Vòng bảy người - Chương 54 - Phần 3

Chu Quyết phun ói: “Treo một con búp bên trên trần nhà?”

Trần Hạo lại ngẩng đầu nhìn, nhưng vẫn như cũ cái gì cũng không có. Anh lắc lắc búp bê nhựa kia, một chân của búp bê liền rớt xuống.

Thình lình từ trong thân thể búp bê rơi ra một thứ giống lục lạc, loại lục lạc này không phải hàng cao cấp gì, có thể nói rất thô. Chỉ là loại lục lạc đồng rất bình thường.

Sau khi rơi trên sàn nhà không ngừng lăn về phía trước. Búp bê rớt một chân, mất một mắt kia, nhìn khiến người ta sởn tóc gáy.

Trần Hạo nặn nặn, anh nói: “Chuông trong thân thể của búp bê? Chẳng lẽ là thứ này đang quấy phá sao?”

Búp bê rất kinh dị, nhưng lại không hề nhúc nhích, hai người nhìn chằm chằm thật lâu, búp bê kia cũng không có gì cổ quái.

Chu Quyết lắc đầu, cậu không biết. Thình lình Trần Hạo ngẩng đầu lên, anh ngẩng đầu nhìn nóc nhà, anh nói: “Không đúng nha! Anh trước đây ở chỗ này hai tuần, anh không hề nhìn thấy nóc nhà như vậy, trước đây nơi này có một phần đã đổ sụp, sau đó dùng xi măng phủ kín!”

Nóc nhà có chút cao, cho nên dù dùng đèn pin chiếu cũng nhìn không rõ bộ dáng, Trần Hạo đặt búp bê trong tay xuống đất. Anh ngẩng đầu nhìn nóc nhà, sau đó tiện tay tìm một hộp nhựa. Anh ném lên trên, hộp nhựa đụng phải xà nhà, ngoại trừ nên xuống một đống lớn tro bụi thì ngoài ra không hề có gì cả.

Chu Quyết là một người khôn khéo à nha, có vết xe đổ rồi vội vàng lui về sau, nhưng cậu vừa lùi lại liền cảm thấy gót chân giẫm lên thứ gì đó. Hại cậu cả người đều ngã ngược về sau, hoàn hảo được Trần Hạo túm được.

Cậu tập trung nhìn lại, là một hộp bánh trung thu, đã hơi mốc rồi. Chu Quyết mất rất nhiều sức mới mở nó ra được. Trần Hạo lúc này cũng từ bỏ điều tra trần nhà, cùng cậu xem thứ bên trong hộp.

Bên trong có một chút giấy gói kẹo, còn có một ít đồ chơi, cùng một phong thư.

Giấy viết thư cũng đã phát vàng, nhưng nhìn ra được bảo tồn rất tốt.

Nội dung trên thư:

“Mẹ à, mẹ có khỏe không? Phiền mẹ chăm sóc Dao Dao rồi, Dao Dao bây giờ cũng đã năm tuổi rồi nhỉ, hai năm rồi con chưa trở về, chờ qua Tết ta năm nay con sẽ trở về một chuyến, đúng rồi, lần này A Hải trở về con bảo anh ấy thay con mang vài thứ cho mọi người, con mua cho con bé một con búp bê, là mua trong thành phố lớn, lúc đầu Dao Dao nói muốn có nó, sau đó còn có một ít kẹo và bánh quy, mẹ cứ chia cho thân thích nhé. Dư thì để Dao Dao ăn, đừng để nó ăn nhiều, để tránh chiều hư con bé.

Số tiền này mẹ giữ lại dùng, đừng từ chối, thân thể phải chú ý nhé. Tiền sửa nhà con đến cuối năm thì có. Đến lúc đó sửa chữa lại nhà con.

Mẹ đừng lo cho con, con ở ngoài rất tốt, sẽ nhanh trở lại thôi. Chờ con kiếm đủ tiền rồi, con sẽ trở về chữa bệnh cho Dao Dao, Dao Dao không nghe được tiếng động, lại luôn thích chạy ra ngoài trèo cây, con chỉ mẹ một chiêu, mẹ treo trên cây ngay cửa kia chút chuông, trên người Dao Dao cũng treo mấy cái, đến lúc đó mẹ nghe được tiếng chuông thì đi trông chừng chút là được.

Được rồi, con phải đi đây, cuối năm con sẽ về.”

Chữ viết là một người đàn ông, nhưng trình độ văn hóa không cao lắm, còn có một ít lỗi chính tả. Nhưng tổng thể xem ra là người đàn ông của gia đình này. Thời gian đề phía dưới là năm 1996.

Trần Hạo nói: “Tòa nhà này nghe nói năm 1997 liền sụp, song về phần người nhà nọ không ai nhắc tới. Cũng không tìm được họ.”

Vừa lúc đó, tiếng chuông lại vang lên. Nhưng lúc này thanh âm là từ bên ngoài nhà truyền đến. Hai người cũng chưa kịp nghĩ liền chạy ra, họ chạy về hướng tiếng chuông, vì vậy họ phát hiện trên đầu mỗi nhánh cây đều treo một cái chuông thô chế.

Không có gió, nhưng chuông vẫn phát ra tiếng vang.

Chu Quyết chợt nhớ tới ông chủ nhà khách cùng chuyện ông ta kể, cậu nói: “Con gái ông chủ nhà khách em ở nằm mơ nói, nơi này có rất nhiều người, trong phòng cũng có đồ đạc. Em mới đầu cũng không để tâm lắm...”

Thình lình, trong nhà truyền đến một tiếng vang thật lớn, không gian vốn không có thanh âm bỗng dưng phát ra thanh âm như vậy, khiến hai người giật nảy mình, họ quay đầu lại nhìn căn nhà bỏ hoang, nhà bốc lên khói đặc rất dày, hai người căn bản không có cách nào tới gần, đợi sau khi khói đặc biến mất, Trần Hạo nói: “Nhà lại phát sinh đổ sụp, nếu chúng ta trước đó ở bên trong, có khả năng sẽ ra không được.”

Chu Quyết nói: “Đây là tác dụng của chuông kia? Dẫn chúng ta ra ngoài.”

“Có thể là thế, nhưng ban đầu nóc nhà kia đã không tồn tại, lúc anh đến cũng đã sụp. Hôm nay căn nhà này rất kỳ quái.”

Đèn trong phòng sáng hai cái, sau đó liền lụi tắt. Lúc này từ phía sau hai người truyền đến tiếng bước chân, xuyên qua ánh sáng yếu ớt. Chu Quyết đã thấy rõ, người nọ là Diệp Vỹ.

Diệp Vỹ vẫn như cũ, ánh mắt trống rỗng, tròng mắt đen sẫm như không nhìn bất kỳ thứ gì vậy, gã chỉ vào căn nhà nói: “Căn nhà kia có sinh mệnh đó. Trần Hạo thật không có hậu, ở trong thân thể người ta nửa tháng, còn ghét bỏ người ta bẩn, cậu nói xem con bé có tức giận không chứ?”

Trần Hạo nói: “Cậu rốt cuộc cũng chịu ra rồi.”

Diệp Vỹ cười nói: “Không thể cứ để cậu một mình khổ cực, tôi đành làm hết sức lực non nớt. Cậu xem tôi bây giờ không phải đã đưa cho cậu thông tin cậu cần rồi sao?”

Diệp Vỹ đi về hướng căn nhà kia, gã quay đầu lại như vẫy tay với hai người, họ đi tới trước căn nhà. Diệp Vỹ nói: “Được rồi, nếu đã đến... Trần Hạo, đáp án của cậu với việc này là gì?”

Trần Hạo nhìn căn nhà kia nói: “Bên trong căn nhà này có biến hóa rất nhỏ chứng tỏ nó đang hoạt động, nhưng tôi không nhìn thấy người cũng không thấy được có thứ gì khác có sinh mệnh. Nhưng tôi cũng không cảm giác được nơi này mang ác ý, ngược lại có cảm giác nói không ra lời. Ừm, tựa như cậu nói vậy, căn nhà này không thích tôi.”

Chu Quyết phun ói: “Không có bao nhiêu người thích đàn ông nghiện sạch sẽ đâu...” Nhưng Chu Quyết rất nhanh liền ngậm miệng, vì Trần Hạo dùng ánh mắt uy hiếp cậu.

Diệp Vỹ không nói tiếp, mà gật đầu, Trần Hạo tiếp tục nói: “Nếu căn nhà này có sinh mệnh, mà nguyên nhân tạo thành hết thảy những việc này chính là cây này đây. Cho nên dân bản xứ cùng đồn đại trên mạng đều sai rồi, chân chính tạo thành hết thảy những việc này chính là cây của nơi này.”

Diệp Vỹ cong khóe miệng, gã mở miệng nói: “Cây?”

Trần Hạo nhìn một loạt cây chung quanh nói: “Cây nơi này bảo trì một loại không gian bán phong bế, nói cách khác trong đoạn khoảng cách có hạn này, cây cối bao bọc căn nhà bên trong. Mà tác dụng của chúng là để cho sinh mệnh trong nhà có thể tận lực bảo trì, cũng chính bởi vì dạng này cho nên bất luận sinh mệnh thể nào ở chỗ này đều sinh trưởng chậm chạp, bởi vì sinh trưởng đồng thời cũng là tiêu hao. Chúng là vì bảo trì tuổi thọ của sinh mệnh trong nhà. Cây cối nơi này tôi đã điều tra qua, rễ cây đều có dấu khắc kỳ quái, rất sâu, nhưng không rõ ràng.”

Diệp Vỹ cười cười, gã nhìn Chu Quyết bên cạnh, mở miệng nói: “Sinh chính là để tử, đây chính là ý nghĩa và mục đích của sinh đấy.”

Chu Quyết lại tìm về cảm giác quen thuộc cực kỳ khó chịu kia, cậu cau mày. Trần Hạo nói: “Cho nên, nếu tôi đoán đúng, đống đổ nát này kỳ thật chính là sinh mệnh thể kia kéo dài đúng không. Nơi này không phải từng có một đứa bé chết sao?”

Diệp Vỹ vỗ vỗ tay nói: “Thật không hổ là em trai của Như Lan, có thể nghĩ đến mức độ như vậy quả thực khó được, đúng vậy bởi vì cây cối nơi này bị động tay động chân, mỗi một cây đều thành một bức chắn, mà địa phương cây vây quanh, cũng chính là linh hồn trong căn nhà có thể được bảo tồn.”

Trần Hạo cau mày nói: “Lại là Diệp gia các anh giở trò quỷ?”

Diệp Vỹ vẻ mặt vô tội nói: “Bởi vì cậu cứ lòng vòng rúc vào sừng trâu. Ngay cả cậu ấy cậu cũng không chịu gặp, bác trai bác gái cũng không gặp, tôi là bạn của Như Lan, haiz, dù thế nào cũng là trưởng bối của cậu...”

Trần Hạo mặt hắc tuyến, lãnh đạm nói: “Đủ rồi, chúng ta cùng tuổi đó.”

Diệp Vỹ xòe tay nói: “Thì vậy đó, trên thế giới này có nhiều cách bảo tồn sinh mệnh lắm, chưa chắc cứ phải xác định mình còn sống hay chết. Hơn nữa phương pháp này đích thực là đáng tin cậy nhất hiện giờ, không thể nói là một trăm phần trăm, nhưng chẳng phải cậu vẫn hoàn hảo đứng đây sao? Đích xác điểm này đã chứng minh cậu là một vật thể sống rồi. Hơn nữa nghi lễ cuối cùng đã thành công, nếu không bảy tông chủ sẽ không biến mất, khẳng định còn có thể ra tìm chúng ta, đã lâu vậy rồi còn chưa xuất hiện, cậu nghĩ sao chứ?”

Trần Hạo không trả lời, Chu Quyết nhịn không được hỏi: “Vậy đứa bé kia... Tại sao biến thành như vậy?”

Diệp Vỹ nói: “Bởi vì cô bé bị xà nhà đè chết, đứa bé này là một người điếc, lúc phát sinh tai nạn cô bé không nghe được tiếng động, bị đè phía dưới. Thi thể mặc dù đã kéo ra. Nhưng bởi vì trên người cô bé mang theo chuông, do đó hồn phách cuối cùng không tan hết, lưu lại trong căn nhà này. Nhưng tùy thời tùy chỗ đều có thể biến mất, lúc ấy cha tôi vừa vặn tới đây buôn bán.”

Trần Hạo mặt không chút thay đổi nói: “Tới đây kiếm củi làm quan tài?”

Diệp Vỹ nói: “Nhà của chúng tôi chính là làm cái này. Cậu không thể kỳ thị nghề nghiệp. Cha tôi tới đây, phát hiện tình huống như vậy, cây cối xung quanh đã hình thành một kết cấu phần mộ, chỉ cần động tay chân một chút là được, hơn nữa cây cối này phảng phất như có bản năng muốn bảo vệ đứa bé này. Hết thảy mọi thứ chính là vì bảo vệ một tia hồn phách của đứa bé kia, bởi vì nếu biến mất, đứa bé này sẽ không chốn quay về, đối với cô bé mà nói quá tàn nhẫn. Cha tôi là một người tốt, ông liền thu xếp cho đứa bé này một chỗ về, căn nhà này liền thành thân thể của cô bé, mà cây cối bốn phía bảo vệ cô bé. Chỉ cần cây cối còn, tia hồn phách này của cô bé sẽ vẫn còn.”

Diệp Vỹ đổi một loại ngữ điệu tương đối có chút cảm tình hơn: “Cậu đã muốn nhất định phải xác nhận mình còn sống mới bằng lòng tiếp tục cuộc sống của mình, vậy tôi liền thay cậu tạo cơ hội này. Coi như là một loại bồi thường với Như Lan. Diệp gia chúng tôi quả thật nợ cô ấy...”

Trần Hạo nhìn tòa nhà kia, xoay người trở về. Chu Quyết nhìn tòa nhà một chút, lại nhìn Diệp Vỹ một chút, cậu đuổi theo Trần Hạo, Trần Hạo đốt cho mình một điếu thuốc, anh lộ ra một vẻ mặt tự giễu nói với Chu Quyết: “Có phải anh rất ngu không?”

Chu Quyết không biết khi một thằng cha được xưng là thần đồng hỏi mình có phải rất ngu không, thì nên dùng biểu cảm gì để đối mặt, nhưng Chu Quyết không hề nghĩ ngợi trả lời: “Đúng, rất ngu, người sống đều sẽ có lúc ngu ngốc. Thế chẳng phải chứng tỏ anh còn sống sao?”

Trần Hạo phát ra tiếng cười, anh cười rất vui vẻ, dường như những lời này so với khen anh thông minh, khen anh thiên tài càng làm anh thoải mái hơn.

Diệp Vỹ nhìn thoáng qua căn nhà phía sau, gã từ trong túi móc ra một túi kẹo lớn nói: “Dao Dao, năm nay đã làm phiền con rồi, anh trai kia kỳ thật cũng là một người đáng thương, mặc dù cậu ta vô cùng yêu sạch sẽ, người lại không dễ ở chung, lại vòng vo rúc vào sừng trâu, vừa tự đại vừa ngạo mạn (đã tỉnh lược một trăm chữ), nhưng... Cậu ta là em trai của Như Lan, cũng là bạn của anh, ngoan, kẹo phải từ từ ăn, biết không?”

Cây cối không gió phát ra tiếng vang leng keng, Diệp Vỹ khẽ cười quay đầu lại đuổi theo hai người họ.

Ba người sánh đôi đi trong thành nhỏ lúc nửa đêm, Chu Quyết cảm thấy hai người bên cạnh như người câm vậy, bầu không khí quá áp lực, cậu hỏi Diệp Vỹ: “Tại sao ba năm qua anh không xuất hiện?”

Diệp Vỹ nói: “Tại sao tôi phải xuất hiện?”

Chu Quyết thoáng sửng sốt, cậu nói: “Chúng ta không phải bạn bè sao?”

Lần này đến lượt Diệp Vỹ khựng lại một chút, rất nhanh gã liền thay loại mỉm cười lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, chúng ta là bạn bè, cho nên Trần Hạo không xuất hiện, tôi cũng không thể xuất hiện, nếu tôi đi ra cậu nhất định sẽ truy hỏi tôi, mà Trần Hạo lúc ấy lại không hề muốn gặp người quen chút nào, giống như chứng trầm cảm vậy, chỉ có thông qua phương pháp như vậy mới có thể khiến trong lòng cậu ta buông bỏ trọng trách.”

Trần Hạo nhìn thoáng qua Diệp Vỹ, anh hừ một tiếng nói: “Yên tâm đi, tôi đã không sao nữa rồi.”

Chu Quyết nói: “Vậy thì tốt rồi... Đúng rồi, Diệp Vỹ anh nên đến gặp Khỉ Còi, cậu ấy còn ở Thượng Hải. Nếu cậu ấy biết anh còn sống, cậu ấy nhất định sẽ rất vui.”

Ánh mắt Diệp Vỹ xẹt qua một tia thần sắc nói không rõ được, gã có chút khoái trá nói: “À, à, tôi nhớ ra rồi, thằng bé còi cọc kia à... Quả thực phải đi gặp cậu ta rồi, lúc đầu cậu ấy thực là đánh tôi không ít nha.” Nói xong gã liền sờ sờ mặt, ánh mắt quỷ dị nói không nên lời.

Trần Hạo và Chu Quyết nhìn nhau, Chu Quyết nói: “Có phải anh ta rất thù dai không...”

Trần Hạo nói: “Đúng vậy, chòm sao Bọ Cạp đó, nếu cậu ấy chịu đi gặp Khỉ Còi, anh nghĩ cuộc sống của Khỉ Còi sẽ không thái bình được nữa rồi...”

Diệp Vỹ đột nhiên quay đầu nói: “Mấy người nên trả nhân tình cho tôi, tôi muốn cầu hai người tiếp tục giữ bí mật một thời gian nữa, nhưng mà yên tâm không cần lâu quá đâu, ha ha...”

Chu Quyết nghe được tiếng cười kia da gà cũng nổi lên, tâm tình Diệp Vỹ đột nhiên trở nên cực kỳ tốt, rõ ràng bước chân cũng nhanh hơn chút.

Trần Hạo thấp giọng nói một câu: “Ngạo kiều...”

Chu Quyết hỏi: “Đó là ý gì?”

Trần Hạo suy nghĩ một chút nói: “Trong lúc anh nằm viện, có một cô ý tá vẫn luôn kể cho anh một quyển tiểu thuyết tên là ‘Quỷ thoại liên thiên’, nghe nói là của một người tên Thanh Khâu viết. Ừm... Cô ấy nói nhân vật chính trong đó chính là một người ngạo kiều, ngạo kiều chính là ngoài lạnh trong nóng, ý ngang ngược thẹn thùng. Song tổng thể mà nói thuộc tính của Diệp Vỹ cùng nhân vật chính trong kia trái ngược. Được gọi là ‘công là một loại hưởng thụ’.”

Chu Quyết như có điều suy nghĩ, nhưng vẫn như cũ vẻ mặt mê man nói: “Thì ra là thế à...”

Trần Hạo nhìn ánh trăng ló khỏi đám mây nói: “Đi thôi, chúng ta trở về.”

Phiên ngoại 2: Tiểu quỷ phiền phức

“Anh tin thế giới này có quỷ không?”

“Không... Không tin lắm...”

“Thật sự có nha, em kể cho anh...”

Hầu Hiểu Vỹ ngồi trong quán cafe, cô gái đối diện mặt mũi rất đáng yêu, một đầu tóc ngắn dí dỏm, lúc nói chuyện lọn tóc sẽ tưng tưng.

Tim Hầu Hiểu Vỹ cũng nhảy tưng tưng theo, hắn ho khan một tiếng nói: “Nhã Nhã à, em thấy đó anh thật sự nghĩ chủ đề trước có chút không hợp thời, chúng ta đều đã lớn rồi...”

Cô gái tên Nhã Nhã cắt ngang lời Hầu Hiểu Vỹ, cô mở to hai mắt nhìn nói: “Hiểu Vỹ, anh biết hôm nay em hẹn anh tới có chuyện gì không?”

Hầu Hiểu Vỹ lắc đầu, lập tức lại gật đầu nói: “Dù là gì, thì là anh không đúng, anh quên mấy hôm trước là đêm lễ thất tịch, anh công việc bận rộn không có thời gian cùng em.”

Cô bé nhìn Hầu Hiểu Vỹ chờ đợi, trong lòng Hầu Hiểu Vỹ vô cùng thấp thỏm, hắn có một loại cảm giác rất không tốt.

Cô gái nói: “Hiểu Vỹ, ngay từ đầu em cảm thấy anh bộ dáng rất tốt, lại đẹp trai, hẳn sẽ là loại người săn sóc con gái, nhưng bây giờ em nghĩ chúng ta không hợp...”

Tay Hầu Hiểu Vỹ cầm cà phê không cẩn thận run lên, cà phê hắt lên quần áo, cô gái càng thêm thất vọng lắc đầu, nhanh nhẹn đứng dậy nói: “Xin lỗi, anh là một người tốt, nhưng chúng ta không hợp.”

Nói xong câu đó, liền rời khỏi chỗ, Hầu Hiểu Vỹ cầm lấy muỗng trong miệng mắng: “Mẹ kiếp, người thứ năm rồi, mẹ nó thật sự phải làm Sakuragi Hanamichi sao? Mình có chỗ nào không tốt? Muốn hoa có hoa, muốn xem cái phim thời đại X ngu bò chuyên đào hố kia kia tôi cũng mang cô đi xem rồi, người tốt... Lại là cái vé người tốt... Gom bao nhiêu vé người tốt mới có thể đổi được một cô bạn gái về?”

Ngay khi Khỉ Còi đau khổ muốn tìm người cho ăn đánh tơi bời, điện thoại di động vang lên.

“A lô!”

“Mẹ kiếp, Khỉ Còi! Cậu ăn sai thuốc nổ rồi.”

“Cút, ông đây lại bị phát vé người tốt rồi, con mẹ nó...”

“Ai... Tiểu Mạt hay Kiều Kiều?”

“Móa... Có phải cậu thiếu ăn đánh không hả!”

“Ờ, đúng rồi, gần đây là cái cô tên Nhã Nhã, không nói chuyện này, tớ nói nha Khỉ Còi. Cậu... Gần đây chú ý một chút...”

“Cái gì? Chú ý cái gì?”

“Chú ý người chung quanh, có việc lạ gì phát sinh chẳng hạn...”

“Người chung quanh tớ làm sao?”

“Tóm lại, người anh em tớ nhắc nhở cậu rồi, đến lúc đó... Tóm lại cậu đừng trách tớ.”

Đầu kia điện thoại bị cắt đứt, Hầu Hiểu Vỹ có chút buồn bực: “Lão Nhị muốn làm cái gì chứ, nhưng mà nghe giọng điệu trái lại so với trước đây có sức sống hơn...”

Hắn mở điện thoại di động nhìn ngày tháng một chút, ngày mai chính là rằm tháng bảy rồi. Chẳng lẽ cậu ấy nhắc hắn nhớ đi viếng mộ?

Hắn cầm điện thoại dần rơi vào trong hồi ức, đúng vậy, cuối cùng hắn đã chạy, kỳ thật rất không nên thế... Cứ như vậy để lại hai người bạn mình ở nơi ấy, mà hắn vẫn còn tiếp tục sống.

Hắn rất tự trách, hắn nghĩ hắn đã mắc nợ người khác một mạng, nhưng cho hắn một cơ hội nữa, hắn vẫn như cũ chọn chạy, bởi vì hắn vẫn chưa muốn chết.

Hắn gõ bàn một chút, chuẩn bị rời đi. Sau đó hắn bắt đầu vô thức đi lang thang, dù sao mới vừa thất tình, cùng phần lớn nam thanh niên thất tình giống nhau, hắn đi dạo đến khuya mới trở về, hắn bây giờ là một cảnh sát xã khu, cư dân của xã khu đều biết anh cảnh sát quèn này kỳ thật là người thành thật.

Hắn đi dạo trên đường, tâm tình cũng không bi ai nhiều mấy, ngược lại cảm thấy ít nhất thời gian tới hắn có thể thoải mái, không cần cố gắng lấy lòng nữ sinh nữa, không cần cố gắng ràng buộc chính mình. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trăng rất lớn, đã xem như tròn lắm rồi.

Hắn bắt đầu ngâm nga, làm cho mình trở nên thoải mái hơn. Một bên ngâm nga một bên hắn nghe được tiếng trẻ con nói chuyện.

Hắn nhìn đồng hồ đeo tay, gần 11 giờ rồi còn chưa về nhà?

Xuất phát từ kỹ năng nghề nghiệp, hắn đi về nơi phát ra thanh âm. Tiểu khu bốn phía là hoa viên xây theo hình vòng tròn, giữa một lối đi nhỏ, làm coi như vô cùng lịch sự tao nhã. Bên cạnh có rất nhiều tre trúc và cây long não.

Hắn từ bên cạnh lối đi nhỏ tiến vào bụi cây, nhưng tìm một vòng lớn cũng không phát hiện có trẻ con. Nhưng thanh âm từ trong khắp ngõ ngách không ngừng phát ra.

“Chơi trốn tìm, kiếm tiểu quỷ, quỷ không ảnh, nhìn không thấy, xoay một vòng trên cây, xoay hai vòng bên mộ, xoay ba vòng quay đầu lại nhìn xem!”

Khỉ Còi bắt đầu có chút rùng mình, thanh âm kia giữa đêm hè nóng bức nghe thấy cũng khiến lông tay dựng thẳng đứng, hắn trèo vào cột vòng xanh bên cạnh. Phát hiện bên trong có một hộp giấy.

Hắn nghĩ thầm: Sẽ không có trẻ con ở bên trong chứ, nhưng hộp này cũng quá nhỏ...

Hắn nuốt một ngụm nước miếng, ngồi xổm xuống chuẩn bị mở cái hộp, ngay khi tay hắn vừa mới đụng tới hộp giấy, đột ngột thanh âm ngừng bặt.

Hắn không dám tùy tiện mở hộp, bỗng dưng hắn cảm giác trên đầu tỏa ra một thanh âm: “Anh trai à, anh đang làm thế?”

Hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, thiếu chút nữa cả người ngã về phía sau, một đứa bé cứ thế ghé vào sau lưng hắn, nhưng hắn cư nhiên một chút cũng chưa hề cảm giác thấy?

Đứa bé kia từ sau lưng hắn bò xuống, hắn phát hiện là một bé trai năm sáu tuổi, mắt cực kỳ lớn, đôi mắt như vậy chợt khiến hắn nhớ tới Diệp Vỹ.

Hắn lắc đầu, khom lưng hỏi: “Nhóc con, trễ như vậy không trở về nhà ở đây làm gì?”

Đứa bé bĩu môi nói: “Anh trai à anh trễ như vậy không trở về nhà ở đây làm gì?”

Hắn bị hỏi ngược, vô thức lộ ra vẻ mặt quẫn bách và khó xử. Đứa bé lập tức nói: “Anh trai có phải bị thất tình không?”

Khóe mắt hắn co giật nói: “Không thể nào, nhà em ở đâu? Anh đưa em về.”

Đứa bé trái lại rất ngoan ngoãn gật đầu, Khỉ Còi phát hiện đứa bé này hình như mặc quần áo mùa đông... Nó cư nhiên mặc một cái áo bông màu đen.

Mặc dù trong lòng vô cùng cổ quái, nhưng cũng đã đáp ứng đưa nó về rồi...

Thằng bé vươn tay nói: “Anh ơi em dắt anh đi.”

Khỉ Còi chung quy cảm thấy đứa bé này không đúng, chẳng lẽ gặp tiểu quỷ rồi? Nhưng nhìn hắn như vậy hiện giờ quay đầu bỏ chạy hình như không có tiền đồ lắm, Khỉ Còi do dự một chút vẫn là cầm tay đứa bé kia, bàn tay lạnh như cây nước đá vậy. Hắn vô thức muốn rụt tay về, đứa bé đột nhiên nắm chặt lấy. Sau đó nói: “Anh nhất định phải đưa em về nha, nếu không... Em về không được nữa.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay