Săn đuổi - Chương 26 - Phần 1

CHƯƠNG 26

Ngôi nhà bí mật ở trên đại lộ Foley đã được thay đổi kể từ khi Morton và Shema đến. Hai người từ Mortholt đến trên xe của Fuller.

Nửa tá kỹ thuật viên từ Tòa Đại sứ ở Luân Đôn đã được Morton điều động đến, họ thiết lập một hệ thống liên lạc với Tổng hành dinh của Hải quân Hoa Kỳ ở Ruislip, nằm ở phía tấy, liên lạc với bộ chỉ huy Hạm đội Sáu ở Naples, và với Bộ Hải quân ở Washington. Từ khi Wolfie và Michelle trở về, một đường dấy liên lạc nữa nối với những kỹ thuật viên ở Bộ Chỉ huy Tình báo ở Bắc Luân Đôn và Tổng hành dinh của họ đóng tại Cheltenham. Một đường dấy vô tuyến riêng được thiết lập với tàu sân bay Independence. Chiếc tàu sân bay đang chạy hết tốc lực đến bờ biển Li Bi. Lại còn thiết lập nhiều đường dấy liên lạc thường xuyên với Danny ở Tel Aviv, và với căn nhà của Matti.

Không khí hết sức khẩn trương. Mọi người khi đánh giá và kiểm tra tin tức qua điện thoại đều dùng mật mã với nhau. Trong lúc xe đưa mọi người về, Fuller đã hỏi Shema về những tên đánh bom khách sạn. Chị đã nói cho ông ta biết tên tuổi của chúng, miêu tả hình dạng của chúng, và ông đã báo cáo lại cho cơ quan Tình báo ở Yard biết, bấy giờ, trong một góc nhà, ông lại tiếp tục hỏi chị, lần này hỏi về những tên nằm vùng của Raza ở tại Anh.

- Hắn cần một mạng lưới để phân phát vi rút bệnh than B.C. - Fuller nói. Giọng ông rất căng thẳng và nóng nảy.

Shema nhìn Morton. Bỗng ông mỉm cười với cả hai người; với Fuller, ông tỏ ra thông cảm cho nỗi căng thẳng của ông ta, còn về Shema, ông như động viên chị để chị tích cực ủng hộ ông.

- Nhiều người trong số này là sinh viên. - Chị nói. - Họ được tập đoàn tu sĩ trả lương. Hầu hết đều đến học ngôn ngữ.

Fuller liền tạm ngưng hỏi, ông nhấc điện thoại. Ông ra lệnh kiểm tra ngay những trường ngôn ngữ trong vùng có sinh viên Ả Rập học, bất kỳ sinh viên Ả Rập nào. Ông gác máy rồi lại quay qua Shema. Ông hỏi:

- Còn những ngôi nhà bí mật? Thiết lập ở các chung cư, một phòng trên một cửa hàng phải không? Hay ở đâu?

Shema nhíu mày: - Tôi chỉ đến Luân Đôn có một lần.

- Cô ở đâu?

- Ở Regent Palace.

Fuller tỏ ra thất vọng.

Shema nhắm mắt lại. - Khoan đã. Có một chỗ... tôi nhớ rồi... chỗ ấy ở trên đường ra phi trường. Khi tôi lên đường đi Geneva, tôi đã dừng lại đấy để lấy một phong thư...

Shema mở mắt ra nhìn Morton.

- Tôi xin lỗi. Ông David, tôi không nhớ được tên đường.

- Có phải con đường chính không? - Fuller hỏi. Ông ta nhìn Morton. - Biết đâu nhờ may mắn ngôi nhà mật ấy còn đấy. - Ông quay qua Shema. - Cô nhớ bên trong nhà trông ra sao? Đồ đạc chẳng hạn? Giấy dán tường hay màn treo ra sao?

Shema lắc đầu: - Tôi không nhớ được.

Fuller thở dài.

- Mẹ kiếp, chúng tôi đều trông chờ vào cô cả. - Ông ta cất cao giọng. - Có hàng trăm ngàn người quanh đấy đang sắp chết đấy!

- Tôi đang cố gắng nhớ đấy. - Shema bình tĩnh nói.

- Vậy hãy cố lên đi! - Fuller nói nhanh. - Có người đang giữ chất độc để biến thành phố này thành một hoang địa đấy. Tôi muốn thộp cổ hắn trước khi hắn hành động.

- Tất cả chúng ta đều muốn cả, harry à. - Morton dịu dàng nói.

Fuller nhướng cặp mắt mệt mỏi nhìn Shema. - Tôi xin lỗi.

- Cô hành động tuyệt lắm, Shema à. - Morton nói, Wolfie đang đứng bên cạnh một kỹ thuật viên, đưa tay vẫy ông. Khi Morton bước đến, anh phân trần:

- Người bên Bộ chỉ huy Tình báo đấy. Họ đã tìm ra được số nhà của Effendi. Đấy là một căn nhà ở Harrow. - Trên đồi. Họ đã bao vấy nhà.

- Không ai đến gần hết nếu không có lệnh tôi. - Morton ra lệnh.

Wolfie cười, đáp:

- Tôi đã dặn dò rồi.

Michelle từ nơi một máy hiện hình kê ở phòng khách quay lại nói.

- Cheltenham cho biết có một trong những bức fax đánh vào là từ Li Bi. Một bức khác từ đâu đó giữa Mexico City và Panama. Họ đã thu hẹp khu vực nhận fax ở khoảng giữa Hammersmith và đường Great West.

Morton đã bước nhanh về chỗ Shema. - Có phải con đường Great West không? Đúng con đường ấy à?

Shema lại nhắm lại. Sau một hồi lâu, chị mở ra rồi đáp:

- Đúng. Có một khu nhà chung cư. Chúng tôi không đậu xe được. Cho nên tôi phải đi bộ.

- Cô cố gắng nhớ đi. - Morton thúc. - Cô đi bộ bao xa? Cô đi qua cái gì? Nhà hàng ư? Có một quán rượu à?

Chị lắc đầu. - Tôi xin lỗi. Đã ba năm rồi.

Morton quay qua Fuller: - Cho nhân viên của anh đến con đường ấy ngay. Vào từng nhà vào từng phòng. Nói với họ đi tìm máy fax, và kiểm tra tất cả các tủ lạnh. Và nếu tìm ra chai nước hoa nào, thì đừng đụng tay vào.

Quay qua Shema, ông nói: - Tôi sẽ đưa cô đến con đường ấy. Khi cô thấy lại, biết đâu cô sẽ nhớ ra.

Faruk Kadumi thấy dấu hiệu an ninh rất nghiêm ngặt ở khu đưa đón khách ở phi trường. Những cảnh sát vũ trang từng cặp đi tuần tra, người nào cũng bồng súng UZI. Hành lý của hắn đã kiểm tra nên hắn yên tâm. Chưa đầy một giờ nữa là hắn đã đáp máy bay đi Paris. Khi đến đấy rồi, hắn sẽ suy tính kỹ càng hơn, hắn sẽ gọi về Li Bi để tìm hiểu lý do tại sao hắn phải sang Mỹ. Trong lúc ấy, hắn sẽ đến xin phép Sở Di trú. Raza có lần đã nói khi ở trong khu vực xuất phát rồi thì không còn có đường ra nữa, chỉ đợi chuyến bay cất cánh nữa mà thôi.

Faruk Kadumi cứ bước mãi trước một dãy điện thoại dọc theo một bức tường. Hắn cứ nấn ná không muốn gọi cho Effendi. Nhưng cũng phải gọi thôi.

Nửa giờ trồi qua. Trong thời gian này, ở Tel Aviv, chantal đã thay chỗ cho Danny. Danny hiện đang bay về Nam, hướng đến Ai Cập trong một chiếc Hai-12 dẫn đầu. Có mười bốn biệt kích đi theo ông. Bám sát theo sau là năm chiếc trực thăng khác, mỗi chiếc cũng chở từng ấy người.

- Người Ai Cập đã thiết lập một trạm dừng để lấy thêm nhiên liệu ở El Alamein. - Chantal nói trên điện thoại. - Họ lại còn cung cấp một máy bay chiến đấu hộ tống trên đường đến tàu sân bay Independence.

- Phải cám ơn họ cho đích đáng nhé. - Morton nói.

- Đích thân Thủ tướng Karshov đã gọi đến Cairo cám ơn rồi. - Chantal nói. - Nhưng liệu tám mươi bốn có đủ không?

- Ở vụ Entebbe, chúng ta có ít người hơn số này mà. Chúng ta cần yếu tố bất ngờ thôi. Tôi cũng sẽ phái thêm quân của Moeshe đến yểm trợ thêm.

Đằng sau ông, một kỹ thuật viên nói gì đó với Wolfie. Bên kia phòng, Fuller đang nói với chiếc xe tuần tra đang chở Shema chạy theo đường Great West.

- Họ đã gọi đến báo cho ông đại tá rồi đấy. - Chantal nói tiếp. - Sau vài câu la lối ỏm tỏi, ông ta vui vẻ lại rồi. Chắc khi yên hàn vô sự rồi, thế nào Appleton cũng gọi đến cho ông ta để hứa hẹn mời đến Tòa Nhà Trắng đấy.

Morton lầu bầu hỏi: - Mạng lưới kiểm soát vùng Tripoli ra sao rồi, chantal?

- Đã xong xuôi một giờ rồi. Đã có một chiếc K.12 của NSA và chiếc Watchboy. Lại còn có sự giúp đỡ của tàu Independence nữa. Ông đại tá có nói chuyện vắn tắt với Raza đấy, chúng tôi đã nghe được.

- David! - Wolfie gọi gấp. - Chúng tôi mới phát hiện một chuyện ở Heathrow. Có một cuộc gọi đến nhà của Effendi.

Morton gác điện thoại, bước vội đến Wolfie: - Cái gì thế?

Wolfie nhìn vào một tập giấy ghi chú. - "Hàng đã được bàn giao". Một giọng Ả Rập, đàn ông và có học. Tuổi trung niên.

- Effendi có nói gì không?

Wolfie cười lớn.

- Không. Nhưng hắn cứ giữ điện thoại và lặp lại lời nhắn "nhận và giao". Chắc là chúng sẽ gọi lại nữa đấy.

- Chúng có để lộ ra cuộc gọi xuất phát ở đâu tại phi trường không?

- Ở trạm Hai, bên tầng trệt. Có thể hắn đi từ trạm Một hay trạm Ba đến đấy gọi rồi đi lui lại. Hay có thể hắn đi xe chở khách đến trạm Bốn luôn.

Morton lắc đầu.

- Xem hắn có vẻ nôn nóng đấy, Wolfĩe. Nghe cái tin thì biết. Tuồng như hắn sợ bị theo dõi. Kẻ như thế này thường muốn đứng gần ở điểm khởi hành lắm. Cho người ra trạm Hai trong vòng ba mươi phút sắp đến được không?

Michelle gõ thật nhanh lên máy hiện hình VDU. Một bản sao kế hoạch khởi hành các chuyến bay xuất hiện lên màn hình.

- Có hai chuyến bay thuê riêng. - Michelle nói.

- Hắn đi các chuyến theo kế hoạch chung. - Morton cắt ngang.

- Có một chiếc Lufthansa đi Hamburg, chiếc Iberia đi Barcelona và Malaga, hàng không Tunisie... - Michelle nói tiếp.

- Cho tôi những danh sách hành khách đi máy bay, - Morton nói với Wolfie. Anh đứng sau Michelle nhìn những con số chuyến bay lần lượt xuất hiện trên màn hình. - Cho danh sách hành khách đáp chiếc KIM đi Amsterdam, chiếc hàng không Thụy Sĩ đi Geneva và chiếc hàng không Pháp đi Nice và Paris.

Wolfie chưa thi hành liền, vì anh đang bận nghe điện thoại.

Morton nhìn ra cửa. Shema đã về. Chị lắc đầu. Ông cười với chị để che giấu sự thất vọng, rồi quay qua với những người đang bình tĩnh nói chuyện với đối tác của họ ở Israel, Italy, ở Hoa Kỳ và trên tàu Independence.

Hành khách đi chuyến hàng không Pháp 619 đi Paris trải qua thủ tục an ninh lần cuối cùng trước khi máy bay cất cánh, do nhân viên an ninh Chi Đặc biệt phụ trách đang đứng bên cạnh bàn của nhân viên kiểm tra ở phòng chuẩn bi lên tàu. Faruk Kadumi láu lỉnh mỉm cười chào. Người sĩ quan an ninh gật đầu vui vẻ, rồi đưa mắt nhìn người đi sau đó.

Faruk Kadumi ngồi vào chỗ trong phòng đợi.

Morton đứng bên cạnh máy fax với Shema, nhìn danh sách hành khách đi chuyến hàng không Tunisie hiện ra. Họ lướt nhìn danh sách. Shema lắc đầu. Morton đưa tờ giấy cho một người kỹ thuật viên, ra lệnh anh chuyển về máy vi tính của Finel.

Danh sách khác lại hiện ra.

Chiếc AF 619 nhích lui khỏi bãi đậu rồi len lỏi qua những con đường nhỏ, cuối cùng ra ngoài phi đạo.

Buộc dấy thắt lưng ở chỗ ngồi vào xong, Faruk Kadumi nhìn qua cửa sổ. Hắn cảm thấy máy rú lên, rồi chiếc Airbus chạy nhanh theo phi đạo.

Chờ đến nửa tờ danh sách di chuyển AF 619 lòi ra khỏi máy, Shema mới nắm lấy tay của Morton lắc lắc:

- Hắn đấy!

Chị đưa tay chỉ tên Faruk Kadumi.

- Hắn là ai thế?

- Một bác sĩ. Hắn chữa bịnh cho cảm tử quân của Raza.

Morton gọi Fuller.

- Chúng ta có một mục tiêu quan trọng trên chuyến bay đi Paris. Có gọi giữ lại máy bay được không? Chiếc này của Hàng không Pháp 619.

- Để tôi xem thử. - Fuller ngần ngại nói. - Nhưng đấy là máy bay Pháp, chúng ta phải sang Paris mới được. Có lẽ cũng sắp hạ rồi.

Morton nhấc cái điện thoại gần nhất, ông bấm số: - Pierre phải không?

- Vâng có gì thế?

Morton nói cho Lacouste nghe hết tình thế.

Năm mươi lăm phút sau, chiếc AF 619 hạ cánh ở Paris. - Orly. Mười phút sau, máy bay đáp bến. Phải mất hơn ba mươi phút nữa, hành lý của Faruk Kadumi hiện ra cho hắn để Hải quan kiểm soát.

Khi hắn bước đến cửa ra, có hai người đàn ông xuất hiện hai bên. Người lớn tuổi, mặc bộ cômlê giản dị, tự giới thiệu:

- Chúng tôi là cảnh sát, thưa ông bác sĩ. Xin vui lòng đi lối này.

Với kinh nghiệm dạn dày, họ lấy hành lý của hắn, rồi hai người hai bên nắm nhẹ lấy cánh tay của hắn.

Chuyện xảy ra không lọt khỏi mắt của một người phụ trách hành lý của khách. Hắn ta đã được lệnh tìm Faruk Kadumi để đưa cho hắn vé đi New York. Người phụ trách hành lý gọi điện cho Marcel Balot ở Marseilles. Anh chàng người Corse này fax đến tòa nhà ở Li Bi. Nadine lại chuyển lời nhắn đến cho ngôi nhà mật của tập đoàn tu sĩ Hồi giáo ở Mexico City.

Khi Raza đã đi rồi, anh chàng giúp việc làm theo lời hắn dặn. Anh ta nhắc lời nhắn đến cho Nuri ở Sweetmont.

Nhận thấy việc Faruk Kadumi bị bắt sẽ có ảnh hưởng rất lớn, nuri liền fax đến văn phòng của vị lãnh đạo Hồi giáo Muzwaz. Ở đấy lại nhắn lời fax đến Balot, ra lệnh cho tên này tìm cách để cứu cho được Faruk Kadumi. Văn phòng chịu chi trả một triệu quan Pháp để thực hiện việc này.

Thời gian trồi qua từ khi hai người phụ trách hành lý gọi cho đến khi đề nghị này đưa ra mất mười lăm phút.

Năm phút sau, chiếc Concorde hiện ra khỏi bầu trời ảm đạm, hạ cánh xuống phi trường Charles de Gaulle với Morton, Wolfie, Michelle và Shema.

Trong suốt chuyến bay ngắn ngủi này, lực lượng của Danny đã báo cho Morton biết họ đã đến El Alamein, và chiếc tàu Independence cũng đã đến vị trí. Cơ quan CIA đã gởi những toán tình báo vào Mexico City và Panama để tìm Raza. Tại Tel Aviv, công việc tìm hiểu cái máy chuyển tiếp đã bắt đầu. Tại Sweetmont, công việc kiểm soát khu bất động sản của Harmoos cũng tiến hành.

Tình trạng Mirian không có gì thay đổi. Khi Matti nói với ông, anh không biết nói sao.

Khi Morton bước ra khỏi ca bin máy bay thì đã thấy Lacouste đang đứng đợi ở dưới chân cầu thang. Ông dặn dò những người kia ở lại trên máy bay để chuẩn bị cho một đêm trường trước mắt. Viên phi công đã thảo xong kế hoạch bay đi Malta.

- Chuyện ra sao rồi? - Morton vừa hỏi vừa bước xuống sân bay.

Lacouste xòe hai bàn tay.

- Chúng tôi đang giam lỏng hắn.

Hai người bước đến chiếc Citroen đã có tài xế ngồi sẵn.

- Khi nào thì bọn cảm tử quân ra đi? - Morton hỏi, chiếc xe vọt đi, ra một cánh cổng thuộc địa phận của an ninh.

Lacouste cười chua chát.

- Tám giờ tối nay. Hàng không Pháp đảm trách công việc chuyện chở. Họ sợ người của các ông ra tay, cho nên chúng tôi phải cho một đoàn hộ tống chiếc máy bay.

Chiếc xe ra khỏi phi trường, chạy theo một con đường quanh phi trường. Morton nói:

- Thế vẫn không ngăn được chúng tôi đâu.

Ông nhìn ra cửa. Đã đến giờ xe cộ đông đúc rồi. Người tài xế lấy một ngọn đèn nháy của cảnh sát ở dưới thùng đồng hồ của xe, anh thò tay ra cửa, cắm ngọn đèn vào mui xe. Khi chiếc Citroen chạy vào con đường khẩn cấp, ngọn đèn hiệu màu xanh xoay vòng để giành quyền ưu tiên trên đường.

- Ông bác sĩ tâm thần của anh ra sao? - Morton hỏi.

- Thì cũng như mọi khi, vẫn là hắn bị kích động quá, cảm xúc bị dồn nén quá.

Lacouste liếc nhìn Morton.

- Ông ta mong có nhiều thì giờ hơn, David à. Khoảng hai ngày trong phòng ấy, ông bác sĩ tâm thần này sẽ gợi cho Kadumi nhớ lại những gì hắn đã quên.

Morton thở dài khi nghe nói vậy. Ông nói: - Chắc chắn là chúng tôi không có thi giờ rồi.