cửa có tác dụng gì? Chắc chắn Lệ Trí Thành có chìa khóa.

Lâm Thiển thò đầu ra ngoài tấm rèm lên tiếng phản đối với người đàn ông ngang nhiên đột nhập: “Em đang tắm, anh hãy tôn trọng sự riêng tư của người khác, mau ra ngoài đi.”

Lệ Trí Thành khoác áo choàng tắm màu đen, đầu tóc lòa xòa. Anh đi thẳng tới như không nghe thấy lời cô nhắc nhở, đồng thời cất giọng nhàn nhạt: “Anh cũng cần tắm rửa.”

Lâm Thiển chưa kịp phản ứng, anh đã cởi áo choàng, bước vào trong bồn.

Bồn tắm khá lớn nhưng khi hai người đứng vào cũng trở nên chật chội. Lệ Trí Thành một tay chống lên tường, một tay ôm cô vào lòng. Sau đó, anh cúi đầu nhìn cô dưới làn nước nóng. Lâm Thiển không trốn tránh, vẽ vòng tròn trên ngực anh: “Anh muốn làm gì?”

Giọng cô hết sức nũng nịu, Lệ Trí Thành càng siết chặt vòng tay trên eo cô. Trầm ngâm một lúc, anh mới hỏi: “Em đã tắm xong chưa? Còn đau không?”

Lâm Thiển giơ tay ôm thắt lưng anh: “Không đau nữa.”

Hai người đứng im dưới làn nước nóng, lặng lẽ ôm nhau, đón nhận cảm giác tươi đẹp của thời khắc này.

Một lúc sau, Lâm Thiển nhướng mắt nhìn anh: “Để em kì lưng cho anh.”

Cảnh phụ nữ kì lưng cho người đàn ông trong các bộ phim truyền hình luôn mang lại cảm giác vợ chồng gắn bó thiên trường địa cửu.

“Được.” Lệ Trí Thành đáp. Anh quay lưng về phía cô, đồng thời đưa tay rửa mặt. Không thể không thừa nhận, động tác này vô cùng cuốn hút.

Lâm Thiển không nhịn nổi, lên tiếng: “Anh nên đi đóng quảng cáo sữa tắm và dao cạo râu mới phải.”

Lệ Trí Thành ngoảnh đầu nhìn cô. Ánh mắt uy hiếp của anh khiến Lâm Thiển có chút chột dạ.

“Em nói đùa ấy mà…” Đương nhiên cô không muốn người phụ nữ khác thưởng thức thân thể người đàn ông của cô.

Kì cọ một lúc, Lâm Thiển ngắm tấm lưng rắn chắc của Lệ Trí Thành, cô kiễng chân hôn lên cổ anh: “Xong rồi.”

Lệ Trí Thành quay người đối diện cô, ánh mắt vẫn thâm trầm khó đoán. “Đến lượt em.” Anh nói ngắn gọn.

Trong lòng Lâm Thiển rất ngọt ngào. Đường đường một Boss lớn lại đi kì lưng cho người phụ nữ nhỏ là cô. Lâm Thiển lập tức quay người, chống hai tay lên tường: “Cảm ơn anh.”

Lâm Thiển đâu biết, trong con mắt đàn ông, tư thế này của cô hấp dẫn đến mức nào?

Dòng nước chảy dọc theo tấm lưng trắng ngần, đỉnh đồi phía trước ẩn hiện, cặp mông tròn bắt mắt ở ngay trước mặt. Lệ Trí Thành không nói một lời, nhận bông tắm từ tay Lâm Thiển, bắt đầu kì lưng người con gái anh yêu.

Động tác của anh dịu dàng lại tỉ mỉ, khiến Lâm Thiển vô cùng dễ chịu. Một lúc sau, Lệ Trí Thành dừng lại. Lâm Thiển hỏi: “Xong chưa anh?”

Anh không đáp lời. Lâm Thiển vừa định đứng thẳng người, eo đột nhiên bị anh ôm từ đằng sau. Tiếp theo, thân thể anh đè vào người cô, nơi nào đó bắt đầu lách vào bên trong. Lệ Trí Thành đồng thời hỏi nhỏ: “Cho anh một lần nữa?”

Mặt Lâm Thiển nóng ran, hai người lần đầu tiên dùng tư thế này. Anh đúng là ngày càng xấu xa, cô cũng thế. Dục vọng đã ngủ say trong thân thể cô tựa hồ lại bị đánh thức.

“Ừ… nhưng đây là lần cuối cùng của ngày hôm nay, chúng ta thỏa thuận rồi đấy nhé…”

Sau một hồi quấn quýt trong nhà tắm. Lệ Trí Thành bế Lâm Thiển về giường. Toàn thân cô rã rời, vậy mà người vận động nhiều hơn là anh lại như không có chuyện gì xảy ra. Anh ngồi ở mép giường, cúi đầu nhìn cô, khóe mắt cười cười.

Người đàn ông sau khi thỏa mãn bộc lộ niềm vui như chàng trai mới đôi mươi. Trong lòng Lâm Thiển vừa ngọt ngào vừa ấm áp.

“Em có ngủ thêm chút nữa không?” Anh hỏi.

Lâm Thiển xem đồng hồ ở đầu giường, đã hơn mười một giờ trưa. Cô lắc đầu: “Dậy thôi, em đói bụng rồi.”

Hai người mặc quần áo. Thấy Lệ Trí Thành mặc áo sơ mi và quần dài, tế bào lãng mạn trên người Lâm Thiển bất chợt trỗi dậy, cô ném áo phông của mình sang một bên, giơ tay về phía anh: “Em muốn mặc đồ của anh.”

Nói thật, việc mặc áo sơ mi đàn ông chẳng có gì mới mẻ, nhưng không thể không thừa nhận nó cũng rất thú vị.

Buổi trưa ánh nắng chói chang, Lâm Thiển mặc áo sơ mi trắng của Lệ Trí Thành đi đi lại lại trong nhà, tự thấy bản thân cũng khá gợi cảm.

Đồ ăn gọi bên ngoài vẫn chưa mang tới, Lâm Thiển vào nhà bếp cắt cam và ki­wi ra đĩa. Khi cô quay lại phòng khách, Lệ Trí Thành đang ngồi ở so­fa xem tin tức. Anh đang xem kênh kinh tế của thành phố Lâm. Bởi vì sản xuất túi xách là một trong những ngành trụ cột của thành phố Lâm nên kênh này thường đưa tin về ngành, những lúc rảnh rỗi Lâm Thiển cũng hay xem.

Cô đặt đĩa hoa quả xuống bàn, ngồi tựa vào lòng anh, vừa xem tin tức vừa dùng cái dĩa nhỏ cắm miếng cam đưa vào miệng anh.

Lệ Trí Thành một tay đặt lên thành phố phía sau, một tay ôm Lâm Thiển, để trọng lượng thân thể cô dồn vào người mình. Ăn vài miếng, anh cúi đầu hôn cô, miệng hai người còn vương mùi hoa quả thơm mát. Buổi trưa tĩnh mịch, chẳng ai muốn động đậy, cũng chẳng ai muốn đi ra thế giới bên ngoài, chỉ muốn lặng lẽ ôm nhau, hưởng thụ khoảnh khắc bình yên này.

Áo sơ mi của Lệ Trí Thành mặc trên người Lâm Thiển vốn rất rộng nên anh có thể dễ dàng vùi đầu vào trong áo. Lâm Thiển cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, chắc sẽ “củi khô bén lửa” một lần nữa. Thế là cô kiên quyết đẩy người anh: “Tạm dừng, chúng ta đã nói rồi, chúng ta đã dùng hết số lần của ngày hôm nay.”

Lệ Trí Thành cười cười. Dù sao Lâm Thiển cũng mới trải qua lần đầu, hơn nữa chỗ đó còn hơi sưng tấy, khiến anh không khỏi xót xa. Thế là anh buông người cô, trầm mặc một lát mới lên tiếng: “Em thích mặc đồ của anh?”

Lâm Thiển: “Thích thì sao, không thích thì sao?”

Lệ Trí Thành cúi xuống hôn lên trán cô: “Sau này ở đây, em đều có thể mặc.”

Lâm Thiển không đáp lời, nhưng khóe miệng cong cong. Buổi chiều nắng vàng rực rỡ, thời tiết hơi nóng, Lâm Thiển muốn ra ngoài hít thở không khí nhưng hai chân đau nhức nên cô không muốn đi bộ. Do đó, cô hỏi Lệ Trí Thành ở nhà có gì chơi vui không.

Thực ra Lệ Trí Thành chẳng có kinh nghiệm gì về phương diện này. Sau khi cân nhắc đề nghị của cô, anh hỏi lại: “Hay là chúng ta trồng nho?”

Lâm Thiển tròn mắt. Trồng nho ư? Chắc cũng chỉ có anh mới nghĩ ra trò tiêu khiển sáng tạo này, bạn trai cô quả là đặc biệt.

Tháng trước Lệ Trí Thành mua mấy cây nho giống nhưng vì công việc bận rộn nên vẫn để tạm ở ngoài ban công. Hai người cầm cây nho giống đến vườn hoa nhỏ ở sân trước, Lâm Thiển không biết trồng, đành nghe theo sự chỉ huy của anh.

Lệ Trí Thành cầm cái xẻng xúc đất, động tác rất nhanh nhẹn, loáng một cái đã đào một cái hố nhỏ. Lâm Thiển thè lưỡi: “Có phải trước đây anh từng làm lính công binh không?” Lệ Trí Thành mỉm cười, đứng dậy: “Quá khen, đây chỉ là dùng dao mổ trâu đi giết gà thôi.”

Lâm Thiển cười tủm tỉm. Sau khi đào hố xong, Lâm Thiển cẩn thận đặt cây nho vào trong rồi lấp đất. Cô làm rất tốt công việc này, rành mạch đâu ra đấy. Lệ Trí Thành đứng một bên, để cô tự mình xử lí.

Xong xuôi, Lâm Thiển ngồi xổm cạnh cây nho, ngẩng đầu nhìn giàn gỗ cao cao. Không biết năm tới khi cây nho leo đầy giàn, cô và Lệ Trí Thành sẽ ra sao? Nhất định vẫn tốt đẹp như bây giờ.

Lâm Thiển thỏa mãn đứng dậy. Vừa ngoảnh lại, cô liền thấy Lệ Trí Thành đứng bên luống hoa, hai tay đút túi quần, nhìn cô chăm chú.

Lâm Thiển liền đi tới, trên tay còn dính đất nên không thể ôm anh, cô quàng hai tay lên cổ Lệ Trí Thành, kiễng chân hôn anh.

“Em yêu anh.” Cô nói nhỏ.

Lệ Trí Thành không lên tiếng, anh ôm cô vào lòng, ngậm môi cô, cuồng nhiệt đáp trả. Một lúc lâu sau, anh mới buông người Lâm Thiển, cầm ống nước tưới cây ở bên cạnh đưa cho cô.

Lâm Thiển rất thích công việc tưới nước. Nhìn mặt đất và cây non dần trở nên ẩm ướt, cô có cảm giác đạt thành tựu. Trong khi Lâm Thiển tưới nước, Lệ Trí Thành ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, chăm chú dõi theo cô.

Vô tình bắt gặp bộ dạng thoải mái, chân vắt veo của Lệ Trí Thành, chợt nảy ra một ý nghịch ngợm. Nhân lúc anh không chú ý, cô lén chuyển đầu ống nước, phun vào người anh.

Lệ Trí Thành không kịp đề phòng, ngực áo bị ướt một mảng, quần cũng bị dính nước. Anh ngẩng đầu, liền thấy Lâm Thiển đứng dưới giàn nho, tay vẫn cầm ống nước, vẻ mặt giả bộ vừa kinh ngạc vừa áy náy: “Xin lỗi, em lỡ tay.”

Ngày đầu hạ, nước thấm vào da mang lại cảm giác giá lạnh. Lệ Trí Thành từ từ đứng dậy. Không thể không thừa nhận, đàn ông mặc áo sơ mi bị ướt dính chặt vào người có một vẻ gợi cảm đặc biệt. Thấy anh đứng lên, Lâm Thiển liền lùi lại phía sau, cất cao giọng: “Này, là em lỡ tay, anh không được đáp trả đâu đấy.” Lệ Trí Thành vừa tiến lên một bước, cô liền giơ ống nước ra uy hiếp: “Anh còn tiến lại gần… em sẽ phun đấy.”

Lệ Trí Thành vẫn tiếp tục đi qua bên này. Lâm Thiển không nghĩ ngợi, lập tức phun nước vào người anh. Trong giây lát toàn thân Lệ Trí Thành ướt sũng, nhưng anh chẳng hề bận tâm, tiếp tục đi tới, giơ tay ôm cô.

Lâm Thiển không nhịn được cười, kêu một tiếng rồi quay người né tránh. Ai ngờ động tác của Lệ Trí Thành còn nhanh hơn, anh một tay ôm cô, một tay đoạt ống nước rồi tưới từ đầu đến chân cô.

Lâm Thiển ra sức đẩy anh nhưng vô hiệu, ngược lại còn bị Lệ Trí Thành ôm chặt hơn. Tầm mắt mờ mịt, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy gương mặt anh rất gần, khóe miệng nhếch lên, để lộ nụ cười vui vẻ. Lâm Thiển cũng cười, cô thôi không vùng vẫy mà đẩy ngực anh: “Ghét thật đấy! Anh ỷ mạnh hiếp yếu.”

Bắt gặp bộ dạng ướt sũng của cô, đường nét cơ thể hiện rõ trong chiếc áo sơ mi mỏng, Lệ Trí Thành không nhiều lời, đưa tay khóa ống nước rồi cúi đầu hôn Lâm Thiển.

Hôn một lúc, anh mới chịu rời môi, đồng thời bế cô lên, quay người đi vào phòng. Khi thân thể ở trên không trung, Lâm Thiển vô thức kẹp hai chân vào thắt lưng anh. Vào nhà, Lệ Trí Thành không đặt cô xuống đất mà đi thẳng tới phòng trong, Lâm Thiển hỏi: “Anh định làm gì vậy?”

“Đi tắm.” Lệ Trí Thành đáp.

Đúng là bây giờ cần tắm nước nóng, bằng không dễ bị cảm, có điều…

Lâm Thiển nói ráo trước: “Chỉ tắm thôi đấy.”

Khóe mắt Lệ Trí Thành vụt qua ý cười như có như không: “Anh sẽ cố gắng.”

Lâm Thiển hết nói nổi. Thế nào gọi là “sẽ cố gắng”? Anh tính nuốt lời sao? Đường đường là Boss lại chơi xấu với bạn gái của mình?

Cô trừng mắt, giơ tay đẩy Lệ Trí Thành: “Thả em xuống, em muốn về nhà.”

Lúc này, Lệ Trí Thành đã bế cô lên tầng hai, đi vào phòng ngủ chính.

“Đây chính là nhà của em.” Anh nói: “Sáng mai anh đi công ti họp, buổi chiều sẽ giúp em chuyển đồ sang bên này.”

Lâm Thiển ngẩn người. Lệ Trí Thành đã bế cô đi thẳng vào nhà tắm. Lâm Thiển bám vào mép cửa, ra sức kháng cự: “Em nhận lời sống chung với anh lúc nào?”

Lệ Trí Thành dừng bước nhìn cô: “Em cho rằng anh sẽ thả em về?”

Lâm Thiển dở khóc dở cười, lớn tiếng mắng: “Đồ chuyên chế! Anh đúng là độc đoán chuyên chế.”

Lệ Trí Thành đè cô vào cửa, sau đó hôn cô cuồng nhiệt. Cho đến khi Lâm Thiển như bị rút hết dưỡng khí, anh mới rời môi, đồng thời hỏi nhỏ: “Em không muốn sống cùng anh thật sao?”

Lâm Thiển ôm cổ anh, thì thầm: “Em cần suy nghĩ thêm vài ngày.”

Không nhận được câu trả lời như mong đợi nhưng Lệ Trí Thành cũng chẳng sốt ruột. Với tính cách của cô, chắc chắn trước sau gì cũng sẽ chủ động thuần phục.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lệ Trí Thành hơi xốn xang, anh bế cô vào bồn tắm rồi giơ tay kéo tấm rèm.

***

Ngày hôm sau là ngày chủ nhật. Khi Lâm Thiển thức dậy, Lệ Trí Thành đã đến công ti. Mặc dù toàn thân cô vẫn nhức mỏi nhưng tinh thần đặc biệt sảng khoái. Cô tự làm bữa sáng cho mình. Nghĩ buổi trưa Lệ Trí Thành sẽ trở về, cô quyết định đi siêu thị một chuyến, mua ít thức ăn, cùng anh nấu cơm trưa.

Siêu thị ngày cuối tuần rất đông người, Lâm Thiển đặt hết tâm tư vào Lệ Trí Thành nên chẳng để ý xung quanh. Nghĩ tới chuyện cùng anh sống chung, trong lòng cô rất ngọt nào, cũng hơi buồn cười.

Cô và anh đều bận rộn, thường gần ít xa nhiều, chắc chắn sớm muộn sẽ dọn về sống chung, bằng không cô cũng chẳng chịu nỗi tâm trạng nhớ nhung. Nhưng hai người vừa mới bắt đầu mối quan hệ mang tính thực chất không bao lâu, việc gì anh cũng chèn ép cô. Không được, lần này cô phải kéo dài vài ngày. Khó khăn lắm mới gặp tình huống có thể chiếm thế thượng phong, Lâm Thiển bổng có cảm giác vô cùng đắc ý.

Mua đồ xong, Lâm Thiển quay về ngôi biệt thự. Mới mười một giờ, Lệ Trí Thành vẫn chưa về, cô mở ti vi, vừa xem tin tức vừa chuẩn bị thức ăn. Lệ Trí Thành ở trong quân ngũ nhiều năm, không rõ anh tự mình nấu nướng hay ăn cơm tập thể. Nhưng với tính cách của anh, lại nhìn cái tủ lạnh trống không, Lâm Thiển đoán anh chẳng bao giờ vào bếp. Sau này, cô phải chăm sóc cái dạ dày của anh mới được.

Đang chìm trong suy tư, Lâm Thiển chợt nghe thấy ti vi phát ra một cái tên quen thuộc “Tân Bảo Thụy.”

Cô liền ngẩng đầu. Vẫn là kênh kinh tế của thành phố Lâm, lúc này đang phát tin tức liên quan đến ngành túi xách.

Vừa xem, Lâm Thiển sững sờ trong nháy mắt. Trên màn hình là hiện trường buổi họp báo. Nhiều nhân vật nổi tiếng trong ngành ngồi ở hàng ghế đầu tiên, Lâm Thiển nhận ra bọn họ, bởi bọn họ đều là lãnh đạo của Tân Bảo Thụy và tập đoàn Chúc thị.

Ninh Duy Khải ngồi chính giữa, đang mỉm cười trước ống kính: “Sản phẩm mới này là trọng tâm chiến lược của Tân Bảo Thụy chúng tôi trong năm nay.”

Tiếp theo là giọng nói đầy từ tính của nam phát thanh viên, nhưng khi vào tai Lâm Thiển lại như tiếng sấm động.

“Mười một giờ sáng nay, công ti Tân Bảo Thụy chính thức ra mắt nhãn hiệu túi xách đa chức năng vận động thành phố “Sa Ưng” (tức DH).

Khái niệm túi xách đa chức năng vận động thành phố là do tập đoàn Ái Đạt sáng tạo từ mấy tháng trước, trong đó nhãn hiệu Aito đạt thành tích rất tốt. Từ trước đến nay, ngành túi xách cạnh tranh hết sức khốc liệt, bây giờ công ti đầu ngành Tân Bảo Thụy cũng tham gia thị trường mới này. Chúng ta có thể tưởng tượng, màn độc diễn của Aito chắc chắn sẽ chấm dứt từ đây…

Mặc dù “Sa Ưng” chưa tung ra thị trường nhưng vốn đầu tư ở gi­ai đoạn đầu đã lên đến con số trăm triệu. Theo một nguồn đáng tin cậy, doanh nghiệp vật liệu nổi tiếng của Đài Loan Minh Đức trước đây từng hợp tác chặt chẽ với Ái Đạt nhiều khả năng trở thành đối tác chiến lược của “Sa Ưng”…”