Vòng bảy người - Chương 54 - Phần 2

Trần Hạo uống một ngụm bia không trả lời cậu, như vậy chứng tỏ anh cũng không có cách nào tìm được đáp án.

Chu Quyết không thể nào suy nghĩ, cậu không thể tiếp tục nghĩ về chuyện Trần Hạo sống hay chết, cậu chuyển chủ đề hỏi: “Vậy tại sao lâu như vậy không đến tìm em? Còn nữa... Diệp Vỹ còn sống không?”

Vấn đề này Trần Hạo trái lại trả lời tương đối sảng khoái, anh nói: “Em nghĩ anh trốn ra được dễ lắm sao? Anh bị thương rất nặng, cuối cùng là Diệp Vỹ cứu anh, cho nên một thời gian dài anh ở lại Nam Kinh. Hơn nữa bản thân cũng phải điều tra rõ rốt cuộc là nguyên nhân gì, bên cạnh đó chính là lời nguyền còn duy trì hay không? Đây đều là vấn đề rất thực tế. Anh không thể kéo các em vào dòng chảy này, thậm chí anh không thể để cha mẹ anh liên lụy vào, về phần Diệp Vỹ... Cậu ấy hẳn là cũng giống anh, nhưng mà rất nhanh tên kia đã bị người nhà cậu ta đón đi, lúc xuất hiện lần nữa ở trước mặt anh lông tóc không chút hao tổn gì.”

Chu Quyết dùng một loại ánh mắt rất phức tạp nhìn Trần Hạo, cậu nói: “Chỉ thế thôi?

Trần Hạo nói: “Sao bệnh hoài nghi của em nặng thế chứ? Ba năm rồi một chút cũng không thay đổi.”

Chu Quyết bị anh nói vậy ngược lại có chút không nói tiếp được nữa, nhưng vấn đề của cậu thật sự rất nhiều, vấn đề ngập đầu, cậu lập tức hỏi: “Vậy sao anh xuất hiện ở đây?”

Ánh mắt Trần Hạo lúc này hơi lóe lên, anh nói: “Bởi vì anh phát hiện nơi này có lẽ có thể nói cho anh biết đáp án cuối cùng tại sao, kỳ thật anh tới đây đã được một thời gian rồi, vốn nơi này cũng không lớn, không ngờ em như con ruồi không đầu lủi loạn khắp nơi, anh nghĩ cứ dứt khoát tới gặp em thôi...”

Chu Quyết vẻ mặt khinh bỉ nói: “Đó là vì em nhận được một bức thư, phía trên có một tấm ảnh bóng lưng của anh, em mới tìm tới.”

Trần Hạo nhận bức ảnh khóe miệng co rút, anh sờ tóc, thò tay vào túi lấy một bức thư đưa cho Chu Quyết nói: “Đây là thư của Diệp Vỹ gửi cho anh.”

Chu Quyết mở thư ra, phía trên cư nhiên dùng bút máy viết, xem ra thư pháp viết bút đầu cứng của Diệp Vỹ viết rất tốt, không hổ làm mai táng, phỏng chừng viết không ít câu đối phúng điếu cho người ta. Song Chu Quyết cũng không có tâm trạng coi mấy thứ này, cậu muốn mau chóng từ trong bức thư này lấy được một ít đáp án, nhanh một chút biết được chuyện của họ ba năm này.

Phía trên viết:

Trần Hạo, tôi bây giờ có thể đoán được mấy khả năng thì cũng đã kể với cậu rồi, đầu tiên tôi loại trừ khả năng chúng ta được người giải cứu, sau khi điều tra và xác nhận, khả năng cũng chỉ có hai loại, một loại đó là khí của âm dương song sinh phun trào lần cuối, tạo thành một luồng sinh khí sống đủ cho chúng ta bây giờ có thể mượn nhờ, nhưng nếu khí tức biến mất, hậu quả của chúng ta sẽ không tốt lắm đâu.

Khả năng thứ hai chính là cố hồn phách nổi lên tác dụng cuối cùng, phóng ra tất cả linh hồn bị giam cầm, hai hồn phách bị giam cầm nọ tự nguyện thay thế chúng ta thành kẻ hy sinh cuối cùng, nếu là vậy thì lời nguyền hẳn cũng đã kết thúc.

Nhưng hai loại khả năng này là năm mươi - năm mươi. không phải cậu vẫn luôn muốn điều tra rõ ràng sự thật sao, tôi kiến nghị cậu tốt nhất đến nơi này một lần, tôi vì việc nhà không có cách nào ra ngoài được, nhưng lúc thích hợp, tôi cũng sẽ đến đó. Còn nữa đêm tôi xem tinh tượng, bấm ngón tay tính toán, phát hiện có lẽ cậu tới nơi này có thể gặp được kinh hỉ không tưởng.

Chu Quyết nghiêm túc hỏi: “Kinh hỉ gì?”

Trần Hạo che giấu khó xử uống một ngụm bia, anh nhỏ giọng nói một câu: “Không phải đã gặp được em đó sao. Bức thư nọ rõ ràng chính là cậu ta gửi.” Sau đó Trần Hạo lập tức chuyển chủ đề nói: “Sau đó anh phát hiện Diệp Vỹ và anh đều điều tra được tới một tử huyệt, chính là vấn đề đình chỉ thời gian của ngõ nhỏ kia, rất có khả năng có thể giúp ích cho chúng ta giải quyết câu đố sinh tử này, nếu như có thể giải thích nguyên lý của ngõ nhỏ kia, bọn anh có thể suy đoán rốt cuộc bọn anh là sống hay chết. Kỳ thật anh từng đến căn nhà nọ, nơi đó...”

Lúc này Trần Hạo phát hiện tay Chu Quyết cầm ly đang run rẩy. Nhìn ra được nội tâm của cậu đang cực kỳ phập phồng, dù sao Trần Hạo cứ thế đột ngột xuất hiện trước mặt cậu, đầu óc cậu cũng không trấn định được như vẻ mặt mình, anh cầm tay Chu Quyết, sau đó dịu dàng nói: “Vô luận anh chết hay sống, chẳng phải anh đã ở trước mặt em rồi sao?”

Chu Quyết chợt ngẩng đầu, cậu mới phát hiện cậu trước đó giả vờ trấn định thế nào, cũng không thể tiếp tục khống chế nữa, Chu Quyết rốt cuộc vẫn nhịn không được nước mắt, nước mắt từng giọt lớn cứ thế trượt xuống, đàn ông không nên khóc, cho nên cậu nhịn tới tận bây giờ, nhưng một câu nói kia lại phá tan tất cả ngụy trang cùng cậy mạnh. Nước mắt như không được khống chế rơi xuống.

Cậu dùng mu bàn tay trái lau nước mắt nói: “Mẹ kiếp! Đúng vậy! Không có việc gì... Em không sao, con mẹ nó anh còn sống thật tốt quá!”

Trần Hạo gật đầu nói: “Đúng vậy...”

Trần Hạo cứ thế nắm tay Chu Quyết, mà Chu Quyết không còn cách nào cố gắng giả vờ tỉnh táo, cậu cứ thế một bên lẩm bẩm còn sống thật tốt, một bên quệt nước mắt khóc. Nhưng một khắc kia Trần Hạo cảm thấy trong lòng phảng phất như bị vật gì đó nhồi nhét vào. Anh cảm thấy bé trai trước mặt anh đây, giống như dừng lại ở lần cuối cùng khóc gào ba năm trước khi muốn cứu anh vậy, lúc ấy cậu cũng khóc như hiện giờ.

Chu Quyết khóc thật lâu, khóc đến mắt đều đỏ, khóc đến ông chủ bên cạnh tưởng rằng cậu có phải bị bệnh nan y hay không. Vội vàng đưa giấy ăn qua cho cậu, vỗ vai cậu, tỏ vẻ phải dũng cảm đối mặt với bệnh tật...

Chu Quyết quả thật cũng không còn sức nữa, cậu chùi nước mắt, uống liền mấy ngụm bia nói: “Đúng, anh còn sống là tốt rồi. Thật sự, như vậy là tốt rồi...”

Trần Hạo nhìn bên ngoài trời sắp đổ mưa giông, nói: “Em nghỉ ngơi ở đâu?”

Chu Quyết nói: “Nhà khách phía tây thành. Còn anh?”

Trần Hạo nói: “Anh ở cách đây không xa. Chúng ta về chỗ anh trước.”

Trở về khách sạn, Trần Hạo ngồi trên sofa, lúc này ngoài phòng đã bắt đầu đổ mưa. Lá cây bị thổi sàn sạt rung động, Trần Hạo nhìn mưa ngoài cửa sổ hơi ngẩn người. Trong đầu anh hồi tưởng những ký ức quá khứ, cuối cùng anh quả thực đã chạm vào cơ quan kia, cũng biết chỉ cần vừa buông tay tất cả bản bùn đều sẽ bắn ra, vậy nghi lễ vẫn sẽ thất bại. Nhưng cuối cùng người phía sau rốt cuộc là ai, người ấy kéo mình một cái, nhưng rồi lại biến mất, mà mấy khối bản bùn nọ lại không mảy may nhúc nhích vây quanh trên quan tài kia. Đúng vậy, sau nghi lễ phảng phất như đã được một người hoàn thành.

Trần Hạo nhìn tay mình, vết thương trên cánh tay nhìn mà phát hoảng, nhưng anh không chút cảm giác nào, anh siết chặt đấm tay. Chu Quyết ngồi vào chỗ đối diện nhìn anh, nhìn người đàn ông vô cùng quen thuộc, rồi lại có chút xa lạ này.

Trần Hạo châm một điếu thuốc, sau đó ném một điếu cho cậu nói: “Sau này anh sẽ kể những chuyện anh đã gặp được ở đây, anh nghĩ em khẳng định cũng muốn biết.”

Chu Quyết gật đầu để anh tiếp tục nói, Trần Hạo nhìn tay mình nói: “Anh suy nghĩ một chút, phỏng chừng cũng đoán được ý của Diệp Vỹ, cậu ta kỳ thật không giống anh, đối với sống và chết một chút cũng không xem trọng. Nhưng lại vẫn như cũng điều tra cùng anh, từ góc độ nào đó mà nói người này kỳ thật là một người tốt... Mặc dù từ này dùng trên người cậu ta có chút miễn cưỡng.”

Chu Quyết cũng đồng ý gật đầu, quả thật nhìn thoáng qua vẻ mặt âm trầm của thằng cha kia giống như nhân vật phản diện trong phim kinh dị biến thái nào đó, nhưng trên thực tế vào thời điểm mấu chốt gã cứu Khỉ Còi, sau đó lại cứu Trần Hạo, từ điểm đó mà nói gã kỳ thật là một người tốt. Người tốt không thể dùng mặt để phân biệt.

Trần Hạo nói: “Ba năm nay anh đã thử đủ loại phương thức để kiểm tra, nhưng lại không có biện pháp thật sự giải quyết vấn đề, mà anh đến đây là vì ngõ nhỏ kia có một loại sức mạnh có thể khiến cho thời gian của thể sinh mệnh ngưng trệ. Cho nên anh dự tính thông qua sự ngưng trệ của thời gian để thí nghiệm anh rốt cuộc có thể cũng đã bị ảnh hưởng thời gian ngưng trệ vào lúc này hay không, phương pháp của anh kỳ thật rất đơn giản, chính là muốn dùng thời gian dài thêm một chút. Anh trước tiên cạo sạch tóc, sau đó tính toán thời gian cần để tóc mọc dài, sao đó anh lại cạo lần nữa, mang theo đủ nước và thức ăn, đoạn thời gian kia anh cơ bản đều ở một mình trong ngõ hẻm, sau đó thông qua tính toán xem anh có bị ảnh hưởng không, bởi vì thể sinh mệnh ở đó đích xác sẽ trở nên rất chậm. Trước đó anh làm rất nhiều thí nghiệm và kiểm tra, thuận tiện nói thêm trong những thí nghiệm trên mạng này phần nhiều là anh làm đó.”

Chu Quyết nhìn tóc của anh một chút, dài như vậy, chẳng chút nào giống bộ dáng bị ức chế, cậu lo lắng hỏi: “Vậy kết quả thế nào?”

Trần Hạo cười nói: “Quả thực anh đợi bên trong thật lâu, phát hiện đích xác tóc không mọc được.”

Chu Quyết lại nhìn tóc của anh, Trần Hạo mặt không chút thay đổi nói: “Nếu anh đã kiểm tra xong hết rồi anh sẽ không cần phải để đầu bóng lưỡng nữa chứ hả...”

Chu Quyết chợt tỉnh ngộ, cậu gật đầu nói: “Vậy anh nếu đã xác định mình là một... người sống, vậy tại sao không quay về? Còn ở đây?”

Trần Hạo hút thuốc nói: “Sau đó anh ở chỗ này phát hiện một bí mật. Do đó anh không vội đi, anh cũng kể việc này cho Diệp Vỹ, đừng thấy anh chàng kia vẻ mặt âm trầm, kỳ thật vô cùng nhiều chuyện và nhiễu sự. Sở thích của cậu ta là xem Nhàn Nhân Mã Đại Tỷ.”

Chu Quyết vẻ mặt co rút, cậu không chắc bây giờ có nên phun ói không, hỏi: “Thật sao?”

Trần Hạo hút một hơi thuốc nói: “Anh đoán.”

Chu Quyết cân nhắc chút giá trị chiến đấu, vẫn là bỏ qua xúc động trong đầu cậu, cậu hỏi: “Vậy là bí mật gì?”

Trần Hạo hút thuốc ngẩng đầu nhìn trần nhà, sắc mặt có chút không tốt, anh nói: “Anh ở trong đó hai tuần, anh cảm thấy tòa nhà đổ nát này có sự sống.”

Lúc Trần Hạo biết được nơi này có hiệu quả thời gian ngừng trệ anh đã muốn đến nơi này thử, đối với anh mà nói muốn kiểm tra sinh tử ngoại trừ trực tiếp cắt cổ ra, phương pháp kia là bảo đảm nhất, anh cũng đã làm một loạt kiểm tra, phát hiện thật là sinh vật ngừng sinh trưởng. Vì vậy liền bắt đầu cuộc sống thí nghiệm trong ngõ hẻm kia. Anh dặn dò người ta mua mấy gói mì ăn liền xong, sau đó còn có thuốc vitamin, nước khoáng, một ít thức ăn đóng hộp. Nhà kia đã sụp một nửa, ở giữa lại không hề đổ sụp, còn vô cùng rắn chắc. Sau đó anh phát hiện nơi này cư nhiên còn có thể mở điện, phòng vệ sinh cũng không bị hỏng. Trần Hạo ở bên trong đợi nửa tháng. Tóc một chút cũng không mọc ra.

Mặc dù phòng vệ sinh còn, nhưng một người mắc bệnh sạch sẽ, ở chỗ đó đợi nửa tháng đã là cực hạn của anh. Anh nói anh cả đời cũng không muốn ăn mì gói nữa, lúc nói vẻ mặt thật sự vô cùng đau khổ.

Anh nhìn Chu Quyết nói: “Nhưng anh nghĩ không chỉ một mình anh sống trong đống đổ nát kia, còn có những người khác ở đó. Bởi vì anh phát hiện bức rèm cửa sổ của đống đổ nát chỉ mở một phần ba, nhưng mấy ngày sau anh phát hiện rèm cửa sổ tồi tàn kia đã giựt ra toàn bộ. Sau đó còn có một vài chi tiết nhỏ, tóm lại nếu không phải trí nhớ của em không tốt, em sẽ lập tức bỏ qua, nhưng anh lại biết những chỗ kia có biến hóa. Song anh không phát hiện có người, chẳng qua chung quy tòa nhà hoang này có chút biến hóa nhỏ kỳ lạ.”

Trần Hạo nói: “Có một buổi tối anh đang ngủ, anh nghe được loại tiếng chạy bộ rất dồn dập, anh tưởng rằng có người đến, vì vậy anh liền đứng dậy, phát hiện tiếng bước chân biến mất, nhưng chậu rửa mặt của phòng rửa tay đặt ở cửa, vòi nước vẫn đang mở. Sau khi anh tắt vòi nước, anh phát hiện đồ đạc trong WC từng bị người ta dịch chuyển.”

Vài ngày tiếp đó anh cuối cùng mơ thấy một giấc mộng kỳ quái, tỉnh lại không sao nhớ nổi nội dung, nhưng anh nhớ kỹ duy nhất chính là mỗi nằm mơ trước khi tỉnh lại anh đều có thể nghe được tiếng chuông.

Có lẽ em đã nghe nói, nơi đó rất yên tĩnh, về cơ bản không có tiếng động, anh ở trong nửa tháng cơ bản cũng không nghe được gì ngoại trừ thanh âm mình tạo ra. Nhưng ở đó càng lâu, mỗi lần sau khi anh ngủ, đều có thể nghe được tiếng chuông vang lên, anh nghĩ có lẽ anh đã ở nơi này quá lâu, sinh ra nghe nhầm.

Anh chung quy nghĩ trong tòa nhà này còn có thứ gì đó, thứ này cùng sức mạnh cổ quái ở đây có quan hệ.

Đột nhiên vào buổi tối cuối cùng đó, anh phát hiện được vali kéo của anh bị đặt ngay cửa. Một người cũng không có, anh vốn đặt vali kéo trong phòng vậy mà giờ ở bên ngoài, sau đó anh chợt nghe được tiếng chuông quen thuộc kia, thanh âm kia không ngừng hướng tới gần chỗ của anh, anh quay đầu lại nhìn nhưng lại không hề có gì cả, một tiếng chuông cuối cùng anh nghe được phát ra sau lưng anh, anh quay đầu lại nhưng phát hiện cái gì cũng không có.”

Trần Hạo sau khi kể xong, liền rơi vào trầm mặc, anh nói: “Anh cũng vẫn không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cuối cùng lúc tiếng chuông vang lên anh cảm giác phía sau hình như bị một bàn tay rất nhỏ vỗ một cái. Nhất định là vậy, nhưng kiểm tra của anh còn phải tiếp tục, anh không thể hủy bỏ giữa chừng. Cho nên anh vẫn như cũ ở lại nơi đó, mãi đến khi anh xác định tóc không mọc ra, không chỉ tóc, ngay cả móng tay cũng không mọc. Anh đã khẳng định sức mạnh của nơi này, nhưng rồi lại vô cùng hiếu kỳ với loại sức mạnh này. Vì vậy anh liền ở đây để xem rốt cuộc làm thế nào tạo thành cục diện như vậy, lúc này thì em tới.”

Chu Quyết bưng trán, cậu đau đầu nói: “Anh nghĩ nơi đó ma quỷ lộng hành?”

Trần Hạo bóp tắt đầu lọc thuốc nói: “Không biết... Nếu không phải bởi vì trí nhớ của anh so với người thường tốt hơn, người bình thường cũng sẽ không chú ý tới chi tiết thay đổi này, mà sự xuất hiện của tiếng chuông kia như là cảnh cáo anh. Nơi đó không hoan nghênh người ngoài. Nhưng trong nhà không có dấu hiệu nào của sinh mệnh, ngoại trừ mình anh ra, không có người thứ hai.”

Chu Quyết nói: “Chẳng lẽ anh không phải vì muốn biết hiện tượng kỳ quái này cùng thời gian đình chỉ có liên quan hay không? Kỳ thật anh vẫn đang lo lắng mà thôi.”

Trần Hạo miễn cưỡng gật đầu, anh vốn không nói toạc ra chỉ là không muốn làm cho Chu Quyết lo lắng, nhưng Chu Quyết đã nói ra vậy, anh liền tiếp tục nói: “Do đó anh muốn biết cái này tạo thành như thế nào.”

Chu Quyết cũng không rõ bước tiếp theo, nhưng cậu cảm thấy Trần Hạo dường như đã có phương án, cậu hỏi: “Vậy anh chuẩn bị làm thế nào?”

“Anh lại đến lần nữa, nhưng lúc này đây anh chuẩn bị bịt mắt đi.”

Chu Quyết vẻ mặt kinh ngạc, Trần Hạo nói: “Em đã tới, vậy em dắt anh đi, anh che mắt rồi, phải dựa vào lỗ tai để nghe, tới cùng có tiếng động hay không.”

Trong lòng Chu Quyết có chút nghi ngờ, nói: “Quá mạo hiểm đó.”

Trần Hạo suy nghĩ một chút nói: “Vậy em ở bên ngoài chờ anh đi, có tình huống gì anh gọi em.”

Chu Quyết thấy anh vừa nói vậy lập tức kiên trì nói: “Em không phải nói em sợ, ý của em là phương pháp này có đáng tin không?”

Trần Hạo nói: “Kỳ thật là thế này, bởi vì nơi đó không có gì dị thường, cho nên anh cần không nhìn tới chúng, chỉ dựa vào cảm thụ. Phương pháp cụ thể tới đó anh sẽ nói cho em. Bây giờ bên ngoài hết mưa rồi, thế nào?”

Chu Quyết thấy anh trong lòng đã có dự tính như vậy, vỗ đùi đứng lên nói: “Đi!”

Giông tố qua đi, không khí mùa hè trở nên vô cùng ẩm ướt dính dấp, họ dọc theo đường, lá cây còn đang không ngừng nhỏ nước mưa. Rất nhiều địa phương thậm chí không có đèn đường, lúc này bầu trời vẫn như cũ nhìn không thấy ánh trăng. Nguồn sáng duy nhất chỉ có thể đến từ ngọn đèn của những gian nhà dân, rất yếu ớt mỏng manh, cho nên màu sắc của cả thành trấn đều rất đậm, rất trầm.

Hai người đi ở con phố yên tĩnh, dọc đường không nhìn thấy một người qua đường nào, người của thành trấn này buổi tối rất ít ra ngoài. Họ đi tới ngõ nhỏ kia, bên trong tối tăm căn bản nhìn không rõ đồ vật gì, mà ngay cả một chút thanh âm cũng không có.

Trần Hạo mở chức năng đèn pin của điện thoại di động ra, ánh sáng chiếu ra ngoài, chỉ có trong phạm vi của ánh sáng mới có thể thấy rõ một ít đồ vật, lúc này Trần Hạo không che mắt, anh thở sâu, sau dó bước về phía trước, Chu Quyết lập tức đi theo, lúc này chức năng chiếu sáng của điện thoại hai người không ngừng quét qua quét lại bốn phía.

Chưa đi được bao xa, đống đổ nát dưới ánh sát yếu ớt có vẻ mờ mờ ảo ảo. Trần Hạo rất quen đường quen cửa bước vào, mở ra đèn pha anh tạm thời đặt lên, ánh sáng yếu ớt vẫn không có cách nào chiếu sáng cả không gian, nơi này chung quy làm cho người ta cảm thấy có một vài nơi ẩn náu trong bóng tối, đi vào bên trong không có bộ phận đổ sụp, kỳ thật bảo tồn coi như hoàn hảo, bên trong không bẩn như bề ngoài, nhìn qua Trần Hạo đã làm không ít công tác vệ sinh, nhưng có một đoạn thời gian không ai tới, vẫn bịt kín một tầng bụi. Sau đó anh đi tới bên cửa sổ, cửa sổ lung lung lay lay vừa vặn hướng về phía ngõ nhỏ, cứ thế nhìn qua có thể nhìn thấy đường cái. Nhưng ánh sáng chiếu không được xa như vậy.

Ngay khi hai người xoay người muốn đi, thình lình một tiếng chuông như có như không vang lên. Hai người đều đông cứng thân thể, mặt Chu Quyết có chút co rút, dù sao ba năm không gặp phải việc lạ nào nữa, tư tưởng của cậu thoáng cái còn chưa điều chỉnh lại được. Tim đập tăng tốc là rất bình thường, cậu nhìn Trần Hạo, lúc này sắc mặt Trần Hạo lại cực kỳ khó coi, anh bụm vai của mình nói: “Phía sau có chút nóng...”

Đây tuyệt đối không phải có một chút nóng, tay Chu Quyết phóng tới, cậu giật nảy mình. Lúc này đột nhiên lại một tiếng chuông vang lên, Trần Hạo cảm giác nóng cháy sau lưng biến mất. Anh sờ sờ phía sau lưng, ngoại trừ một thân mồ hôi lạnh, cái gì cũng không có.

Trần Hạo nhìn đồ trên bàn nói: “Quả nhiên đã bị dịch chuyển...”

Trần Hạo đứng thẳng người, anh bắt đầu không ngừng lục lọi đồ đạc, đem địa phương ban đầu đã rất loạn xới tung càng thêm lộn xộn, anh nhìn đồng hồ đeo tay một chút nói: “Nơi này khẳng định có người. Em xem chúng ta trước lúc trước khi tiến vào vị trí cái rương này đặt ở đây, nhưng bây giờ nó đã xê dịch góc ba mươi độ, nói cách khác có người từ nơi này nghiêng người đi tới... Sau khi chúng ta đi vào hắn liền đi theo chúng ta. Quả thực giống như là đang giám thị chúng ta vậy.”

Trần Hạo từ bên cạnh đi tới, anh còn nói: “Góc độ của cây gậy trúc này cũng thay đổi.”

Chu Quyết đối với những thứ này chưa từng có ảnh hưởng gì nhiều, anh nói một món đồ đã di chuyển góc hai mươi độ hoặc ba mươi độ, đây không phải là những việc cậu sẽ chú ý đến.

Lúc này đèn điện vốn đã được bật vụt một tiếng tắt ngúm, Trần Hạo nói: “Điện áp nơi này không ổn định lắm, thường xuyên gặp việc này. Qua một hồi sẽ ổn thôi.”

Quả nhiên chưa tới vài phút sau, đèn tự động sáng, hai người quanh quẩn trong không gian nhỏ này mấy vòng, cái nên nhìn đều đã nhìn qua, nhưng nơi này không có người, không có người chẳng lẽ là quỷ sao?

Trần Hạo tiếp tục đi, Chu Quyết theo phía sau anh, sau đó thình lình Trần Hạo ngừng bước. Anh ngẩng đầu nhìn nóc nhà, Chu Quyết cũng hơi ngẩng đầu nhìn, trên nóc nhà kia treo một sợi dây. Trước đó cậu cũng không chú ý nơi này tới cùng có sợi dây hay không, nhưng chung quy cảm thấy bây giờ nhìn thấy thứ này ở đó nghĩ thế nào cũng cảm thấy rất quái lạ.

Chu Quyết nói: “Anh Trần, anh có phát hiện cấu tạo của căn nhà này rất đặc biệt không?”

Trần Hạo ừ một tiếng, Chu Quyết nuốt nước miếng, cậu nói: “Căn nhà này hai bên đều sụp, nhưng ở giữa lại chắc chắn như vậy, hơn nữa... Sao luôn cảm thấy căn nhà này lõm xuống như một cái mồ vậy.”

Trần Hạo vốn không nghĩ đến phương diện đó, vừa nghe nói vậy, cũng cảm giác bốn phía thổi mạnh tới một luồng gió lạnh. Thoáng cái nhiệt độ liền tụt xuống.

Chu Quyết đưa tay kéo sợi dây, đầu kia sợi dây dường như bị thứ gì đó móc lấy. Cậu dùng sức kéo một cái, từ trên nóc nhà kéo xuống một món đồ, hợp với tro bụi cùng nhau rơi xuống, bất ngờ không kịp đề phòng đều rơi cả trên đầu hai người.

Trần Hạo trừng mắt liếc cậu, Chu Quyết khó xử cười cười, cậu ngồi xổm trên mặt đất nhặt lên thứ treo ở đầu kia sợi dây, cư nhiên là một con búp bê, loại búp bê nhựa thời thập niên bảy mươi, tám mươi. Một con mắt đã tróc ra, quần áo búp bê cũng rách rưới tả tơi, xem bộ dáng là bị chuột gặm. Sợi dây cột vào trên cổ búp bê, đánh một nút chết.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay