Đời thiếu gì những lần chờ đợi

 

Đời này có những chuyện đau đớn đến có lúc tưởng mình
không thể nào chống cự được. Nghỉ việc. Phải xa rời một tình yêu. Thôi
trọng một người bạn... Nếu tất cả những mất mát gãy đổ đó sờ thấy được
kiểu như một cái chân bàn gãy, một cái cặp mất khóa, có lẽ đời chúng ta
đã đơn giản hơn nhiều.

Nhưng không hề như thế.

***

Nghỉ
việc là một việc nhìn thấy được, nhưng cơ sự ẩn tàng bên trong là
chuyện chỉ có mình mới hiểu. Mình không thể nào tường tận giải thích
rằng mình yêu cái công việc ấy dường nào, yêu từ cái chỗ ngồi cạnh cửa
sổ yêu đi, ngay cả khách hàng khó tính làm mình bực bội, nhiều tuần
không họp cũng thấy nhớ. Mình yêu những lần làm việc về khuya, chạy xe
dưới hàng cây chói đèn đường, đầu vẫn còn mang mang suy nghĩ về dự án
đang làm dở.

Và khi nghỉ việc, chuyện ngày đồng nghĩa với việc
mình phải từ bỏ một phần đời quen thuộc của mình. Như cây mình đột nhiên
gãy đi một nhánh cành tươi tốt.

Phải xa rời một tình yêu thì còn
nói làm gì. Dù là mình bỏ bên kia hay bên kia bỏ mình thì đều đau đớn
cả. Dù đã hết yêu rồi hay chưa, dù đã tính đến trăm năm hay chỉ định vui
vài giờ, thì mình cũng không thể nào tiên liệu được chuyện chia cách
này sẽ làm mình sụp đổ đến đâu, sụp đổ cục bộ hay toàn phần. Đi đâu nhìn
cái gì cũng thấy dính dáng đến người đó, dẫu không còn muốn nhớ. Như
ngay cả thấy một thứ không liên quan kiểu như cái áo màu xanh neon, cũng
sẽ ráng nghĩ cho bằng được một chuyện rất trớt quớt không ăn nhập, kiểu
như "hình như người kia chưa có cái áo nào màu này cả".

Vậy đó,
một cuộc tình đi qua cũng như là một cái cây bị bật gốc mùa bão, rễ mẹ
rễ con còn nằm yên trong đất, đâu phải chở cái xác cây đi là thôi, là
xong, là đất kia không còn giữ lại gì.

Chuyện bạn bè đổ vỡ lại
càng khó khăn hơn. Thôi trọng một người bạn có khi còn đau hơn là chia
tay một cuộc tình, cũng như tự nhiên mình phát hiện ra cái cành to lớn
nhất, mạnh mẽ nhất của mình bị sâu đục ruỗng cả. Gió một phát là mình
chơi vơi ngay tắp lự. Và mình phải làm sao đây, cái cành to ấy mình chặt
đi thì không nỡ, nhưng rồi để đó thì sâu sẽ ăn ruỗng cả cây mình mất.

Tất
nhiên mình chẳng thể làm gì hơn, vì mình là một cái cây. Sâu mọt, hay
bão bùng giật trốc gốc, hay có thằng khùng nào tự nhiên vác dao chặt đi
bớt một cành to ... là những chuyện mình không thể kháng cự được. Có
những chuyện để đó thì đau đớn, mà muốn kháng cự cũng chẳng biết cách
gì. Nếu người ta luôn biết cách chống chọi những bất trắc trong đời này,
thì đã chẳng có chuyện gì cần phải nói.

Và như một cái cây, ta chỉ còn biết chờ đợi. Chờ
đợi có lẽ là một trong những cách kháng cự với nỗi đau hiệu quả nhất.
Nó thụ động nhất – vì khi đau đớn chả ai muốn làm gì cả, nhưng chủ động
nhất, vì chờ đợi là điều mình hoàn toàn có thể chủ động, và quen thuộc
nhất, vì đời này thiếu gì lần mình phải chờ đợi.
Chờ rút tiền ở
bốt ATM, chờ bạn qua đón đi ăn, chờ người ta đáp trả tình yêu, chờ cho
hạt mình gieo nảy mầm... Thì cũng bằng cách đó, chúng ta sẽ chờ đợi được
cho đến khi những chuyện buồn qua đi.

Suốt bài, tôi đã cứ so sánh
chúng ta với một cái cây, bạn có để ý không? Là vì cái cây rất biết chờ
đợi. Chờ đợi cho mình lên cành nhánh mới, chờ đợi cho mình tái sinh từ
một đống củi oằn, chờ đợi cho hoa lá mùa sau bung lên...

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3