Lá thư đến muộn

Họ chia tay nhau bằng một tin nhắn của chàng trai. Tối nay cô đã
đứng trong mưa để chờ anh thế nhưng anh đã bỏ mặc cô trong mưa gió. Lòng cô tan
nát và tổn thương.
Quán cafe nằm trong một con hẻm
nhỏ yên tĩnh. tên quán nghe cũng lạ, như một lời ru nhẹ nhàng hay một lời tình
tự "À ơi". Cafe À Ơi đẹp, lãng mạn nên nhiều khách đến và đi. Tôi là
một ô cửa sổ ở đấy, quanh tôi được bao phủ bởi những dây tường vi, tigon và
nhiều loài cây lá khác mà tôi không biết tên.
Buổi sáng có hai người khách đến
ngồi ở chiếc bàn cạnh tôi. Tôi quen chàng trai này, lúc trước chàng hay đến đây
đọc sách. Cô gái reo lên khi nhìn thấy tôi "Ô cửa sổ thật đẹp". Từ
phút đầu tôi đã thấy quý mến cô gái, cô ấy xinh xắn và đáng yêu. Họ thật sự rất
đẹp đôi. Khi cô gái đưa máy ảnh chụp tôi, khi xem lại cô kêu "Anh có thấy
những dây leo và khung cửa sổ tạo nên hình một trái tim không? Mình sẽ gọi đây
là ô cửa sổ tình yêu anh nhé".
Một buổi tối trời đổ mưa to. Quán
vắng. Cô gái ấy đến một mình, nước mưa từ mái tóc nhỏ xuống từng giọt, từng
giọt, run rẩy. Cô ấy ngồi khóc rưng rưng... Tôi muốn ôm cô ấy để cô ấy bớt lạnh
lẽo nhưng tôi chỉ là một ô cửa sổ.
Họ chia tay nhau bằng một tin nhắn
của chàng trai. Tối nay cô đã đứng trong mưa để chờ anh thế nhưng anh đã bỏ mặc
cô trong mưa gió. Lòng cô tan nát và tổn thương. Cô đã yêu rất nhiều và đặt tất
cả niềm tin. thế mà... Anh nói anh chưa hề yêu cô, tất cả chỉ là ngộ nhận, rằng
cô hãy quên anh đi..
Chỉ có tôi là biết vì sao chàng
trai ra đi... Vài hôm sau chàng ấy ngồi lặng lẽ ở đây rất lâu. Một lá thư nhỏ
chàng viết cho cô đã nhét vào một góc kín trên ô cửa tôi.. Tôi giữ dùm chàng,
đến một ngày nào tôi sẽ đưa cho người nhận nó.
Nhiều năm sau tôi già hơn, cành lá
quanh tôi thay đổi xác xơ hơn vài chậu hoàng lan đã được treo lơ lửng trên cây
xoài đang mùa rụng lá. À Ơi vẫn đón bao lượt khách đến và đi, nhưng hai người
khách ấy chưa một lần trở lại
Anh nói anh chưa hề yêu cô, tất cả chỉ là ngộ
nhận, rằng cô hãy quên anh đi...
Sáng nay trời trong và mát, cô gái
ấy ngày xưa giờ đã ra dáng thiếu phụ. Cô xinh đẹp, sang trọng hơn nhưng đôi mắt
buồn hơn. Đứa bé gái đi cùng cô có gương mặt xinh xắn thật giống mẹ.. Có lẽ đây
là lúc tôi nên đưa lá thư này cho cô ấy... Cô thờ ơ cầm lấy tờ giấy gấp tư đã
sờn đôi chỗ vì thời gian dù tôi đã cố gắng che mưa gió. Tay
cô run run khi nhìn thấy nét chữ thân thương... "...Em yêu! Cho anh một
lần nữa gọi em bằng hai tiếng thân thương ấy. Anh nhớ lần đầu tiên anh nhìn
thấy em. Em đang mặc chiếc áo vàng ngồi bên những bông hoa dại li ti. Anh nghĩ
không có gì đẹp hơn. Khi anh ôm em trong tay, nghe tiếng con tim bé nhỏ của em
đập nhẹ nhàng, có điều gì đó mềm mại, yếu đuối lắm mà anh muốn bảo vệ giữ gìn
yêu thương suốt đời... Nhưng anh đã gây cho em nhiều đau khổ, anh xin lỗi bé
yêu của anh. Anh muốn em quên anh thật nhanh, anh muốn người sau này mang lại
hạnh phúc cho em, hạnh phúc mà anh không thể. Ánh mắt em vui sướng khi ẵm một
em bé. Em khao khát có con. Em bảo sau này lấy nhau con mình sẽ mang dáng hình
cao cao của anh, đôi mắt đẹp của em, đôi môi xinh của anh. Nhưng em ơi! Hai hôm
trước anh đến bệnh viện, bác sĩ bảo anh mất khả năng làm bố do biến chứng bệnh
quai bị năm xưa. Vài ngày nữa anh sẽ lên máy bay, ở đấy anh sẽ tập trung vào
công việc, anh muốn trở thành một bác sỹ sản khoa, chính bàn tay anh sẽ chào
đón những sinh linh bé nhỏ ra đời... như tiếp nối ước mơ của em và anh. Anh mãi
yêu em, hạnh phúc em nhé!.."
Nước mắt cô ấy lăn dài, đôi vai
gầy run rẩy. Cô ôm ngực khóc nức nở. Đứa trẻ đang nghịch điện thoại của mẹ chụp
khung cảnh bên ngoài tôi chợt hốt hoảng "mẹ ơi sao mẹ khóc! mẹ đừng khóc
nữa, mẹ ngoan đi, mẹ xem con chụp đươc một trái tim này.."
Bao năm qua tôi vẫn nhớ, vẫn tự
hào vì tôi vẫn là ô cửa tình yêu.